loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1034 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 29-11-2014

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, cách đây mấy hôm, do một duyên khiến con khóc, nước mắt cứ chảy dài, câu nói của thầy ẩn hiện trong con là do lúc trước con hay nuốt nước mắt vào trong vô thức, nay gặp duyên nó trổ ra, thế là nước mắt con cứ chảy rồi con cho nó chảy, trọn vẹn với nó được một lúc là con loay hoay, tính toán, thêm bớt, lấy bỏ, bỗng nhiên con nhớ được lời thầy (lấy ngã để buông xả và xả ngã là hai vấn đề khác nhau, phải chánh niệm tỉnh giác để nhận ra). Vâng đúng rồi, con đang loay hoay tìm cách buông xả, khi tánh biết thấy ra lòng con nhẹ nhàng rỗng rang trong sáng, lúc đó con mỉm cười thấy ra tên chủ ngục vô minh, nó đã lừa con thật là vi tế. <p>

Thưa thầy, những ý con hiểu, con xin phép được nói ra, nếu thiếu sót chỗ nào, xin thầy dạy thêm cho con. Trong kinh Phổ Môn quyển nhật tụng mà lúc trước con vẫn tụng, có đoạn "gió đông đi biển chìm thuyền/ Niệm danh Bồ-tát sóng tan hết liền", giờ con mới hiểu niệm này là niệm giác, nhờ nghe tiếng lòng mà con đã thoát ra được. Thì ra quán âm bồ tát chính là quán tiếng lòng, gió đông chỉ là những tác duyên, nước biển đó chính là nước mắt chúng sanh, con đã bị thủy đại nhấn chìm. Con thật là vô minh, chính mình đã hại mình. Pháp đã nhắc con rằng khóc như vậy rất tổn hại cho thần-ý-khí-hình, tứ đại bất điều hòa là do nơi mình, một lần nữa con thực niệm lời thầy dạy cho một Phật tử ở xa điện thoại về đang khóc nức nở, không được thầy vỗ về mà thầy còn khuyên: "khóc đi con, khóc nữa đi con, rồi pháp sẽ đạy cho con tự biết cách điều chỉnh". <p>

Vâng thưa thầy, đúng là vậy, chỉ có tự mình mới thấy ra chính mình mà thôi. Cũng liền lúc đó, con mới có thể hiểu được lời thầy dạy, chỉ có giải thoát trong sự tương giao, vâng đây chính là sự tương giao giữa thân-tâm-cảnh. Những lời thầy dạy nghe qua rất bình thường và giản dị, nhưng vời vợi thẳm sâu. Từng giây phút chiêm nghiệm, con tỏ rõ lời thầy. Trên con đường tu tập, lúc nào cũng êm ả, phẳng lặng thì con ngã mạn biết chừng nào, đừng vẽ rắn thêm chân nữa, cứ đáng lẽ, sẽ là, phải là,... hoài thì toàn là khổ đau, mỗi một lần vấp là một lần con vững chãi thêm thầy ạ. <p>
Cho tới giờ này, con tĩnh lặng mà suy ngẫm thầy dạy không hư dối, vạn pháp vô thường biến chuyển là chân lý, trở về trọn vẹn tỉnh thức với đang là, tại đây và bây giờ, buông hết những ảo tưởng lăng xăng tạo tác ra thì ngay đó là giải thoát, không cần phải thêm hay bớt gì cả. <p>
Con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-11-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin trình pháp với Thầy là có 2 điều xảy ra với con trong ngày hôm nay như sau: <p>
1. Từ khi con nghe được lời Thầy dạy thì con luôn hành theo. Con luôn chú tâm quan sát mọi hoạt động hàng ngày và lắng nghe trọn vẹn thân, thọ, tâm, pháp thì ngày hôm nay trong tâm của con tự nhiên rỗng lặng một cách lạ thường mà không phải do con tự làm rỗng lặng. Tuy nhiên tâm rỗng lặng này phát sinh lên khoảng vài phút rồi biến mất, như vậy là sao thưa Thầy? Dù chỉ được vài phút ngắn ngủi nhưng con thấy rằng tất cả các pháp bản chất là thanh tịnh, chỉ vì cái ngã hay cái ta ảo ảnh xen vào nên làm cho các pháp không còn bản chất thực của nó nữa mà dẫn tới sự đau khổ triền miên. Con nghĩ như vậy có đúng không Thầy? <p>
2. Hôm nay con bị cảm cúm, cơ thể rất mệt mỏi, cộng thêm sự lo sợ đến giờ phải đi đón 2 đứa con đi học về. Vì con chánh niệm nên con biết sự lo sợ và mệt mỏi đang diễn ra trên thân này. Con kiếm chỗ nằm một mình và theo dõi nó, được khoảng 30 phút thì tự nhiên trong cơ thể con như có một luồng điện chạy rần rần từ đầu đến chân. Luồng điện này chạy khoảng 10 phút, sau đó con thấy khỏe hẳn và con chạy xe đi đón 2 con được. Hiện tượng như vậy là sao thưa Thầy? <p>
Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-11-2014

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy! <p>
Hôm nay nhân ngày thầy giáo Việt Nam, sau khi tư duy về bài pháp Thầy giảng trong buổi trà đạo hôm thứ hai, con kính tặng Thầy mấy vần thơ ạ! <p>
Cái này có, có cái kia <p>
Dòng nghiệp thức, triền miên chảy <p>
Sanh rồi diệt, trong thời không <p>
Nơi trật tự, toàn hoàn hảo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-11-2014

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin chia sẻ một câu chuyện tương tự của con với một đạo hữu sống trong ngôi nhà "hướng tử". Năm con 21 tuổi, con gặp một sư cô. Sau mấy tháng, sư cô ấy rất quí con nhưng sư cô buồn rầu nói với con rằng, con sẽ CHẾT YỂU. Nếu sư cô đó không nhầm thì ở tuổi 31. Sau đó 1 năm, lúc con 22 tuổi, con tình cờ lại gặp người khác. Người này cũng bảo con CHẾT TRẺ ở tuổi 28. Kể từ đó con vô cùng buồn bã, tháng ngày nặng trĩu như bị đeo án tử hình. Nay con đã qua sinh nhật lần thứ 30, tuổi dương con đang là 31, và tuổi âm có thể là 32. Như vậy, kết luận là những điều họ "phán" với con là không đúng. Hoặc từ giờ đến cuối năm nếu con chết biết đâu lại là một điều không tệ thì sao. Chết đi chắc gì đã xấu. Biết đâu lại được học lại pháp từ đầu. Con muốn nhắn tới đạo hữu kia không nên tin vào nhận xét đó mà đánh mất cuộc sống thật của mình. Cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2014

Câu hỏi:

Con kính đảnh lể Thầy. <p>
Thầy cho phép con được cùng hoan hỷ với lời trình pháp của một bạn đạo gởi ngày 15.11. Khi vừa đọc xong bài ấy con đã tương cảm như chính ý nghĩ của mình. Khi xem Thầy trả lời con càng nổi da gà thêm: <p>
Khi nhận ra tánh biết/
Tánh biết tự sáng trong/
Không người tu người đắc/
Động tịnh đều thong dong. <p>

Con thấy khi hiểu Pháp thì sao đơn giản quá nhưng khi chưa biết sao cứ tìm kiếm cho thêm vào để rồi làm cho rắc rối thêm và cuối cùng thấy mình vẫn phiền muộn khổ đau hoài. Con thật hạnh phúc khi được hưởng ké những hồng ân này. Con không nói hết được lời cám ơn nên mỗi lần thăm Thầy chỉ cầu chúc Thầy được nhiều sức khỏe để chúng con được học hỏi và trải nghiệm vững chải thêm. <p>
Kính Thầy. Con T.N.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2014

Câu hỏi:

Con cung kính đảnh lễ Đức Thầy! <p>
Xin Thầy hướng dẫn thêm cho con pháp hành thiền, lâu nay con vẫn áp dụng cách thiền theo hướng dẫn của Thầy, mỗi ngày con đều nghĩ tới câu: <p>
"Nói làm thường thận trọng,/
Luôn trọn vẹn chú tâm,/
Lắng nghe quan sát kỹ,/
Đến đi pháp lặng thầm" <p>

Mặc dù áp dụng trong ngày khoảng 40% các hành động và suy nghĩ, tuy nhiên con vẫn thấy được sự an nhiên, vô sự khi xúc chạm cuộc sống giữa đời thường. Tâm con luôn hiện hữu câu thơ trong kinh hạnh phúc mà Thầy đã giảng: <p>
"Khi xúc chạm việc đời,/
Tâm không động, không sầu/
Tự tại và vô nhiễm,/
Là phúc lành cao thượng" <p>
Khi làm việc gì con thường nhận biết rõ bằng tâm, pháp hơn thân, thọ. Mỗi khi khởi ý thì con liền nhận ra tâm tham hay tâm sân rất rõ, khi nhìn nhận một việc nào đó con thấy vô thường, khổ, và bản ngã. <p>
Và càng quan sát con thấy bản ngã con cao và dày quá, không biết diệt ngã bắt đầu từ đâu. Nhìn sang người thân thấy họ cũng như mình bản ngã cao vời vợi như núi. Là người kinh doanh, nên mỗi lời nói, quyết định đưa ra ảnh hưởng cảm thọ không ít người như nhân viên, khách hàng, đối tác... Con thấy bản ngã sinh và bản ngã bị diệt, từ ý nghĩ, lời nói, đến hành động đều có bản ngã hiện hữu. Khi con nghe người ta nói, con cũng thấy bản ngã của họ, khi con nói con cũng thấy bản ngã của mình. Riết rồi con cũng không dám mở miệng nói, mới nhận ra câu nói của Thầy đúng là chân lý "im lặng là vàng, nói hay cũng chỉ là bạc". Con là người nói nhiều, nhiều lúc nói không kịp nghĩ là mình đã nói gì, nay con ý tứ, thận trọng hơn trong lời nói, hạn chế nói lời vô ích, nói thô lỗ, nói bóng gió, tập nói lời Chân, Thiện, Mỹ. Có lần con lỡ nói thuận theo ý người khác thì vô tình người đó lại nghĩ con cùng tư tưởng với người đó, vô tình con làm người đó càng hoang tưởng hơn nên con biết mình sai và bài học đến với con "im lặng là vàng". <p>

Có lần đang khuya con nằm thiền, cảm giác định tâm đến rất nhanh và một sự an lạc trải qua khắp thân thể con, và cũng liền sau đó, khi con nhận thấy sự an lạc đang hiện hữu thì tự nhiên cảm giác an lạc này muốn biến mất, nó bỗng nhiên mong manh như bọt xà phòng, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào và sau đó là an lạc biến mất. Con thấy được sự sinh diệt của sự an lạc, và thấy rõ sự vô thường, không bền vững của sự an lạc. <p>

Vài ngày sau con nằm thiền trước khi ngủ, lúc này cũng ngủ trong tỉnh thức thì con nhận thấy cơ thể mình bị định cứng ngắt lần thứ 1, giống như 1 tảng băng bao phủ khắp người, kế tiếp cứng hơn nữa lần thứ 2, lần này con vẫn biết được cảm giác cứng hơn cơ thể, con biết cảm giác định đến nhưng con không nói được nên con ớ ớ, chồng con nằm bên cạnh nghe con kêu tưởng con mớ nên sờ mạnh người con, làm con la toáng thật to trong đêm, khi con la lên con vẫn biết con đang nổi sân rất rõ. Con không biết hiện tượng này như thế nào. <p>

Con có đọc cuốn "Chân đế và Tục đế" có phân tích Vật chất và Tâm, hiện tượng gì thay đổi là Chân đế, hiện tượng không thay đổi là Tục đế, Thiền minh sát là quán vào Chân đế. Và có nói "Tuệ minh sát được thành đạt qua sự quán sát tinh tế các hoạt động của thân tâm khi chúng diễn ra. Tuệ minh sát không thể thành đạt qua sự quán sát hời hợt các đối tượng, cũng không thể thành đạt qua sự suy tư, phân tích. Vì thế thiền sinh phải chú tâm quán sát các hoạt động như thấy, nghe, sờ, đụng, ngửi, nếm, ăn, uống ... Khi chúng đang diễn tiến không bỏ sót hành động nào." <p>

Thưa thầy, con thấy mình còn hời hợt với các đối tượng thân, tâm, cảnh. Con chưa ghi nhận từng chi tiết chuyển động, nâng đỡ của gió như đi, đứng, nắm, bước, sờ... Con thường nhận biết các hoạt động sau khi con vừa làm, đôi khi không để ý do hoạt động này là thói quen nên con chỉ thận trọng thôi. Xin Thầy hướng dẫn cho con cách để thành đạt quán sát tinh tế các hoạt động thân tâm cảnh ạ. <p>
Con xin chào Đức Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! <p>
Lâu rồi phật tử HN chúng con không đươc gặp Thầy, lời đầu tiên con xin kính chúc Thầy luôn được mạnh khoẻ.
Thưa Thầy! Sau một thời gian dài tập làm theo lời Thầy chỉ dạy, đó là quan sát thân tâm và chánh niệm mọi lúc khi đi đứng ngồi nằm đồng thời thu thúc lục căn, con đã thấy tâm mình lắng dịu rất nhiều, cụ thể là trong những ngày vừa qua, con cùng một số Phật tử lên núi thiền tập. Khi con ngồi quan sát hơi thở vào ra con thấy tâm lắng dịu dần và hơi thở trở nên rất nhẹ nhàng, tim cũng đập rất nhẹ. Tâm quan sát hơi thở vào ra càng lúc càng khăng khít chặt chẽ càng lúc càng vi tế dần dần con thấy một cảm giác nhẹ nhàng tĩnh lặng không có một suy nghĩ nào qua tâm, khi đó con biết một vài tiếng động sinh lên rồi diệt, tiếng động rất rõ và trong nó dường như được nhận biết qua da (cảm giác) và truyền thẳng vào tim không qua một ngôn từ hay ý nghĩ nào (con chỉ thấy như nó vậy thôi). Trong lúc đó, tâm con vẫn khăng khít nơi hơi thở vào ra không rời, lạ kỳ là tâm không hề phản ứng với những tiếng động đó mà nó vẫn bình yên dịu dàng đầy yêu thương. Con thấy hai chân hơi tê một chút nhưng vẫn dễ chịu. <p>

Thế rồi một tiếng rưỡi qua đi trong cảm giác dịu dàng đầy yêu thương, con xả thiền xuống núi lòng bình yên chân bước nhẹ nhàng trong chánh niệm một cách tự nhiên không cần tác ý chánh niệm mà cảm giác dở đạp theo từng bước chân. <p>
Kính bạch Thầy, đó là cảm giác đầu tiên con có được sau một thời gian dài hướng về chánh niệm con cũng không biết đó là gì, xin Thầy từ bi khai mở cho con và chỉ cho con biết sẽ thế nào. Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-09-2014

Câu hỏi:

Mô Phật con kính chào thầy ạ. Con là Diệu An Bình Phước. <p>
Thưa thầy 14 giờ chiều ngày 12 tháng 6 năm 2014 (AL), con tìm về tổ đình Bửu Long. Được gặp thầy lúc đó con hỏi thầy rất nhiều và được thầy từ bi chỉ dạy, thời gian đó con rất muốn đi xuất gia vì không thích sự ràng buộc của gia đình, thầy đã tận tình chỉ cho con hiểu, nếu né ràng buộc này lại gặp ràng buộc khác, tu là không chạy trốn mà là "tự tại giữa khổ đau, ung dung trong ràng buộc". Xuất là xuất tham, sân, si gia, xuất phiền não gia, xuất những thế tục của con người đặt ra, xuất tam giới gia. Đó là ý nghĩa của sự xuất gia. <p>

Chào thầy ra về lòng con xúc động nghẹn ngào. Từ đó tới nay con luôn ứng dụng thực hành theo, tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, thận trọng chú tâm quan sát, không dời nghe tiếng lòng mình, tiếng cũng nghe không tiếng con cũng nghe, con thấy thân, tâm, cảnh luôn chặt chẽ khắng khít với nhau mà không làm trở ngại cho nhau. <p>

Thưa thầy, não của con bị nhiễm ký sinh trùng, chỉ số bình thường cho phép là 130 UI/ml. Kết quả xét nghiệm của con là 1280 UI/ml, vậy là lên gấp 10 lần cho phép. Bác sĩ khuyên con không được sử dụng thần kinh trung ương trong lúc điều trị vì trong não con 20 nốt tổn thương. Con có tánh đam mê kinh sách, thích tìm hiểu về giáo lý Phật, nên con vừa uống thuốc vừa học, vừa nghe thầy giảng và hành theo. Mỗi ngày con đều có nhẹ nhàng và an lành. <p>

Thưa thầy, trên con đường tu tập, nếu con không gặp được minh sư thì người bị nhiễm ký sinh trùng như con không bao giờ tu được, vì con người có mỗi các đầu để tỉnh táo thì lại bị đau mất rồi, tất cả các phương tiện chế định đều khiến bị căng thẳng thần kinh cả. Thật may mắn trong đời này con gặp chánh pháp, học hành chánh pháp cho nên kí sinh trùng hoành hành là chuyện của nó, về phần con tu học con chỉ cần xem tâm trạng ứng mọi lúc mọi nơi. <p>

Khi nghe thầy giảng: "Con người sinh ra không phải để thay đổi vạn pháp mà là để thay đổi thái độ", con tư duy suy ngẫm ngay câu đó và thực hành theo, luôn định tĩnh trong lành và sáng suốt thì sẽ không thọc gậy bánh xe pháp, những gì tạo tác đã qua đều được hóa giải hết. Niệm chết là con đường thật dễ tu, vì niệm chết nên luôn tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, tu sửa tất cả mà không thấy mình tu sửa gì cả, buông xả những lăng xăng tạo tác mà không thấy mình buông xả gì cả, trở về ngay nơi thực tại trọn vẹn pháp như nó đang là, không có sự nỗ lực hay dụng công, tức khắc tánh rỗng lặng trong sáng tự nhiên chiếu soi một cách trung thực đó gọi là thiền, là tiến trình khám phá nội tâm sâu thẳm tùy sự trở về non hay sâu, ngay đó trạng thái hỉ lạc có cùng. <p>

Đúng vậy thưa thầy, ánh sáng phủ khắp không gian và thời gian, không tìm đâu ra đầu mối quá khứ, hiện tại hay tương lai, kết thúc hay khởi đầu, dường như như bất động, từ vô thỉ vô chung mãi mãi vẫn là vậy, đó là thực tánh pháp, không phải quả sở chứng để ôm chấp. Vọng thì thực tánh ẩn, không vọng thì thực tánh hiển bày, từng giây phút mà con thực nghiệm liên tục, trong con thốt nhẹ rằng, thầy dạy đúng quá thầy ơi! Không ai có thể lấy hay bỏ được cái gì, nó không thực mà cũng không hư, trọn vẹn với đang là thì ngay đó, những gì xưa kia Đức Phật nói ra, những văn tự ngôn thuyết mà những bậc cao tăng thạc đức viết lại, những tư tưởng bát nhã ba-la-mật mà ngày nay thầy đang giảng nói nghe không thấy Trời Trời Phật Phật gì cả mà bao nhiêu bộ tạng kinh điển đều gói gọn trong pháp thoại của thầy như nó đang là. Li văn, li ngôn, tức khắc sẽ thấy liền, biết liền tại đây ngay bây giờ. Không, vô tướng, vô tác, vô cầu, buông hết ý niệm phân biệt năng sở đó ra... <p>
Vâng, thưa thầy, thật là bất khả tư nghì (vô minh thực tánh tức Phật tánh, ảo hóa không thân tức pháp thân). Thưa thầy, thư này con viết hơi dài vì con mới phát hiện thêm một bệnh nữa là đa u, thân con đang hoại một cách nhanh chóng, đó là chuyện của pháp, con nhường quyền cho pháp, chân lý từ muôn thủa, con đã ngưng uống thuốc và thật là hoan hỉ trọn vẹn với đang là "duyên khởi từ không trở về không". Pháp vốn tự nhiên rất hoàn hảo muôn đời như nó vẫn là, giờ đây hoàn cảnh và môi trường, bệnh tật, dù nghịch duyên cỡ nào, với con, nơi thân thọ tâm pháp đều là xuân bất tận! <p>
Viết đến đây nước mắt con cứ trào ra, con khó có thể dùng lời để diễn tả, con cảm nghe vừa sung sướng vừa ngậm ngùi, nao nao, man mát trong lòng, vừa khởi niệm tri ân đức Phật, tri ân Thầy, cám ơn tất cả các duyên tận đáy lòng thâm sâu vô lượng.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>

Con không biết dùng ngôn từ nào để diễn tả được lòng tri ân của con đối với Thầy. Con chỉ biết từ nơi phương xa thành tâm đảnh lễ Thầy muôn lạy. Hơn một năm trước đây con có được duyên lành biết đến website Trung Tâm Hộ Tông và trong cơn đau khổ hoang mang cùng cực con đã đặt câu hỏi và nghe được những lời khuyên dạy của Thầy. Con còn nhớ những lúc ban đầu đó, mặc dù được Thầy từ bi chỉ dạy tận tình nhưng với trí óc non kém con cũng chỉ hiểu loáng thoáng lờ mờ mà thôi. Và con tự nói với lòng mình rằng Thầy đã dạy "hãy trở về để mà thấy", nếu bây giờ con chưa hiểu hết lời Thầy, con vẫn cứ làm theo lời Thầy dạy. Từ đó ngày ngày con tập trở về - ehipassiko - duy chỉ có điều đó là quan trọng đối với con mà thôi, chớ không cần biết việc gì khác nữa, hễ quên là con lại trở về. <p>

Thầy ơi, thật mầu nhiệm thay, hôm nay nửa đêm thức giấc, bỗng nhiên tất cả quá khứ vui buồn đều trở về rõ ràng như một cuộn phim, con nhận ra tất cả, đâu là nguyên nhân, đâu là ảo tưởng, đâu là vô minh ái dục. Và giờ đây con đã hiểu hết ý nghĩa những lời Thầy dạy, lòng con tràn ngập lòng tri ân đối với Thầy, con muốn cúi gập người xuống đề hôn lấy đôi bàn chân của Thầy như hôn lấy đôi bàn chân của Đức Phật. Viết thư cho Thầy mà con đang khóc đây Thầy à, không phải là những giọt nước mắt của đau khổ mà là những giọt nước mắt của giải thoát. Tất cả những tổn thương, khổ đau, phiền muộn đều tan biến, bây giờ chỉ còn lại một cái tâm bình an. Và lạ thật con không còn oán trách người đó nữa mà lòng con lại khởi lên một sự bi mẫn vô cùng, một tình thương đã được giải thoát khỏi những trói buộc. Con nay thật sự đã hiễu hết những lời Thầy dạy. Con kính ngưỡng mong Thầy nhận nơi con lòng chân thành biết ơn của người con đã có đủ phước duyên để được Thầy khai thị.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-03-2014

Câu hỏi:

Con kính lễ thầy, <p>
Con cảm ơn thầy rất nhiều. Con có duyên lành gặp được người bạn, bạn ấy cho con nghe pháp của thầy. Khi con nghe thì con vào luôn thầy ạ, tại khi con đang tu niệm Phật thì con đã hiểu thông được giáo lý, nhưng con vẫn chưa tìm được cái con đang cần. Khi con qua chùa thầy con gặp cô Như Nguyện, con hỏi cô chánh pháp ở đâu, thế là cô bảo "ở đây". Cô cho con mấy quyển sách của thầy về đọc và con đã tìm ra đươc điều con cần tìm thầy ạ. Nhà con nghèo làm con chỉ đi xin sách và nghe pháp nhờ của người ta thôi, nhưng khi con nghe thì con đều thông hiểu và bây giờ con luôn nhìn lại chính con: đi, đứng, nằm, ngồi, ăn uống, con đều nhìn mình thôi thầy ạ. Con không dám xin điều gì cả. Con biết tu không phải để cầu xin, nhưng khi con gặp điều khó con không lý giải được thì con xin Phật Tổ gia hộ cho tâm con dũng mãnh để vượt qua khó khăn con gặp phải. Rồi con cứ để điều gì đến thì đến; điều gì đi thì cứ đi...<p>
Con mong mỏi qua chùa gặp thầy để con đảnh lễ nhưng con chưa đủ duyên lành thầy ạ. Từ nhỏ con chưa đến trường để học hành, con chỉ học theo cách của con là học từng chữ một rồi ráp lại. Hôm nay con ngồi viết gửi thầy những dòng chữ mộc mạc này, mong thầy hoan hỷ cho con. Con kính chúc thầy thân tâm an lạc. Xin thầy dạy bảo con ạ.<p>

Xem Câu Trả Lời »