loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 23 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'phân vân & hoài nghi'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-03-2022

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Cho con hỏi làm sao để bớt tâm Nghi ạ?
Con xin cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-02-2022

Câu hỏi:

Thưa thầy, con hay bị mông lung, phân vân không thể đưa ra được quyết định, con cũng hay thay đổi quyết định của mình, xin thầy chỉ cho con cách để hết phân vân và đưa ra quyết định chính xác. Con cảm ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-02-2022

Câu hỏi:

Dạ, con xin chào thầy! Và kính chúc thầy thân-tâm luôn an lạc.
Thưa thầy, con có ít thắc mắc, xin thầy từ bi chỉ dạy. Hằng ngày trong khi ngồi thiền, hay trong cuộc sống, con luôn để ý vào bên trong, và luôn nhận thấy được sự sinh khởi của vọng niệm. Dạo gần đây, con phát hiện liền sau khi vọng tưởng khởi, có thêm 1 vọng nữa. Con không biết đó là gì, xin thầy hãy giải đáp giúp con. Nguyên nhân từ đâu? Và giải quyết nó như thế nào ạ?
Kính thầy,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-02-2022

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ.
Con sinh năm 1994, năm nay con 28 tuổi. Nơi con sống và gia đình con đều là người lương, không theo tôn giáo nào. Từ bé, con không được tiếp xúc với phật giáo. Con thích ở một mình, cũng không có tham muốn gì cho mình. Từ bé, con đơn giản, chỉ thích mặc quần áo cũ. Tính con cũng hơi lập dị. Con không có nỗi nhớ nhà như bao bạn bè. Ngày bé, đi học, con thích hình ảnh mấy ẩn sĩ, những vị quan hay nhà thơ về quê, lên núi sống ẩn dật.
Hiện tại, có một vấn đề trong con. Con thấy mình đang đứng trước hai sự lựa chọn, và con cứ bị loay hoay.
Lựa chọn 1: đi tu. Tâm con nghiêng về nó. Con cảm thấy không có một điều gì khác ngoài việc con cần hiểu bản thân mình.
Lựa chọn 2: đi làm một công việc với tâm thế của một người tu.
Tuy nhiên, khi con nghĩ đến lựa chọn 2, con cảm thấy đau đầu, để nghĩ về một công việc đúng đắn. Con không thấy có công việc nào đúng đắn ngoài việc đi tu để biết mình cả. Công việc nào cũng gây ra thêm sự phức tạp, đau khổ cho cuộc sống của chính con và người khác. Cho nên, tâm con không cam để làm nó.
Khi con lựa chọn 1, con thấy tâm con bình yên. Nhưng đồng thời, nó cũng có một nỗi lo lắng. "cha mẹ mình đã già, sẽ sốc mất. Rồi lại phiền lòng mà đau khổ thì sao".
Con không biết phải làm thế nào để bước ra khỏi cái sự loay hoay này. Khi con bỏ xuống, chả lựa chọn gì thì con cảm thấy hết vấn đề. Nhưng rồi, con thấy con vẫn phải lựa chọn. Nó cứ lặp lại như vậy hoài.
Con xin thầy chỉ cho con được rõ. Con cảm ơn thầy nhiều lắm.
Kính mến thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-02-2022

Câu hỏi:

Quả thật thầy nói đúng, tuy con thực hành theo lời thầy dạy nhưng bây giờ con mới phát hiện ra việc thực hành cái thấy của con vậy mà lại làm tăng trưởng cho bản ngã của mình.

Lúc con đặt câu hỏi cho thầy, con có tưởng tượng là thầy sẽ trả lời như thế nào. Bởi vì con đã ngờ ngợ thấy ra vấn đề của mình, nhưng vẫn còn nhiều hoài nghi bối rối. Thế mà câu trả lời của thầy tuy ngắn, không đúng như những gì con nghĩ, vậy mà lại nói đích xác nơi con đang vướng vào. Con thành thật cảm ơn thầy.

Khi con đưa tâm nhìn lại không còn "chỉ thắng" mà "chỉ thấy", thì mọi tiếng ồn trong con trở nên im ắng. Mọi vấn đề trong con cũng tự được cởi bỏ. Từ lúc đó trở đi con vẫn tiếp tục quan sát và nhìn nhận lại vấn đề của mình. Mà thật khó thầy ạ, kiểu như vẫn có gì đó con chưa nhìn ra được. Vì vậy mà, tuy là nói học theo thầy nhưng thật sự vẫn chưa làm được như lời thầy dạy.

Trong con bây giờ vẫn còn nhiều bối rối hoài nghi, con chỉ còn biết nhìn và thấy, không dám mảy may động tâm như thế này hay như thế kia nữa. Thật thì con cũng không còn biết phải làm gì hơn.

Năm mới con chúc thầy nhiều sức khỏe ạ! Con rất biết ơn thầy, trong những năm qua khi thực hành theo lời thầy dạy. Con đã thấy ra rất nhiều và thay đổi cũng rất nhiều nữa. Con trở nên tử tế hơn và đã bớt đi tính vị kỉ của mình.

Mong thầy được nhiều an vui!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-01-2022

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin tâm sự với Thầy điều này ạ.
Mấy năm trước con có một trải nghiệm. Sau trải nghiệm đấy thì con có một nhận thức khác về cuộc sống. Nhưng mà con không biết trải nghiệm đấy có phải giác ngộ hay không. Hồi đầu thì con có tâm ngã mạn, cho rằng mình giác ngộ rồi, còn người này thì chưa, người kia thì giác ngộ giống mình. Giờ con mới thấm ra là con chả biết gì để mà đánh giá người khác.
Liệu một người giác ngộ rồi thì có dễ dàng nhận ra được một người giác ngộ khác không thưa Thầy? Dù biết là tâm mình thì mình nên đọc chứ chẳng nên nhờ người khác đọc hộ, nhưng mà quả thật là con có nút thắt ở trên cảm thấy không tự mình cởi được, mong Thầy chỉ dạy thêm cho con để con cởi nó ra. Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2021

Câu hỏi:

Kính chào thầy ạ,
Con biết khi con hỏi thầy điều này là trong con đang khởi lên ham muốn tâm thế này thế kia, như thế rất không tốt, nhưng trải qua cảm giác này rất là khó chịu.

Đó là con rất hay bị phân vân, lương lự và khi quyết định xong rồi, thậm chí làm rồi, con vẫn hay bị tiếc nuối, giá như mình làm cái kia, rồi có khi con ôm đồm cả 2 nhưng lại làm 1 cách hời hợt ko đi đến đâu cả. Vì tiếc nuối mà con rất hay chần chừ ra quyết định. Vậy làm cách nào để con thấy ra và sửa được tính cách này ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2021

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy!
Thầy ơi, con có việc xin thầy khai thị. Con đang phân vân một việc là có nên nói ra hay không. Nói ra sợ người khác không vui, còn im lặng thì trong lòng khó chịu, con cứ bị lưỡng lự. Mong thầy chỉ giáo.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2021

Câu hỏi:

Thầy ơi,

Kính thầy khai thị cho con điều này ạ. Khi con thấy được tâm lăng xăng, ưa muốn tạo tác của mình từ thô đến vi tế. Con không còn đặt kế hoạch hay tính toán trước những hành động của mình mà cố gắng sống tỉnh táo trong từng giây phút hiện tại để biết mình nên làm gì tiếp theo. Nhưng như những đám mây lúc dày lúc mỏng, không phải lúc nào con cũng có thể quyết định được hành động đúng đắn. Công việc của con bị ngưng trệ, một số việc, con không muốn thực hiện vì con trực giác thấy không phù hợp... Vậy thầy ơi, con nên làm thế nào ạ? Con nên thuận theo thực tại (con chưa hoàn toàn định tĩnh và vẫn còn hay bị cuốn trôi trong suy nghĩ, cảm xúc, và ảnh hưởng từ bên ngoài) hay con tiếp tục lập định cho mình những thói quen tốt căn bản thường lệ để giữ cho cuộc sống của mình ổn định ở một mức độ nhất định để tiếp tục trải nghiệm những điều đến đi ạ?

Con rất biết ơn và kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-04-2021

Câu hỏi:

Dạ, con chào Thầy ạ,

Lại là con ạ. Con xin lỗi Thầy ạ vì con cứ gửi câu hỏi cho Thầy hoài mà Thầy đã lớn tuổi rồi. Con cũng cố gắng tự chiêm nghiệm tự thực hành và nghe pháp nhưng hôm nay có điều này xảy ra khiến con thấy hơi lo lắng. Mong Thầy hoan hỷ khai thị giúp con.

Sau một thời gian thực hành chánh niệm tỉnh giác như lời Thầy dẫn dắt, con nhìn ra được bên trong con có tập khí ngã mạn. Tập khí này hay trồi lên và kéo theo nó nhiều suy nghĩ đánh giá xét nét, đặc biệt là khi con xúc chạm các Pháp, các sự vật hiện tượng nào thách thức niềm tin hay sự yêu thích của bản ngã trong con. Tập khí này thích sự quan tâm và khen ngợi, nó cũng hay tự cho mình là đúng và người khác là sai. Khi con quan sát, khi tập khí này sinh ra rồi diệt đi thì liền kéo theo nó cảm giác xấu hổ và tội lỗi. Nhưng nếu con cứ quan sát không phản ứng không đè nén, cảm giác này cũng đi qua.

Dạo gần đây con có quen một vài người bạn mang theo niềm tin của đạo Bà-la-môn về một linh hồn trường tồn bất biến. Thật ra các bạn ấy rất tốt và đã giúp con rất nhiều khi tinh thần con đi xuống. Nhưng khi các bạn nói về Nguồn, về các hợp đồng linh hồn, về việc sau khi chết đi sẽ quay trở lại thế giới linh hồn để bàn bạc về kiếp sống tiếp theo... Con nhìn ra cái tập khí ngã mạn nó trồi lên và hoài nghi phán xét. Một mặt, con tôn trọng niềm tin của các bạn, nhưng một mặt khác con lại thấy những điều này không giống như những niềm tin con đã luôn học từ Phật Giáo và không thấy tin tưởng. Nhưng con cũng sợ lỡ mình lại phạm phải tội với Đấng nào thì cũng sợ lắm.

Mấy hôm trước, khi đi ngủ con nằm mơ. Trong giấc mơ con thấy một cô gái tóc ngắn biết bay và đang sờ tay lên đầu mọi người, và mọi người có vẻ kính cẩn. Nhưng trong tâm con, con lại không thấy tin lắm và có phần hoài nghi về cô ấy. Khi cô ấy sờ tay lên đầu con, cô ấy dừng lại và có vẻ giận dữ, có lẽ vì con đã không có niềm tin. Sau đó trong giấc mơ con thấy cô ấy tiến hành một số nghi lễ cho con. Rồi con thức giấc. Giấc mơ này khiến con thấy hơi lo lắng, và con bắt đầu cảm thấy phiền muộn với tập khí ngã mạn trong con và muốn diệt nó đi. Con sợ một ngày nào đó sự hoài nghi phán xét này sẽ đem lại phiền phức cho mình.

Con xin lỗi Thầy vì con viết dài quá. Mong Thầy có thể hoan hỷ khai thị giúp con. Con luôn cố gắng tinh tấn chánh niệm tỉnh giác theo lời Thầy dặn dò, nhưng có lẽ con học hơi chậm nên cứ lò mò mãi ạ.

Con cám ơn Thầy rất nhiều và kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »