loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 695 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-09-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy,

Hôm qua sinh nhật con, được Thầy chúc mừng, lòng con ấm áp, an vui lắm Thầy ạ. Thầy còn nói là sẽ tặng con quyển Soi Sáng Thực Tại nữa. Con luôn cảm thấy mình thật may mắn vì trong kiếp sống này đã biết đến Thầy, được Thầy chỉ dạy trên những bước đường đời.

Con đang học và sắp hoàn thành chứng nhận Coach - tư vấn hôn nhân - gia đình ạ. Do được tiếp xúc với nhiều người, với đa dạng tình huống, con đã tập học tập rất nhiều từ những tình huống thực tế đó và từ cả những người thân chủ của mình. Con cũng luyện tập khả năng biết lắng nghe hơn, nhẫn nại hơn, bao dung hơn. Và chính nguyên lý sống đúng - tốt của Thầy đã giúp con vững tin ạ.
Con chỉ cần làm với tâm thiện lành và muốn giúp ích cho mọi người bằng kiến thức mình có được, Thầy nhỉ?

Thầy ơi, tốt nghiệp khóa này xong, con sẽ lại học thêm văn bằng 2 chuyên khoa tâm lý buổi tối về trị liệu tâm lý trẻ em tự kỷ ở trường Đại Học. Con từng chia sẻ và được Thầy động viên rằng nên học về con người. Thật ra vừa đi làm, vừa đi học, đọc sách nghiên cứu cũng vất vả lắm ạ. Nhưng trong con có động lực thôi thúc để con kỷ luật và chăm chỉ hơn, vì có thể sau này những kiến thức sẽ hữu dụng ạ. Sự động viên của Thầy chính là nguồn động lực quý giá giúp con vượt qua những khó khăn.
Và như lời Thầy dạy, cuộc sống đúng là trường Thiền và mỗi tình huống đến với mình chính là vị Thiền Sư vĩ đại nhất.
Con xin thành kính tri ân và đảnh lễ Thầy!
Kính
Con

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-09-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông,
Trong đạo Phật hay đề cập đến phiền não như cơn giận, sự lo lắng bất an và khuyên nên tu tập để chuyển hoá phiền não. Tuy nhiên con thấy rằng những năng lượng này có ý nghĩa của nó. Nếu mình không bị nó khống chế thì nó vẫn mang ý nghĩa tích cực. Ví dụ như trước một công việc nào đó, do có năng lượng lo lắng nên nó mới thúc đẩy con chuẩn bị cho tốt trước đó. Mặc dù con có nhận ra rằng sự lo lắng có làm cho thân và tâm mình không được thoải mái. Vậy con có nên duy trì sự lo lắng đó ở một mức vừa phải để chuẩn bị tốt cho công việc. Hay con có nên vô lo, làm một cái gì khác để quên đi sự lo lắng.

Con mong sư ông hoan hỉ trả lời giúp con.
Kính chúc sư ông mạnh khoẻ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-08-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Hòa Thượng! Dạ lời đầu tiên con xin Hòa Thượng hoan hỉ vì câu hỏi của con ngoài lề tí xíu ạ.
Dạ con rất thích câu nói của Hòa Thượng đó là: "trọn vẹn với hiện tại, hay thực tại" nay con khởi nghiệp làm cafe sạch và con xin Hòa Thượng cho con một câu ngắn gọn có ý về thiền để con làm slogan cho thương hiệu cafe ạ. Con cảm ơn Hòa Thượng

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2019

Câu hỏi:

Dạ con chào thầy ạ, lưỡi con bị ngắn nên con nói chuyện không rõ. Tai con cũng không được thính như người bình thường. Lúc nhỏ con rất tự ti và trầm cảm về bệnh của mình. Con bị ám ảnh xã hội với sợ mọi người phán xét. Giờ con nghe pháp thầy nhiều nên cũng đỡ. Nhưng mà giờ con giao tiếp hay gặp ai đó lạ hay điều gì mà con không biết là tự nhiên người con run cầm cập luôn thầy ơi. Con đang học bán hàng mà con thấy khách con lại run, hình như trong tiềm thức con sợ người khác không nghe được. Sau 1 hồi còn quay lại thực tại hết run thì khách lại đi mất. Cứ như vậy hoài thầy ạ. Nhưng mà con nghĩ lại mình phải đối diện mới thấy được và vượt qua chính mình dược. Nhưng lại không có lợi cho ông chủ con vì không bán được hàng. Con buồn quá lại muốn xin nghỉ việc
Con xin thầy cho con lời khuyên lúc này với ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy hoan hỷ!
Lúc uống rượu không kiểm soát được thân khẩu ý, mà giống như một lực nào đó lôi kéo, con không thể nào vượt qua (hôm sau con mới nhận ra được). Những hình ảnh đó cứ vọng lại trong đầu làm con rất khó chịu. Kính bạch Thầy chỉ con!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con tự thấy xấu hổ nên không dám trình pháp. Nhưng đọc các nội dung trong mục Hỏi đáp mấy ngày qua, con xin phép thầy cho con hôm nay được viết thư cho thầy với hai nội dung:

1. Trình pháp.
Thưa thầy, 1 năm qua có chuyện xảy ra làm con bị tổn thương đau đớn. Đêm đến con gào thét vật vã, sáng dậy thì trầm uất. Nghĩ lại mình có mắt cũng như mù vì chuyện xảy ra ngay bên cạnh mà chẳng hay biết. Đủ loại cảm giác… Vì vậy mà gần 1 năm qua con sống với nỗi đau mà không nghe pháp thoại của thầy cũng như không vào mục Hỏi đáp hàng ngày như trước đây. Mùng 4 tết được đảnh lễ thầy, chỉ hỏi được câu “Thầy khỏe không ạ” mà nước mắt nghẹn ngào cứ tuôn ra. Cho đến hai tháng trước, con bắt đầu mỗi sáng đều mở nghe “Tuyển tập thư thầy” và “Thư thầy trò”. Rồi cách đây 1 tháng, sau buổi cơm trưa, ngồi một mình thì những chuyện xưa, chuyện nay ùa về giúp con thấy rõ mình như thế nào. Con thấy bản ngã của mình thật dữ dội và luôn cầm đèn chạy trước ô tô; thấy những sai lầm nối tiếp sai lầm cũng đều do thiếu chánh niệm tỉnh giác; thấy mình đã cẩu thả thế nào trong thân khẩu ý; thấy bản ngã đã hành mình mệt mỏi rã rời; thấy ánh sáng khi bị dồn vào cuối đường hầm... Cùng lúc với cái thấy mở ra thì trong đầu con các ý thơ cứ bật ra như tái diễn lại tất cả. Con xin phép được trình thầy:

Thì ra là bản ngã
Trong nỗ lực vô cùng
Rủ chơi trò bịt mắt
Dẫn ta vào mê cung
Nội tâm phút bất giác
Cuốn vòng xoáy trò chơi
Quên mình điểm xuất phát
Cùng bản ngã khóc cười
Lênh đênh theo phiền não
Hòa mình suốt cuộc vui
Vẫn là tâm trống trải
Giữa cuộc sống đầy vơi
Tạp niệm rồi thất niệm
Đến phóng dật buông lung
Đúng ý đồ bản ngã
Dồn tâm đến đường cùng
Tham sân si đủ cả
Chao ôi mệt lắm rồi
Trò chơi thế là đủ
Gỡ bịt mắt buông xuôi
Chợt vỡ òa bản ngã
Cũng là pháp muôn màu
Chảy trong dòng tục đế
Để ta biết hồi đầu
Lắng lòng cười bản ngã
Gây tội hóa lập công
Vì ta nó vất vả
Nhìn nó ta thong dong

Sau lúc đó nội tâm con có sự bình lặng, nhẹ nhàng (không phải là sự dễ chịu, khoan khoái) mà trước giờ con chưa có. Con không biết đây có phải là tâm khinh an không. Sau đó thì lần đầu tiên nội tâm có sự mát mẻ, lúc này con đột nhiên hiểu thế nào là rải tâm từ. Trước đây con không biết làm sao rải được tâm từ khi mà nhìn tâm mình luôn bất an, nóng nảy, khó chịu.
Vào sáng hôm sau, khi ngồi một mình thấy tâm nhẹ nhàng ngắm mây bay, nghe gió thoảng mà vẫn hay biết xung quanh, trong đầu con lại bật ra bài thơ:

Khi duyên chưa đầy đủ
Đừng hòng nụ nở hoa
Khi giác còn ngái ngủ
Buông được hãy còn xa

Hơn 3 năm liên tục nghe pháp của thầy, hiểu được mà do tập khí sâu dày nên con vẫn không chánh niệm tỉnh giác được. Con cũng không cố gắng rèn luyện để được chánh niệm tỉnh giác. Sau sự việc này như đến lúc mà con bắt đầu có sự chuyển biến ở pháp hành. Có lúc chánh niệm tỉnh giác, có lúc thất niệm, phóng dật nhưng nhận ra và quay trờ về, sân vừa khởi thì thấy ngay và hết sân, có lúc mắt thấy tai nghe chứ không phải ta thấy ta nghe. Vì thấy mình vẫn còn nhiều thất niệm, tạp niệm, chưa nhìn rõ được hết cái kho vô thức nên con xấu hổ không trình pháp cho đến ngày hôm nay.

2. Các câu hỏi về gia đình
Thưa thầy, con không biết mình đã gieo duyên lành gì mà ngay trong kiếp này con được nghe các lời khai thị của thầy. Gia đình con bao người đều là Phật tử, rồi bạn bè con có ai đã nghe pháp thầy giảng và biết đến trang Trungtamhotong này đâu tuy con vẫn hữu ý gieo duyên. Vì vậy con thấy rằng ai theo dõi mục Hỏi đáp và gửi câu hỏi đến thầy thật là hữu duyên. Đọc 2 ý kiến của hai bạn Phật tử góp ý những bạn nêu câu hỏi về hôn nhân gia đình, làm ăn…, con xin mạo muội được có ý kiến đa chiều như sau:

Nghĩ đến câu Phật pháp bất ly thế gian pháp, con nghĩ rằng những vấn đề bức bách trong cuộc sống là những sự kiện thật. Đọc câu chuyện của bạn bị động thai và muốn tự tử mấy ngày trước, con thật sự ngậm ngùi. Ai đã nếm đau khổ trong hôn nhân sẽ thật sự thương cảm với bạn. Nhưng tại sao bạn lại hỏi thầy? Theo con là do một trong các lẽ sau: thứ nhất bạn có thể đã tư vấn chuyên gia tâm lý nhưng vẫn không giúp ích gì nhiều. Thứ hai con biết nhiều phật tử gặp điều gì bức bách đều hướng đến sự chỉ dạy của Quý thầy vì chúng con nghĩ lời dạy của thầy là rốt ráo, có đầy đủ trí tuệ và từ bi, nếu hướng đến lời dạy của ai khác e tốt đời mà không đẹp đạo trong khi mình là phật tử.

Thưa thầy, không phải chúng con không nghĩ đến sức khỏe của thầy. Nhưng cuộc đời có nhiều đau khổ khi còn chưa được khai sáng và khi đó chúng con cần người chỉ lối soi đường. Việc tu – như thầy dạy – đâu phải là rèn luyện để sở đắc mà là luôn sáng suốt biết mình trong các hoạt động sinh hoạt hàng ngày, từ đó nhận thức và hành vi sẽ được điều chỉnh cho đúng tốt. Vì lẽ đó mà mục Hỏi đáp này đã được mở rộng ra rất nhiều nội dung – mà cũng là pháp hành ngay trong cuộc sống.
Mỗi câu trả lời của thầy là một bài pháp ngắn cho chúng con trong từng tình huống cụ thể; và giúp ích thêm cho các trường hợp tương tự khác vẫn theo dõi mục Hỏi đáp thường xuyên; hoặc sẽ là sự dẫn dắt cho người thân, bạn bè vào tham khảo cho vấn đề của mình rồi từ đó họ được gieo duyên đến thiền Vipassana. Đúng như bạn nào đó vừa chia sẻ, chúng con xúc động và trân quý từng lời dạy của thầy.
Cá nhân con bây giờ khi đọc những câu hỏi như thế tuy biết làm bận lòng thầy nhưng con vui vì càng nhiều người biết đến trang Trungtamhotong này, càng nhiều người muốn ứng dụng lời thầy dạy vào cuộc sống và tình huống cụ thể. Như vậy, nơi đây là Phật pháp ứng dụng vào cuộc sống chứ không phải sự cao siêu, huyền bí; và ngày càng nhiều người đã tìm thấy nơi đây là sự nương tựa, là nơi được khai sáng.
Nếu được, con chỉ xin được lưu ý đối với những ai hở tí là hỏi mà chưa tìm kiếm trong mục Hỏi đáp; hoặc là mới nghe vài bài pháp có thắc mắc liền nêu câu hỏi, mà lẽ ra nên tiếp tục hoặc tuần tự nghe các bài giảng khác của thầy, suy ngẫm nhiều hơn, nhìn lại mình trong từng giây phút và hãy thực hành đi đã.
Hãy quán thân thọ tâm pháp hoặc luôn nhìn tâm mình trong từng phút giây. Khi có một “cặp mắt” luôn quan sát tâm thì bản ngã cũng lặn luôn mất dạng (xin chia sẻ với bạn nêu có thể thuyết pháp nhưng không vào được pháp hành).
Con đang bắt đầu giới thiệu cho con trai 10 tuổi của mình vào đọc trang web này, bắt đầu từ các mục “Chia sẻ”, “Suy ngẫm” trong “Góc thư giãn”. Sau này, nếu bé bị vướng mắc vấn đề gì mà đã được thầy giải đáp trong mục Hỏi đáp, con có thể hướng dẫn bé tìm đọc lời chỉ dạy của thầy. Thầy ơi, vậy có phải lợi ích của trang Trungtamhotong đã lan tỏa đến các đối tượng, đến mọi vấn đề ngóc ngách trong cuộc sống.
Con tin rằng rất nhiều người đều hướng đến thầy với lòng tri ân. Vì nếu không được thầy khai sáng thì không biết mãi đến kiếp nào chúng con mới tự thấy ra, mới tự chiêm nghiệm được.
Và con tin rằng rất nhiều học trò của thầy và nhiều phật tử vẫn âm thầm nguyện cầu thầy được khỏe mạnh, nguyện cầu chúng con được có thầy lâu, lâu nữa. Con vững tin có lực của Tam bảo, của chư thiên hộ pháp hộ trì cho thầy - bậc chân tu mà chúng con tôn kính.
Con xin được khấu đầu đảnh lễ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-07-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Sư,
Con đang nghe Sư giảng trên mạng, và đây là thắc mắc của con xin Sư chỉ dẫn:
Khi con có một người thân mất, con buồn như thế nào để không đi quá xa lời Phật dạy? Con cám ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2019

Câu hỏi:

Kính Thầy,
Đã hơn 1 năm nay hầu như con không có liên lạc với Thầy. Một phần để tự mình trải nghiệm, một phần có lẽ chưa đủ duyên. Có lần Thầy ra Quảng Trị con đến cũng không gặp được. Có lần con viết cho Thầy rồi lại xóa. Rồi có lần mới đây con viết một lá thư rất dài rồi không hiểu vì sao tay con lại bấm nhầm nút hủy. Con đã lập gia đình được hơn nửa năm. Khoảng thời gian từ trước đó đến nay, đối với con là thử thách lớn nhất trong đời. Có thời gian con trầm cảm, có lẽ bây giờ cũng vậy. Quả thật như Thầy nói cuộc sống luôn mang đến những điều bất ngờ. Mà đối với một người có sức khỏe như con thật khó, rất khó để có thể chịu được những điều mà những người phụ nữ bình thường vốn đã không chịu được. Chồng con rất yêu con, nhưng là một tình yêu mù quáng, thiếu hiểu biết, ghen tuông, tưởng tượng những điều mà không ai có thể nghĩ ra. Con không làm điều gì có lỗi với chồng, kể cả trong tâm có suy nghĩ về người khác thì liền rơi rụng. Lần đầu chồng con ghen, con rất thương và cảm thông vì anh ấy đang chịu cảm giác khổ sở, nên đã nói rõ ràng sự thật và nhẹ nhàng để anh bình tĩnh và yên tâm về con. Vậy nhưng trong thâm tâm chồng con những gì anh tưởng tượng đều là sự thật, không tin những gì con nói kể cả lời nói từ trái tim. Con bắt đầu cảm thấy tổn thương và thời gian đau khổ nhất bắt đầu từ đó. Chồng con là một người vô cùng nóng nảy, chỉ một chuyện nhỏ trái ý là có thể hận thù, biến thành bão lớn, gia đình chồng ai cũng đau tim vì anh. Dù con yêu không nhiều nhưng chân thành và cố gắng vun đắp hết lòng.

Khi chưa cưới con thấy chồng con có nhiều nhược điểm mà con khó chấp nhận được nhưng dù sao anh có cố gắng yêu thương. Vậy nhưng từ khi cưới về chồng con càng thể hiện rõ con người thật. Đối với gia đình nhất là vợ tuy có thương nhưng chỉ một chuyện trái ý có thể chửi bới, xúc phạm làm lớn chuyện, động chân động tay. Chỉ một hình ảnh trên mạng nửa đêm đang ngủ cũng có thể đem ra ghen tuông chửi bới con. Đối với chồng con thì dường như con không được phép buồn, không được phép giận, tình yêu của anh được xem là quá lớn. Mà Thầy biết không? Có chuyện gì khó khăn cho dù là trong tình cảm hoặc công việc là anh chơi game suốt ngày, và ai rủ rê nhậu nhẹt là liền đi, và suy nghĩ hành động của anh cũng rất kỳ lạ, rất mất trật tự nhiều lúc con phát điên lên. Vì để cuộc sống gia đình tốt hơn, con có phân tích nhẹ nhàng hay đôi lúc cằn nhằn anh liền lớn tiếng chửi bới chà đạp, dường như dìm con xuống để anh được cao lên. Lúc đó con đang bị trầm cảm rồi còn phải lo toan nhiều thứ. Mà chồng con cứ như vậy thật sự con quá sức chịu đựng. Nhiều lúc muốn tự tử hoặc muốn giết anh.

Cuộc sống của con cứ như vậy, cứ luôn bị đẩy đến giới hạn, đến đường cùng. Những lúc đó con về nhà mẹ đẻ để được nghỉ ngơi yên tĩnh thì chồng con lại không chấp nhận vì sợ mất mặt, rồi lại tiếp tục chửi bới chà đạp. Thật là như ngục tù Thầy ạ. Con đã 1 lần quyết định từ bỏ rồi nhưng vì còn tình nghĩa và nhận ra tuy chồng sai lầm nhiều nhưng yêu thương con và căn bản cũng vì yêu mà có những lời lẽ đó, nên con tiếp tục vun đắp. Sau đó thì tuy chồng có ghen có tưởng tượng và con cũng mệt mỏi nhưng chồng con không đi quá xa như trước.

Và rồi giờ con đang mang thai. Con thật sự mệt mỏi khi nói về chuyện hôn nhân nhưng con thật sự muốn nói với Thầy quá. Khi con về lại nhà chồng, vì con mang thai rất yếu nên không được làm việc nhiều, con cũng nói trước là con cần anh giúp những gì. Anh có lo có chăm sóc, nhưng rồi lại quá chén và về gây sự, chửi bới, đòi đánh con. Đêm đó con bị đau bụng và động thai. Đối với con đó là một tổn thương rất lớn. Con nói anh chừa đường lùi nhưng anh nói không cần. Nhưng ngày mai anh xem như không có chuyện gì, về chăm sóc con nhưng khi đó con đã tổn thương rồi. Rồi anh lại tiếp tục uống rượu ngày này qua ngày khác, rồi chửi bới xúc phạm khi con nhắc chồng chở đi khám. Chồng con rất xem nhẹ tình trạng động thai của con nên khi đưa con đi khám anh rất khó chịu, rồi khi bác sĩ nói nhập viện thì chồng nói không quan trọng. Con thật sự bất ngờ hết lần này đến lần khác. Nhưng con vẫn rất kiên nhẫn. Sau đó chồng vẫn chăm sóc con. Rồi một ngày khi chồng đi làm, ở nhà làm việc hơi nhiều một chút nên con bị động thai tiếp và có vẻ nặng hơn nên con nói với chồng quyết định về nhà mẹ và nhập viện. Chồng con không quan tâm và rất bực bội, tức giận nhưng vẫn đưa con về. Sau khi đưa con về chồng nhắn tin dựng chuyện con ngoại tình trong lúc chồng đi làm xa, và cho rằng đó không phải con anh. Thật sự con sốc thêm lần nữa. Con nhập viện trong tình trạng rất yếu. Rồi con nằm viện một mình chỉ có gia đình ngoại đến thăm. Đến nay con vẫn rất hận chồng, chưa bao giờ trong đời có một người đối xử với con như vậy, người mà con đã nghĩ rằng sẽ yêu thương con cho dù người đó đầy nhược điểm con vẫn chấp nhận. Thật sự trong lòng con vẫn còn tình thương, sự thông cảm nhưng nỗi hận thù và tuyệt vọng này quá lớn. Nó lớn tới mức con như bị ám ảnh, bị trầm cảm, con chỉ muốn giết anh ta hoặc muốn tự tử. Con cũng cảm thấy có lỗi với đứa con trong bụng vì con không thể nào nguôi hận. Con phải làm gì đây thưa Thầy?
Con viết dài và kể lể nhiều nhưng hiện tại con cũng chỉ biết nói như vậy, mong Thầy thông cảm cho con. Kính Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-07-2019

Câu hỏi:

Con xin Thành Kính Đảnh Lễ Thầy.
Thưa Thầy cho con hỏi.
Con đã thấy được rằng các Pháp hữu vi đều vô thường, bất toại nguyện và vô ngã. Các pháp hữu vi đều luôn theo duyên sanh và theo duyên mà diệt. Con thường mỗi ngày buổi sáng sớm con đi thiền và ngồi thiền buổi tối con cũng ngồi thiền, Trong cuộc sống hằng ngày thì con luôn cố gắng sống chánh niệm trên thân, thọ, tâm, pháp nhưng chánh niệm con còn yếu lắm. Con thì xưa giờ ăn chay mà giờ con thực hành hạnh không ăn quá ngọ và không ăn phi thời. Nhà con có người qua đời con phát nguyện ăn ngày một bữa để hồi hướng cho người thân. Thân thể con bình thường đã gầy nay lại gầy hơn nhưng con thấy trong người vẫn khỏe. Gia đình bạn bè thấy vậy chỉ trích con rất nhiều, nói con bị tẩu hỏa nhập ma... Con giờ không thích tụ tập nói chuyện đời với ai ngay cả người trong gia đình. Bình thường con ở nhà lo cho con cái ăn học xong đọc kinh Pali và nghe Pháp Thầy và thầy Ajahn Jahn rồi cố gắng thận trọng chú tâm quan sát trên thân thọ tâm Pháp. Con thấy sống như vậy thật là an lạc hạnh phúc. Con thường quán chiếu các Pháp đến rồi đi không ta không người không còn có gì cả. Cuộc sống của con là như vậy. Nhưng khi gia đinh bạn bè chỉ trích con rất nhiều và con nghĩ rằng họ không hiểu đạo nên cũng không trách. Con tự nghĩ rằng nếu giờ con chết thì không ai giúp gì được cho mình nên con ráng lo tu. Con cảm thấy chán ngán thế gian tranh dành hơn thua chấp ngã không còn muốn gặp ai nữa cho dù là người trong gia đình. Con nghĩ rằng mình sống tốt trong Pháp hành rồi hồi hướng phước đức cho gia quyến hơn là nghe theo họ làm vừa lòng họ những người si mê chưa có duyên với đạo. Mình cứ sống đúng tốt rồi từ họ sẽ nhận ra mà họ không hiểu cũng chẳng sao. Cứ tùy duyên thuận pháp. Có pháp cần phải viễn ly. Trong con tha thiết muốn được xuất gia để được có cơ hội tu tập và phụng sự Tam Bảo nhưng chưa đủ duyên lành. Con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy con để con được biết mình sai chỗ nào và phải hành như thế nào cho đúng ạ.
Con xin thành kính cảm ơn Thầy thật nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con cũng đang khó khăn về tiền bạc. Nhưng con của bạn con đang bệnh, cần tiền. Thế là con lấy đồ nữ trang mẹ cho cầm cố để giúp người bạn ấy. Con làm mẹ thêm lo lắng vì gia đình con cũng đang có nợ nần và chồng con cũng thêm bị áp lực vì con. Nhưng thấy bạn đau khổ vì con bạn đứng giữa sống chết con không đành lòng. Con cũng đã từng giấu gia đình giúp bạn ấy chỗ ở và vốn làm ăn. Nhưng giờ thì con cầm cố hết đồ của con nên bị mẹ phát hiện ra. Vậy là có phải con đang làm khổ mình và làm khổ người thân của con không thưa Thầy?
Con phải hiểu vấn đề giúp đỡ người khác như thế nào cho đúng pháp. Đứng trước nỗi khổ của người khác con phải làm sao cho đúng pháp.
Xin Thầy chỉ dạy cho con!

Xem Câu Trả Lời »