loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 20 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'vô minh'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 28-03-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Thưa Thầy cho con hỏi: cùng một trạng thái tâm (ví dụ như lăng xăng loạn động) nếu thấy ra trạng thái đó, thì đó là thấy pháp (mặc dù tâm vẫn còn lăng xăng tạo tác). Còn nếu không thấy được cái tâm đó thì chính là vô minh. Vậy minh và vô minh khác nhau ở chỗ thấy hay không thấy chứ không phải là trạng thái tâm như thế nào. Con hiểu như vậy có đúng không ạ? Mong Thầy từ bi chỉ dạy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-03-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con có phúc lắng nghe thầy qua YouTube 2 tháng nay. Con mạo muội trình bày thực tập và thấy biết của con như sau ạ, rất mong thầy chỉ giáo bước đầu ạ.
Tất cả hiện tượng, trạng thái hiện ra ở Thân, Tâm, Cảnh đều là Pháp. Tất cả trong/ngoài con không gì là không Pháp. Tất cả là Pháp thì không có trong/ngoài nữa. Chỉ trong sâu thẳm có cái Biết. Cái Biết này bật lên hoà đồng cùng Pháp, như hình cùng bóng.
Ví dụ: Một khi có suy nghĩ tiêu cực khởi lên (chính là Pháp), nếu con bị cuốn trôi và cái Biết không xuất hiện thì con đang rời Pháp, Pháp đang diễn ra trong con mà con không hề biết. Cái Biết xuất hiện là con thấy ổn ngay.
Giáo Pháp con còn yếu nên cách dùng từ có thể chưa chính xác ạ. Xin thầy uốn nắn và chỉ giáo.
Con cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-02-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con có 1 chỗ băn khoăn nhờ Thầy chỉ bảo giúp về Duyên Khởi khác hay giống Nhân Quả.
Theo 12 nhân duyên. Vô Minh duyên Hành là "Vì có Vô Minh nên có Hành hay Vô Minh chỉ là điều kiện để có Hành" có đồng nghĩa với quan hệ Nhân Quả "Vô Minh là Nhân gây ra, Hành là Quả" không ạ?
Con cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-02-2018

Câu hỏi:

Bạch sư Ông,
Con luôn có suy nghĩ rằng: con người ta khi còn sống thì phải có những lúc vô minh, chỉ đến khi chết đi rồi thì vô minh mới hoàn toàn biến mất phải không ạ?
Con xin Sư Ông chỉ dạy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ,

Đầu thư con muốn nói lời cám ơn chân thành đến Thầy vì bấy lâu nay Thầy đã tâm huyết khai thị cho chúng con. Con cũng kính chúc Thầy sức khỏe ạ.
Thưa Thầy, thư này con xin trình bày cách hiểu của con về "Thị pháp trụ pháp vị". Con mong Thầy có thể chỉ bảo thêm cho con hiểu. Chả là, bữa qua con đọc được nội dung anh Quán Nguyên chia sẻ lại buổi nói chuyện của Thầy hôm Trà Đạo Bửu Long ngày 24/8/17. Trong đó, Thầy có nói rằng những thứ mình cho là phải tiêu diệt như bản ngã vô minh ái dục nhưng thực ra nó rất có công dụng. Nhờ động lực Vô Minh Ái Dục mà bản ngã luôn tìm tòi khám phá để rồi thấy ra sự thật. Khi bản ngã thấy ra được phần nào thì phần Vô minh ái dục của chính nó sẽ tự diệt. Trước đây, khi đọc sách con lại hiểu nhầm rằng vô minh ái dục là xấu vì đưa đến luôn hồi sinh tử. Con đã tự chứng nghiệm được cả 2 trường hợp này rồi Thầy ạ.
Vậy, bây giờ mỗi khi Vô minh ái dục trong con nổi lên dẫn đến một quyết định hay hành động nào đó thì con vẫn cứ làm và tiếp tục quan sát chứ không phán xét là liệu nó có dẫn đến luân hồi sinh tử hay không, con hiểu như vâỵ có phải không Thầy?
Con cảm ơn Thầy đã tận tình chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-08-2017

Câu hỏi:

Con kính bạch THẦY,
Sáng nay con xem Youtube_Trà Đạo Bửu Long 24/08/2017, con nghe thấy "vô minh nuôi dưỡng MINH" - "MINH lớn lên nhờ vô minh", điều này hoàn toàn đồng nghĩa với "phiền não tức BỒ ĐỀ" - "vô minh thực tánh tức PHẬT TÁNH" đúng không ạ?

Con chân thành tri ân!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-05-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con có một thắc mắc kính nhờ Thầy giảng cho con hiểu thêm.
Khi con ngủ mê, con không biết đến gì cả, ngủ như chết vậy, vì con không ý thức đến nhịp tim và hơi thở trong khi chúng vẫn còn làm việc tự nhiên, như vậy lúc đó là con vô minh phải không Thầy. Đến khi ai đụng chạm hay có tiếng động mạnh con cảm nhận được, con lại có ý thức và biết mình đang thở vô thở ra. Do đó tướng biết mà mình biết được là ý thức, còn tánh biết nó tịch lặng, không thể dùng ý thức để biết được nó. Con nói loanh quanh mong Thầy hiểu ý.
Con cám ơn Thầy. Kính chúc Thầy đi hoằng pháp ở Mỹ được nhiều sức khỏe tốt và thuận lợi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-04-2017

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy,
Mỗi ngày con thực hành theo lời Thầy dạy tự nhiên hơn, nhận biết rõ hơn, nhẹ nhàng hơn, không phải cố quá mức nữa. Con cảm thấy rõ hơn thế nào là vô thường, khổ và vô ngã. Khi nhìn một sự vật, con thường hay phán xét hay theo tập khí có chê bai, khen ngợi,.. nhưng bây giờ khi nó nảy sinh con biết quay trở lại chính mình, con tự nhủ mình hãy biết mình thì hơn, từ đó con bớt cảm xúc với người khác (nghĩa là không thấy giận hờn nữa, mà chỉ có lòng yêu thương và cảm thông). Nhưng nhiều lúc khi gặp những chuyện gợi nhớ chuyện buồn cũ, con vẫn thấy muốn khóc, con cứ khóc thì thấy nhẹ nhàng hơn, giống như là những cái sân si đau khổ trong lòng phải theo dòng nước mắt chảy ra vậy, chứ không thì như có cái gì làm mắc nghẹn. Rồi con nhớ lời Phật dạy, nước mắt của chúng sinh trong vòng trầm luân nhiều hơn bốn biển, sao mà đúng quá.
Thật ra con nghĩ con người ta chỉ cần buông xả được là Niết-bàn, nhưng tại sao khổ nhiều như vậy nhưng người ta vẫn không muốn buông, như con vậy, con vẫn thích có một nơi ở sạch sẽ, yên tĩnh, mát mẻ không ai làm phiền, thích một cuộc sống dễ chịu,.. Điều đó là tự nhiên mà, nhưng cái cơ bản là khi có một cuộc sống như vậy, thì không dễ từ bỏ nó (dù biết nó cũng là không thực). Con chưa có can đảm để đi xuất gia, ràng buộc vào giới luật (con chỉ ráng giữ được 8 giới trong 8 ngày/tháng). Rồi con cho là con còn con cái chưa lo xong, nhưng thật ra đó cũng chỉ là bao biện, cũng biết sợ là cái chết đến lúc nào sao biết trước được, có mang theo cái gì được đâu, nhưng vẫn cứ níu giữ, không dám bỏ, thật là dở Thầy ạ.
Con kính cảm ơn Thầy, kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, an vui.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-01-2017

Câu hỏi:

Bạch Sư, Có vị đạo huynh nói và Sư trả lời, con xin có kiến giải, mong Sư chỉ dạy.
"Thưa Thầy, 
Con cũng không có thắc mắc gì cả nhưng con cũng mong muốn được Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con về sống tuỳ duyên thuận Pháp. Hàng ngày con vẫn thường hay biết thân tâm nhưng cũng rất nhiều lần con quên mất. Từ ngày phát hiện ra bản ngã đến nay, con không còn chạy theo ảo tưởng nữa mà con lại thấy tâm con có nhiều sân hận, độ kỵ, nhiều cái xấu xa... ẩn ngầm. Càng ngày con càng thấy nhiều điều bất toại nguyện trong tâm ngay khi khởi lên một vọng tưởng. Ngẫm nghĩ lại con cũng thấy do Ta tạo ra nhưng con chỉ thấy thôi và sống trọn vẹn với nó chứ con vẫn chưa buông xuống được, nó vẫn còn rất dai dẳng. Con chỉ có cách thay đổi thái độ thì từ từ cũng sẽ chuyển hoá được nhiều sân hận. Con rút ra bài học cho mình là không cần tu gì nữa mà chỉ hay biết thân tâm và thấy tất cả những tập khí xấu xa và chuyển hoá nó. 
Con kính mong Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con. Kính mong Thầy thân tâm thường an lạc.
Trả lời:
Như vậy là con đã nắm vững cốt lõi của sự tu tập rồi đó. Chỉ quan sát để thấy ra bản chất thật của pháp như nó đang là thôi thì đó mới thật là tu." 
Bạch Sư, Con có kiến giải thế này, mong Sư xem và xác nhận cho con.
Trong tâm năng sanh các pháp, khi pháp sanh thì chỉ thấy nó như là là xong, cần gì phải chuyển hóa nó vì không hết vô minh mà.
Con xin cám ơn Sư!
Nam Mô Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni Phật

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-08-2016

Câu hỏi:

Con cảm ơn Thầy rất nhiều vì đã cho con câu trả lời lần trước. Câu trả lời của Thầy làm con nhận ra mình vẫn chưa dám nhìn thẳng vào sự thật rằng từ trước đến giờ mình đang đặt niềm tin vào một thứ tình cảm, cảm xúc mà mình cứ nghĩ nó là chắc chắn và trường tồn. Mình đang cố bảo vệ cho cái tôi của mình (rằng mình không thể sai). Con không muốn dứt vì con vẫn đang bị lệ thuộc quá nhiều vào nó thế nên con tìm mọi cách để biện minh cho nó. Và sau đó bất chấp lấy cái lý tưởng cao đẹp ra để thuyết phục mình và nâng mình lên rằng mình bao dung thế này thế nọ để mình quên đi cái tôi ngu dốt đó. Đôi lúc thấy cái tôi của mình nó thật yếu đuối, cứng đầu và ngu dốt thật Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »