loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1034 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-11-2012

Câu hỏi:

Con thành thật cám ơn Thầy đã tận tình chỉ dạy rất rõ ràng cho con thấy ra được lẽ thật. Từ lâu rồi con cũng thường đọc sách Phật giáo, cũng tìm hiểu về pháp môn Tịnh độ và Thiền nhưng khi thực hành con thấy đầu óc con nó vẫn đầy tạp niệm, khi cố gắng để loại bỏ tạp niệm con bị căng thẳng hơn nên con không thực hành nữa. Có thể do duyên lành con vào được trang web Trung Tâm Hộ Tông, khi xem Thầy trả lời những câu hỏi, nghe Thầy giảng pháp, con thấy lâu nay con mắc sai lầm nhiều quá do những suy nghĩ chủ quan của con. Trong cuộc sống con đã từng gặp nghịch cảnh và đau thương, khi đó càng tìm cách giải quyết thì con lại càng bế tắc. Giờ được nghe Thầy giảng dạy con đã biết điều chỉnh lại cách nhìn nhận mọi vấn đề và lòng con thấy thanh thản.<p>

Con kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2012

Câu hỏi:

Thầy tôn kính! <p>
Hai hôm nay con biết Thầy nhiều việc lắm, nên mỗi sáng nghe Pháp, con cũng không dám mạnh dạn hỏi nhiều, chỉ ngồi nghe Thầy giảng và chiêm nghiệm lại đâu là bài học của mình để điều chỉnh nhận thức cho đúng hơn. Lúc trước, lần đầu tiên con gặp Thầy, con có ý nguyện xuất gia, nhưng Thầy nói: "Còn tùy duyên nữa". Có lẽ vì con còn ông nội già cần chăm lo Thầy nhỉ? Nhưng sau thời gian mỗi sáng nghe Pháp Thầy giảng, con thay đổi nhiều lắm, giống như có nguồn suối làm dịu mát tâm hồn con. Con trọn vẹn hơn trong từng việc dù là nhỏ nhặt nhất và thấy mình bình thản một cách lạ thường trước mọi việc (thay vì trách số phận hay trách hoàn cảnh như lúc trước). Khi buồn, khi khóc, hay khi vui... con không còn nổi loạn như ngày xưa, mà con chỉ lặng lẽ ngồi ở gốc bồ đề mà nói với tâm mình: "Trong im lặng tuyệt đối chỉ biết mình đang khóc, trong im lặng tuyệt đối chỉ thấy tâm mình đang hạnh phúc vì giúp đỡ được ai đó..." <p>
Nhưng hôm nay con lại thấy tâm mình "chạy loạn xạ". Thực ra, con đang nhận giúp đỡ chăm sóc một bà cụ già yếu, con nhận lời với một tình thương vị tha, không vì một mục đích nào khác. Lòng con hoan hỷ và thương yêu bà cụ, như một người cháu đối với bà nội của con ngày xưa vậy. Nhưng có một số lời lẽ không hay và không tốt dành cho con. Tự an ủi khi nhớ lời Thầy: "Mình làm với tâm trong sạch thì không sợ gì cả". Nhưng sao tâm con vẫn chưa bình thường được Thầy à. "Người trí không quan trọng mình làm gì mà là biết mình đang làm gì". Con mong Thầy từ bi giảng cho con hiểu rõ việc làm kia của con là trí hay không trí? Con chúc Thầy nhiều sức khỏe và thật an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2012

Câu hỏi:

Từ khi được Thầy chỉ dạy, tâm con bớt lăng xăng nhiều lắm, con đã lấy lại được thăng bằng và bình thản hơn trước những tình huống vẫn luôn xảy ra trong cuộc sống. Khi con buồn con biết buồn, lúc sắp nổi sân con thấy được con đang sắp sân, con cũng cảm nhận được những diễn biến diễn ra nơi thân... Nhưng đôi lúc vẫn còn những tạp niệm xen vào, khi đó con liền nhớ "Thận trọng quan sát" vậy là mọi tạp niệm trôi qua, có khi con thấy đầu óc con trống rỗng, nhẹ nhàng vô cùng.<p>

Con vẫn đang "thận trọng, chú tâm, quan sát" từng diễn biến xảy ra nơi thân tâm con. Thưa Thầy, giờ con nên làm gì nữa xin Thầy dạy con. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-10-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Con vừa phát hiện ra từ lâu con dính mắc vào sự bình an và ổn định. Chính sự dính mắc làm con dễ bất an trước mọi sự thay đổi trong cuộc sống. Khi con hiểu ra điều này thì tâm con nhẹ nhàng hơn. Nhưng Thầy ơi, con cũng cảm thấy ghê tởm và sợ hãi chính bản thân mình khi nhớ lại những lúc bị tham sân si chi phối. Thầy dạy con hãy lắng nghe người Thầy luôn có bên trong con, con cảm nhận có những lúc có sự nhắc nhở rất đúng trong tâm nhưng những lúc đó, đứa trẻ bướng bỉnh trong con vẫn hướng ra bên ngoài tìm kiếm đuổi bắt đến bây giờ mới chịu trở về học bài học giác ngộ của mình. Con mong tiếp tục được nhận sự chỉ dạy của Thầy. <p>
Con tạ ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-10-2012

Câu hỏi:

Con cung kính tạ ơn Thầy! <p>
Nhờ Thầy chỉnh sửa câu hỏi của con mà hôm nay con còn nhận ra được những điều tuyệt diệu hơn nữa ạ! Ôi chẳng có một khuôn khổ, một giới hạn nào cho sự sống cả Thầy ơi! Không có một cái lồng nào, có thể nhốt được thực tại cả, nó luôn là mới mẻ từng phút, từng giây! Sự sống luôn đủ đầy trọn vẹn, niềm vui, nỗi buồn, niềm đau cùng sự chết. Tất cả. Tất cả chúng đều là những thành phần của sự sống không có quí tiện nào hết. Thiếu một cái thì sự sống không trọn vẹn. Ôi con sẽ còn được học bao nhiêu? Bao nhiêu nữa, từ cái biển học vô biên nơi Thầy? “Vạn pháp tương giao”, “vạn pháp không ngại nhau” - vạn pháp không ngại nhau là sự thật Thầy à! Từ lâu rồi, chúng ta cứ ôm mỗi người một mảnh. Nhốt sự sống trong những cái nhìn tù ngục, những quan điểm ngột ngạt và chật chội. <p>
Con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-10-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con chỉ xin thưa với Thầy rằng càng ngày con càng thấy con may mắn được biết pháp Thầy dạy. Con học được những bài học quý giá từ những bài giảng, những câu trả lời của Thầy. Càng ngày bình an và tự do càng có mặt trong con. Khi xưa con hay bận tâm vì con phải làm gì hay không làm gì để giúp người khác. Bây giờ thì con không còn bị cắn rứt khi thấy bất lực trước cái khổ nữa vì con được học "để pháp tự vận hành" hoặc là "để mỗi người học lấy bài học của họ".<p>
"Tùy duyên, thuận pháp, vô ngã, vị tha" cũng vậy thưa Thầy. Khi xưa con hay có khuynh hướng tiếc nuối vì con không được xuất gia, phải sống cuộc đời đầy hệ lụy này. Bây giờ nhờ nghe pháp Thầy dạy, con thấy bình an trong lòng, bớt mơ mộng, bớt ảo tưởng và chắc là con sống đúng pháp. Con thành kính tri ân Thầy.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-09-2012

Câu hỏi:

Con kính lạy Thầy!<p>
Con đã thấy rõ rồi Thầy ơi! Rất rõ! Tất cả, tất cả đều chỉ là hư vô và bóng tối của dối trá và hư ngụy! Con thấy xót xa cho bao nhiêu năm tháng con chạy đuổi tìm kiếm, "nó không phải ở bên ngoài, nó ở ngay bên trong tấm thân gầy này". Không còn gì để phải giải quyết, tìm kiếm ở bên ngoài không mang lại cho con bất cứ niềm an lạc hay chân phúc nào cả! Tất cả những mục đích, mục tiêu, ý nghĩa đều chỉ là "ma vương" mà thôi! Nó đã đánh lừa con và tất cả mọi người không biết bao lâu rồi? Thật là tội nghiệp quá Thầy ơi! Không có bất cứ cái gì, trạng thái nào là con, là của con cả! An tịnh là một trạng thái và náo loạn cũng chỉ là một trạng thái khác trong vô vàn những trạng thái, cái nào cũng tùy thuộc điều kiện để sinh khởi và hoại diệt cả, không cần chuyển hóa điều kiện gì cả, mà chỉ cần thấy rõ bản chất của chúng là đủ! Mình chỉ được yên khi chính bên trong mình yên!<p>
Thật đáng thương thay, thật tội nghiệp thay cho những kẻ si mê đã đem giáo pháp giải thoát trộn lẫn vào đạo đức thế tục! <p>
Con cung kính tạ ơn sâu dày của Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-09-2012

Câu hỏi:

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. <p>
Kính bạch Hòa thượng,<p>
Con đã đọc qua câu của Mạnh Tử là: "Trắc ẩn chi tâm, nhân giai hữu chi, tu ác chi tâm, nhân giai hữu chi, cung kính chi tâm, nhân giai hữu chi, thị phi chi tâm, nhân giai hữu chi. Trắc ẩn chi tâm, nhân dã, tu ác chi tâm, nghĩa dã, cung kính chi tâm, lễ dã, thị phi chi tâm, trí dã. Nhân-nghĩa-lễ-trí, phi do ngoại thước ngã dã, ngã cố hữu chi dã, phất tư nhĩ hỷ" (tạm dịch: Lòng trắc ẩn ai cũng đều có. Lòng cung kính, ai cũng đều có. Tâm biết phân biệt thị phi, ai cũng đều có. Lòng trắc ẩn là Nhân, lòng thẹn với điều ác là Nghĩa, lòng cung kính là Lễ. Tâm phân biệt rõ thị phi là Trí. Nhân-nghĩa-lễ-trí, không phải do bên ngoài rèn luyện ta, ta vốn đã có chúng, không cần phải suy nghĩ).<p>
Tuân Tử lại nói: "Bất khả học, bất khả sự nhi tại nhân giả, vị chi tính, khả học nhi năng, khả sự nhi thành chi tại nhân giả, vị chi ngụy, thị tính ngụy chi phân dã" (tạm dịch: cái gì mà con người không thể học, không thể làm thì gọi là tính. Cái gì con người có thể học mà biết, có thể làm mà thành tựu thì gọi là ngụy tạo).<p>
Qua 2 câu này con có chỗ chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng con cũng xin trình bày chỗ hạn hẹp của con. Kính trình lên Hòa thượng, cầu mong Thầy khai tâm mở trí cho con.<p>
1) Con nghĩ rằng: Tính người giống như nước, thiện ác tùy theo vật (hoặc cảnh) mà thay đổi, như thể nước gặp sao theo vậy, bản thân người không có gì gọi là thuộc tính thiện - ác. Nước có lúc chảy bên trong, có khi chảy ra ngoài. Đây là do đặc trưng tự thân của nước là chảy xuống... chỉ là thay đổi hành vi, thái độ của nước, chớ hoàn toàn không thay đổi bản tính của nước. Do đó, sự hướng thiện của con người giống như nước chảy xuôi, thuộc tính của nó không hề thay đổi. Cũng như thuộc tính của con người vốn không thiện, không ác. Nhưng do (Vô minh) hoàn cảnh bên ngoài mà thay đổi. Như mây mù trôi qua thì ánh sáng mặt trời sẽ tự nhiên ló dạng.<p>
2) Con có hành trì theo pháp của Hòa thượng dạy: Tham, sân, si... chỉ là những trạng thái xuất phát từ thái độ của tâm. Quan trọng là thấy ra pháp đang vận hành ngay tại đây và bây giờ, như sân thì thấy sân, có thay đổi chăng là thay đổi thái độ nhận thức và hành vi của bản thân mà thôi. <p>
Con nghĩ rằng kiến thức cũng chỉ là vay mượn bên ngoài. Nhưng đây là suy nghĩ của con khi đã thực hành pháp mà Hòa thượng đã dạy. Con kính mong Thầy từ bi chỉ ra cho con thấy cái hiểu của con qua lời dạy của Cổ đức và qua ví dụ trên có đúng không? <p>
Con xin tri ân và kính chúc Hòa thượng Pháp thể khinh an, chúng sanh dị độ.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-09-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy:<p>
Cứ mỗi khi tâm con tham hay sân con quan sát và nhận thấy rằng thường trước khi như vậy sẽ có những dòng suy nghĩ phát sinh đánh giá theo một tiêu chuẩn nào đó của thiện và ác, đúng sai... Con nhìn sâu vào tâm một chút thì nó biến mất chỉ còn một trạng thái vắng tất cả các suy nghĩ. Con nhận thấy rằng những hành động thường ngày hầu như đều là rơi vào Ái-Thủ-Hữu cả. Con hành thiền như vậy có đúng không hả thầy?<p>
Mong được sự chỉ dạy của Thầy. Con cảm ơn Thầy và chúc Thầy sức khoẻ!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-09-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Đời sao mà vô thường quá thầy ơi, tâm con người thật đáng sợ, khi thuận gì cũng vượt qua, khi sai chuyện tệ nhất cũng làm. Con có một người bạn gần đây có xảy ra chút mâu thuẩn, thật tình con cũng có giận bạn, cũng rất buồn nên tập sống im lặng, con nói khi nào bạn nói chuyện con mới nói chuyện lại. Mỗi lần thấy bạn con lặng lẽ theo dõi tâm khi thấy tâm phát khởi lên ý, con đi dạo và đọc: "thận trọng, chú tâm, quan sát, trong lành, định tĩnh, sáng suốt" đồng thời theo dõi hơi thở nên tâm con càng lúc đứng yên vọng tưởng dần dần biến mất. Nhưng hôm nay tự nhiên vô tình biết bạn đi nói về mình chuyện lớn nhỏ xấu tốt gì đâu từ bao đời, nói bậy bạ có những chuyện rất nhỏ nhen, bủn xỉn đâu đâu... con thấy con người sao mà phàm quá vậy. Mới nghe tâm con bất an tay chân run không còn gì là tỉnh thức, con chẳng biết nói ai vì nói ra thêm nhiều chuyện rồi lỡ đến tai bạn lại thêm chuyện nên con mạo muội tâm sự với thầy. Thưa thầy con có cần đến bạn thanh minh, nói cho bạn rõ ràng hay vẫn im lặng, cố gắng sống trọn vẹn với pháp hiện tại. Bạch thầy hình như cái ta ảo tưởng trong con quá lớn phải không thầy?<p>
Con xin đảnh lễ thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »