loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 61 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'chân đế và tục đế'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 24-05-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con xin được trình pháp: trước đây con thấy chân đế và tục đế như đang chơi trò trốn tìm, tức là cái này có thì cái kia không. Nhưng quá trình thực hành đến khi tâm đã chánh niệm - tỉnh thức ở mức độ vững hơn trên thực kiện thì con lại thấy chân đế và tục đế lại là 2 mặt viên dung cân bằng sự sống và mở rộng ra là sự cân bằng trong sự vận hành của vạn pháp. Thầy chỉnh sửa cho con!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-04-2019

Câu hỏi:

Con xin kính thầy,
Thưa thầy, con có nghe pháp của thầy, trong đó có nêu phân biệt về sự thực và ảo tưởng. Có điều con chưa biết cách hiểu sao cho thấu đáo. Ví như, sự thật là tự nhiên như nó là không phụ thuộc vào ý muốn cá nhân hay ý thức bản ngã. Tuy nhiên, trong đời sống, có người muốn giải quyết những khó khăn của mình hay một khó khăn chung, như có một ý muốn và sáng tạo ra một vật chất, một phương tiện để cải thiện cuộc sống khắc phục khó khăn, vậy có thể cho đó là ảo tưởng không. Các sản phẩm sáng tạo như phim hoạt hình, mạng xã hội, phương pháp quản lý... thứ mà vốn do con người tạo nên do một ý tưởng nào đó.
Xin thầy giải đáp giúp con để con được thông suốt.
Con đội ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-04-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con có một thắc mắc xin Thầy dạy dỗ con dùm. Nguyên do gì mà một người có trực giác nhưng ứng xử vẫn vụng về và thường hay bị người đời chê bai là ngu ngơ và khờ khạo ạ? Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-03-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy! Khi thầy dạy “buông xả để pháp tự làm”. Con đã vào được phần “buông xả” nên thân tâm con được nghỉ ngơi và bớt căng thẳng. Phần “để pháp tự làm” con buông ra rồi nghĩ rằng pháp sẽ giúp mình ổn lại rồi những việc mình muốn làm pháp sẽ tự tư duy suy nghĩ rồi làm giúp mình. Có phải như vậy là sai không thầy? Vì giờ con hiểu ra là việc tư duy suy nghĩ là việc của mình chứ không phải của pháp. Rồi từ tư duy đó đến việc làm phải đủ tứ như ý túc chứ chẳng pháp nào giúp mình cả, pháp chỉ giúp mình trong việc quay trở lại trọn vẹn với thực tại để mình sống thực chứ không phải những kế hoạch ảo tưởng. Nếu mình làm sai pháp sẽ cho mình câu trả lời và mình điều chỉnh lại cho đúng. Mong thầy chỉ dạy và chỉnh sửa giúp con! Con cám ơn thầy !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-03-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Mong thầy giúp con vấn đề con còn băn khoăn với ạ.
Nhà chồng con sống phóng khoáng có phần buông thả, nhà con thì sống nề nếp kỹ lưỡng thái quá. Hai bên đều chấp vào thái độ sống của mình. Con thì ở giữa giữa thấy gì hợp lý thì làm nên dù vô tâm vẫn bị cả 2 phía trách móc.
Trong cái duyên như vậy con có cơ hội thấy ra các tâm sân, ngã mạn và tâm si của con sinh khởi như thế nào. Về lối sống con vẫn chăm lo quan tâm phía gia đình mình hơn phía nhà chồng với lý do như: con có tình thương, có cả ơn sâu với cha mẹ mình; cha mẹ con cũng có khái niệm người chịu ơn nên cũng có sự đòi hỏi con cái phụng sự; về cá tính nhà con cũng có nhu cầu vật chất cao hơn nhà chồng con. Con vừa là thương (si) vừa là sự phân biệt ơn nghĩa, đồng thời con cũng có xu hướng chiều người bên nhà mình để né tránh bị trách móc. Như vậy là con sống còn bản ngã có phải không thưa thầy? Trong đời sống con đã thấy cái hại của sự "thương yêu" là thế nào. Con thấy mình sống có hay không có bản ngã đều bất hiếu theo một cách nào đó. Con lại đang buông lung suy nghĩ quá nhiều rồi phải không ạ? Con thật sự không thoát khỏi ý nghĩ nên thương theo cách nào thưa thầy?
Con còn si mê ấu trí quá, mong thầy từ bi chỉ dạy. Con xin lỗi vì đặt câu hỏi trong lúc thầy đang nhiều công việc. Nếu không tiện thầy cứ trả lời con vào dịp khác nhé, con hay vào đọc mục hỏi đáp nên con sẽ tìm được.
Con cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-11-2018

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con đã thấy ra cái cách mà bản ngã sinh hoạt trong đời sống và cái cách mà bản ngã trở nên sâu dày, bành trướng. Đó chính là chu trình sinh diệt và tích lũy.
Con nhờ thầy xác thực điều này giúp con. Vì trong pháp thoại con chưa được nghe thầy đề cập đến. Trên đời này cái gì cũng thực ngoại trừ những khái niệm, ý niệm (định danh, cho là, phải là, sẽ là) là hoàn toàn không có thực. Tuy nhiên khi niệm tâm thấy bản ngã sinh rồi diệt thì tâm sinh lên rồi diệt đi là thực chứ không phải ảo (kết cấu của nó vẫn hiện hữu trong giai đoạn sinh diệt). Chỉ khi niệm pháp mới thấy ý niệm trong sự sinh khởi mới là cái ảo, ảo là vì nó không đúng và không có trên hiện hữu của pháp. Như vậy bản ngã chỉ là các ý niệm (cho là, phải là, sẽ là). Còn cấu thành của cái tâm sinh lên rồi diệt đi là thực chứ không phải ảo. Cho nên đối cảnh tâm vẫn cứ khởi đó là chuyện tự nhiên của pháp. Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-10-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Gần đây đọc mục hỏi đáp trên Trung Tâm Hộ Tông con thấy nhiều bạn hay hỏi về chân đế và tục để. Có vẻ như nhiều bạn thiên nhiều về tích lũy kiến thức nên sinh nghi. Vậy con xin phép trình bầy một vài điều hy vọng có thể giúp các bạn thấy ra. Trên thực tế người thấy chân đế thì không chấp vào tục đế. Họ vẫn làm mọi việc một cách bình thường có điều làm với chánh niệm tỉnh giác, làm mà biết rõ mọi hoạt động của thân, thọ, tâm, pháp. Ví như 1 bác sĩ nắm rõ kiến thức y học để trị bệnh cho bệnh nhân nhưng khi trị khỏi bệnh thì thôi vị ấy không nhớ đến nữa, cũng không cho là ta hay ta giỏi nên ngã mạn cũng không sinh khởi (tất cả các nghề nghiệp khác cũng thế). Các bạn cũng không nên phân định quá rạch ròi đâu là chân đế, đâu là tục đế chỉ là việc đến thì làm và khi làm đừng mất mình là được.
Con chúc thầy luôn khỏe mạnh và chúc các bạn 1 ngày vui.
CS Tín Đức Thuần

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-10-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ!
Thưa thầy con thấy mâu thuẫn thế này: Trong đời sống, nếu mình muốn giúp đỡ người khác thì mình phải giỏi việc gì đó trong tục đế, mới giúp họ về lĩnh vực đó được. Muốn giỏi về việc gì đó thì mình lại phải rèn luyện, mà nhiều khi mình thấy việc đó là vô nghĩa trong đời sống giác ngộ (con là giáo viên dạy môn toán, giúp học sinh giải bài toán khó, hay học thêm các thứ về toán, con thấy cũng chẳng có lợi gì cho đời sống các em nhiều. Để dạy học sinh giỏi thì con lại phải rèn luyện nhiều...). Nhưng nếu trong đời sống không làm gì thì lại thật vô nghĩa. Trong đời sống thì lại phải có thứ này thứ kia, muốn này muốn khác... Như đời tu của thầy hoặc các vị sư thì sự giúp đỡ người khác là giúp họ giác ngộ, như thầy đang giúp con đó là sự nghiệp, cũng là công việc của quý thầy. Nhưng như con thì muốn giúp người khác chỉ có giúp họ trong tục đế, không thể nói với họ về chuyện giác ngộ trong công việc hàng ngày của mình được. Vậy chẳng nhẽ con phải đi tu mới giúp được người khác chân chính?
Nên nhiều lúc con rất lưỡng lự, không có phương hướng!
Xin thầy chỉ cho con chỗ sai!
Con cảm ơn thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-09-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy,
Lần trước con được thầy trả lời cho câu hỏi về Chánh Kiến dẫn đến Tư duy, con xin cảm ơn thầy ạ.
Có đoạn thầy có trả lời là: quan sát để mà kinh nghiệm là không đúng, như vậy là mất đi quan sát, nên quan sát nó như nó đang là. Con vẫn chưa thông suốt chỗ này lắm thưa thầy.
Con xin ví dụ:
1. Một người đã đi trượt dầu trên sàn mà té. Anh ta biết mình té là do dầu. Lần sau anh ta thấy dầu trên sàn thì né ra. Đó chẳng phải là kinh nghiệm (đi trên dầu thì trượt té) đã giúp anh ta không té lần nữa hay sao?
2. Một người không biết trái ớt. Một lần anh ta ăn trúng một trái ớt nên cay quá, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Lần sau anh ta thấy trái ớt, anh ta không ăn nữa. Đó là nhờ anh ta kinh nghiệm ớt đó ăn sẽ cay mà thưa thầy.
3. Một người được nghe bảo con Hổ khi gặp người nó sẽ tấn công hoặc ăn thịt. Sau này người đó đi rừng gặp Hổ, nếu mà anh ta quên đi kinh nghiệm mà nhìn con Hổ như nó đang là - không có sự chuẩn bị gì cả thì anh ta bị nguy hiểm đến chừng nào.

Kính mong thầy giải thích giúp con ạ.
Con cảm ơn thầy nhiều lắm.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con mới theo ánh sáng Thầy soi rọi khoản gần 20 ngày. Con xin phép Thầy cho con hỏi 2 câu:
Câu 1/ Phải chăng Pháp không đúng không sai không thiện không ác? Còn con người đón nhận Pháp đến theo nghĩa "Tích cực" hay "Tiêu cực" là do "cái Ngã" của chính họ hình thành? Còn sự thật thì "Tích cực" hay "Tiêu cực" là do nghiệp báo hay nhân quả của con người gieo trồng và Pháp chỉ mang đến cho họ?
Câu 2/
2.1/ Thầy trong Tục đế là Thầy, là Hoà Thượng, là Trụ trì, là Viện chủ, là...
2.2/ Thầy trong Chân đế:
Đối với con là Ánh sáng định hướng cho con lần theo trong cõi vô minh tăm tối. Còn con đường thì con phải nhấc chân lên tự đi. Con nhìn Thầy trong Chân đế như vậy không biết có đúng không xin Thầy soi sáng cho con (vì trong Chân đế thì đâu có Thầy hay Hoà thượng hay Viện chủ...)
Con kính chào Thầy và con kính chúc Thầy luôn dồi dào sức khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »