loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 22 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'hữu vi hữu ngã & vô vi vô ngã'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông hôm nay lúc con ngồi thiền theo dõi hơi thở, được một lúc con thả lỏng ra không tập trung vào sự phồng xẹp nữa thì bỗng thấy mọi thứ trong sáng rõ ràng cảm giác giống như khi có nước vào tai, tai mình bị ù rồi tự nhiên màng nước trong tai ra vỡ ra nên mình đột nhiên nghe rõ ràng sáng suốt vậy. Lúc đó con không cần tập trung gì mà vẫn thấy hơi thở và đang vẫn cảm nhận được mọi thứ, chỉ có cái thấy thôi, nhưng chỉ được một chút thời gian ngắn thì con lại khởi tâm vui thì nó lại mất, con nghĩ lúc đó là lúc cái thấy tự nhiên phải không ạ. Hay con lại rơi vào cái gì mà không biết. Xin sư ông khai thị cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông.
Sư ông cho con chia sẻ với bạn đặt câu hỏi là có phải bạn ấy tu càng ngày càng kém vì dễ khóc dễ cười và bạn ấy cho rằng trọn vẹn với khóc cười như thế là đúng hay sai.
Con xin phép chia sẻ 1 chút với sư ông và bạn ấy và cũng mong sư ông giải đáp cho con rõ. Do đạo Phật của mình có quá nhiều danh từ và khi con đặt câu hỏi, con luôn hạn chế sử dụng các danh từ quen thuộc mà sư ông giảng, vì như thế sẽ làm sư ông hiểu lầm câu hỏi, có thể từ đó sư ông nghĩ con đã hiểu hoàn toàn nhưng thực tế con chỉ hiểu 1 phần, nó chưa trọn vẹn như sư ông nói và đây cũng là mấu chốt mà các Phật tử hay hành sai. Các danh từ của sư ông nói nó bao hàm rất nhiều cái kèm theo như câu: "như lý tác ý", thực tế ở cuộc sống có rất nhiều "lý" và khi ta chưa hiểu hết cái bản ngã thì coi chừng cái tác ý sẽ sinh ra cái lý khác mà bản ngã đã hướng đi. Việc bạn dễ khóc, dễ cười xem ra bạn đã không hiểu bản chất sự việc thật trọn vẹn, bạn chưa hiểu thật sự cái tôi của mình, và cái hành vô ngã của bạn chưa thấu triệt... nên khi "lý" đến bạn hành trên cái tôi (ngã) của mình nên bạn mới dễ cười, dễ khóc là vậy. Nếu ai đó đã nói bạn tu "kém" thì bạn nên cám ơn và tìm cách hỏi xem có phải như mình nói với bạn không nhé.
Mình nghe pháp rất nhiều, hành miên mật không ngừng. Hầu như các thầy điều nói phương pháp, duy chỉ có sư ông đây nói về nguyên lý, cái mà không ai nói được. Phải nói là sư ông cho con biết 1 sự thật mà trong lòng con luôn thấy nhưng chưa tìm được ai đồng cảm, duy nhất chỉ có sư ông cho con 1 cái nhìn toàn diện, tâm con vững chắc tự tin, vì có những cái con hiểu nhưng không có danh từ "gán" vào cái mà con hiểu. Khi nghe sư ông giảng con mới biết cái hiểu đó là từ gì, ví dụ câu hỏi hôm trước của con, con dùng từ "công tâm", "phân tích" thoạt nghe ai cũng cho là lý trí phân tích, nhưng thực tế nó tương thích với câu chánh niệm tỉnh giác (thấy như thật) nhìn công tâm là nhìn như thật, trên cơ sở chánh niệm của tâm.
Bác sĩ có 2 dạng là bác sĩ nội khoa và ngoại khoa. Khám bệnh thì cần bs nội khoa, nhưng có 1 số bịnh phải cần được mổ xẻ thì bác sĩ ngoại khoa sẽ ra tay. Tâm mình cũng vậy, khi chưa đạt đến chỗ tịch tỉnh như các quý sư thì cũng cần các thầy dạy phương pháp và chúng ta phải hành cho miên mật, phần nào thuần thục thì ta buông và sống trọn vẹn như sư ông đã dạy, phần nào chưa thì phải "mổ xẻ" và hành, cứ như thế đến khi nào "trọn vẹn" mới thôi. Mà theo con nghĩ 2 chữ trọn vẹn này mà "hành" cũng vài a-tăng-kỳ kiếp chứ hổng phải vài kiếp đâu!
Không biết con nói vậy có đúng không, mong sư ông rộng lượng chỉ dạy cho con biết ạ. Con cám ơn sư ông nhiều lắm. Kính chúc sư ông sức khỏe và bình an.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-09-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lẽ sư!
Trên trang Web này ngày 17/09/2019 có đạo hữu đã trình pháp sư như sau
“Con xin thành kính đảnh lễ Thầy!

Dạ thưa Thầy.

Thời gian vừa rồi khi quay trở lại với cuộc sống, trải nghiệm thêm nhiều điều rồi đến hôm nay chiêm nghiệm lại con càng thấy rõ hơn. Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm. Và ngẫm lại thì con thấy trong tất cả mọi sự mọi việc xảy đến dù việc lớn hay chỉ là một chi tiết vô cùng nhỏ nhưng tất cả đều như có một bàn tay vô hình đã sắp đặt khít khao đến kỳ lạ, không bỏ sót, không có một chỗ hở nào. Có những việc tưởng chừng như đấy là mình quyết định và kết quả xảy ra bắt nguồn từ quyết định của mình nhưng thực ra không phải. Vẫn là do Pháp sắp đặt như vậy. Con chẳng thể nào có thể làm theo ý mình. …
Và sư đã trả lời
Trả lời:
Rất đúng, giống như Tôn Ngộ Không dùng cân đẩu vân nhảy một bước xa tít tận chân trời, tưởng đã thoát khỏi bàn tay Phật nhưng nhìn lại thì vẫn còn ở trong đó. Người đánh cờ cũng vậy, đi nước cờ nào đều do mình quyết định nhưng thực ra vẫn tuân theo quy luật của bàn cờ. Xe phải đi theo quy luật của xe; pháo, ngựa v.v... cũng đều phải như vậy. Nên đạo Nho nói “Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu”, đạo Thiên Chúa nói “Vâng ý Cha” cũng với ý đó.
Chẳng lẽ chúng ta làm sai rồi chúng ta cứ đỗ lỗi cho pháp, Chẳng phải mọi hành vi của con người đều do nhận thức của người đó đưa đến mà do bàn tay vô hình nào sắp đặt sao? chẳng phải sư hướng dẫn chúng con tu theo bát chánh đạo để có nhận thức đúng đưa đến hành vi đúng đó sao? Sư hướng dẫn chúng con thận trọng, chú tâm quan sát thân tâm mình và các mối tương quan với XH là để sống đúng tốt đó sao? Nhưng như đạo hữu đã nói “….Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”. Nếu nói như thế làm chúng ta rất đễ buông lung và phó mặc cho sự đúng sai. Vẫn có những người sống đúng tốt vậy có phải họ cũng do pháp bắt họ tốt chứ họ cũng ko muốn thế… Dạ con thật sự bối rối với câu “con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”, con muốn tu là để sống tốt mà bây giờ qua lời trải nghiệm của đạo hữu này làm con bối rối thật sự ko biết con có sống tốt được ko (vì pháp ko muốn con sống tốt thì phí cả đời con rồi). Rất mong sự chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Con là Phật tử, đang học Phật học tại Chùa Xá Lợi. Con có câu hỏi, kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy. Công Đức và Phúc Đức khác nhau như thế nào?
Con xin Kính mong Thầy nhiều sức khỏe để giảng dạy Phật pháp cho chúng sanh.
Kính chào Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con đọc được đoạn viết của một bạn khi nghe thầy giảng pháp và bạn ấy hỏi thầy một câu: "từ bi có làm ngăn trở quá trình giác ngộ?" Câu trả lời của thầy: "nếu hiểu từ bi là yêu thương thì có. Yêu thương hay căm ghét đều là cản trở trên con đường giác ngộ."
Con vừa bối rối vừa như thấy ra điều gì đó. Thầy cho con hỏi cặn kẽ hơn được không ạ? Phải chăng bởi ta thường gắn yêu thương với ràng buộc nên nó không đưa ta đến bờ giác ngộ? Yêu thương với lòng từ bi vô hạn mà không vướng mắc, ràng buộc vào đối tượng yêu mới là trạng thái của giác ngộ?
Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-05-2019

Câu hỏi:

Xin sư cho hỏi: việc chứng đắc một pháp môn nào đó có phải chứng được nếu không huân tập liên tục nó sẽ mất không ạ ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-03-2019

Câu hỏi:

Thưa Sư cho con hỏi, hằng ngày con biết đủ, thấy thân hành và tâm hành, rồi khi con thấy ra được cái gì sai, cái gì đúng, thì con chỉnh lại việc làm hay hành động của con? Vì khi con thấy ra thì con chỉnh lại, con thấy thân tâm nhẹ nhàng, không còn có sợ hãi, hoang mang, lo âu. Con dùng biết đủ và thấy thân hành và tâm hành hằng ngày như vậy để tưới và chăm sóc cho cái cây của con như vậy đã đúng chưa thưa Sư. Con kính cảm ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con nghe pháp của Thầy được khoảng 2 năm rồi. Có lúc con thực hành thận trọng, chú tâm, quan sát theo như Thầy hướng dẫn. Nhưng khi thực hành thì con lại thấy tâm nặng nề, đôi khi khá là mệt mỏi. Khi mệt mỏi quá thì con lại ngưng một thời gian (tại con nghĩ thả trôi cho Pháp dạy con ạ). Dừng một thời gian thì con lại thực hành tiếp. Cứ như vậy lúc thực hành, lúc ngưng.
Hôm nay con nghe bài pháp: "Làm sao khi có tạp niệm" thì con nghe Thầy nói: thận trọng, chú tâm, quan sát là đối với thân thọ tâm pháp của chính mình, chứ không phải là trên đối tượng. Thì con mới hiếu ra là lâu nay con thực hành bị sai: con thực hành trên đối tượng. Thầy cho con hỏi: nếu mình thực hành thận trọng, chú tâm, quan sát trên thân thọ tâm pháp của mình, mà không trên đối tượng thì khi đó mình sẽ không tập trung vào đối tượng, lúc đó làm việc sẽ không chính xác nữa. Con hiểu như vậy bị sai chỗ nào ạ? Con mong Thầy chỉ bảo giúp con.
Con đê đầu đảnh lễ Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-04-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, các vị thiền sư Trung Hoa tham thiền công án hoặc tham thiền thoại đầu khi đạt được định thì trạng thái định này có thoát ra khỏi tam giới hay không, kính xin Thầy khai thị. Con xin chân thành cảm ơn!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-07-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Trước đây con có một hiểu biết sai lệch về thiền định và thiền tuệ, định hữu vi hữu ngã và định vô vi vô ngã. Sau khi con nghe một bài giảng mà Thầy ví dụ về hình ảnh cái ly nước, mà con phần nào hiểu ra một chút ít về những khái niệm này.
Thầy ví dụ rằng có một ly nước nó đang xao động, nếu mình đứng để cố gắng cầm chặt cái ly nước đó lại thì ly nước sẽ bớt xao động, tuy có lợi trước mắt nhưng về lâu về dài thì người cầm ly sẽ mỏi mệt và nếu không chú ý sẽ làm rớt cái ly, đó là mình họa cho thiền định hữu vi, hữu ngã, luyện tập pháp hành này có thể tạm yên lúc đầu nhưng về lâu về dài sẽ rất nguy hiểm.
Còn cũng cái ly nước đó, nếu ta chỉ cần dùng tay đặt ly nước lên bàn cho nước trở về trạng thái tự nhiên thì nó tự thăng bằng và không dao động, đó là hình ảnh minh họa của thiền định vô vi vô ngã. Lúc đầu tâm ta dao động rất nhiều nên phải dùng một cái đề mục nào đó ví dụ hơi thở, niệm Phật, niệm chú mục đích để bớt vọng tưởng. Nhưng nếu vọng tưởng lắng dần thì ta phải buông luôn đề mục để cho tâm thức trở về bản tính tự nhiên của nó cũng giống như ta buông luôn ly nước vậy.
Và cuối cùng cũng hình ảnh cái ly nước đó, ta chỉ cần đơn giản cầm cái ly nước đặt nó xuống bàn một cách tự nhiên và ly nước nó sẽ tự động lấy lại trạng thái như bản chất vốn có của nó, đó là hình ảnh minh họa cho thiền tuệ, trở về trọn vẹn với thực tại, buông bỏ bản ngã xuống, tâm thức sẽ dần đi vào yên tĩnh như bản chất vốn có của nó.
Với trí tuệ còn hạn chế, con chỉ hiểu tới mức đó, không biết là con hiểu như vậy có đúng với ý Thầy giảng không, nhờ Thầy chỉ dẫn con thêm.
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »