loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 52 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Phật tánh, chân tâm, tánh giác, tánh biết chói sáng (Pabhassara Citta)'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy.
Trước tiên con xin thành kính đảnh lễ Thầy và tiếp theo con xin phép hỏi Thầy một câu thôi: "Có phải con đã thấy ra lẽ thật?"

Năm 2014 Mẹ con bịnh rất nặng và con đã cầu nguyện như sau: Mỗi ngày con trì niệm 21 biến Chú Đại Bi và 108 biến Chú Dược Sư và 12 giờ trưa con đốt ba nén nhang ra đứng giữa trời cầu nguyện cho Mẹ con vượt qua cơn bịnh nầy. Sau hơn nữa năm, con chợt nhận thấy "tâm mình đang niệm chú rồi lại nghĩ chuyện khác, vậy cái gì nhận biết điều nầy?"

Một năm sau, Mẹ con khỏe lại sau ca mổ ruột nhưng con lại bị stress nặng đưa đến trầm cảm, Bác sĩ khuyên con hoặc uống thuốc trầm cảm hoặc ngồi Thiền và tâp Yoga. Khi đó con quyết định tập Yoga online nhưng không dám ngồi Thiền vì "sợ tẩu hỏa nhập ma" khi không có thầy hướng dẫn.

Hai năm sau, con hết trầm cảm và khi đó do chị ruột của con có đi tham dự khóa Thiền mười ngày ở trung tâm Thiền cùa Ngài Goenka và chị có cho con trang web dạy Thiền của Ngài ấy, con tập theo khoảng 4 tháng, mỗi ngày con tọa thiền 1 tiếng. Con có đọc thêm sách dạy Thiền của Ngài Silananda do Sư Khánh Hỷ soạn dịch và có nghe thêm Pháp của Thầy Phước Tịnh. Con tập theo pháp "Niệm Thân Hành" của Thầy Phước Tịnh.

Con bắt đầu chuyển qua tu tập theo Phật Giáo Nguyên Thủy vào đầu năm 2018 sau khi con có dịp trình pháp với Sư Khánh Hỷ và Sư dạy con khi Thiền chú tâm vào hơi thở đừng tìm kiếm cảm thọ của thân. Ba tháng sau con có thấy ánh sáng phát ra từ đầu bên trái, chỉ vài ngày rồi mất và sau đó nhận thấy hơi thở vào ra từ mũi trái, di chuyển dần xuống đan điền và rồi từ dưới đan điền di chuyển dần lên ra mũi phải và luôn có khoảng dừng giữa hơi thở vào và hơi thở ra. Vài tháng sau, trong một lần ngồi Thiền con thấy rõ ràng mọi sự diễn ra ở thân tâm con: thân đang đau hay đang thoải mái và tâm đang chú tâm vào hơi thở hay đang nghĩ nhớ chuyện khác và có cái tâm khác nhận biết tất cả mọi sự đang diễn ra. Thốt nhiên nước mắt chảy ra ở khóe mắt phải và con rất vui mừng. Trong tâm con nghĩ "chắc đây là Chơn tâm Phật tánh mà Thầy Phước Tịnh từng nói hay là Bản Lai Diện Mục gì đó", khi đó con không biết đến danh từ "Tánh Biết" mà Thầy hay nói đến.

Sau đó, con cứ hàng ngày làm việc và niệm thân hành và ngồi Thiền một tiếng mỗi ngày, dần dần con luôn thấy rõ thân tâm con và thấy tâm bất thiện còn nhiều: tham, sân, ganh tỵ,... khi tiếp xúc với mọi người mọi vật chung quanh.

Đến tháng 12 năm 2018, vì để biết vì sao anh rể con đang ngồi Thiền ngày 3 tiếng lại bỏ Thiền sau khi nghe Pháp thoại của Thầy, con bắt đầu tìm trên mạng và con chỉ nghe vài bài thôi nhưng con đã lĩnh hội được rất nhiều và con biết anh rể của con đã ngộ nhận, hiểu lầm ý của Thầy.

Con nghĩ, ý của Thầy là đừng chỉ ngồi Thiền một vài tiếng trong ngày mà phải Thiền suốt cả ngày, trong mọi lúc mọi nơi giống như Thầy Phước Tịnh khuyên luôn niệm thân hành... Và con đã lần lượt nghe hết tất cả các bài Pháp của Thầy kể cả các bài đọc "Thư Thầy Trò".

Đến tháng Tư năm 2019, trong lúc con ngồi Thiền chợt nhận thấy sự tĩnh lặng kì lạ mà con chưa từng trải qua và chỉ kéo dài mười hay mười lăm phút gì đó. Vài tiếng sau trong lúc đang đi con chợt nhận thấy tất cả hoạt động của thân là do tâm ra lệnh, con bèn thử kểm tra lại bằng cách: "chân con đang dở lên, con ra lệnh không bước tiếp nữa, thế là chân con cứ dở lên như thế, không hạ xuống được" và con đã thử đi, thử lại nhiều lần với những mệnh lệnh khác nhau. Tiếp theo là con thấy ra "à, không có tôi, ta gì cả, chỉ có thân và tâm mà thôi". Bỗng dưng con lại nhớ đến câu đố của anh rể con "ai đang hát và ai đang nghe hát" và "tôi là ai". Lúc trước con nghĩ anh ấy đố tầm xàm thì ca sĩ hay mình đang hát và khán thính giả đang nghe. Nhưng bây giờ thì con đã biết câu trả lời "miệng đang hát và tai đang nghe và không có tôi ta nào cả".

Khi đó con đã hiểu ra lời dạy của Đức Phật "TÂM LÀM CHỦ, TÂM DẪN ĐẦU, TÂM TẠO TÁC". Chỉ có tâm đang luôn sai sử thân hoạt động ngày đêm và nếu mình không trọn vẹn tỉnh thức với tâm để thấy ra nên hay không nên nói gì làm gì nghĩ gì thì sẽ dễ dàng tạo nghiệp bất thiện.

Cứ thế con cứ ngày ngày làm việc luôn thận trọng chú tâm quan sát như Thầy đã dạy, tạp niệm bớt rất nhiều và khi có phóng tâm con biết ngay và chú tâm lại. Đến nay khi tâm sân hay tham vừa khởi là con thấy ngay và con quan sát tâm đó không lâu là tâm đó biến mất, cũng có lúc tâm sân hay tham đó quay lại nhưng không mạnh như lúc ban đầu, sau đó con nhớ lại phản ứng của con trong những tình huống đó để chiêm nghiệm hay có khi cười nhạo mình.

Kính bạch Thầy, một tháng trước trong khi ngồi Thiền con chợt nhận ra, mọi pháp hãy sinh ra là diệt ngay và theo cách thức riêng của pháp đó, và bất cứ một pháp nào trong tiến trình sinh diệt của nó đều có sự đau khổ trong đó cả và luôn đi đến không và không một pháp nào khác hay mình có thể can thiệp hay bắt pháp đó vận hành khác đi theo ý mình. Và làm như thế là tự mình làm mình đau khổ, tự mình hủy diệt đi những cái đang tốt đẹp. Và con thấy ra "Tu không có gì khó cả, chỉ tập Thấy, Nghe, Xúc chạm các pháp như nó đang là: NHƯ THỊ trong mọi lúc mọi nơi, KHÔNG CAN THIỆP, KHÔNG THÊM BỚT Ý CỦA MÌNH VÀO.

Con luôn ghi nhớ lời Phật dạy:
Khi xúc chạm việc đời
TÂM KHÔNG ĐỘNG KHÔNG SẦU
TỰ TẠI VÀ VÔ NHIỄM
LÀ PHÁP LÀNH CAO THƯỢNG

Con cũng luôn nhớ lời Thầy dạy
- "Thấy vọng tưởng hay tạp niệm như chuồn chuồn bay, đừng bận tâm, hãy luôn thận trọng chú tâm, quan sát việc mình đang làm"
- "TÂM KHÔNG làm muôn việc
Công đức trả về KHÔNG
Sống nhờ ơn không tạng,
Chết từ thuở lọt lòng"
- "Sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha"

Con nghĩ có lẽ nhờ tu tập theo lời dạy của Đức Phật và của Thầy, nên con đã thấy ra như vậy.
Con luôn tri ân Đức Phật đã dạy bảo cho chúng sanh biết có con đường để thoát khổ và tri ân Thầy đã phát quang con đường nầy (sau gần 2600 năm đã có quá nhiều rừng rậm không dễ dàng tìm thấy lối vào), để Phật tử chúng con có thể vào được con đường thoát khổ nầy.
Con rất mong lời khai thị của Thầy.
Một lần nữa con xin thành kính đảnh lễ Thầy với lòng tri ân sâu sắc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Con xin kính Đảnh Lễ Thầy.!
Con gửi tặng Thầy bài thơ con mới làm xong. Mong Thầy luôn hoan hỷ và lúc nào cũng được an vui.
Giữa dòng sinh tử vẫn an nhiên
Tuỳ duyên thuận pháp với muộn phiền
Thiền là chỉ thấy hồn nhiên và trong sáng
Một thoáng qua cũng hơn cả trăm năm
Một đời mộng mị tối tăm
Tìm đâu những cõi xa xăm bây giờ
Tình cờ ta gặp lại ta
Hoá ra Phật tánh trong ta lâu rồi
Quay về nương tựa ta thôi
Hết rồi những tháng nổi trôi đoạn trường
Nơi đây là chốn vô thường
Thương yêu hờn giận chuyện thường thế gian
Một lần thấy hết tâm can
Xoá tan những kiếp lang thang kiếm tìm.
Con Thinh!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-09-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Con thấy tánh biết luôn bật trước mặt (niệm lực tương đối mạnh). Khi vô sự thì tánh biết dễ dàng soi chiếu những niệm vô nhân nên những niệm ảo nhanh chóng bị diệt. Kể cả khi bàn chân con có lúc bị đau nhức, con trở về hoàn toàn với tánh biết để soi chiếu nó thì tuy vẫn thấy khó chịu nhưng nó cũng không lôi dẫn được tâm con nên con không thấy lo lắng, bực bội gì. Khi hữu sự có lúc tâm tham, tâm sân xuất hiện bám, chấp vào đối tượng bên ngoài thì lực chánh niệm tự động trọn vẹn với tâm tham, tâm sân và đối tượng khiến nó xuất hiện thì tâm con trở lại bình an ngay. Con thấy tánh biết như đèn pha lớn mạnh bao trùm ánh sáng của sáu thức soi chiếu toàn bộ những mảng bám phát sinh như những suy nghĩ, quan niệm, tâm tham, tâm sân... nên nó không hề làm khó được con. Con biết con cần củng cố niệm lực không ngừng để đón nhận sự khó khăn lớn nhất không thể tránh khỏi đó là lúc đối diện với sự chết. Con nghĩ vậy có gì sai không ạ? Con xin tri ân Thầy.
Con: Chân Minh Đạo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, có phải ngài Asaji dạy ngài Sariputta là: Các Pháp phát sinh do một nhân? Con vẫn chưa hiểu câu nói ấy rất quan trọng như thế nào ạ! Phải chăng mình có thể hiểu: Pháp tánh tồn tại là do có Phật tánh, & Phật tánh & tánh biết là cùng nội dung ạ?
Con xin lỗi vì vẫn có tật lí sự, con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Khi gặp nhiều loại khổ đau, phiền não thật nặng ký mà có phẩm chất sống tự lực, có tâm hồn mở rộng, vị tha, sẵn sàng đối diện với tất cả để vượt qua và điều cốt yếu bậc nhất là gặp được lời Phật dạy, lời khai thị của bậc Thầy thì sẽ thấy viên kim cương trong ta vô cùng trân quý, sống với nó đúng đắn nên nó ngày càng bóng sáng lên một cách tự nhiên. Khi viên kim cương đủ sáng thì cũng đủ khả năng sống ung dung tự tại trước bất kỳ bão tố nào của cuộc đời. Con vô cùng biết ơn Thầy đã chỉ cho con trở về sống được với tâm rỗng lặng trong sáng (viên kim cương) và con linh cảm thấy con đường tiếp theo như trên để Thầy cho thêm lời chỉ dẫn ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Cho con hỏi:
- Phật Tánh thường hằng của Thiền Tông có gì giống và khác Tánh Biết mà Thầy trình bày không thưa Thầy!
- Theo sự hiểu của con Tánh Biết là cái Biết thể hiện qua 6 Thức (Tâm Biết suông), qua Tưởng (Biết qua khái Niệm), qua sự Tư Duy (Tư tuệ), qua sự Hiểu biết trực tiếp thực tại (Tu Tuệ). Có phải không ạ!
Kính mong Thầy từ bi chỉ dạy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-05-2019

Câu hỏi:

Kinh trình thầy,
Dưới đây là cái thấy của con về Phật tánh trong kinh lăng nghiêm và trong bát nhã tâm kinh (Sắc tức là không, không tức là sắc. Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc.)
Đất đá, cây cỏ, thú vật, con người là vật hiển hiện trong Như lai tàng (Phật tánh). Vậy có nghĩa là Phật tánh luôn hiện hữu cả trong đất đá, cỏ cây, thú vật, con người. Phật tánh thì mọi người đều giống nhau, chỉ có khác nhau là thần thức của mỗi người là mỗi nghiệp khác nhau thôi.
1) Nhưng tại sao đất đá và người chết lại vô tri, vô giác (có phải do thần thức không tùy duyên mà hiển hiện nữa) nên chỉ còn cái biết thanh tịnh, không phân biệt trong Như lai tàng mà thôi.
2) Còn thần thức khi ra khỏi thân thể rồi thì vẫn định tĩnh, hằng biết rõ ràng và vẫn phân biệt được đúng, sai (tâm có hai mặt, Phật tánh và thần thức).
Xin thầy từ bi chỉ dạy nếu con có hiểu sai.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2019

Câu hỏi:

Con xin trình thầy
Câu hỏi của con và các bạn còn bi kẹt ở chỗ này là khi mình đã nhận ra Phật tánh (chân đế) của mình rồi và sống được với nó trọn vẹn có nghĩa là.

1) Trong những lúc mình cần suy nghĩ (tục đế) để làm việc thì mình vẫn phải suy nghĩ bình thường. Mình chỉ cần sống với cái định tĩnh hằng biết rõ ràng và nhận ra từng niệm suy nghĩ đang khởi lên hay đang diệt đi chỉ có vậy thôi.
2) Còn lúc không cần suy nghĩ thì cũng sống với cái định tĩnh hằng biết rõ ràng và cũng thấy rõ từng niệm sinh diệt đang đến và đi, chỉ đơn giản có vậy thôi phải không thầy?
Con xin thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-03-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy
Con xin trình thầy và các bạn đồng tu.
Trong khi tu tập dần dần con nhận ra mình phải có bi, trí, dũng mới vượt qua lưới ma được. Dù đã kiến tánh (lý) thì cũng chỉ ở giai đoạn đầu của sự tu tập thôi (sự). Phải dũng cảm đối diện với sự thật, thói hư tật xấu của mình và dũng cảm gánh trách nhiệm cho những gì mình làm thì mình mới chiến thắng tâm ma của mình được. Dù đường đi con đã thấy nhưng dũng cảm thì con cũng chưa có đủ nên chưa buông bỏ được tập khí của mình. Con thành tâm xin sám hối.

Thấy ra Phật tánh vẫn chưa xong
Tập khí dày sâu ẩn trong lòng
Tâm luôn giấu diếm điều gian dối
Luân hồi sinh tử vẫn long đong
Phải thắng chính mình trên tất cả
Lý sự vẹn toàn mới viên thông
Vô minh bản ngã đều dứt sạch
Trở về tự tánh vốn thong dong.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Tam quy gồm: Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y tăng. Điều này thì Phật tử nào cũng biết. Nhưng cách hiểu của mỗi người thì lại khác nhau.
Hôm nay con chợt tự nhiên chiêm nghiệm về Quy Y Pháp (Con dùng từ “chiêm nghiệm" trong tình huống này không biết đã đúng hay chưa, hay là phải dùng từ THẤY RA ạ?) con xin trình pháp với Thầy:
Quy: Nghĩa là trở về; Y: Nghĩa là theo. Theo tức là thuận theo, là không chống lại.
Vậy Quy y Pháp tức là trở về với Pháp, thuận theo Pháp, không chống lại Pháp nữa. Chính là TÙY DUYÊN THUẬN PHÁP.
Một người khi đã thật sự hiểu đúng và sống tùy duyên thuận pháp thì khi ấy mới thật sự là Quy Y Phật và Quy Y Tăng theo đúng nghĩa. Tức là khi đó mới thật sự trở về để Quy Y không chỉ Đức Phật và Tăng đoàn của Ngài mà còn là Quy Y Phật tánh sáng suốt sẵn có trong mình, tức là TÁNH BIẾT. Và lúc này Quy Y Phật, Quy Y Tăng là quy y sự sáng suốt, định tĩnh, trong lành, thanh tịnh. Còn lúc đầu mà Quy Y Phật, Quy Y Tăng thì chủ yếu dựa trên đức tin nhiều hơn. Mà đức tin do hiểu đúng về Phật, kính Phật thì là Chánh Tín. Nếu không thì là mê tín thôi.
Bởi vậy con thấy trong Tam quy thì hóa ra QUY Y PHÁP mới chính là quan trọng nhất. Vì chỉ cần Quy Y Pháp thì đã đầy đủ cả Tam Quy trong đó rồi.
Một lần nữa, con lại thấy, không có gì không là Pháp, Pháp bao trùm tất cả. Vậy mà con người nhỏ bé dường kia lại cứ cho mình là quan trọng nhất, tưởng mình có cái bản ngã ghê gớm lắm, cố gắng nỗ lực ghê lắm để mọi thứ phải theo ý mình (chứ không phải theo Pháp). Nếu có chút phước báu do được Pháp ban tặng (nhờ cái nhân tốt nào đó mình từng làm) mà thành công, theo được ý mình thì tưởng mình tài giỏi lắm. Nếu không được thì đau khổ, lại càng tạo tác sâu dày thêm. Cho nên cứ luân hồi sinh tử mãi.
Con nguyện Thầy luôn khỏe mạnh, bình an để dìu dắt chúng con từng bước phá mê khai ngộ.
Tâm con xin được lạy Thầy ngàn lạy!
Con – Một đệ tử dù không chính thức nhưng trong tâm con đã tự coi Thầy là bậc Đạo Sư, là người Thầy tôn kính. (Có lúc con nghe pháp mà thấy Thầy gần gũi thân thương như ông nội nữa).

Xem Câu Trả Lời »