loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 975 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'nguyên lý tu tập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-10-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con là Phật tử tu theo Bắc tông đã được 10 năm. Các thầy bên Bắc tông thường nói tu theo nhị thừa vẫn còn kẹt do chán sinh tử cầu Niết-bàn và không có hạnh nguyện rộng lớn để độ chúng sinh mà chỉ muốn nhập Niết-bàn (các thầy thường ví dụ câu: Ta sinh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa để chứng minh các bậc A-la-hán không muốn tái sinh để độ chúng sinh như Bồ tát). Trước đây con tin tưởng hoàn toàn và không có nghi ngờ gì, luôn cho rằng pháp tu của mình là cao nhất, tốt nhất.
Tuy nhiên từ khi được đọc sách của Thầy, nghe pháp của Thầy và được gặp Thầy, con mới thấy hóa ra thực tế không phải như thế. Thầy đã tháo gỡ cho con rất nhiều vướng mắc trên đường tu mà trước giờ con cứ luẩn quẩn hoài không thoát ra được. Trước con luôn mong cầu được giác ngộ nên cố gắng giữ cho tâm vô niệm để mong chờ một ngày nào đó phát sinh trí tuệ. Nhưng tâm con lại không tĩnh lặng được nên sinh phiền não, tức là ngoài cái phiền não thông thường còn thêm một lớp phiền não nữa do muốn an mà chẳng được an. Rồi một lần khi đọc bài giảng của Thầy về Tứ Diệu Đế (trước đây con vẫn cho là pháp tiểu thừa), con chợt nhận ra khi đi biết mình đang đi, ngay đó biết luôn mà không cần đợi ngày mai ngày kia mới biết, sao lại còn mong cầu gì ở tương lai nữa. Con cũng hiểu ra thế nào là vô vi vô tác (trước con được nghe giảng vô là không, vi là làm, vô vi là không làm nên còn khá mơ hồ). Vô vi vô tác là làm gì thấy gì nghe gì thì ngay đó liền biết, không cần cố gắng dụng công gì, không phải tập trung cao độ mới biết mình đang nóng hay lạnh. Con thấy ra được những sai lầm trong việc tu của mình, vì mong cầu sự giác ngộ trong tương lai mà bỏ qua thực tại hiện tiền, tâm luôn phản kháng với những điều bất như ý (muốn định nhưng lại vọng tưởng, mặc dù giờ con vẫn còn cái tâm phản kháng do thói quen từ trước đã ăn sâu nên không thể ngày một ngày hai hết ngay được).
Con không hiểu tại sao trong Phật giáo các thầy lại phân biệt pháp môn cao và thấp. Theo con thì pháp vốn chẳng có cao hay thấp, pháp dựng lập qua ngôn ngữ, mà ngôn ngữ thì không phải cứu kính. Sự cao hay thấp có chăng là mức độ nhận ra sự thật ở mỗi người. Nếu một người ngay một câu nói đơn giản đời thường mà giác ngộ hoàn toàn thì đó là pháp "cao", còn nếu người đó tu theo pháp môn "cao" mà vẫn không giác ngộ lại mắc kẹt trong đó thì "cao" lại thành "thấp". Vì vậy quan trọng là người đó phù hợp với pháp môn nào, pháp môn nào giúp người đó nhận ra sự thật chứ không phải có pháp môn "cao" giúp người triệt ngộ, pháp môn "thấp" khiến người bị kẹt.
Thư con trình bày hơi dài, mong Thầy từ bi hoan hỷ chỉ cho con những điều con hiểu chưa đúng.
Con xin thành kính tri ân công đức Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-09-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lẽ sư!
Trên trang Web này ngày 17/09/2019 có đạo hữu đã trình pháp sư như sau
“Con xin thành kính đảnh lễ Thầy!

Dạ thưa Thầy.

Thời gian vừa rồi khi quay trở lại với cuộc sống, trải nghiệm thêm nhiều điều rồi đến hôm nay chiêm nghiệm lại con càng thấy rõ hơn. Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm. Và ngẫm lại thì con thấy trong tất cả mọi sự mọi việc xảy đến dù việc lớn hay chỉ là một chi tiết vô cùng nhỏ nhưng tất cả đều như có một bàn tay vô hình đã sắp đặt khít khao đến kỳ lạ, không bỏ sót, không có một chỗ hở nào. Có những việc tưởng chừng như đấy là mình quyết định và kết quả xảy ra bắt nguồn từ quyết định của mình nhưng thực ra không phải. Vẫn là do Pháp sắp đặt như vậy. Con chẳng thể nào có thể làm theo ý mình. …
Và sư đã trả lời
Trả lời:
Rất đúng, giống như Tôn Ngộ Không dùng cân đẩu vân nhảy một bước xa tít tận chân trời, tưởng đã thoát khỏi bàn tay Phật nhưng nhìn lại thì vẫn còn ở trong đó. Người đánh cờ cũng vậy, đi nước cờ nào đều do mình quyết định nhưng thực ra vẫn tuân theo quy luật của bàn cờ. Xe phải đi theo quy luật của xe; pháo, ngựa v.v... cũng đều phải như vậy. Nên đạo Nho nói “Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu”, đạo Thiên Chúa nói “Vâng ý Cha” cũng với ý đó.
Chẳng lẽ chúng ta làm sai rồi chúng ta cứ đỗ lỗi cho pháp, Chẳng phải mọi hành vi của con người đều do nhận thức của người đó đưa đến mà do bàn tay vô hình nào sắp đặt sao? chẳng phải sư hướng dẫn chúng con tu theo bát chánh đạo để có nhận thức đúng đưa đến hành vi đúng đó sao? Sư hướng dẫn chúng con thận trọng, chú tâm quan sát thân tâm mình và các mối tương quan với XH là để sống đúng tốt đó sao? Nhưng như đạo hữu đã nói “….Con thấy trong tất cả mọi chuyện xảy đến với con đều không phải do con quyết định. Có những chuyện mà Pháp đưa đến bắt buộc con phải trải nghiệm cho dù con thấy rất rõ rằng điều đó là không đúng tốt, con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”. Nếu nói như thế làm chúng ta rất đễ buông lung và phó mặc cho sự đúng sai. Vẫn có những người sống đúng tốt vậy có phải họ cũng do pháp bắt họ tốt chứ họ cũng ko muốn thế… Dạ con thật sự bối rối với câu “con thực tâm không muốn làm nhưng rồi Pháp bắt buộc con phải làm”, con muốn tu là để sống tốt mà bây giờ qua lời trải nghiệm của đạo hữu này làm con bối rối thật sự ko biết con có sống tốt được ko (vì pháp ko muốn con sống tốt thì phí cả đời con rồi). Rất mong sự chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi.
Con xin trình trạng thái thân tâm con để được thầy chỉ dạy ạ.
Con thấy thân tâm con cứ bị lâng lâng, kiểu như bay bổng và cũng hơi giống kiểu phê phê đó thầy ạ.
Mặc dù trong hành xử hằng ngày, lỗi lầm vẫn xẩy ra. Nhưng con cũng ko biết tại sao thân tâm con lại như mê man chìm xuồng vậy ạ.
Con xin thành kính đảnh lễ thầy và kính thầy cho con xin được thầy điều chỉnh cho con ạ.
CON NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2019

Câu hỏi:

Con kính xin đảnh lễ Thầy!
Hôm nay con viết thư gửi đến Thầy với một lòng tôn kính, trong con lúc này bình yên đến lạ. Mặc dù ngoài kia trời có đang là mùa hè oi bức hay là mùa thu vàng rực lá thì con chỉ mỉm cười nhẹ nhàng mà thôi. Trong biển Phật pháp mênh mông và sâu thẳm thì con được gặp Thầy, thật vi diệu khi nghe lời khai thị của Thầy. Đừng tìm cầu đâu cả cứ trọn vẹn với Pháp đang là.
Trước đây con thấy Đạo Phật sao mà khó quá vậy, chắc mình u mê tăm tối thì không bao giờ hiểu được. Nhưng Thầy thì luôn nói hãy học xong lớp 1 đi rồi mới học lên lớp 2 được, cây ổi thì hãy là cây ổi đừng cố gắng trở thành cây khác. Nó vi diệu ở chỗ đó. Chính cuộc sống của mỗi người là bài học giác ngộ cho chính họ, con thì có quá nhiều vị đắng của thăng trầm. Lúc chưa hiểu Đạo nhiều, lúc mình bế tắc và không tìm thấy lối ra nhưng hiểu ra rồi thì đó là bài học của Pháp mình phải thầm cảm ơn. Lúc trước con không hiểu như thế nào là Tứ Diệu Đế nhưng khi thực hành theo Thầy, Pháp học và Pháp hành hiện tại của con là luôn trong sáng với Pháp đang là, không tìm nơi quá khứ, tương lai và cả hiện tại vì nó đều là tưởng cả mà thôi. Khi ánh sáng đến thì bóng tối sẽ biến mất, hãy thật hồn nhiên và vô tâm để trải nghiệm Pháp, trong mỗi chúng ta đã có đầy đủ Pháp học, Pháp hành và Pháp thành rồi, xin đừng tìm kiếm. Con xin chúc Thầy thật nhiều sức khỏe để chúng con được nương tựa nơi chánh Pháp.
Nam Mô Bổn Sư Thich Ca Mâu Ni Phật!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-09-2019

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,

Con thành kính tri ân Thầy đã luôn hỗ trợ Phật tử chúng con, từ trả lời câu hỏi cho tới những bài học thực tế nhất từ thân giáo của Thầy ạ. Dạo này con có một số chuyển biến như sau, kính mong Thầy chỉ dạy con thêm ạ:
- Gần đây nhất là con ngồi thả lỏng buông thư ở công viên, và tự nhiên tâm rỗng lặng hoàn toàn, bặt hết tất cả các niệm bên ngoài, và sau đó con chạm mặt với “ ông mặt trời”, một sự thấy biết toàn thể, tai nghe âm thanh, gió mát, mùi hương thơm, ông mặt trời trong con tự chiếu hết mọi Pháp xung quanh một cách tự nhiên, vô tâm. Hoàn toàn rỗng lặng trong sáng mà biết rõ khắp, không thời gian, không gian.
- Và phần Pháp thoại thì hôm qua con nghe cả trong mơ, thực hành thận trọng chú tâm trong cả giấc mơ.

Con xin được dừng bài trình pháp tại đây. Con không biết tri ân Thầy cách nào ngoài sự chân thành thực hành giáo pháp cụ thể trong đời sống. Con kính chúc Thầy luôn dồi dào sức khỏe để dẫn dắt chúng con trên đường tu học ạ. Nam mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.

Kính,
Con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-09-2019

Câu hỏi:

Mô Phật
Con thưa Sư Ông,
Bình thường đến chùa con thường lên tháp Phật lạy và quét dọn. Nhưng nay con học trong quyển Luật nói không được đến lạy và quét dọn ở tháp con rất hoang mang. Con rất muốn được lên lạy Phật và quét dọn tháp Phật. Nhưng giờ con không biết phải làm sao cho phải Đạo. Kính xin Sư Ông chỉ dạy cho con. Vì mỗi lần như vậy cứ như con thấy Phật hiển hiện ở đây.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-09-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, sau gần 3 năm học đạo, bây giờ con có thể đọc hiểu và thể nhập vài chương của Thực tại hiện tiền. Đó là quá trình không ngừng học hỏi các giáo lý và vượt qua những bài học của riêng mình.
Con có thể hơi chậm nhưng con rất vui vì mình đã đi đúng hướng.
Những bài học của những vị chân tu con thấy có một điểm chung, đó là không ngại tu tập và buông xả đến tận cùng rồi ngộ đạo.
Con giờ cũng cảm nhận được một phần nhỏ về điều này, học và thấy hay cứ học hoài, tới hết học nổi, rồi hành và tự nhiên buông xả hết và thấy nhẹ vô cùng. Rồi cứ tiếp tục học và hành trên thực tế đời sống, trên bản thân mình.
Hôm trước con có nói về giữ giới và đã quy tắc hóa sự tu tập, con đã sai, con cũng còn vô minh lắm, con xin sám hối, vì nhờ có sự tự động buông xả sau một thời gian hành, con phút chốc lóe lên thấy mình đã hiểu sai ý thầy.
Con cứ hành những gì mình học và thấy tâm đắc rồi hành khi sai sẽ tự động thấy ra chỗ sai: đây là "bí quyết" con học từ thầy.
Con nguyện thầy thân an tâm lạc, phước lành tăng trưởng và viên thành Phật đạo.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-09-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Dạ con biết ơn Thầy đã từ bi chỉ bảo ạ. Con xin phép trình bày thêm cách nhìn nôm na sau đây ạ. Ví dụ con xem con là cái tổ hợp gồm thân (cái thân sinh vật lý) và tâm (cái tâm tâm lý vọng tưởng) là cỗ xe, còn người vận hành là cái thấy biết tự nhiên trong sáng, vậy thì cuối cùng đơn giản là chỉ có cái xe và người vận hành này gắn bó đồng hành cùng nhau. Và trong quá trình đấy, người vận hành càng thấy rõ biết rõ cỗ xe (và thành phần của nó) thì cuộc hành trình càng thuận theo quy luật tự nhiên, và đi tới đâu sẽ biết tới đó, khám phá tới đó. Cụ thể trong cuộc sống hàng ngày là cứ việc thấy rõ biết rõ bám sát mỗi diễn biến nhỏ nhặt từng giây từng phút và điều chỉnh cỗ xe theo cái thấy biết ấy từng giây phút tùy theo mức độ căn cơ nhận thức tự nhiên không gò ép. Chỉ đơn giản vậy thôi ạ.
Bạch Thầy chỉ thêm cho con thái độ như vậy đã đúng chưa ạ, nếu chưa mong Thầy chỉ thêm ạ.
Con thành kính biết ơn và kính chúc Thầy ngắm trăng Trung thu vui ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-08-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy ạ.
Thầy có thể chỉ cho con những quyển sách đáng tin cậy để tìm hiểu rõ ràng về các cảnh giới tu chứng không? Con biết là đọc sách của chính mình mới quan trọng và nên buông mọi tham ưu dục vọng, nhưng con muốn có một tầm nhìn rõ ràng và hứng khởi để đi trên con đường chân lý cao siêu rộng lớn ạ.
Xin thầy hoan hỉ chỉ dạy con ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2019

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy. Từ khi bắt đầu học đạo con rất chuyên tâm nghe giảng Pháp, và nghe như vậy lòng con cảm thấy rất an ổn và con một lòng kính tín Tam bảo. Nhưng hôm qua khi đang ngồi nghe Pháp bỗng nhiên có đàn chim bên cây cạnh cửa sổ hót ríu ran, thế là con lắng nghe, rồi một ý nghĩ kéo đến trong đầu con: "Có nhất thiết tu để khỏi đoạ làm súc sinh không, cuộc đời của những con chim đang hót kia chẳng hạnh phúc hơn chúng ta sao, chúng cũng đâu có biết gì là đau khổ?" Rồi con bị một cơn rùng mình, ớn lạnh toàn thân và con trở lại với thực tại và con thấy thất vọng về mình. Thưa thầy cho con hỏi đó có phải là những biểu hiện của ma chướng trong lòng con cứ có cơ hội là lại trỗi dậy không ạ? Con xin thầy chỉ dạy. Con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »