loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1005 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-03-2020

Câu hỏi:

Bạch thầy! Con thấy mỗi lần con vào đám đông là bản ngã nó bảo con phải nhìn con gái. Trước đây con tu niệm phật để đè nén nó thì tạm hết, nhưng gặp duyên lại cứ như cũ, len lén nhìn. Thời gian sau tham thoại đầu, cứ hỏi hoài k có câu trả lời vẫn hỏi thì tạm ổn thôi. Tới khi tình cờ nghe pháp thầy giảng. Nhìn thấy con gái đẹp thấy tâm khởi lên rõ ràng. Ngay đó k thiện k ác, k đè, k chống chỉ thấy ràng. Các pháp đã học qua cũng dứt. Xuân hạ thu đông chẳng vin đâu. Con cám ơn sư phụ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-01-2020

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông,
Con nay xin cung kính tri ân Sư Ông vì con nhiều lần nhờ Pháp của Sư Ông mà con bình tâm lại. Tối qua tự nhiên con vì dùng ý chí quá mức để vượt lên cuộc sống mà khuya con la hét “phải làm được” rồi dùng những từ khó nghe, giữa cơn nguy cấp đó mà tự nhiên nhớ Sư Ông nên con bật Pháp thoại nghe. Nhờ vậy mà con ngừng ngay đó để không làm gì phải hối tiếc. Quả thật tâm vọng tưởng thật kinh khủng, con có chút duyên lành để hiểu Phật Pháp mà còn như vậy. Con cảm ơn Sư Ông nhiều lắm ạ. Không có Sư Ông đêm qua con không tưởng nổi con sẽ làm chuyện gì. Con từ nay xin chừa vì khinh thường những việc nhỏ, con sẽ luôn thận trọng chú tâm quan sát trong những hành động nhỏ nhất. Chính những cái nhỏ mới cứu mình trong những cơn khó như vậy ạ! Con kính chúc Người dồi dào sức khỏe để luôn là tàng cây bóng mát cho Phật tử tụi con nương nhờ. Nam mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Kính,
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-01-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy, thầy có trả lời phật tử là khi trở về với thực tại, các mức độ thấy ra (tuệ tri) từ “nông” tới “sâu” như sau:
1/ Vô thường
2/ Sinh diệt
3/ Duyên khởi
4/ Vô ngã
5/ Như nó đang là
6/ Tâm không
7/ Niệt bàn…
Con thấy đề tài này rất hay. Các Phật tử tu học từ sự hướng dẫn của thầy thường là tự mình soi sáng lại chính mình, không có phương pháp, không có tổ chức. May mắn là thầy còn sống nên con thấy cần thiết sẽ hỏi thẳng thầy để tránh tình trạng hiểu sai, hành sai, ngộ nhận về trình độ thấy pháp của chính mình.
Đứng trên phương diện lý trí thì con có cảm giác là mình thấu suốt được 6 mức chỉ trừ Niết-bàn. Mức nào mình cũng có thể giải thích được. Tuy nhiên thực tế không phải vậy. Muốn biết thực tế này cũng dễ thôi. Tự mình xóa hết những thông tin từ những bài pháp mà thầy đã giảng. Tự dưng thấy mình chẳng hiểu vô thường, sinh diệt,… gì cả. Chứng tỏ con chưa thực chứng những mức độ trên. Cái cảm giác học bài, hiểu bài từ sự nghe pháp rất dễ bị ngộ nhận về những gì mình đã thực chứng.

Về phần con thì bắt đầu hiểu tuệ tri là gì. Tuệ tri chính là thái độ trọn vẹn và biết mà như không biết thực tại thân, thọ, tâm, pháp. Cái biết không qua khái niệm, tất nhiên là không qua khái niệm vì lúc tánh biết xuất hiện thì cái ta lý trí tạm thời chìm xuống. Cái biết này có một năng lực kỳ lạ. Ngay lúc tánh biết xuất hiện thì biết rất rõ tập khí sinh diệt, trọn vẹn với tập khí sinh diệt. Nhưng qua rồi thì thôi hoàn toàn không lưu lại gì trong bộ nhớ. Khi trở về với đời sống ý thức thì những cái lăng xăng từ tập khí khởi lên đoạn giảm rất nhiều. Còn về phương diện đời sống ý thức thì thấy ra được khi không có bản ngã chen vào hoạt động tương tác giữa thân, tâm, cảnh thì hoạt động này diễn ra chính xác và bình lặng hơn nhiều khi có cái ta chen vào sử dụng pháp theo ý đồ chủ quan của nó. Nếu tiếp tục trình bày con có thể lý luận về vô ngã nhưng đó không phải vô ngã mà thầy đã khai thị, đó chỉ là sản phẩm tư duy của cái ta lý tri mà thôi. Con xin dừng lại.
Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con xin trình bày sự thực nghiệm của con trong thời gian qua và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Con luôn nhắc nhở mình quay trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang diễn ra. Lúc vô sự thì sáng suốt, định tĩnh, trong lành; khi có hữu sự thì thận trọng, chú tâm, quan sát. Một thời gian con thấy bản ngã tách rời khỏi sắc, thọ, tưởng, hành, thức cho nên đau khổ phiền não không kéo dài triền miên như trước nữa. Thế rồi hàng ngày con luôn tinh cần tinh tấn không đánh mất mình khi thân tâm tương giao với ngoại cảnh, nếu có quên thì con lại nhắc nhở mình quay trở về.
Rồi như thế sau một thời gian con thấy rằng: Thực ra chẳng có cái ta nào cả, trên thực tế đó chỉ là ảo tưởng mà mỗi người tự dựng lên cho mình. Trước đây, những hiện tượng đến đi con chỉ thấy và thấy, qua đó thấy được sự sinh diệt của chúng. Nhưng sau một thời gian, những hiện tượng đến đi đó con lại thấy nó không có sinh diệt mà chỉ thấy mọi thứ như nó đang là, mặc dù nó vẫn có đến và đi. Bây giờ, những gì đang xảy ra con không hề tác ý, không tưởng tượng hay phân tích mà giờ đây chỉ thấy như thế nào thì thấy đúng như thế.

Thưa thầy! Đúng là sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang xảy ra mới chính là năng lực cao nhất của tâm. Khi sống như vậy con không hề dùng bất cứ một sự dụng công nào cả mà tự nhiên GIỚI ĐỨC được tự hiển bày, ĐỊNH cũng tự nhiên mà vào, TRÍ TUỆ cũng từ đó mà phát huy. Giờ đây tham sân trong con đang dần đoạn giảm, con cũng không còn nghi ngờ gì về con đường mà mình đang đi nữa, con cũng không nương tựa vào bất kì một hình thức hay một phương pháp nào để được bình an nữa.

Con thưa thầy! Nhiều lần con đang đi trong một sat-na tự nhiên sự thật được hiển bày, những thắc mắc mà trước đây con không lý giải được thì cũng tự nhiên sáng tỏ và cách đây khoảng mấy tháng khi ngồi giữa đám đông, trong một niệm con hòa vào sự thanh tịnh trong sáng thấy tâm con và mọi người đều sáng suốt như nhau, lúc đó con thấy chẳng có thiện ác, đúng sai,... gì cả. Con thường nghe người ta nói "Thời gian qua rồi thì không thể lấy lại được tức thời gian VÔ SỞ TRỤ" phải không thưa thầy? Vậy con sẽ tiếp tục chiêm nghiệm sự sống mà không dừng lại ở bất cứ đâu cả.
Những điều con trình bày có gì còn vướng mắc, kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Tận đáy lòng con thành kính tri ân thầy và kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe!
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-11-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Thời gian qua con luôn tinh cần tinh tấn thực hành theo những lời thầy dạy, khi có sự thì thận trọng chú tâm quan sát, khi vô sự thì sáng suốt định tĩnh trong lành. Sau đây, con xin trình bày sự thực nghiệm của con và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
* Hôm trước, trong lúc con đi kinh hành, bỗng trong tâm con nhắc nhở: "Chỉ có thấy và thấy thôi, đừng xen bất kì một thứ gì vào", ngay lúc đó con liền buông thả một cách nhẹ nhàng và cũng ngay đó sự trong sáng, tĩnh lặng thường xuất hiện trong tâm. Thưa thầy, trong suốt 5 tháng nay, ngày nào con cũng vậy, con không hề cố gắng giữ giới mà tất cả mọi hoạt động của thân hành con thấy đều rất thanh tịnh, rồi con không khởi lên bất kì 1 niệm nghi ngờ nào về con đường mà mình đang thực hành, khi có phiền não tham sân khởi lên, con không hề đối kháng vì con biết do chánh niệm của mình chưa đủ nên con tiếp tục thận trọng chú tâm quan sát. Bây giờ, trong mọi việc con đều thấy bản ngã tách rời khỏi danh sắc nên khi con để cho Pháp vận hành theo đúng quy luật của nó mà không xen cái ta ảo tưởng vào phán xét, lấy bỏ. Mặc dù, nhiều lúc nó cứ xen vào rất tự nhiên, có lẽ là do sự dính mắc của bản ngã với ngũ uẩn từ rất lâu đời rồi, phải không thưa thầy? Hiện tại con thấy rất rõ ràng là mình vừa bước ra khỏi một cái gì đó, giống như con đã vào trong nhà, còn người ta vẫn đứng ở ngoài đường, như thể là con đã sang một thực tại khác nhưng mà nó vẫn không ngoài thực tại bây giờ, con không biết dùng lời nào để diễn tả nữa ạ!

* Khi trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với thân tâm trong tương giao với ngoại cảnh, con giật mình hóa ra mình đang sống trong Niết Bàn vậy mà cái bản ngã vô minh-ái dục cứ chạy đi tìm cầu. Trước đây, khi con ngồi yên lặng lắng nghe nội tâm, rồi ngay lúc đó có tiếng chim hót bên tai, rồi tiếng gió thổi, tiếng xe cộ đi ngoài đường,... những thứ đó cùng xuất hiện một lúc, lúc đó con cũng chỉ thấy và nghe, cũng không nắm bắt một thứ gì, cũng không chạy theo bên ngoài mà quên mất bên trong. Thật kì lạ, đến bây giờ con mới biết được đó chính là chánh định trong "bát chánh đạo" mà Đức Phật đã đề cập đến. Khi định mà tâm không trụ, khi động mà tâm không loạn, có gì xảy đến thì cứ tùy duyên thuận pháp mà ứng tiếp.
Thật là một điều tai hại sau mấy năm tu tập sai lầm cuối cùng con buông xuống được để quay về với cái mà con đã trình bày với thầy như trên. Đúng là người làm sai mà biết mình sai vẫn tốt hơn người làm đúng mà không biết mình đang làm đúng, phải không thưa thầy?
Tận đáy lòng con thành kính tri ân thầy và kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe và Phật sự viên thành ạ!
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-11-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con xin đảnh lễ, tri ân Thầy. Con xin chia sẻ những trải nghiệm của con ạ.
Cuộc sống này chúng con đã và đang quay cuồng để kiếm tiền. Nhiều người còn dùng tiền để mua nhiều thứ trên đời: món ngon, vật lạ, nhà cửa, xe cộ, địa vị, quyền chức... Nếu chúng con tỉnh thức: chúng con kiếm tiền dựa trên mồ hôi, công sức thật của mình và thiện lành ở thân khẩu ý; nếu mê mờ, chúng con kiếm tiền bất chấp nên không sống được theo Bát Chánh Đạo mà hành động theo bát tà đạo. Cuối đời, nếu may mắn chúng con nhận ra là không có gì là tôi hay của tôi cả; nếu vẫn còn mê mờ, chúng con vẫn quay cuồng với tham, sân, si. Một kiếp mới lại đến và thật nhiều kiếp nữa cũng vô mình như vậy! Ôi thật là đau khổ làm sao!
Giờ đây, nhờ những bậc chân tu đạo hạnh, nhờ những mối duyên lành, chúng con đã được khai ngộ để thấy ra: đâu là Tập đế, Khổ đế; đâu là Diệt Đế, Đạo Đế; qua đó chúng con sống tỉnh thức, yêu thương, phụng sự... Thật là tuyệt vời làm sao Thầy à.

Trong cuộc sống này, chắc đa số ai cũng cho rằng: tiền nhiều, nhà cao, cửa rộng, quyền cao, chức trọng... là hạnh phúc, là giàu sang. Nhưng nhờ những bậc giác ngộ chỉ ra và khi thật sự trải nghiệm, chúng con mới thấy rằng: sống giản dị, tỉnh thức mới giàu có thật sự! Duyên lành thật sự! Con xin dâng Thầy bài thơ về những điều con thấy và tỏ lòng tri ân Thầy:

Thấy ra

Giữa vũ trụ bao la
Mình không là gì cả
Sống từ bi, hỷ, xả
Nơi đâu cũng là nhà.

Đường về không còn xa
Ở ngay đây, đang là
Mỗi phút giây tỉnh thức
Niết-bàn nào có xa.

Cảm ơn Thầy khai ngộ.
Không trụ vào đâu cả
Sống vô ngã, vị tha
Thân tâm chính là nhà.

Xưa nghe Thầy thuyết pháp
Chiêm nghiệm qua từng ngày
Nay con nghe pháp thuyết
Ôi cuộc sống lành thay!

Chúng con xin tạ ơn Thầy đã ân cần chỉ dạy. Chúng con không thể nói hết được lời tri ân vì những gì muốn nói thì từ ngữ không diễn tả hết được. Lòng muốn nói thật nhiều nhưng sự xúc động lại trào dâng.
Chúng con kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe và có nhiều thuận duyên trong chuyến hoằng pháp ạ.
Kính Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-11-2019

Câu hỏi:

Thầy kính!
Trong những trải nghiệm đến với con, tuy con không có con mắt nhìn được nhân quả nhưng con cảm nhận được Thầy ạ. Mỗi khổ đau, uất ức đến với mình thật sự là để mình thấy ra nó khổ như thế nào. Từ đó mới biết thông cảm, thương cảm những người có cùng hoàn cảnh như mình. Vì nếu mình không rơi vào tình thế đó, hoàn cảnh đó thì mình sẽ không thể nào có lòng từ bi để mà thương người khác được, thậm chí còn phán xét, lên án. Đó chính là từ bi chân đế, là cái đức của đạo.

Bởi vậy mà khi nhìn những cảnh đời bi đát bên ngoài, mặc dù con vẫn thương, thậm chí thương đến nhói lòng. Nhưng con đã thấy có lẽ điều đó là cần thiết. Nếu không rơi vào tình thế đó, họ không bao giờ biết người rơi vào tình thế đó khổ thế nào, cần được yêu thương và thông cảm thế nào. (Và con cảm thấy những người đó kiếp trước đã từng lên án, phán xét và lạnh lùng trước những hoàn cảnh bi đát như chính họ đang chịu bây giờ).

Về trải nghiệm của chính con, ngay khi con nhìn thấy nỗi khổ, nỗi ấm ức trong tâm con thì cũng là lúc nỗi khổ và ấm ức đó tự buông ra. Con thấy rằng nỗi khổ và ấm ức này đến là để giúp con nhận ra nỗi khổ và ấm ức của người khác, giúp con vị tha một cách tự nhiên mà không cần dùng đến bất kỳ một khuôn phép đạo đức hay ý chí, bản lĩnh gì cả.

Và con thấy, đó chính là hỷ, xả của đạo. (Không phải của con, cũng không phải thứ đạo đức đã được đưa vào khuôn khổ mà xã hội luôn ca tụng).
Thực thà mà nói, con chẳng thích trải nghiệm khổ đau, uất ức chút nào. Nhưng sự thật là khổ đau, uất ức giúp con người ta thấy ra chân lý.
Từ, bi, hỷ, xả thật sự không bao giờ có nếu không có trải nghiệm đau khổ.
Con xin cảm ơn Thầy vô lượng!
Dạ thưa Thầy. Những điều con cảm nhận có đúng không ạ?
Con xin đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2019

Câu hỏi:

Kính thầy, con xin chia sẻ câu nói mà con rất tâm đắc khi học được và thực hành theo (dù con diễn đạt một cách khác thì ý nghĩa thực chất vẫn vậy):
Giây phút thực tại đang có mặt dù đó là đang bệnh tật đau đớn, đang mê mờ, đang khó chịu, đang vui vẻ,... thì đó là giây phút tốt đẹp nhất, đáng sống nhất.
Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2019

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Thưa Thầy!
Con biết Thầy đang bận rộn hoằng pháp ở Úc, con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ và mọi việc tiến triển thuận lợi, mong Thầy đừng bận tâm trả lời thư con vì con chỉ muốn chia sẻ để những bạn đồng đạo cùng tham khảo.
Thưa Thầy!
Con luôn tự hỏi bản thân mình, sao là phụ nữ mà lại quá ương ngạnh, cố chấp? Gần đến ngày ba má chồng con ở Huế vô mà con nghĩ mình chắc mãi mãi không thể vui vẻ với ông bà và chắc chắn còn cảm thấy căng thẳng, đầy áp lực như những lần trước.
Nhưng thật lạ Thầy ạ! Khi con làm mọi việc với tâm rỗng lặng trong sáng không mong cầu gì ở đối tượng và xác định sự tương giao, không tạo mối quan hệ thì con tránh được phiền não Thầy ạ! Tuy đêm nằm xuống con nghe đau nhức ở trong xương nhưng lại thấy an lạc trong cái đau khổ của con người.
Nếu như trước đây khoảng cách thấy ra phút giây hiện tại của con khá xa thì bây giờ ngày càng gần lại. Đi bộ con cũng thấy, lái xe con cũng thấy, lặt rau con cũng thấy, vo gạo con cũng thấy, rửa chén, quét nhà, bán hàng, viết hoá đơn v.v... con đều thấy! Thật tuyệt Thầy ơi! Một cách tự nhiên, con không cố gắng trở thành gì cả, và cho dù ba má chồng con có đánh giá tốt, xấu hay ngon dở con không quan tâm, con chỉ biết thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc mình làm. Dọn cơm đúng giờ ngày ba bữa cho gia đình, có mệt mỏi thì thả lỏng, cảm nhận lắng nghe cái đau nhức trong cơ thể mà không một lời thán oán hoặc nổi sân như trước đây ngày nào chồng con cũng căng thẳng la hét con làm cho con luôn phiền não. Nhà con trở nên yên bình không tưởng tượng nổi!
Con luôn tự trách mình sao tham sân si trong con quá lớn, nếu có cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được. Nhưng nhờ những bài pháp thoại của Thầy đã dẫn dắt con “buông thì rỗng lặng, thấy ra thì trong sáng” con trải nghiệm bản thân và tự điều chỉnh mình sống cho thuận với sự vận hành của pháp thì rõ ràng con tránh được nhiều phiền não. Con thấy cuộc đời thật tươi đẹp và biết quý từng giây phút sống, không còn muốn huỷ hoại thân mình.
Thưa Thầy! Làm người đã khó, đã đau khổ, ôm chi cái bản ngã chỉ làm cho mình càng phiền não, càng khổ đau. Tuy chưa một lần được thưa chuyện với Thầy nhưng Thầy đã trở thành quá quen thuộc với con, mỗi lần nhìn thấy Thầy trong video, mỗi lần nghe tiếng Thầy trong pháp thoại là con xúc động ứa nước mắt. Con đã có đủ niềm tin sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không còn lo lắng, sợ hãi bất cứ điều gì. Con xúc động thấy pháp đến rồi đi, sinh rồi diệt thật nhanh, thật hoàn hảo khi không có bản ngã can thiệp vào.
Con vô cùng biết ơn Thầy!
Cho con đảnh lễ Thầy ba lần!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy hôm nay con không có câu hỏi gì. Con chỉ kính chúc Thầy mạnh khỏe và thành kính tri ân Thầy đã chỉ cho con thấy được nhiều điều bằng bài thơ ngắn sau đây:

Cố gắng dụng công con cố tìm,
Sở tri, sở đắc gắng thu gom,
Ngờ đâu đặt xuống tâm buông xả
Tánh biết tự nhiên thấy như là.

Namo Buddhāya!

Xem Câu Trả Lời »