loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1111 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư!
Con đã cảm nhận chân thật qua lời dạy của Sư "Mọi thứ đến với mình đều có lợi cho mình".
Con thấy có điều gì đó rất nhiệm mầu, mỗi khi con khởi niệm cúng dường, và sau khi cúng dường sẽ có những việc phiền não đến ngay theo, nhưng trong phiền não đó con được rất nhiều bài học, và cũng nhìn ra được, mà khi không phiền não con không thể nào thấy được.
Xin Sư có thể cho con hiểu sự nhiệm mầu nầy.
Con xin tri ân Sư!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Dạ con kính chào Thầy! Con xin chia sẻ một chút tâm sự nặng lòng của con ạ, nói đúng hơn rằng lòng con đã hiểu những việc xảy ra nhưng sự lo lắng vẫn còn nơi con.
Bữa giờ con không vào các tờ báo xem tin tức, nay vào xem thì thấy dịch bệnh vẫn còn tiếp diễn đặc biệt nghiêm trọng hơn ở các nước khác. Việt Nam bằng nỗ lực cũng như sự may mắn tạm thời kiểm soát được dịch nhưng đã có cộng nghiệp sống chung trên hành tinh này thì khó nói trước được việc gì.

Bữa trước, trong một câu trả lời về vấn đề con người, môi trường, xã hội ngày nay trên trái đất ngày càng đi xuống thầy có trả lời: ”… Dù đi xuống hay đi lên thế nào cũng đều có lý do của nó. Không thể nhân đi xuống lại đi lên và ngược lại được.” Qua câu trả lời này con cũng hiểu muốn trái đất này trở nên tốt đẹp hơn gần như là điều không tưởng. Nhưng có lẽ đây chính là cơ hội cho những người tu tập hay không cần là người tu tập có thể thấy ra được bản chất vô thường của mọi thứ.
Con có nhớ trong một bài giảng thầy có kể một câu chuyện trong kinh cho chúng con nghe, con chỉ nhớ lại theo trí nhớ của mình nên nếu sai mong thầy chỉnh sửa lại ạ: Lúc Đức Phật sắp nhập diệt ở Kushinagar thông báo đến mọi người biết. Ngài A Nan đã khóc và các vị tỳ khưu khác thì lần lượt về Kushinagar để thăm Đức Phật. Nhưng lại có riêng một vị không đến thăm mà lại đi vào rừng tinh tấn tu tập. Các vị tỳ khưu khác thấy vậy ngạc nhiên. Vị này nói rằng chính bởi vì Đức Phật sắp nhập diệt nên phải tinh tấn tu hành vì sợ rằng khi Đức Phật nhập diệt chánh pháp do ngài chỉ dạy sẽ không còn.
Con thấy rằng câu chuyện trên có phần giống với con hiện tại. Chính bởi vì thấy ra được sự nguy cấp của những gì đang diễn ra hiện nay con biết rằng sinh mạng mình có thể kết thúc bất cứ lúc nào nhưng đặc biệt đó là qua Thầy chúng con bắt gặp được Chánh Pháp thực sự mà Đức Bổn Sư muốn nói đến, kiếp người khó mà gặp được. Con hiểu rằng bây giờ việc mình làm được đó là noi gương vị Tỳ khưu trong câu chuyện trên tinh tấn nhẫn nại sáng suốt biết mình tu tập trong mọi hoạt động đời sống hằng ngày. Chứ không cố gắng nỗ lực để thay đổi mọi thứ bên ngoài nữa, còn việc gì đến thì cứ để Pháp vận hành.
Từ tận đáy lòng con xin thành kính tri ân và đảnh lễ Thầy! Bậc chân tu.

"Nếu mai mốt còn vào ra sinh tử
Bước thăng trầm đâu sá kể nguy nan
Nếu giờ đây vẫy tay chào cuộc lữ
Cát bụi này xin trả lại trần gian."
Thầy Viên Minh

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2020

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,
Trong đời sống, có những lúc rảnh rỗi, con thấy cảm giác chán nổi lên, lăng xăng tìm cái này, cái kia mà phần lớn là vọng tưởng. Tâm vọng về quá khứ, tương lai, tầm cầu bên ngoài đủ kiểu rắc rối.
Khi con làm một việc gì đó với sự chú tâm trọn vẹn thì những vọng tưởng và trạng thái lăng xăng kia hoàn toàn biến mất. Con cảm nhận ngay cả trong quét nhà, đổ rác cũng rất tuyệt vời, mà nào có cần đi đâu, kiếm tìm gì nữa.
Ngay khi đó con thấy thật an lành, tự tại.
Con xin trình lên Thầy, kính mong Thầy từ bi soi sáng.

Niết-bàn

Chẳng thể nào đi đến
Nơi nao gọi Niết-bàn
Chỉ ngay nơi thực tại
Soi sáng chẳng mơ màng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-07-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Hôm nay con chợt nhận biết một điều xin trình đến Thầy: Cách nay hơn 4 năm con gặp một cơn đau đại trực tràng dữ dội, lúc đó con chỉ mới nghe pháp của Ngài Ajahn Chan nên con đã trải nghiệm cơn đau. Con cũng biết phải giảm tối đa bản ngã để không phát sinh khổ khổ. Con đã nhẫn nại gần một tuần thì cơn bệnh khỏi. Đến năm 2016 thì con nghe pháp của Thầy. Lúc đó con đã trở về được tâm thanh tịnh trong sáng hầu như trong thấy chỉ thấy....trong biết chỉ biết. Tức là tướng biết đã trở về đồng với tánh biết mà con không hề biết điều quý giá này vì lúc đó con nghĩ mình là người mới biết Đạo nên cần nghe thật nhiều bài pháp của Thầy rồi hành thật nhiều thì mới mong thấy pháp nên trong mấy năm nghe rất nhiều bài pháp thoại của Thầy con cũng lĩnh hội được nhiều kiến giải về Đạo nhưng con lại không biết phát huy điểm mạnh của mình là không đặt tâm mình ở đạo đế, diệt đế để ứng ra trong các hoạt động mà để tâm lơi lỏng để tập đế, khổ đế xen vào rồi lại đi hành soi sáng lại. Nay thì con đã biết rồi căn bệnh của con, sinh nghiệp của con là thấy ra sự thật từ đạo đế, diệt đế chứ không phải từ tập đế, khổ đế nên công việc của con là cứ trở về với tâm thanh tịnh trong sáng thì tham, sân, si khó mà xen vào được vì con đã có niệm lực khá mạnh. Cũng nhờ Thầy giờ con đã hiểu ra, tuy kéo dài nhưng bù lại con lại biết được nhiều điều khác về chân đế, tục đế và con vững vàng, trưởng thành hơn trong nhận thức, tầm nhìn rộng hơn. Vậy là trong đời sống con có thể phát huy được phẩm chất ngưng bặt được cái ta ảo tưởng một cách tự nhiên vô vi, vô ngã để trở về với cơ chế tự hoạt động, tự ứng, tự nhận biết một cách tự nhiên của thân tâm. Như vậy là nhờ Thầy con đã biết, đã nhận được của báu nhưng suốt 4 năm con đã lơ là đi đường vòng nhưng nay thấm sâu được lời Thầy con đã lĩnh hội lại của báu một cách chắc chắn và biết ứng dụng nó một cách linh hoạt trong cuộc sống. Mong Thầy cho con lời nhận xét ạ. Con xin tri ân Thầy ạ.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con Trâm đây ạ, Thầy khỏe không ạ? Con có nghe Thầy đi Huế, mấy tuần rồi con lu bu học hành, thi cử cũng chưa đến Chùa được. Con thích không khí bình an ở Bửu Long và cả những khoảng khắc quý giá ngồi bên Thầy và các bạn Đạo, nghe Thầy giảng về Đạo, về đời. Con bắt đầu học khoa Tâm lý học, cũng sắp hết học kỳ rồi, nào là Phân Tâm học, Nhân văn - hiện sinh, nét nhân cách, tâm lý học hành vi..., rồi giờ chỉ ngồi nghe Lá thư thầy, rồi cảm nhận sự bình an, đủ đầy của chân lý dung dị Thầy chia sẻ.

Thầy ơi, giờ thì chỉ sống và biết ơn thôi, Thầy nhỉ? Làm được điều gì có ích cho mình, cho người thì làm. Chiều hôm qua đi học, trên đường bước từng bước chân đến trường, con cảm nhận chân mình đang di chuyển, thật thần kỳ, biết ơn! Sáng nay ngồi trên xe đưa rước đi làm, nhìn những ngón tay mình, soi rọi qua ánh nắng, len vào xe, thấy tay thật đẹp, biết ơn, Biết ơn từng tế bào trong cơ thể, biết ơn từng nổi đau, từng giọt nước mắt, biết ơn cả những lúc yếu đuối lẫn những lúc mạnh mẽ của bản thân, biết ơn sự sống, trôi chảy trong cơ thể quý giá này...

Vất vả! Đi làm cả ngày, chiều thì lặn lội vào quận 1 học, tối ngồi xe ôm về tới nhà đã ngấp nghé 10 giờ đêm, có hôm vào luôn phòng tư vấn đến khuya. Nhiều khi ngồi trên xe mà thấy mình siêu dễ sợ, Thầy ạ. Nhưng mà, có động lực gì đó thôi thúc con học và cảm nhận lại mình, và với mong ước nhỏ bé là sẽ góp phần nhỏ giúp cho ai đó cần, có những thứ cần phải làm, không phải cho cá nhân mình, mà cho người khác. Làm gì thì làm, giữ cho tâm trong sạch, thiện lương theo lời Thầy dạy là đã đủ rồi. Chẳng biết đi tới đâu, tương lai ai mà biết được phải không Thầy, nên giờ chỉ có sống và sống, sống cho trọn vẹn ngày hôm nay, cho trọn vẹn khoảnh khắc này cái đã. Nghiệp mệnh, nhân quả, tiềm thức, vô thức... chúng là chúng, chúng ảnh hưởng, tác động, chi phối mình ra sao, giờ con không biết và cũng chẳng muốn tìm tòi, lý giải chi nữa. Giờ con chỉ mong sống, sống trọn vẹn với sự sống này với trái tim hân hoan, biết ơn.
Thầy từng nói: "Bây giờ thì Thầy chỉ sống tỉnh giác trước sự bất toàn của cuộc đời", câu nói ngắn gọn đó, mà giờ nghe lại đã trào nước mắt! Khổ cũng là một sự giác ngộ, phải không Thầy!
Con cám ơn Thầy, kiếp người này chắc điều ân phước nhất của con là được gặp Thầy, để học hỏi và sống với tinh thần vô ngã, vị tha mà Thầy truyền dạy. Đệ tử của Thầy sẽ cố gắng ạ.
Con cầu mong Pháp gia hộ cho Thầy khỏe mạnh và thân tâm thường lạc.
Kính
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-06-2020

Câu hỏi:

Kính chào thầy!
Con vừa chợt nhận ra một vài điều trong sự tu tập con xin chia sẻ.
- Khi bị ai đó làm cho đau khổ (bị phản bội hay thất tình), nếu con khởi lên ý nghĩ sẽ phấn đấu trở thành một người tài giỏi để chứng minh người đó đã lựa chọn sai, hoặc quen một người nào khác hơn người kia, hay trả đũa bằng cách nay hay cách khác... những suy nghĩ này vừa khởi con liền lập tức cảm nhận sự tổn thương nặng nề.

- Con cảm thấy khi con đang đau khổ nếu con quay về cảm nhận như thầy chỉ dạy nhưng có mong muốn cảm nhận để hết khổ thì con lại cảm thấy sự tổn thương đau khổ nhiều hơn. Nhưng khi con buông ra ý muốn cảm nhận để hết khổ và lúc này trong sự cảm nhận chỉ có Thấy như thầy chỉ dạy thì con cảm nhận được khổ đau bắt đầu dịu lại. Và từ câu trả lời ở trên, con thấy đây là cách duy nhất để giải thoát sự khổ đau trong chính mình. Nếu dùng cách này hay cách khác chỉ làm mình tổn thương thêm và kéo vào cả những người đáng lý không liên quan làm khổ đau họ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2020

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ!
Thì ra cuộc đời "bất toàn" là khi có bản ngã, còn buông xuống các lo lắng vô ích, để mọi sự vận hành theo quy luật thì nó là hoàn hảo. Con thấy đc 1 tý rồi hay sao ấy thầy ạ. Hay quá.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con xin được cám ơn Thầy rất nhiều vì đã trả lời câu hỏi của con ngày hôm qua về “sự tiệm tu” ạ.
Câu khai thị của Thầy đã giúp con không còn chấp phân biệt lý đốn ngộ và sự tiệm tu nữa. Con thấy là từ nay con chỉ cần liễu liễu thường tri, tinh tấn chánh niệm tỉnh giác thì lý sự viên dung ạ.
Con xin được cám ơn Thầy một lẫn nữa và chúc Thầy sức khoẻ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2020

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy,
Con thường ngày vẫn thực hành theo nguyên lý thầy hướng dẫn là luôn rõ biết mọi hành động với thân thọ tâm pháp (luôn chánh niệm tỉnh giác). Một hôm con đang đi xe đạp, con cũng luôn chánh niệm tỉnh giác, khi về gần nhà con xuống xe thì tự nhiên con có cảm giác xung quanh con là môi trường rất đặc biệt (con cảm giác như kiểu đi thang máy từ tầng thấp lên cao bị thay đổi áp suất) vắng lặng mặc dù xung quanh con mọi hoạt động của những người khác vẫn diễn ra bình thường, trong lúc đó con vẫn tự hỏi đây là hiện tượng gì và con cố gắng giao tiếp với mọi người xung quanh xem thế nào thì mọi thứ vẫn rõ biết một cách rõ ràng. Trạng thái này sau đó khoảng 20 phút thì không còn nữa thầy ạ.
Một lần khác, cả một ngày gần như con cảm giác bị mê mờ hoàn toàn, (trạng thái như người bị say bia rượu của ngày hôm sau mới tỉnh lại) mặc dù con không uống rượu bia và các chất kích thích, gần như cả một ngày con sống trong sự thiếu tỉnh giác như 1 kẻ say rất khổ sở ạ. Thầy thứ lỗi cho con vì câu hỏi mang sự kiện tục đế này.
Con biết ơn thầy nhiều lắm.
Con của thầy.
Tuệ Tánh Minh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-06-2020

Câu hỏi:

Phật pháp, trong ý thức của nhiều người, là 1 cái gì đó huyền bí, xa xỉ và vô tình. Người tu muốn có được và đạt được. Nó vô tình, k nằm trong con người của chính mình.
Phật pháp trở thành môn học của lý luận của công thức, của sản phẩm mà người ta muốn chiếm hữu.
Như 1 người nghèo thèm muốn sự giàu có.
Như người ít học muốn thành 1 nhà bác học để được sự ca ngợi, để được sự kính trọng, để được sự ngưỡng mộ của mọi người.
Phật pháp, có thể sẽ giúp bạn có được những điều đó, 1 tấm bằng được công nhận, một sự ngưỡng mộ về kiến thức, hiểu biết của bạn...
Nhưng đó không phải là điều cốt lỗi của Phật pháp.
Con đường Chân Thiện Mỹ là con đường để bạn sống bằng những giá trị đích thật nằm bên trong bạn.
Bình an là điều căn bản, cũng là điều quan trọng nhất.
Sự bình an đến từ bên trong tâm hồn bạn.
Như bạn được trở về ngôi nhà của chính mình vậy.
Khi bạn có bình an bên trong thì bạn mới có thể tiếp xúc với những gì được bày trí trong căn nhà của mình.
Căn nhà trong tâm hồn bạn.
Bạn mới thấy được những thứ mà xưa nay bạn chưa từng được thấy, từ sự bình an để chiêm ngưỡng để nhìn rõ những gì bên trong.
Khổ có, thất vọng có, hoài nghi có, si mê có, giận hờn có, v.v...
Và những niềm vui, hạnh phúc, điều tốt đẹp, thương người, dũng cảm, hiểu biết v.v...
Bạn bắt đầu trang trí xây dựng và sửa chửa căn nhà của mình mà k mất đi bình an, k còn phải trôi dạt ra bên ngoài nữa, bạn luôn bình an trong mỗi hơi thở của mình và sống nay nơi chính căn nhà của mình.
Khen chê, ngưỡng mộ... như những vị khách đến rồi đi và họ sẽ k còn dẫn bạn đi ra khởi căn nhà của mình nữa vì k có sự bình an nào ngoài chính căn nhà tâm hồn của bạn.
Sau 1 cơn mưa con có những dòng tâm trạng như vậy.
Kính Sư dạy bảo con.

Xem Câu Trả Lời »