loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 997 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 21-01-2020

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông,
Con nay xin cung kính tri ân Sư Ông vì con nhiều lần nhờ Pháp của Sư Ông mà con bình tâm lại. Tối qua tự nhiên con vì dùng ý chí quá mức để vượt lên cuộc sống mà khuya con la hét “phải làm được” rồi dùng những từ khó nghe, giữa cơn nguy cấp đó mà tự nhiên nhớ Sư Ông nên con bật Pháp thoại nghe. Nhờ vậy mà con ngừng ngay đó để không làm gì phải hối tiếc. Quả thật tâm vọng tưởng thật kinh khủng, con có chút duyên lành để hiểu Phật Pháp mà còn như vậy. Con cảm ơn Sư Ông nhiều lắm ạ. Không có Sư Ông đêm qua con không tưởng nổi con sẽ làm chuyện gì. Con từ nay xin chừa vì khinh thường những việc nhỏ, con sẽ luôn thận trọng chú tâm quan sát trong những hành động nhỏ nhất. Chính những cái nhỏ mới cứu mình trong những cơn khó như vậy ạ! Con kính chúc Người dồi dào sức khỏe để luôn là tàng cây bóng mát cho Phật tử tụi con nương nhờ. Nam mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Kính,
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-01-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy, thầy có trả lời phật tử là khi trở về với thực tại, các mức độ thấy ra (tuệ tri) từ “nông” tới “sâu” như sau:
1/ Vô thường
2/ Sinh diệt
3/ Duyên khởi
4/ Vô ngã
5/ Như nó đang là
6/ Tâm không
7/ Niệt bàn…
Con thấy đề tài này rất hay. Các Phật tử tu học từ sự hướng dẫn của thầy thường là tự mình soi sáng lại chính mình, không có phương pháp, không có tổ chức. May mắn là thầy còn sống nên con thấy cần thiết sẽ hỏi thẳng thầy để tránh tình trạng hiểu sai, hành sai, ngộ nhận về trình độ thấy pháp của chính mình.
Đứng trên phương diện lý trí thì con có cảm giác là mình thấu suốt được 6 mức chỉ trừ Niết-bàn. Mức nào mình cũng có thể giải thích được. Tuy nhiên thực tế không phải vậy. Muốn biết thực tế này cũng dễ thôi. Tự mình xóa hết những thông tin từ những bài pháp mà thầy đã giảng. Tự dưng thấy mình chẳng hiểu vô thường, sinh diệt,… gì cả. Chứng tỏ con chưa thực chứng những mức độ trên. Cái cảm giác học bài, hiểu bài từ sự nghe pháp rất dễ bị ngộ nhận về những gì mình đã thực chứng.

Về phần con thì bắt đầu hiểu tuệ tri là gì. Tuệ tri chính là thái độ trọn vẹn và biết mà như không biết thực tại thân, thọ, tâm, pháp. Cái biết không qua khái niệm, tất nhiên là không qua khái niệm vì lúc tánh biết xuất hiện thì cái ta lý trí tạm thời chìm xuống. Cái biết này có một năng lực kỳ lạ. Ngay lúc tánh biết xuất hiện thì biết rất rõ tập khí sinh diệt, trọn vẹn với tập khí sinh diệt. Nhưng qua rồi thì thôi hoàn toàn không lưu lại gì trong bộ nhớ. Khi trở về với đời sống ý thức thì những cái lăng xăng từ tập khí khởi lên đoạn giảm rất nhiều. Còn về phương diện đời sống ý thức thì thấy ra được khi không có bản ngã chen vào hoạt động tương tác giữa thân, tâm, cảnh thì hoạt động này diễn ra chính xác và bình lặng hơn nhiều khi có cái ta chen vào sử dụng pháp theo ý đồ chủ quan của nó. Nếu tiếp tục trình bày con có thể lý luận về vô ngã nhưng đó không phải vô ngã mà thầy đã khai thị, đó chỉ là sản phẩm tư duy của cái ta lý tri mà thôi. Con xin dừng lại.
Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con xin trình bày sự thực nghiệm của con trong thời gian qua và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Con luôn nhắc nhở mình quay trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang diễn ra. Lúc vô sự thì sáng suốt, định tĩnh, trong lành; khi có hữu sự thì thận trọng, chú tâm, quan sát. Một thời gian con thấy bản ngã tách rời khỏi sắc, thọ, tưởng, hành, thức cho nên đau khổ phiền não không kéo dài triền miên như trước nữa. Thế rồi hàng ngày con luôn tinh cần tinh tấn không đánh mất mình khi thân tâm tương giao với ngoại cảnh, nếu có quên thì con lại nhắc nhở mình quay trở về.
Rồi như thế sau một thời gian con thấy rằng: Thực ra chẳng có cái ta nào cả, trên thực tế đó chỉ là ảo tưởng mà mỗi người tự dựng lên cho mình. Trước đây, những hiện tượng đến đi con chỉ thấy và thấy, qua đó thấy được sự sinh diệt của chúng. Nhưng sau một thời gian, những hiện tượng đến đi đó con lại thấy nó không có sinh diệt mà chỉ thấy mọi thứ như nó đang là, mặc dù nó vẫn có đến và đi. Bây giờ, những gì đang xảy ra con không hề tác ý, không tưởng tượng hay phân tích mà giờ đây chỉ thấy như thế nào thì thấy đúng như thế.

Thưa thầy! Đúng là sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang xảy ra mới chính là năng lực cao nhất của tâm. Khi sống như vậy con không hề dùng bất cứ một sự dụng công nào cả mà tự nhiên GIỚI ĐỨC được tự hiển bày, ĐỊNH cũng tự nhiên mà vào, TRÍ TUỆ cũng từ đó mà phát huy. Giờ đây tham sân trong con đang dần đoạn giảm, con cũng không còn nghi ngờ gì về con đường mà mình đang đi nữa, con cũng không nương tựa vào bất kì một hình thức hay một phương pháp nào để được bình an nữa.

Con thưa thầy! Nhiều lần con đang đi trong một sat-na tự nhiên sự thật được hiển bày, những thắc mắc mà trước đây con không lý giải được thì cũng tự nhiên sáng tỏ và cách đây khoảng mấy tháng khi ngồi giữa đám đông, trong một niệm con hòa vào sự thanh tịnh trong sáng thấy tâm con và mọi người đều sáng suốt như nhau, lúc đó con thấy chẳng có thiện ác, đúng sai,... gì cả. Con thường nghe người ta nói "Thời gian qua rồi thì không thể lấy lại được tức thời gian VÔ SỞ TRỤ" phải không thưa thầy? Vậy con sẽ tiếp tục chiêm nghiệm sự sống mà không dừng lại ở bất cứ đâu cả.
Những điều con trình bày có gì còn vướng mắc, kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Tận đáy lòng con thành kính tri ân thầy và kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe!
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2019

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Thưa Thầy!
Con biết Thầy đang bận rộn hoằng pháp ở Úc, con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ và mọi việc tiến triển thuận lợi, mong Thầy đừng bận tâm trả lời thư con vì con chỉ muốn chia sẻ để những bạn đồng đạo cùng tham khảo.
Thưa Thầy!
Con luôn tự hỏi bản thân mình, sao là phụ nữ mà lại quá ương ngạnh, cố chấp? Gần đến ngày ba má chồng con ở Huế vô mà con nghĩ mình chắc mãi mãi không thể vui vẻ với ông bà và chắc chắn còn cảm thấy căng thẳng, đầy áp lực như những lần trước.
Nhưng thật lạ Thầy ạ! Khi con làm mọi việc với tâm rỗng lặng trong sáng không mong cầu gì ở đối tượng và xác định sự tương giao, không tạo mối quan hệ thì con tránh được phiền não Thầy ạ! Tuy đêm nằm xuống con nghe đau nhức ở trong xương nhưng lại thấy an lạc trong cái đau khổ của con người.
Nếu như trước đây khoảng cách thấy ra phút giây hiện tại của con khá xa thì bây giờ ngày càng gần lại. Đi bộ con cũng thấy, lái xe con cũng thấy, lặt rau con cũng thấy, vo gạo con cũng thấy, rửa chén, quét nhà, bán hàng, viết hoá đơn v.v... con đều thấy! Thật tuyệt Thầy ơi! Một cách tự nhiên, con không cố gắng trở thành gì cả, và cho dù ba má chồng con có đánh giá tốt, xấu hay ngon dở con không quan tâm, con chỉ biết thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc mình làm. Dọn cơm đúng giờ ngày ba bữa cho gia đình, có mệt mỏi thì thả lỏng, cảm nhận lắng nghe cái đau nhức trong cơ thể mà không một lời thán oán hoặc nổi sân như trước đây ngày nào chồng con cũng căng thẳng la hét con làm cho con luôn phiền não. Nhà con trở nên yên bình không tưởng tượng nổi!
Con luôn tự trách mình sao tham sân si trong con quá lớn, nếu có cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được. Nhưng nhờ những bài pháp thoại của Thầy đã dẫn dắt con “buông thì rỗng lặng, thấy ra thì trong sáng” con trải nghiệm bản thân và tự điều chỉnh mình sống cho thuận với sự vận hành của pháp thì rõ ràng con tránh được nhiều phiền não. Con thấy cuộc đời thật tươi đẹp và biết quý từng giây phút sống, không còn muốn huỷ hoại thân mình.
Thưa Thầy! Làm người đã khó, đã đau khổ, ôm chi cái bản ngã chỉ làm cho mình càng phiền não, càng khổ đau. Tuy chưa một lần được thưa chuyện với Thầy nhưng Thầy đã trở thành quá quen thuộc với con, mỗi lần nhìn thấy Thầy trong video, mỗi lần nghe tiếng Thầy trong pháp thoại là con xúc động ứa nước mắt. Con đã có đủ niềm tin sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không còn lo lắng, sợ hãi bất cứ điều gì. Con xúc động thấy pháp đến rồi đi, sinh rồi diệt thật nhanh, thật hoàn hảo khi không có bản ngã can thiệp vào.
Con vô cùng biết ơn Thầy!
Cho con đảnh lễ Thầy ba lần!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin chia sẽ điều con đã thấy để mọi người cùng tham khảo.
Con xin chia sẻ về vấn đề: Ta, của ta, tự ngã của ta.
Nghe thầy giảng con cũng hiểu đại khái nhưng rất mơ hồ, phải tự mình thấy ra thì mới rõ ràng vấn đề.
- Cái Ta là một chủ thể ảo tưởng không có thật. Không có thật vì tự nó không thể thể hiện ra bên ngoài là một pháp thực. Nó không thể chứng minh nó như thế nào. Cái bàn, cái ghế, cái tay, cái chân thì có thật nhưng cái ta như thế nào thì không thể mô tả được, vì nó không có thực.
- Mặc dù cái ta không có thực nhưng nó lại ảo tưởng là nó có thực cho nên nó phải kết hợp với đối tượng bên ngoài có thực hoặc không có thực để tự nó khẳng định chính nó. Ví dụ như kết hợp với thân thì nó cho là thân ta. Kết hợp với khái niệm không có thực (danh dự) thì nó cho là danh dự của ta. Khi một người thấy mình khổ quá thì trong thực kiện này có 02 vấn đề: Một là cái gì đó của ta bị tổn hại, hai là ta đang chịu cái hậu quả đó. Cả hai cái này đều là ảo cho nên cái khổ phát sinh từ tư tưởng này cũng ảo luôn. Nên gọi là khổ ảo.
- Tự ngã của ta là khi tư tưởng về ta lý luận mình là chính mình, là tánh biết không sinh diệt… Nó đặt tên tánh biết có sẵn trong trời đất này ứng hiện trên thân tâm này là ta. Tức là nó cho Tánh biết (pháp thực) là chính nó.
Tóm lại: Lúc đầu nó không biết nó là gì, nó chấp cái này cái kia là của nó, là của nó. Cuối cùng nó nhận tánh biết là chính nó. Nhưng thực sự nó không hề có, nó chỉ là ảo tưởng tầm gửi. Một người đang trong tập đế, khổ đế thì về hiện tướng là các ảo tưởng đang sinh sinh, diệt diệt. Còn về cái chất là cái ảo tưởng cho rằng mình đang thế này, thế kia. Cái chất ảo tưởng về ta này luôn đi với cái sinh sinh diệt diệt cho nên nó như là không sinh diệt. Lúc động cũng có nó, nó cho là nó đang động. Lúc tịnh cũng có nó, nó cho là nó đang tịnh.
Khi không còn bị cái ta ảo tưởng che lấp thì đó chính là trả pháp lại cho pháp. Bát chánh đạo chính là thái độ nhận thức và hành vi (thái độ sống, sự sống) của một người khi chấm dứt cái ta ảo tưởng nơi thân tâm người ấy. Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Suốt ngày tâm con cứ hành hạ Thiền!
Bỗng một ngày con đọc được lời Thầy:
"Ta không biết đâu suối nguồn An Lạc,
Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa.
Ta không biết đâu bến bờ Diệu Giác,
Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa".

Ôi! Trong sáng, trọn vẹn trong từng hành động giản dị.
Thì ra:
"Chỉ là mưa vẫn cứ rơi
Chỉ là lá rụng tơi bời trước hiên
Chỉ là chẳng ngộ, chẳng Thiền
Chỉ là tâm chẳng đảo điên kiếm tìm".

Thật nhẹ nhàng làm sao!
Ồ! "Mưa ơi, cứ mưa đi..."
Cho con được cúng kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2019

Câu hỏi:

Con kính lễ thầy,
Dạ thưa thầy, con cám ơn thầy rất nhiều vì đã nhắc con rằng con cũng là viên ngọc quý, đọc được lời thầy con như có thêm sức mạnh. Vừa qua ở lễ dâng y tại chùa Tam Bảo Đà Nẵng, khi nghe thầy truyền Tam quy ngũ giới con cảm nhận trong giọng nói của thầy có tâm từ rất lớn làm con rất xúc động, cộng thêm lòng tín tâm của mọi người thực sự làm con rất hoan hỉ. Cầu mong thầy luôn được bình an mạnh khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con trình pháp,

Những ngày gần đây con có những cái lóe rõ hơn của tuệ giác: Thường ngày con quán thân thọ tâm pháp qua một màn mờ tư tưởng bao bọc, hỗn loạn đủ thứ chuyện. Nhưng những ngày gần đây có những khoảnh khắc tâm bỗng nhiên rỗng lặng, xuyên thủng qua, thoát ra được tấm màn đó, và thực sự hoà đồng với "tâm vũ trụ", với cảnh vật xung quanh.

Con không biết phải dùng ngôn từ để diễn tả thế nào, nhưng cái biết như thoắt một cái buông hết những tư tưởng này, đồng nhất chính mình với cảnh vật bên ngoài, và cảm nhận mọi thứ xung quanh rất đỗi yên bình, những khái niệm trong khoảnh khắc đó không còn nữa, nó không còn kìm kẹp cái biết nữa, có lẽ lúc đó kéo dài hơn cái chớp mắt, lâu hơn bình thường một chút xíu.

Con chợt nhận ra sự buồn chán của con người là do tâm tạo ra mà thôi: Khi mà sự kích thích bên ngoài giảm bớt cường độ so với những kích thích mà bản thân đã trải nghiệm (bớt vui), tâm sẽ tạo nên trạng thái u mê buồn bã bao bọc lấy bản thân, hay gọi là chán nản. Đây là lý do tại sao người ta phải duy trì những kích thích mới mẻ một cách thường xuyên để duy trì sự chú ý, lôi cuốn và niềm vui để kích thích tâm, tránh cho nó khỏi rơi vào trạng thái buồn chán, và cảm giác buồn đó thì đa số mọi người thường không chịu được (như tạo ra các mặt hàng mới, hay các trò giải trí, ca hát mới...). Còn thực chất các pháp xung quanh vẫn chỉ như vậy, tất cả chỉ là quan niệm của con người mà thôi.

Mặc dầu vẫn còn việc phải làm, nhưng hôm nay con thấy rất xúc động khi cái thấy đó bỗng chợt lặp lại những ngày trước. Hành trình khám phá vẫn còn nhiều điều thú vị đang chờ đợi đúng không thưa Thầy.

Con cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, cũng gần 1 năm biết đến trang web này, con thấy mình tiến bộ rất nhiều. Bây giờ con không dùng bản ngã để tinh tấn chánh niệm tỉnh giác nữa mà để tự nhiên vô tâm, nhiều lúc cũng mất chánh niệm thì Pháp điều chỉnh để con tự thấy ra và chánh niệm trở lại. Trước đây con còn bu bám vào một điểm sáng cuối đường hầm mà con gọi là điểm vô ngã để con giữ thăng bằng trong cuộc sống, hành xử cho thuận pháp. Nhưng bây giờ thì con để tâm ứng tự nhiên hoặc thấy biết khi nào là bản ngã khởi sinh tạo tác miễn răng không hại người hại mình. Con thấy ra tất cả chúng ta là sản phẩm của tự nhiên cũng giống nước, không khí...thấy được điều này nên tâm con ít còn vọng tưởng về tục đế và đầu óc trở nên nhẹ nhàng hơn. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-10-2019

Câu hỏi:

Kính trình thầy,

Trò chơi sanh tử đã bao đời
Hơn thua, giỏi dở nào đâu dứt
Chỉ chạy vòng quanh thêm mệt mỏi
Mấy ai hiểu thấu tận đáy lòng?
Đêm khuya nằm vắt tay trên trán
Ngẫm lại cuộc đời ôi bể dâu
Tiền tài danh vọng có chi đâu
Chẳng mang vật gì theo ta cả
Chỉ có núi nghiệp mãi kề bên
Rồi lại đi vào vòng sanh tử
Khổ mãi bao đời đã mệt nhoài
Trong vòng nhị biên chỉ tương đối
Mở mắt nằm mơ mà chẳng biết
Một cơn trường mộng của muôn loài
Chợt giật nảy mình ta tỉnh giấc
Cuộc đời dâu bể chỉ hóa hiện
Mộng liền tan biến vào hư vô
Mái nhà xưa cũ nay vẫn vậy
Quanh quẩn tìm cầu nào đâu thấy?
Lặng lẽ ngồi nhìn bỗng nhận ra
Nó hằng sáng soi nào sinh diệt
Ra ngoài nhị biên lẫn tương đối
Không sanh không tử chẳng đến đi
Ngay nơi đầu mũi mấy ai biết
Cùng khắp pháp giới ở nơi nơi
Thật quá nhiệm mầu từng sát na.

Xem Câu Trả Lời »