loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 102 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'thực hành chưa đúng'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-06-2022

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Sư Ông, con có một hiện tượng bị suốt mấy năm nay, có lẽ là kể từ khi con bắt đầu thiền đến giờ. Kể từ khi con tìm hiểu và thực tập thì con dù là trong lúc làm gì, kể cả khi con không còn thiền thường xuyên thì người con thường hay giật lên, giống như giật mắt vậy ạ nhưng không chỉ ở mắt và các bộ phận khác như tay chân con. Một thời gian sau con phát hiện ra nó đang muốn báo cho con về các sự kiện nào đó, hễ con nghĩ tới vấn đề gì thì nó giật lên để báo, thí dụ việc không nên làm thì nó giật để con tránh. Tuy nhiên con thấy rất mệt mỏi và áp lực với hiện tượng này, con thấy như ai đang quan sát suy nghĩ con vậy, con không mong muốn biết trước cái gì hết, nó luôn khiến con suy nghĩ rất nhiều, trở nên kiểm soát hơn và sân hơn. Con cũng rất hay gặp ác mộng nữa, không đêm nào con không mơ. Lúc con tập trung vào sân hận trên đầu con thì nó càng lúc càng sân hơn, và con thấy cái sân đó ảnh hưởng lên người khác đang tiếp xúc với con, nên con dường như kiểm soát sự việc, có lúc con không dám chánh niệm về cái sân nữa, thành ra con né tránh và đè nén nó. Đây là việc con chưa dám kể với ai suốt ba năm qua, con rất khâm phục thầy có thể giải đáp cho mọi người như vậy vì con cảm thấy khi đồng cảm được với người khác, lúc hết lòng cho họ lời khuyên thì nhiều lúc con bị dính mắc vào vấn đề ấy luôn. Con xin cảm ơn thầy đã nghe con, liệu có cách nào để con thấy thoải mái hơn không ạ ? Càng lúc con càng dính mắc, hiện tượng này con không biết cách để nó dừng lại, và nếu con phải chung sống với nó cả đời thì nên làm thế nào để không bị nó sai sử nữa, và làm thế nào để con không dùng tâm mình kiểm soát sự việc nữa, và liệu tập trung chánh niệm ở vùng đầu có nên không ạ ?
Con xin lỗi vì đã dài dòng, nếu Sư Ông có thể khuyên bảo điều gì thì con biết ơn lắm ạ. Con chúc kính chúc Sư Ông khoẻ mạnh ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-01-2022

Câu hỏi:

Con chào thầy, con cảm ơn thầy đã trả lời câu hỏi của con về bước đầu học pháp và hành thiền. Con đã nghe vài bài pháp thoại về thiền của thầy từ hôm qua đến nay. Con nhận ra rằng mình đã hành thiền chưa đúng lắm ạ. Con từng nghĩ rằng cứ bám vào 1 đề mục phồng xẹp ở bụng, nhiều lúc con cảm thấy rất gượng ép vì rất nhiều lần con không còn cảm nhận được phồng xẹp nữa. Từ lúc con tự luyện tập hành thiền, có 1 khoảng thời gian con thực hành miên mật, dậy vào 4h sáng, đi kinh hành và ngồi thiền, ngồi 2 thời thiền sáng tối và Chánh niệm mọi lúc, con trụ được tầm 10 ngày là con không thể tiếp tục được nữa. Con dần cảm thấy rất kháng cự. Một phần con nghĩ là con hành thiền mà không có người dẫn dắt mà chỉ xem video hướng dẫn thôi ạ. Một phần con nghĩ bản thân chưa thực sự định tâm hay sẵn sàng để bắt đầu học tập. Sau đó 1 khoảng thời gian con không hành thiền nữa, thì con thường xuyên gặp một vài vấn đề. Như con cứ đi xe là cảm nhận được không gian và mọi hoạt động đang diễn ra trong mình. Đi bộ hay nói chuyện với bạn bè, con đều chỉ cảm nhận âm thanh và nhận ra bản thân đang bước đi. Con đang nấu ăn hay vui cười, đột nhiên con sẽ dừng lại và nhận ra mình đang làm việc gì. Lúc đó chỉ kéo dài tầm 2-3 phút nhưng do thường xuyên và liên tục rơi vào trạng thái đó, nên con rất khó chịu. Hiện tại thì đã không còn nhiều lần bị như vậy nữa ạ.
Con dạo gần đây tự dưng có cảm giác thôi thúc muốn được hành thiền, nó cứ dâng trào và con nhận ra bản thân tự nguyện hơn là khoảng thời gian con gượng ép mình phải ngồi thiền liên tục trước đó. Con bắt đầu nghe pháp của thầy từ hôm qua và thực hành thiền một cách tự nhiên hơn. Con thấy thầy có bảo, nếu đến chùa, con cần hướng dẫn hành thiền cứ đến gặp thầy. Con rất nghiêm túc muốn được học thiền ạ. Hiện tại, con sẽ nghe pháp thoại và thực hành thiền theo hướng dẫn của sách và pháp thoại của thầy trước. Con muốn đảm bảo rằng mình thật sự nghiêm túc trước khi đến chùa gặp thầy. Con rất mong sẽ được thầy chỉ dạy về thiền quán để con không đi sai hướng ạ.
Con thành kính tri ân thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-01-2022

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con năm nay 20 tuổi, gần đây con ngồi thiền hay bị căng đầu, sau đó, con quyết định lờ nó đi và cảm nhận những nơi đã được thả lỏng của cơ thể thì sự căng đầu được giảm bớt nhưng không hết thỉnh thoảng trong lúc ngồi thiền cũng sẽ căng lại. Thầy có thể cho con hỏi làm sao để khắc phục tình trạng này?
Con cám ơn thầy vì đã đọc. Chúc thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-10-2021

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ,
Trước đây con học Phật qua các bài giảng trên mạng, chủ yếu là các thầy theo Bắc Tông. Hầu như con rất "tích cực" tu, thời gian rảnh là con mở pháp thoại lên nghe, nghe hết bài này đến bài khác của rất nhiều Quý Thầy/ Cô, và đã nghe được khoảng 5 năm ạ. Từ khi biết tới thầy con thấy mình tu sai khá nhiều, thầy có thể cho con thêm vài lời khuyên được không ạ?
1) Con không hiểu sao trong đầu con hiện tại có khá nhiều điều lý tưởng nào đấy mà nếu ko làm con có cảm giác tội lỗi hơn mức cần thiết, hoặc nếu làm sai thì con cũng hối hận cực kỳ. Tệ hơn nữa, con nhìn xung quanh con thấy ai cũng sai, rồi con đi góp ý, thậm chí sân khi họ không chịu nghe. Riết rồi con cũng ít nói chuyện với người thân hơn. Con đang sống trong sợ hãi và áp lực ạ.
2) Khi con thấy con sai thì tự nhiên mối quan hệ với mọi người con cũng tự ti hơn, còn khi con thấy con làm đúng thì con liền tự tin. Nhưng con thấy con không được tự nhiên mà đang gồng để tự tin vì mình không làm sai gì thầy ạ.
3) Khi con thấy con sai con muốn giữ lại tâm đó để chiêm nghiêm thêm nhưng nếu con quên đi thì con nổi sân liền, hoặc lúc chiêm nghiệm con cũng đang phát hiện ra mình có thêm thắc vào sự thật khá nhiều.
Mong thầy hoan hỷ góp ý cho con ạ!
Con thành kính tri ân thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-08-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi con ngồi thiền vào quán không gian rộng lớn, trong vài giây con cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng như bay lên, cùng lúc đó cơ thể rung lên bần bật, và con mất chánh niệm. Xin hỏi thầy như thế là hiện tượng gì ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy ạ!
Thưa thầy, sau khi nhận được câu trả lời lần trước của thầy con đã chú ý quán tâm mỗi lần khởi ý muốn ăn vặt. 4 ngày rồi con không ăn phi thời nữa (ăn sáng, trưa và không ăn tối, không ăn vặt) con thấy người nhẹ nhõm dễ chịu, cơn đói cũng có sinh diệt, một lúc rồi hết, có lẽ nhu cầu tự nhiên của con người cũng không cần ăn nhiều như người ta nghĩ. Thỉnh thoảng con ngồi nhắm mắt buông thư thấy định tâm dễ chịu.
Thưa thầy, vô tình hôm qua con thấy có lớp học thiền Vipassana online do một thiền sư người Nepal dạy, con nghĩ đây là cơ hội tốt nên đăng ký tham gia. Từ sáng tới giờ con ngồi 3 thời thiền, xen kẽ 2 thời kinh hành (mỗi thời 1h). Con thấy “vật vã” quá thầy ơi, chú tâm phồng xẹp, rồi chân phải, chân trái bước. Con toàn thấy cái ta tạo tác, rồi hôn trầm, thụy miên, dã dượi, mong thời gian nhanh hết. Con chưa thấy định, tuệ gì cả, toàn thấy cái ta tạo tác, đến là mệt mỏi. Thưa thầy có phải do con biếng lười không ạ? Con tự hỏi, mình làm thế để làm gì? Con định thôi nhưng lại nghĩ mới buổi đầu chưa nên vội khẳng định.
Con kính xin thầy từ bi chỉ dạy cho con. Con cảm ơn thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con từ Phương Nam ao ước được tham dự một buổi thuyết pháp và cảm nhận được Hương Vị Phật Pháp mà Thầy truyền đạt!
Con xin được hỏi 1 câu bằng cách kể về Pháp hành con đang thực tập (bài viết của con hơi dài dòng, mong Thầy từ bi bỏ qua nếu bức thư này làm mất nhiều thời giờ quý báo của Thầy, con thành thật nhận nhận lỗi trước).
Trước hết, con xin trình Thầy về Cơ Duyên đến với Phật Pháp của con:
Từ những thời trung học đến nay đã hơn 12 năm. Khi ấy, những gánh nặng học tập được tạm thời bỏ lại. Trong khoảng thời gian đạp xe về nhà, với sự thảnh thơi khi được loại bỏ những áp lực, tâm trí thực sự rỗng rang, bình yên và chính những khoảnh khắc đó, con có 2 chủ đề luôn hiện lên và ám ảnh trong đầu con mỗi buổi tan trường, đó là:
(1) Con luôn luôn có 1 chuỗi câu hỏi tự động phát sinh – chung qui về một cái gì đó rất cô đơn và trống rỗng (Thực sự con không thể diễn tả được cho người khác hiểu một cách thấu đáu): "Có phải chỉ mình mình có cảm giác này hay không? Nhưng đây là cảm giác gì? Có phải chỉ có riêng bản thân mình cảm nhận? Khi mình không hiện diện nữa mọi việc xung quanh sẽ như thế nào?" Khi ấy con chợt cảm thấy mình rơi vào 1 khoảng không vô tận và kéo theo sau đó là cảm giác miên man liên tục - buồn nhưng không phải buồn, nhưng vui thì chắc chắn không phải!

(2) Con thường xuyên rất nhạy cảm với âm thanh, mỗi lần con nghe một cái gì đó, đặc biệt là âm nhạc. Âm thanh thì đã qua rồi nhưng những điệp khúc, tiếng cười đùa, lời phê bình cứ vang vọng trong đầu mãi mà không có cách gì dừng lại được.

Và đây cũng là 2 chủ đề thúc đẩy con tìm hiểu từ các pháp môn Yoga đến Phật Pháp:
- Các pháp môn dùng để đối trị 2 vấn đề trên thì con cảm nhận được tính hiệu quả tức thời, nhưng sau đó con nhanh chóng mệt mỏi, đuối sức và sau cùng đâu lại vào đấy;
- Khi thực hành trì danh hiệu Đức Phật A-Di-Đà, con cảm thấy an ổn hơn các pháp môn trước đó. Con cũng thường xuyên rơi vào trạng thái không phải ngủ nhưng cũng không phải thức, đến khi chợt nhớ là mình đang quên niệm (chỉ vào mỗi buỗi sáng; còn thực hành trước khi đi ngủ thì con hoàn toàn tỉnh táo trì danh hiệu Phật). Con thực hành như vậy được một thời gian và cảm nhận được sự thay đổi. 2 chủ đề con bị ám ảnh không còn trở lại nữa. Nhưng mỗi khi bận rộn trong công việc và học tập thì vấn đề lại trào dâng không khác gì trước đây, đặc biệt khi làm việc căng thẳng những âm thanh là đối tượng thường xuyên đến thử thách con một cách vô cớ.
- Con thử thực tập Pháp Khán Thoại Đầu con lại thường xuyên rơi vào cảm giác trống rỗng nhiều hơn, mất phương hướng, không thể chú Tâm vào công việc. Nhưng ưu điểm là gần như con không thể khởi niệm sân hận hay không hài lòng về vấn đề gì, rất chậm chạp trong phản ứng giao tiếp, tâm chỉ chuyên chú vào câu hỏi: “Sinh từ đâu đến và chết đi về đâu”. Rồi cảm giác buồn miên man liên tục, gần như mất luôn động lực làm việc, lúc đó điều duy nhất là con chỉ muốn tìm một góc vắng để giành chỉ riêng cho việc thực hành giáo pháp.
- Sau cùng với tất cả thời gian rảnh rỗi, con quyết tâm tìm hiểu về Thiền Phật Giáo một cách căn bản nhất. Con chợt thoáng nhận ra điểm chung của các tông phái, đặc biệt gồm: Thầy Suzuki – Tào Động Tông; Pháp quán Tâm của Thầy Ajahn Chah; Pháp biết vọng liền buông của Sư Ông Trúc Lâm.

Kể từ ấy, con thực hành theo cái hiểu của bản thân từ lời dạy của các Thầy. Với tâm thái hớn hở và có phần vội vã. Con thực hành liên tục mỗi ngày vào 3h45 sáng, 12h trưa và 8h rưỡi tối.
Vấn đề từ bấy lâu của con được giải quyết phần nào. Nhưng vấn đề mới lại phát sinh trong con. Con cảm thấy luôn bị tham dục và sân hận chi phối mạnh hơn trước không hiểu vì sao, chúng lôi kéo con đến bờ vực. Con gần như chắc chắn sụp đổ nếu như không nương tựa pháp hành. Rồi tình cờ con tìm hiểu được các phần hỏi đáp về Thiền và các bài Giảng của Thầy. Con cảm thấy như mình được nghe những tóm tắt cốt yếu hơn nữa. Con cảm nhận được tính cấp thiết trong từng bài giảng, thực sự con cảm nhận như Thầy đang nói về vấn đề của riêng mình.

Rồi lần đầu tiên con thực hành không niệm thở, không quán thân. Con buông xả cho thân thể nghỉ ngơi thật thoải mái và cảm nhận. Lần đầu tiên con cảm nhận được sức nặng, sự căng cứng của toàn bộ cơ thể đang được buông xuống trong giờ ngồi thiền. Cơ thể dịu dần chỉ còn cảm giác căng cứng ở 2 bả vai và khuôn mặt, và rồi cũng biến mất.
Song song đó con cũng cảm nhận được mọi thứ xung quanh: Tiếng xe đang chạy và rồi mất hẳn, cảm giác cơ thể đang giao động qua lại rất nhẹ, cảm giác về hơi thở đang vào-ra lúc hấp tấp lúc lắng dịu, tiếng vo ve của bầy dế xen lẫn cái âm thanh tĩnh mịt của ban đêm,… Cứ thế con để cho mọi việc diễn tiến một cách tự nhiên, đôi lúc con quan sát tâm sân khởi lên kháng cự lại 1 âm thanh vô vị, từ những lời nói đang thì thầm mà con nhận được, nó đưa con đến 1 mức rồi dịu dần, cơ thể có vẻ nóng lên rồi cũng biến mất. Một ý nghĩ về dục vọng khởi lên, một toan tính về công việc chưa hoàn thành, những lời nói thiếu ý tứ trong quá khứ,… mọi việc khởi lên đến 1 mức độ có khi biến mất ngay lập tức, có khi ở lại 1 thời gian, có khi kéo con đến 1 bờ vực, có khi thúc đẩy con xả thiền thật sớm để tìm hiểu thêm về Pháp học. Và rồi có 2 tình huống xảy ra trong con: (1) Con xả thiền và quan sát vấn đề đang gặp phải, bắt đầu giờ đọc sách sớm hơn và (2) Con cứ để yên để xem vấn đề diễn tiến đến đâu.
Trong trường hợp (2) nếu con để yên mọi chuyện dù rất xấu xa đi nữa thì thường sau đó chỉ còn lại cái tâm náo động, nhưng nó cũng mất nếu con quay lại thư giãn cơ thể như lúc nhập thiền.
Trong lúc hành thiền, con có một số hiện tượng như:
+ Có khi có cảm giác mất phương hướng, lơ lửng, cơ thể đong đưa qua lại;
+ Có lúc con cảm nhận cơ thể cứ lớn lên lớn lên mãi; Có lúc con cảm nhận cơ thể thu nhỏ, thu nhỏ đến mức làm con sợ hãi có khi phải xả thiền đứng dậy;
+ Có khi là hình ảnh của một gương mặt không quen biết (con không hiểu sao lúc đó không sợ nhưng nghĩ lại thì sợ);
+ Có khi như có tiếng ai đó đang đùa giỡn quanh đây;
+ Có lúc trong lúc hành thiền con không cảm nhận được một số phần của cơ thể, sau khi xả thiền toàn thân ướt đẫm;
+ Có khi như con đang sống lại trong khoảng thời gian niên thiếu, mọi số chuyện rất xa xưa nhưng lại ùa về (con cảm thấy vậy khi nhìn lại sau khi xả thiền).

Vậy xin Thầy giải đáp cho con, Pháp Hành hiện tại của con có thực sự đang đi đúng hướng? Nhiều hiện tượng xa lạ xuất hiện có phải do con đã hấp tấp, thiếu sự cân bằng trong con? Một số hiện tượng con cũng đã tìm hiểu từ lời giảng của các Thầy và biết rằng chúng không thực nên cần buông bỏ! Nhưng nếu con buông xả và đủ nghị lực quan sát thì kéo theo sau là cảm giác bất mãn, mất an toàn, náo động?

Kính xin Thầy giải đáp, kính chúc Thầy Sức Khỏe & Bình An!
Con Bá Trường (Cần Thơ)

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-07-2021

Câu hỏi:

Kính thưa sư,
Năm ngoái con có thử thiền quán vippasana theo clip trên youtube. Đó là pháp môn quan sát hơi thở và quan sát thân. Con cũng có thiền tâm từ và nghe sư giảng. Ngoài ra con có hứng thú với huyền học nên có đọc sách. Và nghe nhạc tần số. Sau đó một thời gian con bắt đầu nghe giọng nói trong đầu. Dần dần có những ngày con có những khoảnh thời gian trống không nhớ đã làm gì, cả ngày ngơ ngác. Mẹ con sợ hãi cho con đi khám tâm thần thì ra bệnh mất nhận thức không thời gian. Sau đó có đi thầy chữa bệnh kết hợp tây y thì con khỏe lại. Có điều bây giờ mẹ không cho con thiền nữa, bảo rằng tại con thiền nên mới bị điên. Con cũng tìm hiểu nguyên nhân nhưng con sợ hãi lắm giờ làm gì con cũng sợ. Con không biết có nên ngồi thiền nữa ko. Có phải vì con thiền mà kiểu sai nên bị ma nhập không? Con muốn hỏi là có ai ko thể và không nên thiền được không ạ? Cảm ơn Sư

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-05-2021

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ Thầy!
Trong quá trình quan sát bản thân con có vài vướng mắc mong Thầy khai thị cho con ạ.
Khi con quan sát tâm mình, cùng với việc thường xuyên nghe giáo lý của Phật Giáo Nguyên Thủy; giờ con cảm thấy dòng suy nghĩ của con bị đứt đoạn, cứ như kiểu: tà kiến (kéo dài) - biết có tà kiến vừa xuất hiện - biết có "cái biết tà kiến vừa xuất hiện" - tà kiến (thời gian ngắn, thường là phần còn sót lại của tà kiến ban đầu) - biết có tà kiến vừa xuất hiện lần nữa
- chánh kiến xen vào
*** Chánh kiến và tà kiến là con dùng chỉ cho 2 suy nghĩ đối lập nhau, cái nào đúng với giáo lý con học thì là chánh, còn ngược lại là tà thôi ạ
Rồi con phát hiện ra, tất cả là thói quen, nếu ngày trước trong suy nghĩ của con có nhiều tà kiến, không biết giáo lý, nên tà kiến sinh lên liên tiếp mà mình không biết để kiểm soát; Nhưng giờ khi nghe nhiều giáo lý, có chỗ để so sánh, thì có sự phân ra cái tà cái chánh, và do quen để ý đến tâm, nên tà kiến nó hiện lên là thấy... nhưng chỉ khi con một mình, còn khi ra ngoài thì thường là mất chánh niệm.
Và một điều con thấy nữa đó chính là tâm tham sân si nó xuất hiện rất nhiều, một cách không kiểm soát, chỉ có thể nói là đủ duyên là nó xuất hiện, ẩn nấp dưới nhiều vỏ bọc
Nhưng chánh kiến cũng vậy, con cũng không thể điều khiển để chánh kiến xuất hiện liên tục theo ý con muốn, điều duy nhất có thể làm là nghe nhiều giáo lý, để chánh kiến này giúp chánh kiến khác được sinh khởi, càng có nhiều chánh kiến thì sự sinh khởi của nó sẽ nhiều hơn sự sinh khởi của tà kiến.
Con chỉ tập tu một mình, pháp thoại và tài liệu lấy trên mạng, mọi người xung quanh cho rằng con có thiện tâm, nhưng hơi kỳ lạ, nghĩ nhiều, quá khép kín, sống cầu toàn... nên con cũng không có ai để chia sẻ và thông cảm trong hành trình đối diện với cái tâm bất kham của mình. Dạo gần đây, khi con thấy tâm bất thiện của con quá nhiều, và tại sao mình lại khác mọi người xung quanh, đi ngược lại mong muốn của những người mà con trân trọng, cái thấy mình biết trước đây và cái thấy bây giờ nó xung đột, không nghi ngờ về pháp của Đức Phật nhưng lại nghi ngờ về cách hành trì của mình, cái dính chấp vào tôi, của tôi quá mạnh, biết là phải bỏ, lại không đủ can đảm để bỏ... làm con kiệt sức.
Biết là có vấn đề, nhưng không biết vấn đề ở đâu, cách để giải quyết, mong Thầy khai thị cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-05-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy,
Như trước đây con có lần trình bày với Thầy về Thiền, do chưa được Thầy hướng dẫn, con bị nghiêng về thiền định mà không hay biết.
Suốt một thời gian dài, con cứ đi từ cảnh giới này qua cảnh giới khác, thấy mình cứ trong hư không, ở giữa vũ trụ, giữa các vì sao..., con tự thấy có điều gì đó sai sai, không lẽ cứ luẩn quẩn như vậy sao? Cho đến khi con gặp được giáo pháp của Thầy, con đã bắt đầu lại từ đầu.
Nay con nghe pháp thoại của Thầy, khoá 16, ngày thứ 8, phút thứ 52, có bạn hỏi Thầy về thiền sắc giới và vô sắc giới, thì con đã ngộ ra tất cả, thầy giảng mà cả cơ thể con run lên, từng tế bào trong con rần rần, miệng con mỉn cười hoan hỉ, tâm con hô lên: "Đây rồi, đúng cái mình đã trải qua, đúng cái mình đang cần đây rồi!"
Con thấy bản thân mình may mắn vô cùng Thầy ạ. Thì ra đây chính là điều đã ngăn che, trói buộc khiến con không thấy được sự thật như nó đang là.
Con muốn viết thư này cảm ơn Thầy, đã chỉ đường dẫn lối cho con trở về với con đường chánh đạo, con đường mà con muốn đi từ lâu nay con mới thấy được.
Nhân dịp lễ Phật Đản, con kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ và kính gởi đến Thầy lòng biết ơn sâu sắc.
Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »