loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 138 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tự biết mình'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 03-11-2022

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy!
Con năm nay 25 tuổi, con bị mắc kẹt suy nghĩ giữa việc Tu Tập buông xả mọi thứ để đi tới giác ngộ - nhưng lại vướng vào vòng quay cuộc sống hàng ngày, vẫn phải lo kiếm tiền mưu sinh và chăm lo gia đình, vẫn phải nghĩ tới ngày mai ngày kia kiếm tiền như nào, sống như thế nào. Con rất muốn toàn tâm toàn ý để tu tập, mong 1 ngày không còn vướng mắc gì để có thể đi Tu. Hiện tại con không hoà nhập được với xã hội. Đầu con lúc nào cũng tràn ngập suy nghĩ muốn chuyên tâm Tu Tập - nhưng lại vướng vào cuộc sống dòng đời hiện tại. Con vẫn chưa thể tuỳ duyên thuận Pháp để sống 1 cách trọn vẹn hàng ngày được ạ. Hiện tại con không thể cân bằng được cuộc sống ạ! Con xin Thầy cho con lời khuyên ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-09-2022

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Người Phật tử muốn tu tại gia có cần thiết phải chọn 1 Pháp môn để tu theo không ạ? Ví dụ: Theo Tịnh Độ thì niệm Phật, theo Thiền thì thực tập hành thiền... Lâu nay con cứ luôn thắc mắc: Tu là phải làm gì trong cuộc sống hàng ngày? Con nghe Thầy chỉ dạy là muốn ngồi thiền thì cứ ngồi, thậm chí không ngồi thiền cũng được, nhưng trong mọi công việc, hoạt động đều phải thận trọng chú tâm quan sát, đó cũng chính là thiền. Vậy con có thể hiểu ngắn gọn: Tu chính là phải luôn thực tập chánh niệm trong từng phút giây của đời sống hàng ngày. Con hiểu như vậy có đúng không ạ. Mong Thầy chỉ dạy thêm cho con. Con xin thành kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-09-2022

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con vẫn thường thấy biết thân-tâm-cảnh trong đời sống hàng ngày hơn một năm nay. Con không cần cố gắng gì, cái thấy biết đó rất tự nhiên (trong mọi hoạt động bình thường như ăn cơm, đi chợ, nấu ăn, đọc sách...) con cũng không cần tìm tòi nghe ngóng gì cả mà tự cứ thấy biết thế. Kể từ khi nghe Pháp của Thầy, con hiểu được sống để học các bài học và giác ngộ chính mình, nhưng cũng không đặt nặng khi nào con phải giác ngộ, chỉ cần hàng ngày thấy biết và không hại mình hại người là được rồi.

Trong cuộc sống, con thấy mọi người rất thích được tâm sự và than oán nỗi lòng của họ với con, họ than vãn chỉ để trút được nỗi giận trong họ cho thỏa chứ không hề muốn được cải thiện hay xin lời khuyên gì cả, con luôn biết tất cả những đau khổ ấy là do chính mỗi người tự tạo nên cho mình, nhưng con chỉ có thể nghe và thông cảm, vì có lần con cũng lựa lời khuyên nhưng thực chất họ chỉ muốn con nghe và được than oán tiếp. Trước đây, mỗi khi nghe những tâm sự ấy, con vô cùng đồng cảm và cảm thấy những cảm xúc y hệt người đang kể ra câu chuyện đó với con, mỗi lần nghe xong con đều mệt, buồn lây, giận hộ và sau đó là thấy mình ngớ ngẩn vì cứ tự mang mình ra làm thùng rác để người khác xả các câu chuyện lên mình. Hôm nay, khi chị gái than vãn với con về những đau khổ trong đời chị ấy, con thấy những cơn khó chịu trong lòng lại đến, con cảm nhận được tâm trạng của chị mình. Nhưng bỗng nhiên con nhận ra, con đã ôm tất cả những cảm xúc, nỗi đau, câu chuyện, hoàn cảnh,... của những người xung quanh kể cho mình làm "của mình". Chính vì ôm lấy làm của mình thế, mà không đơn thuần cho nó được đến đi tự nhiên như cơn gió, ôm lấy cảm xúc câu chuyện của chính mình đã khổ, đây con còn tự ôm lấy tất cả những đau đớn của mẹ của anh của chị... để làm của mình thì đúng là quá khổ rồi. Khi con nhận ra như thế bỗng lòng con nhẹ bẫng, con để cho tất cả được đi. Bỗng con hiểu được câu hãy làm tốt việc của mình, đừng xen vào việc của người khác và đừng lo việc của ông trời. Việc của mình chỉ có việc thận trọng chú tâm quan sát và cái gì đến để nó đến, cái gì đi để nó đi thôi. Con đã nghe Pháp của thầy rất nhiều, đến hôm nay con đã hiểu được và thấy được phần nào về việc một cái bản ngã ảo tưởng cứ ôm lấy tất cả mọi thứ và cho nó là của mình, do mình, vì mình như thế nào; không chỉ là tiền bạc, địa vị, danh tiếng, thân thể, sức khỏe,... ngay cả ôm lấy những cảm xúc, những tư tưởng,... cũng tự làm khổ mình, hại mình, và chẳng cần thiết đến thế, tự con thấy cái gì đến cứ nhiệt tình làm, cái gì đi mà buông ra được thì nhẹ cái đấy; con vẫn đang trên con đường học, thấy biết và buông thầy ạ.
Con đã từng đến thăm thầy ở chùa Bửu Long, con đã được thầy chỉ cho thế nào là trọn vẹn thấy biết, được ngồi uống trà cùng thầy và các sư. Hôm nay con viết những dòng này, vì con xúc động khi nhận ra thêm 1 điều, ngày nào con cũng nhận ra những điều nhỏ bé và vỡ ra buông đi khi thấy biết chính mình thầy ạ. Con nghĩ khi hành theo Pháp thầy khai thị, chính là sự cúng dường lớn nhất đối với một người thầy mà con kính trọng. Con kính chúc thầy sức khỏe và thành kính cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-06-2022

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy
Được nghe pháp của Thầy trong cuộc đời này con cảm thấy thật may mắn. Con không phải là phật tử dù mẹ con là 1 phật tử thuần thành. Con hay nghe pháp thoại của các Thầy trên Youtube khá nhiều (tất cả các pháp môn và tông phái) trong khoảng 2 năm nay nhưng vẫn không biết chọn con đường nào cho chính mình.
Cách đây 2 tháng khi trong đầu con “bị tắc nghẽn về giáo pháp”, lúc ấy trong tâm con có 1 ý niệm “bây giờ con không cần gì cả và dùng tất cả phước mà con có chỉ để tìm được đúng con đường pháp của đức Phật là được”. Sau đó 3 ngày thì con nghe bài pháp “Tâm dẫn đầu các pháp” của Thầy. Con cảm thấy mọi thứ trong con như vỡ oà và con cảm thấy đây đúng là điều mình cần tìm khi đến với cuộc đời này. Hiện tại con đang tập thận trọng-chú tâm-quan sát trong cuộc sống hằng ngày của mình (mặc dù có lúc nhớ lúc quên). Hiện con có 1 số vấn đề cần hỏi xin Thầy chỉ dạy giúp con.
1. Như lúc con ăn món ăn không đúng ý con thì con nghĩ chắc ăn dở lắm đây. Khi đó con lại thận trọng-chú tâm-quan sát lúc ăn thì thấy ra “à thì ra món này cũng ngon mà ta”. Hay có khi trong lúc con thận trọng-chú tâm-quan sát thấy có đồ vật rớt thì lại lấy lên để lại chỗ cũ (nếu là lúc trước thì con sẽ phớt lờ nó luôn). Vậy thì con đang thận trọng- chú tâm-quan sát như vậy có đúng không ạ? Hay chỉ là con tự suy diễn vậy ạ?
2. Nhiều lúc con rảnh hay ngồi suy nghĩ về những lời Thầy giảng để lý giải lại việc trong quá khứ như vậy có phải là đang vọng tưởng không ạ?
3. Và con rất thích trao đổi pháp của Thầy với mẹ con về những thứ trước giờ hiểu lầm trong giáo pháp mà nhờ nghe Thầy nói con mới thấy ra được. Như vậy có phải bản ngã của con đang tỏ ra hiểu biết không ạ?
Xin gửi lòng biết ơn sâu sắc đến Thầy, người đã giúp con tìm ra lối đi của mình và dũng cảm hơn trong cuộc đời này.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-03-2022

Câu hỏi:

Có phải khi bất an thì nên chú ý đến chính mình thay vì cố gắng giải quyết bên ngoài phải không thưa thầy. Vì con thấy là bên ngoài tuy cũng cần giải quyết nhưng nếu tâm không đủ bình tĩnh sáng suốt thì có khi hành động cố gằng giải quyết tình trạng bên ngoài lại làm tình hình dễ trở thành tồi tệ hơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-03-2022

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Nhân một vị Phật tử hỏi khi nào Đức Phật Di-lặc Metteyya ra đời, con kính trình Thầy: Với con khi nào một vị Phật không quan trọng bằng thấy ra vị Phật luôn soi sáng trong chính mình. Như Ngài Viên Minh dạy vô cùng giản dị, nếu chúng ta biết ứng dụng vào những việc hằng ngày như đi, đứng, ngồi, nằm... với sự SÁNG SUỐT - ĐỊNH TĨNH - TRONG LÀNH hay THẬN TRỌNG - CHÚ TÂM - QUAN SÁT, chúng ta sẽ phát hiện ra trong mỗi chúng ta đều có một Đức Metteyya. Nếu chúng ta tìm kiếm Đức Metteyya qua hình ảnh tôn tượng của Ngài hoặc qua sự tưởng tượng thì muôn đời chúng ta chẳng thể gặp được.
Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-03-2022

Câu hỏi:

Con thưa thầy, con là nữ 21t, con không biết có phải câu hỏi của con bị ngốc và không rõ ràng, con chẳng bao giờ nhận được câu trả lời ạ. Con không biết hỏi ai khác ngoài thầy, tâm con bị yếu đuối, con hay lo lắng sợ hãi, con bị tự ti với bản thân, con cũng mong cầu nhận được sự quan tâm từ người khác quá nhiều. Hiện tại con không biết mình có thể làm gì để sống 1 cuộc đời xứng đáng, con thấy cuộc đời khó khăn quá, con không có kiến thức nào về cuộc sống cả, con thấy mình làm việc gì cũng dở. Con như người hành tinh khác vậy. Con cũng sợ làm phiền thầy, nhưng con rất khổ tâm, con thường nghe pháp thoại của thầy nhưng dường như trình độ của con không thể nào tiếp thu được, thái độ nhận thức của con vẫn không tốt hơn ạ. Con mong thầy thương xót trong trường hợp của con khai thị cho con.
Con cảm ơn thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-03-2022

Câu hỏi:

Kính bạch thầy!
Vừa qua con đã trải qua một chuyện. Chồng con có người khác, ban đầu con đau khổ lắm đổ lỗi dằn vặt mình rồi đổ lỗi cho chồng. Nhưng sau đó con nhận ra đau khổ là do con mong cầu tưởng tượng về một người chồng phải chung thủy, phải sáng suốt... Rồi con thấy ra con bám víu vào chồng nhiều như thế nào. Giờ đây con biết mọi sự là vô thường hôm nay người ta thế này nhưng có thể mai người ta thay đổi, và trên cuộc đời không có một thứ gì chắc chắn trường tồn để cho con bám víu vào. Không có ai có thể chịu trách nhiệm cho niềm đau nổi khổ cũng như hạnh phúc của mình cả. Chỉ có tự thân mình. Hiểu được điều đó nên con bắt đầu ý thức tới việc tu tập để nhìn ra mọi thứ như là.
Trước đây con chưa tu tập cái gì cả nên con kính thầy chỉ giúp con, con nên bắt đầu từ đâu ạ?
Con biết ơn thầy!
Hoàng Trang

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-03-2022

Câu hỏi:

Con kính chào sư ông ạ, hôm nay con muốn trình câu hỏi nhé thầy:

Có chỗ con chưa hiểu đoạn giảng pháp của thầy:
"Càng lặng lẽ khách quan lắng nghe cơn giận dữ đó bao nhiêu càng giác ngộ nó rõ ràng bấy nhiêu. Khi bạn lắng nghe sự sinh, diệt của cơn giận dữ một cách chăm chú không xao lãng bạn sẽ hiểu được nó và thấy nó biến mất một cách vô cùng mau chóng. Lúc đó mặc dù bạn đang giận dữ bạn vẫn thanh tịnh trong hai thời: thanh tịnh lắng nghe cơn giận và thanh tịnh khi cơn giận biến mất."

Thầy nói rõ hơn câu này vì con chưa hiểu nhé thầy:
"bạn đang giận dữ bạn vẫn thanh tịnh trong hai thời: thanh tịnh lắng nghe cơn giận và thanh tịnh khi cơn giận biến mất."

Nhờ thầy bớt chút thời gian giải đáp ạ. CON CẢM ƠN, TRI ÂN THẦY

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-03-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông, Con và gia đình kính chúc sư ông ngày sinh nhật thật tràn đầy hỷ lạc, sức khỏe bền lâu ạ.
Con xin trình pháp sư Ông,
Con biết là để biên chép ra hết tất cả những kinh nghiệm quan sát của con mỗi ngày sẽ rất nhiều và dài dòng đôi khi manh mún vì cái nhìn cái thấy của con vẫn còn rất vụn vặt, nên con chỉ xin ghi lại những cái thấy trọn vẹn và rõ nhất con quan sát được thôi ạ.
Có 1 lúc con suy niệm về Tam tướng của vạn pháp: Vô Thường - Khổ - Vô Ngã, con suy niệm rằng cuối cùng chỉ có chân lý bản chất này là Thường, ngay lúc đó chính cái tâm con thất niệm, chính cái suy niệm theo lý trí và chữ nghĩa khái niệm này chính là Vô Minh, vẫn lẩn khuất sau đó là bản Ngã, có phải đó là thói quen lâu năm của Tâm đúng không ạ. Suy luận và thấu hiểu mọi thứ bằng khái niệm. Chính giây phút đó con hiểu ra chỉ có trọn vẹn rõ biết và cảm nhận bằng mọi giác quan của mình ngay giây phút hiện tại mới có thể tiếp xúc được bản chất chân thật của Pháp và thấy ra đc Tam tướng đó, chứ không phải công việc của lý trí. Ngay lúc đó người con liền nổi hết gai ốc. Tâm không còn lăng xăng nữa.

Xem Câu Trả Lời »