loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1036 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 27-01-2016

Câu hỏi:

Thầy kính mến, <p>

Con lại khóc khi nghe lá thư Thầy, cũng một thời gian rồi con không tham gia mục hỏi đáp. Thực sự là con cũng không biết viết gì và hỏi gì, Thầy ạ. Hằng ngày con đều xem câu hỏi các bạn đồng đạo, câu trả lời của Thầy, rồi nghe Pháp thoại, không thì những lúc buông ra hoàn toàn thì thi thoảng Thầy vẫn hiện ra thật từ bi như vậy trong tâm trí con. <p>
Thưa Thầy, càng ngày con càng thấy rõ nhiều cái xấu của mình, vẫn tham lam, sân giận, sợ hãi. Nhiều lúc khi trở về trọn vẹn với cơn sân trong con, nó khó chịu, nghẹt thở, nước mắt chực trào, con thương nó, thương chính bản ngã của mình. Nó cứ muốn theo ý mình rồi nó đau khổ, dày vò như vậy. Nhưng song song đó con lại biết ơn rất nhiều, biết ơn vì đã gặp Phật pháp, gặp Thầy. Thầy ơi, con mong Thầy thật khoẻ, Thầy hãy ủng hộ cho đứa học trò mới chập chững vào Đạo, đầy vô minh này Thầy nhé. Con biết rằng con phải đi trên chính đôi chân cô độc của mình, trở về với chính mình trên con đường giác ngộ này nhưng con nguyện Tam Bảo và Thầy gia lực cho tâm con đủ sức mạnh để trọn vẹn và tỉnh thức Thầy ạ. <p>

Sắp tết rồi, trời cũng lạnh hơn, Thầy cẩn thận giữ gìn sức khoẻ Thầy nhé.
Kính, con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con xin trình sự trải nghiệm của con hơn 1 tuần nay. Đó là trong đầu con dường như không còn nhớ gì về các nguyên lý mà thầy đã dạy nhưng khi nào có người hỏi thì tự nhiên con lại nhớ để mà nói cho họ nghe. Tâm con đã bớt lăng xăng rất nhiều, đôi lúc con không thấy nó lăng xăng nữa, chỉ còn thân hay bệnh thì con thấy rất rõ sự khó chịu chỗ này chỗ kia. Lúc trước vì tâm quá lăng xăng nên con rất dễ nhìn và nhận biết chúng. Nhưng giờ thì con thấy tâm mình sao yên lặng quá. Con không hiểu có phải thiền có nhiều bậc không? <p>
Lúc mới tập sự thì tâm luôn sanh để cho con nhìn thấy rõ sự sanh diệt của danh pháp và sắc pháp. Khi hành lâu rồi thì tự nhiên pháp luân chuyển cho tâm an ổn lại hay sao con không hiểu nữa. Và càng hành thì con càng nhận ra mình chẳng có gì để hành, con thấy mọi thứ dường như vắng lặng cả. Lúc trước khi pháp sanh lên trong đầu con hay nói cái này cái kia, con bây giờ dường như pháp sanh lên thì con thấy pháp sanh lên mà trong đầu không còn nói cái này cái kia nữa. Như vậy là sao hả Thầy, con thật sự không hiểu? Đôi khi con muốn trình pháp với Thầy rồi dường như không thấy có gì để trình cả. Vì con thấy mọi thứ như thế nào con thấy y như vậy. Ví dụ như con nhìn cái ly, cái cây... con đều thấy nó y như vậy. Trong đầu không còn phân tách nó như thế này thế kia nữa. Cho nên dường như con không biết trình với Thầy sao nữa. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-01-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy chỉ bảo giúp con vấn đề này. Trong lời dạy trước của thầy cho con, con đã suy ngẫm và có thêm hiểu biết. Lần này con lại thấy mình đang ở đây mà cũng không ở đây, vạn vật ở đây cũng không ở đây. Không biết như vậy có đúng hay không, con có lạc đường không? Có phải trong trạng thái ở đây mà cũng không ở đây thì nó nên cân bằng chứ không nên quá nghiêng về một nơi không thầy? <p>

Một vấn đề nữa là con không phân biệt được giữa 'không có đến và đi' và 'quá đắm chìm trong thực tại'. <p>

Kính mong thầy hãy chỉ bảo cho con. Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-01-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Ngày xưa con hay đi chùa để nghe một số vị thầy giảng pháp, nhưng con nghe hoài vẫn mơ hồ không nắm được cốt yếu của đạo. <p>
Sau này con có duyên gặp Nam tông, nghe pháp từ cốt lõi là Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo là con hiểu ngay và sau đó con quy y với pháp danh là Đức Quang. Xin thầy cho con hỏi ý nghĩa của ĐỨC QUANG là gì ạ? <p>
Con xin trình bày một vài trải nghiệm thực tế cuộc sống thường ngày, mong thầy và đạo hữu gần xa nhận xét cho ý kiến ạ. <p>
Lúc con còn ở quê cùng ba mẹ thì nhà con có trồng một vườn điều. Con thấy sau một thời gian trồng, một số cây nằm ở vùng đất xốp thì nó xanh tốt lớn rất nhanh, hơn 3 năm là ra hoa kết trái. Còn một số cây thì bị cỏ lau, cây cối mọc xung quanh không ai chăm sóc thì nó cằn cỗi không phát triển được, nhưng nó vẫn nằm im vậy, không chết cũng không phát triển. <p>
Con thấy vậy liền nhổ sạch cỏ, xới gốc bỏ phân, lấy đá xây xung quanh gốc cho những cây điều đó. Một thời gian sau con thấy chúng phát triển xanh tươi, ra hoa kết trái, con rất vui. <p>
Từ đó con học ra nhiều bài học thực tế cuộc sống. Tất cả sự vật hiện tượng, cũng như mỗi người chúng ta, hạt giống dù tốt hay xấu chưa hội tụ đủ điều kiện cần và đủ, cũng như đủ duyên hoặc chưa đủ duyên để gặp bậc thầy giỏi, giác ngộ khai thị chỉ dạy khai sáng thì những con người đó, hoặc hạt giống đó chết cũng không chết mà phát triển cũng không phát triển. Còn nếu ai có duyên lành gặp được thầy giỏi, bậc thiện tri thức khai ngộ chỉ dạy thì người đó lĩnh hội và giác ngộ sự thật một cách chân thật nhất. Con hiểu vậy có đúng không thầy? <p>
Kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy. Con thành kính tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-01-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy: con có một vài trải nghiệm con xin trình bày cùng thầy và một số bạn đạo hữu gần xa nhận xét cho ý kiến ạ. <p>
Có một lần con thấy một số bạn huýt sáo (tiếng kêu) bằng hai ngón tay đặt vào miệng để dưới lưỡi thổi kêu. Thế là con thấy hay hay bắt chước thổi hoài mỏi cả hai bên miệng mà không phát ra tiếng kêu. Đến một hôm con đi dạo trên một đồi núi không khí mát mẻ trong lành, con trèo lên một hòn đá cao ngồi trên đó ngắm cảnh, rất là dễ chịu và thoải mái. Bất chợt con đặt tay vào thổi chơi nó phát ra âm thanh, con rất thích từ đó trở đi hễ con đặt tay vào thổi là kêu. Vậy mà từ trước giờ mình tập hoài thổi mỏi miệng cũng không kêu. <p>
Từ đó con học ra bài học, mình cứ học tập, cứ tu tập, có duyên lành gặp bậc thầy giỏi giác ngộ mà học, kiên trì kiên nhẫn không bỏ cuộc, trọn vẹn trong sáng, tỉnh thức chú tâm quan sát thân và tâm... đến một lúc nào đó hội đủ duyên là giác ngộ sự thật tất cả các pháp một cách chân thật như nó đang là. Có đúng như vậy không thầy?
Kính bạch thầy chỉ dạy, con thành kính cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-01-2016

Câu hỏi:

Xin thầy cho hỏi bằng cách nào hay phương pháp nào để mình phát triển tánh biết ạ. Hằng ngày con vẫn quan sát thân tâm và mọi việc xảy ra xung quanh nhưng con có cảm giác đó là do con nỗ lực ý thức để quan sát chứ không phải do tánh biết tự soi chiếu sự việc.
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy hãy chỉ bảo giúp con. <p>
Khi con tu tập cách tu mới, quan sát xung quanh, con cảm thấy tách biệt thế giới vật chất nhưng lại vẫn hiện hữu với chúng. Đối với người khác thì càng thấy mình không hòa hợp được (vì không chung ham thích). Với cách tu lúc trước thì con thấy mình và người là một, chẳng có cho hay nhận, thiện hay ác... như vậy tu thế nào mới đúng đường? Khi con tu theo kiểu quan sát, có đôi khi con có cảm giác rất sợ hãi như là mình sẽ thấy và biết cái gì đó mà mình chưa thể tiếp nhận, con không biết làm sao để vượt qua sợ hãi này, xin thầy hãy chỉ bảo con. <p>
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2016

Câu hỏi:

Bạch thầy, <p>
Con yêu thích đọc sách từ nhỏ và cho đến lớn lên, lập gia đình, có con cái, khi đọc sách, truyện con vẫn rất say mê. Nhưng từ khi con hiểu Đạo và thực hành như lời thầy dạy, con nghĩ rằng đắm chìm vào một câu truyện xây dựng nên từ sách cũng chẳng khác nào chìm vào ảo mộng được viết ra bởi ảo tưởng của tác giả. Câu truyện, hay một bộ phim cũng đảo điên bởi cái tôi được dựng lên bằng ngôn từ hay hình ảnh mà thôi. Chúng không giúp gì được cho con trong con đường tìm đến lẽ thật, thấy ra trọn vẹn thân tâm trong tương giao với đời sống trong phút giây này. Ngược lại, vốn mình còn đang học để trở về với chính mình, vậy mà khi xem phim, đọc truyện lại bỏ mất mình mà chạy vào thế giới ảo khác được dựng nên bởi những tác phẩm đó. <p>
Thầy cho con hỏi, con nghĩ như vậy có đúng không ạ? <p>
Con kính tri ân thầy, mong thầy luôn dồi dào sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-01-2016

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Con kính bạch thầy! <p>
Lời đầu con chân thành tri ân thầy đã dạy và chỉ thẳng cho chúng con thấy rõ con đường tu tập. Con nghe pháp của thầy giảng, trải qua thời gian chiêm nghiệm và cũng vài lần trình pháp về nhận thức và sự ứng dụng vào đời sống thực tế của chính mình. <p>
Con cảm nhận được hạnh phúc thật sự khi có tỉnh giác mỗi lần nghịch cảnh đến với con. Như lần trước trình pháp với thầy, sau khi nghe pháp của thầy con đã hiểu được và ứng dụng thực hành. Vì có rất nhiều người trình pháp nên có thể thầy không nhớ hết nổi nên con xin phép được nhắc lại để được rõ ràng và logic hơn. <p>

Khi xúc chạm trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày, mỗi lúc có những nghịch cảnh đến làm con sân, lúc đó con quan sát được thân tâm mình đang diễn ra như thế nào. Nhưng khi tâm đang phân tích, bản ngã chỉ trích thì con bị chúng lôi đi và không thấy được như chúng đang là. Thông thường sau khi sự việc xảy ra xong thì con mới có sự nhìn lại tâm mình. <p>

Sau khi thầy chỉ dạy cứ thực hành như vậy và không cần vội để hoàn hảo ngay, thì con không ép buộc mình phải làm được hay đặt ra cho mình một quy định gì để đạt được hay không đạt được. Trải qua một thời gian, con chỉ nhận biết thân tâm mình đang diễn ra như thế nào khi ngoại cảnh tác động vào và cứ như vậy hôm qua có một việc xảy đến với con. Nếu là trước đây có lẽ con sẽ sân lắm và có thể bộc lộ ra thành hành động thì lúc này, khi tai con nghe những lời nói ấy, con tự quay về quan sát thân tâm mình đang như thế nào. Ngay lúc đó, con thấy tâm mình không có sự sân đang diễn ra, thân không có những cảm giác như nghe luồng khí nóng đang chảy, tim đập mạnh như trước đây nữa và lạ kỳ là lúc đó con không thấy ghét người đang nói đó mà con lại suy nghĩ làm sao để giúp người đó đây, mình cần làm gì lúc này và có sự trả lời trong con là "hãy im lặng". <p>

Thưa thầy, con nhận thấy lúc đó trong con hoàn toàn tỉnh giác và tâm từ thật sự, hoàn toàn không có bản ngã hiện diện. Và một sự việc xảy ra giữa con và người đồng nghiệp nhưng người này có chức vụ cao hơn. Khi con thấy cách làm của anh ta còn thiếu sót gây ảnh hưởng đến công việc thì con nhắc nhở tế nhị (vì là người cao hơn mình tuy không phải là sếp), nhưng người đó trả lời có vẻ không hài lòng với lời góp ý của con. Lúc đó con cũng quan sát thân tâm mình đang như thế nào và con đã thận trọng đề xuất là, nếu anh làm không hết việc thì anh có thể nhờ tôi giúp. Nhưng người đó trả lời rất cáu gắt là không dám nhờ vì thấy con thế này thế kia. Lúc đó, con thấy trong tâm con đang diễn ra cơn sân, con quan sát tâm mình, chỉ im lặng và cứ để cho người đó nói. Sau đó, họ lại mở lời nhờ con giúp nhưng con thấy anh ta chưa nhận ra giá trị của sự chân thành, vẫn còn đố kỵ nên lúc đó con trả lời là, bây giờ tôi không muốn giúp anh nữa, anh hãy tự làm lấy. Nhưng sau này anh ta nhận ra điều sai của mình và nhờ con giúp đỡ trong khả năng của con thì con sẵn sàng giúp anh ta. <p>
Con kính trình lên thầy như vậy, mong thầy chỉ dạy cho con thêm ạ. Con kính chào thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, gần một tuần nay tự nhiên trong tâm con dường như đã buông xuống hết và dường như thấy không có gì để hành cả. Các pháp ra sao con thấy như vậy, trong đầu không có phân tích hay chiêm nghiệm gì cả như trước đây mỗi khi pháp đến. Con nghĩ phân tích để thấu hiểu thì vẫn còn bản ngã trong tục đế. Giờ nó đến như thế nào con vẫn biết như vậy nên sự thấy tương đối nhẹ nhàng, rộng mở hơn - không bị bó buộc vào sự phân tích theo tư tưởng của con. Dường như con cũng không có gì để trình với Thầy cả. Hôm nay con chỉ kể cho Thầy nghe về sự buông xuống của con mà thôi. Con xin cám ơn Thầy đã khai mở cho con thêm sự buông ra tất cả thì ngay đó chính là thiền rồi không cần hành hay làm gì cả.

Xem Câu Trả Lời »