loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 242 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bệnh tật'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 14-04-2020

Câu hỏi:

Chào thầy,
Con có viết bài này về dịch vi rút đang diễn ra. Không biết cái nhìn nhận con như vậy có gì sai không? Xin thầy cho con Ý kiến.
Con xin cảm ơn thầy

COVID-19, THẬT VÀ ẢO
Nếu bạn đã có lần hoài nghi về sự tồn tại của Chúa hay Phật A-Di-Đà thì bạn có quyền hoài nghi về các con vi rút này, vì tất cả cũng tạo ra từ suy nghĩ của con người.

Bạn sẽ bị các con chiên ngoan đạo ném đá nếu nói Chúa là không có thật hay các Phật tử ngoan hiền nổi đình khi cho Phật A-Di-Đà là do tưởng tượng, rồi cũng bị giới bác sĩ sùng bái khoa học giận dữ khi bạn hoài nghi về vi rút này.

Nếu bạn ăn trái cây, không uống rượu mà kiểm tra hơi thở cồn (+) hay đo độ cồn trong máu cao thì bạn sẽ phủ nhận ngay, vì đó là sự thật không chối cải. Khi thử hơi thở HP dạ dày (+) mà bạn không đau thượng vị thì cũng có thể bạn không tin xét nghiệm này, cũng như kết quả ký sinh trùng trong não (+) mà không có triệu chứng thì ta có thể bỏ lơ xét nghiệm trên. Bạn không uống rượu hay cảm nhận đau là sự thật tuyệt đối, các xét nghiệm là sự thật tương đối hay là cái bóng của sự thật.

Ngày nay có nhiều xét nghiệm được cho chính xác hơn, như RT-PCR, nhưng nó vẫn mang tính tương đối vì cũng tạo ra từ suy nghĩ con người và giới hạn. Phần lớn các nhà khoa học, các tổ chức WHO hay FDA, các tổng thống hay lãnh tụ nào đó bị điều khiển bởi lòng tham, nỗi sợ hãi hay sự vô minh của con người theo hướng đi chung nhân loại hiện nay. Bởi vậy, nếu chúng ta càng nương tựa vào phương tiện hiện đại thì càng nguy hiểm cho con người theo hướng đi trên.

Có bao giờ bạn bị “cảm cúm“ chưa? Phải chăng bạn bị sau khi một rối loạn hay mất cân bằng nào đó liên quan thể xác hay tinh thần, như làm việc quá sức hay lo lắng trong công việc kéo dài. Chỉ có bạn mới biết nguyên nhân gốc rễ của nó một khi biết lắng nghe cơ thể mình. Lắng nghe và nghỉ ngơi là một nghệ thuật giúp chẩn đoán và điều chỉnh mọi rối loạn của mình trong đời sống.
Khởi đầu là mệt mỏi toàn thân sau đó đau khu trú vùng hầu họng, có thể là ho khan hay có đờm, nếu ta không biết nghỉ ngơi thì tổn thương sẽ nặng hơn và cuối cùng xâm nhập đến phổi. Hơi thở là kết nối giữa phổi của ta với vũ trụ bên ngoài, khi cơ thể rối loạn kéo dài thì phổi sẽ tổn thương nặng hơn.

Hầu hết các rối loạn được cho là vi rút là tự phục hồi nếu ta biết lắng nghe và nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi về thân thì dễ nhưng không phải dễ cho ta nghỉ ngơi về tâm. Không có phương tiện nào bên ngoài giúp bạn thực hiện quá trình lắng nghe và nghỉ ngơi, vậy bạn gặp bác sĩ và đi bệnh viện giúp ích gì trong những trường hợp này?

Phần lớn các bệnh cho là ”mạn tính” như huyết áp hay tiểu đường là rối loạn thân tâm lâu ngày, một khi mắc bệnh là uống thuốc của đời. Một khi lệ thuộc bác sĩ hay bệnh viện ngày càng rối loạn hơn. Sự sợ hãi hay rối loạn thân tâm của họ như đến đỉnh khi mà họ được phán xét và gán thêm một loại vi rút lạ trong người và không có thuốc chữa. Họ đang rối loạn, lại bị cách ly thì càng tạo rối loạn thêm và dẫn đến tử vong là điều khó tránh khỏi.

Bạn là một thanh thanh niên khỏe mạnh bị cho là dương tính với xét nghiêm này, rồi bị cách ly, nghỉ việc làm, xa gia đình, sống chúng với các người bệnh đang chờ sự chết. Điều gì xảy ra nếu bạn là người không bình tĩnh? Mà bình thản sao được khi mà cả thế giới này rối loạn. Bệnh thì không có thuốc chữa, sự cách ly hay nhập viện dẫn đến rối loạn cho cả người mắc nhiễm và dẫn đến quá tải bệnh viện, nhiều người tử vong là điều chắc chắn.

Chẩn đoán bệnh chính xác phải dựa vào lâm sàng và cận lâm sàng. Các xét nghiệm chỉ là các bóng của sự thật, một khi các xét nghiêm càng hiện đại mà đang bị điều khiển bởi lòng tham, nỗi sợ hãi hay sự vô minh của con người thì thật nguy hiểm, nhiều người mắc bệnh và tử vong là khó tránh khỏi.

Thực tế chúng ta thích đi tìm cái bóng hơn là sự thật, chúng ta tin các nhà khoa học, chúng ta tin Chúa hay Phật, chúng ta quan tâm đến phương tiện bên ngoài hơn lắng nghe cơ thể mình, chúng ta thích bỏ tiền nhiều để làm các xét nghiêm tầm soát, chúng ta dùng nhiều tiền tạo ra các vắc xin. Chúng ta đang đi tìm cái bóng của sự thật. Chúng ta ít quan tâm về tìm hiểu con người bên trong của mình hay học về sự lắng nghe và nghỉ ngơi. Phải chăng đó là lý do con người mất sự kết nối bên trong cũng như thế giới bên ngoài, hậu quả đã và đang tạo ra một chuỗi phản ứng rối loạn trên cho loài người hiện nay.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-04-2020

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Con cung kính đảnh lễ Đức Thế Tôn.
Con cung kính đảnh lễ Thầy.
Thưa Thầy!
Tối nay con buồn ngủ sớm nên dậy quá sớm, nghe Pháp thoại của Thầy xong trời vẫn chưa sáng nên con tranh thủ viết thư cho Thầy.
Thưa Thầy! Con chân thành cảm tạ Thầy đã nhiều lần trả lời thư của con, và lời động viên của Thầy là động lực mạnh mẽ giúp con đủ tự tin đi tiếp trên con đường không còn quá chông gai khi con đã sẵn sàng tiếp nhận hai mặt phải trái của cuộc đời. Lần nào con cũng ứa nước mắt khi được Thầy khích lệ, đặc biệt Thầy còn cảm ơn con trong lá thư gần đây con viết ngày 20/03/2020 làm con xúc động khóc ngất! Bởi kiếp này con may mắn có duyên lành được Pháp thoại của Thầy khai mở tâm linh cho con, ơn thâm sâu của Thầy con biết đáp đền đến kiếp nào cho đủ?
Cho nên con nghĩ con nên tiếp tục viết thư cho Thầy để tiếp tục chia sẻ những trải nghiệm bản thân trong đại dịch Covid-19.
Thưa Thầy!
Vợ chồng con đã chuẩn bị trong nhà đủ thứ, một ít gạo và thức ăn, thuốc đau họng, thuốc ho, thuốc hạ sốt ..phòng ngừa dịch bệnh bùng phát, bệnh viện quá tải, lỡ có nhiễm bệnh thì vợ chồng con tự xử lý tại nhà khi những triệu chứng chưa nghiêm trọng. Còn nếu khó thở thì mới tới bệnh viện và trường hợp bệnh viện quá tải không tiếp nhận thì chịu chết tại nhà vì tụi con biết máy thở đó hiện tại ở VN chỉ được vài trăm cái.
Thưa Thầy! Con nói ra không phải để mọi người hoang mang lo lắng nhưng vì đây là nỗi lo chung của toàn nhân loại. Nhìn thấy các quốc gia tân tiến điều kiện tốt hơn nước ta vạn lần nhưng vẫn chật vật chưa kiểm soát được dịch bệnh để ta tự tiên lượng cho mình tình huống xấu nhất! Ra đừơng con thấy ai cũng nhiễm bệnh. Về nhà con cũng nghĩ mình chắc đã nhiễm bệnh, con luôn nghĩ mình sẽ chết, sẽ chết nên con làm gì cũng làm đến nơi đến chốn, cũng sắp đặt gọn gàng vì sợ lỡ ra đường mà xe tông cái, chết rồi không kịp dọn dẹp. Có phải chính vì vậy mà ngày nào con ăn gì cũng thấy ngon hết Thầy ạ, cứ y như là con sắp chết đến nơi!
Vậy mà khi nghe chỉ thị cách ly từ 0 giờ ngày 01/04/2020 thì con đã hoang mang Thầy ạ! Trong khi con biết việc đó rồi cũng sẽ tới, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Con liền quan sát nỗi lo lắng sợ hãi đó cho tới khi đêm ngủ con mơ thấy con gái của con dương tính. Nỗi lo sợ tăng lên, tự nhiên con muốn niệm Phật mà con hỏng biết có đựơc không. Bình thường trước khi ngủ con hay niệm câu Namo Tassa Bhagavato Arahato Samā Sambudhassa và thế là con tiếp tục niệm. Nhưng con không yên tâm vì thường con hay để mọi việc tự nhiên, con ít dùng pháp đối trị, con liền nghe Pháp thoại của Thầy thì vi diệu thay, con nghe đúng bài Thầy nói thỉnh thoảng Thầy cũng hay niệm Phật trước khi ngủ.
Thưa Thầy! Pháp thoại của Thầy luôn vi diệu như thế! Lúc chưa hiểu con nghe cho tới khi hiểu. Hiểu rồi con không nghe nữa cứ sống tự nhiên trong chánh niệm cho đến khi con gặp những trở ngại trong cuộc sống, giống như lúc đứng trước ngả ba đường con không biết phải đi hướng nào thì khi đó Pháp thoại của Thầy lại dẫn lối đưa đường cho con! Cũng như hôm ở Chicago, con bối rối chưa muốn về VN thì khi con mở Pháp thoại của Thầy ra, chính con cũng không ngờ đó là bài “Tuỳ duyên thuận pháp”. Thế là con tin tưởng mà về, không còn bối rối suy nghĩ nữa. Tuy biết rằng chọn kiểu gì thì mình cũng phải học bài học đó nhưng nay nhìn lại con vẫn thấy quyết định đó là đúng đắn.
Thưa Thầy! Qua đó, con có những thắc mắc sau:
1-Có phải vì vợ chồng con đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi nên con vẫn ăn ngon trong thực tại vì biết mình chưa chết?
2-Hay là vì con tham sống sợ chết?
3-Khi con cần niệm Phật con nên niệm gì?
4-Con không cầu nguyện cho thế giới sớm qua đại dịch vì con biết Pháp vận hành rất hoàn hảo, con có cầu xin mấy cũng không được, đúng không Thầy?
5-Con có bị ám ảnh về dịch bệnh quá hay không?
Có điều, con thấy đại dịch lần này đem lại nhiều lợi ích rất lớn như:
1-Giúp con người trên toàn thế giới thấy ra nhiều sự thật vô cùng quý giá và hy vọng trật tự trên hành tinh này được sắp xếp lại tốt hơn!
2-Con người sẽ biết sống yêu thương và quan tâm nhau hơn
3-Con người sẽ nỗ lực hơn trong việc bảo vệ hành tinh sống này.
Con muôn vàn cảm tạ thâm ân Thầy đã ban cho con. Kính mong Thầy giữ gìn sức khoẻ!
Kính thư.
Con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-03-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,
Xin Thầy từ bi cho con một lời khuyên để tâm con được an, để vượt qua cái dịch Covid-19 này. Con có cố gắng chánh niệm nhưng vẫn bị sự hoảng loạn kéo đi. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều. Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe và be safe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-03-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Hiện nay tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, ảnh hưởng đến nhiều lĩnh vực trong đó có kinh tế. Nhiều doanh nghiệp đã cắt giảm nhân sự, trong đó hàng loạt bạn bè, người quen của con đang bị cho thôi việc/nghỉ không lương. Dẫu con tự trấn an mình nhưng vẫn không khỏi lo lắng cho bản thân mình. Mỗi khi lo lắng con thường nghe pháp thoại và mỗi khi nghe pháp con đều thấy an nhiên, thoải mái nhẹ lòng.
Nhưng hễ ngừng nghe, làm việc hoặc các bạn kể chuyện thì con lại bị dao động, chắc là tâm phóng dật đi lung tung.
Mong thầy cho con lời khuyên ạ.
Con chúc thầy mạnh khoẻ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-12-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi xin thầy chỉ dạy cho con. Mỗi ngày con thực tập tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, con thấy chính con những hành động suy nghĩ của con, rồi cũng thấy những người những vật xung quanh con, rồi con lại thấy những người xung quanh con những vật xung quanh con cũng là chính con, con đang bị trói buộc trong cái ta, của ta rồi đâu khổ trong tự ngã của ta, cái gì cũng là ta phải không thầy. Con cảm thấy mình không đón nhận được cái gì mới mẻ xung quanh cả. Ngày hôm nay tiếp nhận cái gì mà con muốn nhớ thì ngày mai lại quên sạch, con cảm thấy con không nương tựa được trí nhớ nữa. Con đang rất muốn học tốt tiếng Nhật vì con đang ở Nhật. Con đã ở Nhật 3 năm rồi mà con không học tốt được. Con chẳng biết mình đang đi vào tình trạng gì nữa. Con chẳng biết nương tựa vào gì để con tự tin sống và tiếp xúc với thế giới xung quanh con. Nhiều lúc còn không muốn tinh tấn chánh niệm với những gì xung quanh mình nữa, con muốn mặc kệ tất cả. Chỉ cần làm gì thoả mãn cảm xúc của mình là được. Khi khởi lên suy nghĩ như vậy con tự nói với mình đó là điều không nên, vì như vậy sẽ rất dễ làm hại người rồi mình sẽ hối tiếc cho khoảng thời gian mình sống như vậy. Tâm trạng con bây giờ là như vậy con không biết tâm sự với ai nên viết lên trang web của thầy. Mong thầy hoàn hỉ cho con, con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con bi bệnh hoang tưởng thấy và hoang tưởng nghe. Con đi ra đường thấy rất sợ người đi đường và người lạ. Con nhìn mặt họ là con sợ, kiểu chi con cũng suy nghĩ suy diễn đủ thứ họ để ý con họ ghét con họ không thích con họ nghĩ con chi đó. Cái tai con thì nghe mấy âm thanh xe đi đường, tiếng họ ho hoặc tiếng họ cười nói thì thấy khó chịu sợ sệt và lo lắng. Cái tâm con luôn sợ sệt, lo lắng và ác cảm với người khác. Lúc nào nó cũng kiếm cho được một người có ý này ý kia với con để nghĩ về. Thật ra con biết con bị hoang tưởng, tâm con luôn sợ sệt, dễ giận, con thấy họ nhìn con con sợ, rồi con suy diễn đủ thứ có phải lỗi do con ko, có phải họ có ác ý với con ko...

Con biết nghĩ như vậy là ý lỗi con tự khổ mình và có tội với họ vì họ không như vây. Khi mà hoang tưởng tâm con sân lên. Con nhìn măt họ con nghĩ họ nghĩ chi con đó nên con sân lên. Con biết con sân là sai. Và con đang hoang tưỏng. Nhưng ngay lúc đó con vẫn sân. Con cứ bị ám ảnh về cử chỉ khuôn mặt họ, con cứ bị hiểu sai như vậy, nhưng con kiềm chế được lời nói hành vi của mình, con giận con ko nói chi ai hết, con cũng không làm chi họ.

Con có đi dự buổi thiền. Sư cô bày con thiền niệm ân đức phật Arahan. Con về làm theo được một tuần. Con ngồi thiền với đi kinh hành. Sư cô kêu con niệm Arahan liên tục. Con cũng niệm, mà cái tâm cứ lo sợ, nó bắt con nghĩ đâu đâu suốt cả ngày. Lúc ngủ tâm con cũng bất an và con đổ mồ hôi lạnh nhiều, lúc con sợ con phải nhờ mẹ giải tỏa tâm lí cho con, còn không con thấy bất an và khó chịu đựng đc.

Giờ con 24 tuoi, con chỉ ở nhà làm việc nhà chứ chưa đi làm, con cũng sợ ra đường lắm, con hay bị hoảng loạn khi đi đâu về. Sách phật con đọc nhiều rồi mà không si-nhê, con thấy lo lắng vì tâm cứ khổ khổ hòai. Con bị 5 năm rồi, uống thuốc Tây con đi nhiều bác sĩ mà chữa ko hết, vẫn sợ họ. Giờ ý sư cô là nói con đi đứng nằm ngồi chi cũng chánh niệm tinh giác, nhưng mà con thấy khó như hái Sao trên trời. Con căng thẳng lắm, ngồi thiền con gồng lên chỗ tim thấy rất đau mà con thả lỏng không được, với thấy mình làm sai sai, ko phải chánh niệm, tỉnh giác. Ở nhà ai đi qua đi lại bên con, con cũng thấy sợ và lo, con không tập trung vào ăn hay ngủ được cho ngon, hay làm một chuyện gì.
Ở nhà con đọc kinh Phật giáo nguyên thuỷ, có sám hối mỗi sáng. Mong thầy giup con. Con muốn khỏi bệnh để giúp mẹ con, mẹ con khổ vì con rất nhiều, mong duyên lành đến với con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2019

Câu hỏi:

Con xin kính lễ thầy!
Thầy có thể cho bạn con lời khuyên về cách đối diện với bệnh tật và vượt qua sự khó khăn, đau đớn do bệnh tật mang lại bằng cách tích cực nào không ạ?
Khi con khuyên bạn đừng giành toàn bộ sự chú ý cho bệnh tật thì bạn luôn nói con đừng sách vở, cứ ốm khắc biết!
Con xin cám ơn thầy. Con chúc thầy sức khỏe và an lạc ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2019

Câu hỏi:

Kinh bạch Thầy,
Một người đã giác ngộ thì có còn bị bệnh tật tai quái hành hạ không ạ?
Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-06-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ sư!
Thưa sư, con bị đau lưng và tê xuống chân trái hơn 1 năm rồi nhưng không đau nhiều. Cách đây 5 ngày, trong khi đang làm việc, con không làm việc gì nặng mà chỉ hắt hơi 1 cái thì con cảm nhận đốt sống lưng co giật lên, lưng con đau nhói tê xuống chân và rất đau. Con không thể đứng, đi hay ngồi được. Con đến cấp cứu tại bệnh viện, sau khi chụp MRI được xác định là bị thoát vị đĩa đệm đốt sống cấp tính, khối đĩa đệm thoát ra rất to và chèn lên dây thần kinh. Bác sĩ yêu cầu phải mỗ để lấy phần đĩa đệm đó ra. Bây giờ thì cơn đau đã giảm, con có thể đi đứng được, nhưng con cảm thấy chân con bị tê và đang yếu dần.
Có một vị khuyên con nên áp dụng phương pháp Oshawa, ăn gạo lứt muối mè để chữa, không nên mổ.
Giờ con đang phân vân không biết phải làm sao?
Xin sư từ bi, cùng với các bác sĩ và các bạn đồng đạo theo dõi trang web này, nếu có kiến thức chuyên môn hoặc đã trải nghiệm qua căn bệnh này. Xin cho con lời khuyên.
Con thành kính tri ân sư và tất cả các bạn đồng đạo!
Con cũng xin được sám hối đã làm phiền sư và các bạn đồng đạo vì nội dung câu hỏi không liên quan đến việc tu tập. Xin sư và mọi người hỷ xả cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-06-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy! Con lại làm phiền Thầy rồi, con là đứa bị trầm cảm hơn 8 năm do ác nghiệp từ lúc còn nhỏ đây ạ. Hiện nay con lúc nào cũng trong trạng thái bất an sợ hãi. Là vì tâm con rất lăng xăng mặc dù con thấy được điều đó nhưng vẫn bị tập khí này cuốn đi. Tâm con phóng ra ngoài và muốn làm cái này cái kia nhưng rồi không hiểu tại sao chính sự bất an trong con làm con nhận ra rằng cuộc sống sau này của con dù con có cố gắng làm gì và đạt được điều gì đó ở cuộc đời thì đều luôn sợ hãi rằng rồi những thứ đó có thể mất đi lúc nào. Và trong một lúc con cảm nhận được rằng tận sâu bên trong con những thứ mà cuộc đời này biết bao nhiêu người muốn có được, nếu như con có được thì nó cũng không thể nào hạnh phúc.
Con không biết cái tưởng này có đúng hay không vì con đang trong trạng thái bất an sợ hãi. Nhưng càng lúc con càng thấm thía được những điều Thầy dạy. Quả thật chỉ có duy nhất pháp “khổ đau” mới có thể làm con người ta thức tỉnh khỏi những si mê lầm lạc thôi Thầy ạ. Trải qua quá nhiều đau khổ, làm con hiểu ra được lời Thầy dạy rằng: cái khổ đau lớn nhất đó là phải sinh tử luân hồi. Và việc quan trọng nhất của đời người đó là giác ngộ ra vô thường, khổ, vô ngã. Thầy có nói rằng cuộc đời này rất kỳ diệu, thật ra con chưa thấy gì được ở điều đó cả, chỉ là hiện tại này con nhận ra việc sanh tử luân hồi khổ đau như thế nào. Sinh ra làm con người phải đối phó với không biết bao nhiêu thứ, rồi cố gắng đạt được thứ này thứ kia nhưng những thứ đó đều có thể mất bất kì lúc nào.
Càng lúc con càng cảm nhận ra rõ hơn được chính những tham sân si phiền não trong con mới là cái làm con đau khổ một cách kinh khủng. Thật ra bản ngã bên trong con vẫn muốn chạy ra ngoài để đua với những người ngoài kia. Nhưng qua bao nhiều lần đau khổ thất bại làm con nhận ra rằng mình kiệt quệ tới mức độ nào. Con nhận ra rằng mình không đủ sức lực để chạy theo tranh đấu với cuộc đời nữa.
Có một bài giảng Thầy có nói về vấn đời lá số tử vi, đó là sinh nghiệp của mỗi người đừng hòng mà hơn được. Con có coi thử lá số tử vi của con, thì ôi Thầy ơi quả thật đúng quá. Từ cung phu mẫu, huynh đệ, bạn bè, tới cung phúc đức về dòng họ, nội tâm. Tất cả những cung đó đều có những sao liên quan tới sự cô đơn, cô độc và ứng đúng với cuộc đời con hiện nay. Con không thể chia sẻ tâm sự của mình cho ai được, mà dù có được thì những chuyện quá kinh khủng con trải qua mà con đã từng chỉ có thể chia sẻ đến Thầy, từ bạn bè, đến anh con, cha mẹ,…. Giờ đây con mới thấy ra được làm việc ác, và lãnh quả báo ác nó kinh khủng và đáng sợ quá. Con hiểu đó là những ác nghiệp từ kiếp trước và qua tới tận kiếp này như lực quán tính.
Từ việc tinh thần con đã kiệt quệ đến mức luôn bất an, sợ hãi không còn đủ sức lực để mà ganh đua với đời. Cảm nhận ra được sự bất toàn của tất cả mọi thứ, nhận ra làm người đau khổ như thế nào, hiểu ra được chính bản ngã mới là thứ làm con đau khổ. Rồi thì hiểu ra sinh nghiệp của mình qua lá số tử vi, rằng mình sẽ rất cô đơn cô độc với mọi người xung quanh.
Tất cả những điều trên làm con hiểu ra được rằng chỉ có giác ngộ ra sự thật thì con mới có thể sống nổi trong cuộc đời này, còn không cho dù bản thân con có đạt được điều gì ở cuộc đời thì có lẽ từ đây đến lúc chết chỉ là sự cô đơn, bất an, sợ hãi v.v... Nên giờ đây con càng lúc càng hiểu chỉ có chính mình mới có thể giúp mình mà thôi, không thể nương tựa ai khác, nếu có chỉ có thể là Phật Pháp Tăng.
Con biết văn vẻ con rất lũng củng nên xin Thầy hoan hỷ tha lỗi cho con. Con xin Thầy có thể hồi đáp cho con qua email được không, vì những lần Thầy hồi âm đến con, con đều giữ lại như một nơi nương tựa tinh thần. Ngoài ra Thầy cho con hỏi khi nào khóa giảng mới bắt đầu ạ? Dạ con muốn được đến đảnh lễ Thầy. Từ tận đáy lòng con xin chân thành cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »