loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 61 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trong thấy chỉ có thấy'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-02-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy.
Con có duyên lành, được học hỏi, vận dụng những lời dạy của thầy và có được nhiều bình an trong cuộc sống thường nhật.
Tuy nhiên, con vẫn còn một chút nghi trong pháp hành. Kính xin thầy từ bi chỉ dạy giúp con.
Vấn đề của con là:
- Khi mắt tiếp xúc với sắc thì sẽ khởi sinh nhãn thức. Vậy làm sao để biết được, trong cái thấy không có cái ta ảo tưởng xen vào?
- Cách dễ nhất để nhận biết, đã có cái ta ảo tưởng xen vào cái thấy được thực hiện như thế nào?

Kính xin thầy từ bi chỉ dạy giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2020

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy!
Khi mình nhìn (bằng mắt) thì ngay lập tức chìm trong nội dung của cảnh đó. Việc chìm vào là tự động. Trong thấy luôn luôn có thêm một cái gì đó sẵn rồi. Không phải trong thấy chỉ thấy. Nó đã tự động như thế mấy chục năm nên bây giờ con không cố để "trong thấy chỉ thấy", mà để yên cho nó tự làm gì thì làm, rồi lùi lại quan sát cái tự động đó. Vì con thấy nếu cố gắng để "trong thấy chỉ thấy" thì sẽ mệt thêm thôi.
Thỉnh thoảng con cũng để ý vào sự tiếp xúc giữa mắt và ánh sáng (độ sáng), chứ không phải vào cảnh.
Xin Thầy khai thị giúp con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-02-2020

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy, có lẽ cũng lâu lâu rồi con chưa trình pháp với Thầy, cũng có thể do con chủ quan khi thấy Pháp quá hoàn hảo, con thấy mỗi khi Pháp đến hay con gặp bất cứ chuyện gì thì Pháp cũng tự tháo gỡ và mình lại có thêm một bài học mới, thêm phát hiện mới về bản ngã kiên cố của mình. Trước kia con sợ sóng to làm cho đầu óc mình bị u mê, sợ hãi nhưng giờ thì con thấy những đợt sóng đó mang lại cho mình rất nhiều kinh nghiệm, nhận biết được cái bản ngã, cái "tôi" "cái phải là" "cái cho là", rồi vừa mới đây con lại phát hiện ra cái bản ngã cầu toàn của mình, bám chấp vào cái mà mình cho là an toàn theo kinh nghiệm cá nhân. Rồi trong tu tập con cũng phát hiện ra mình cũng ẩn ngầm cái mong muốn sở đắc. Con cũng thấy mình còn rất nhiều cái lậu hoặc chưa thấy và diệt được. Nhưng nhờ những đợt sóng to đấy mà con lại thấy được chính mình. Nhìn lại những lần gặp sóng đó con lại thấy buồn cười, cứ hoảng sợ rồi lại vỡ ra rồi lại mỉm cười. Giờ thì con dũng cảm hơn khi đón nhận những cơn sóng.
Qua một thời gian tu tập con nhận thấy trí tuệ con sáng hơn, nhìn và đánh giá mọi vật cũng rõ hơn, nhưng hiện tại thì con thấy vọng tưởng của mình rất nhiều, những lần vọng tưởng con cũng biết, nhưng nó cũng chẳng bớt đi thậm chí còn nhiều hơn. chánh niệm thì yếu, lúc làm công việc nhà đầu óc con không tập trung, vọng tưởng lúc đó xuất hiện rất nhiều, con cũng thấy rồi nó hết xong rồi suy nghĩ khác lại đến. Cứ liên tục như vậy. Con cũng đang thực hành buông xả nhưng con thấy mình cũng yếu nốt, con hay suy nghĩ nên con thấy khó buông. Hiện tại con chỉ phát hiện ra những nhược điểm của mình là như vậy, con xin trình Pháp Thầy chỉ bảo giúp con. Con kính chúc Thầy năm mới luôn mạnh khỏe, an lạc và Thầy luôn dẫn dắt chúng con ạ.
Kính thư,
Con

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-01-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Khi đứng trước mọi việc xảy ra trong đời, hầu như sau khi xử lý xong, con đều cảm thấy không đúng, không phù hợp và thấy mình có thể làm tốt hơn. Sau khi nghe Thầy giảng, con cứ quan sát, để mọi cái tự nhiên, tự ứng, nhưng con lại thấy những cái tự ứng đó hình như nó vẫn xuất phát từ kinh nghiệm, kiến thức, ký ức và thậm chí cả cái ngã xen vào trong đó nữa những cái này có vẻ ứng ra trước tiên (ở hầu hết mọi việc). Và khi con thấy có cái ngã xen vào thì lại thôi và khi đó thật sự con không biết phải xử lý như thế nào vì làm thì xuất phát từ kinh nghiệm, kiến thức, ký ức và bản ngã chứ không phải là sự ứng xử đúng pháp. Những lúc như vậy thật sự con không biết làm gì cả vì cứ làm là theo bản ngã mà không làm thì không biết làm gì. Kính mong Thầy chỉ dạy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-01-2020

Câu hỏi:

Kính gửi thầy,
Việc thấy biết tự nhiên sao con thấy khó quá.
Việc luôn nhắc nhở bản thân quay về mà quan sát nơi chính mình dường như đã có sự chen vào mang tính chủ quan và thường dẫn đến việc hiểu không trọn vẹn hoặc thậm chí không đúng việc đang diễn ra nơi thân, thọ, tâm, pháp đang là này.
Con nghĩ rằng việc nhắc nhở bản thân như vậy cũng tốt thôi nhưng còn sự chủ quan là còn tìm cầu, còn sở đắc. Mong thầy lí giải và chỉ dẫn thêm cho con ạ.
Con cảm ơn thầy,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-11-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông. Con rất biết ơn lời khai thị của sư ông. Đọc câu trả lời của sư ông con đã giật mình nổi da gà và thật sự hổ thẹn vì đã hiểu sai lời dạy của sư ông. Con đúng là chưa đủ trí tuệ để hiểu đúng lời dạy. Thầy dạy một kiểu con lại hiểu một kiểu khác. Nhưng thật may mắn có lời dạy đó mà từ hôm đó đến nay con đã chú tâm quan sát và ngoan hơn nhiều rồi ạ. Con đã thực hành lại quan sát chính mình. Và lại có thắc mắc. Đó là khi con quan sát cái hiện tại thì con thấy nó có hiện tượng kết luận hoặc gọi tên cái con thấy. Tức là ngôn ngữ cứ xen vào cái thấy đó, con nghĩ có thể do con nghe pháp nhiều nên có chút kiến thức rồi nên có hiện tượng bị thêm ngôn ngữ kết luận gọi tên vào cái thấy đó. Như vậy con vẫn thêm bớt và chưa thấy trọn vẹn đúng không ạ? Vì con có nghe chuyện Lão Tử cho một vị đệ tử đi dạo cùng ngài, nhưng ngài có nguyên tắc là phải im lặng tuyệt đối. Nhưng một hôm do nhìn hoàng hôn đẹp quá vị đệ tử không kìm chế được đã buột miệng nói "hoàng hôn đẹp quá" Lão Tử liền bỏ về và không bao giờ cho vị đệ tử ấy đi cùng. Ngài nói khi vị đó thốt lên hoàng hôn đẹp quá. Vị đó không còn thấy hoàng hôn nữa, vị đó chỉ thấy bằng ngôn ngữ thôi.
Vậy có phải khi mình thực hành thì mình phải bỏ ngôn ngữ thì mới trọn vẹn với cái đang là?
Thưa sư ông vậy con phải làm thế nào khi bị như vậy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Con thưa sư ông. Con nghe pháp của sư ông có nghe nói cứ để pháp tự vận hành, không thêm bớt lấy bỏ, chỉ quan sát nó như nó đang là để thấy ra thực tánh của pháp. Nhưng mới đây con nghĩ hình như mình hiểu sai ý sư ông nên con đang hành sai.

Con vốn là người tham sân đầy dẫy, lại có nhiều thói quen xấu đã trở thành tập quán thì như con nghiện vậy, đến cơn là lại phát tác không cách nào kìm chế. Con học Phật pháp cũng mong dẹp bỏ thói hư tật xấu đã ăn vào máu đó. Nhưng càng kìm chế thì nó chỉ được lúc mình phát tâm mạnh, nhưng rồi cũng lại đâu vào đấy. Con nghe sư ông giảng muốn xuất ly khỏi một pháp phải thấy được pháp đó sinh, thấy được vị ngọt, thấy được sự đau khổ và thấy đc pháp đó diệt thì mới hoàn toàn xuất ly. Nhưng hình như cái bản ngã ưa làm điều tham lam sân giận của con nó vốn không muốn bị dẹp bỏ nên nó khiến con nghĩ rằng hãy cứ để tham sân như nó đang là. Đừng dẹp bỏ. Vì nếu cố dẹp cũng chỉ là một bản ngã dẹp bỏ một bản ngã thôi. Thế nên con cứ kệ bảo rằng để xem tham nó như nào. Sân nó như nào. Nó sinh diệt ra sao. Nhưng mà lúc tham lúc sân thì con lại ko đủ tỉnh táo mà trọn vẹn với nó. Mà đa phần là con chìm đắm trong nó. Con chỉ thấy được lúc bản ngã xúi dục con lúc tạo tác điều xấu, và có ý cứ làm rồi quan sát nó lúc đó diễn biến như nào, (con nghĩ giai đoạn này liệu có phải là cái sự ma mãnh của bản ngã muốn tạo tác nên nó mới muốn con nghĩ thế để quyết định làm xấu) và khi làm thì con vẫn biết sai, nhưng vì tham vì sân và vì muốn thế nên con cứ làm, lúc xong rồi con cũng cảm thấy ray rứt và ko biết mình có hiểu sai ý sư ông ko. Vì con làm xong cũng không biết thực tánh pháp gì cả, cũng biết nó sinh, cũng biết là mình đang thỏa mãn cái ham muốn tham sân đó, cũng biết là nó sai, cũng thấy cảm giác lúc nó diệt, nhưng hình như nó vẫn chỉ trên ngôn ngữ và kiến thức, hoặc nó chưa đủ mạnh để con xuất ly được. Con thấy việc sân thì con có giảm hơn thật rõ ràng. Nhưng cái sự tham lam thì do nó vẫn còn nhiều vị ngọt và con chưa nhìn thấy sự nguy hại nhiều nên con khó xả ly cái tham hơn phải không sư ông?
Xin sư ông cho con lời dạy thấu đáo để con hiểu đúng là hành đúng ạ. Con cảm ơn sư ông nhiều. Và chúc sư ông mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, có phải việc của mình là chỉ cần THẤY đối tượng dính mắc khởi lên trong tâm, còn thấy đến khi nào mà khi đối tượng khởi lên cái THẤY không còn bị dao động, bất an, khổ đau vì đối tượng tức là mình ĐÃ HOÀN TOÀN GIẢI THOÁT khỏi đối tượng và việc này là việc của PHÁP chứ không phải mình muốn là được? Nếu như đối tượng khởi lên mà vẫn còn bất an đau khổ thì vẫn phải tiếp tục THẤY. Đúng không thưa Thầy? Con xin cám ơn!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, có những khi xúc chạm việc đời hoặc từ trong vô thức có những xung động bên trong xuất hiện như ức chế, bí bách, bất an sợ hãi lo lắng. Con quay lại cảm nhận thấy ra được những điều này nhưng con lại không thấy ra được nguyên nhân tại sao lại xuất hiện. Chỉ khi những xung động này có mặt con mới thấy được, lâu lâu con cũng thấy nguyên nhân tại sao xung động xuất hiên nhưng rất mơ hồ.
Qua lời giảng của thầy, thầy cũng có nói là chỉ thấy thôi không cần tìm hiểu tại sao lại có hoặc không cần gọi tên những cảm giác xung động này. Vì khi nào cái thấy tánh biết đủ sáng thì sẽ thấy ra được toàn bộ tiến trình của những điều này và cả nguyên nhân có phải vậy không ạ? Con cảm ơn Thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, lần đầu tiên con dùng hết can đảm để viết thư này ạ. Con xin tri ân Thầy rất nhiều. Nhờ có những bài pháp Thầy giảng mà con nhìn lại mình trong cuộc sống hằng ngày. Con thấy mình có những tham sân, con cũng thay đổi những tính sân tham. Và dạo gần đây con thấy trong tư tưởng, trong ý có những suy nghĩ sai lầm làm cho tâm con rất sợ. Ví như nghĩ mình là những vị cao nhân đắc đạo. Mà con không đồng hoá mình với những suy nghĩ đó. Cầu mong Thầy hoan hỉ giúp con nên làm thế nào ạ. Nghĩ như vậy có tội không Thầy ơi.
Con xin tri ân Thầy nhiều lắm!

Xem Câu Trả Lời »