loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 292 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tánh biết & tướng biết'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-12-2014

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông, con có một số thắc mắc cúi xin sư ông hoan hỷ chỉ giải giúp con. Trong con có một “tánh biết”, nhưng làm sao con nhận diện được đó là “tánh biết” của bản ngã, hay là một “tánh biết” khách quan. Bởi vì cái Tưởng, cái Thức nằm trong 5 uẩn cũng có thể giúp mình BIẾT, nhưng BIẾT thông qua 5 uẩn (bản ngã) như vậy có vẻ như cái BIẾT đó không còn khách quan nữa ạ. Ví dụ như khi con ăn cơm, thì con nhận biết được ví trí cơm ở đâu, canh ở đâu, chén ở đâu,... nhưng khi con vừa nhận biết được ví trí đó, thì trong đầu con lập tức có hình ảnh và có cảm giác như có nhiều đôi mắt của con đang nhìn vào cơm, vào canh, vào chén, v.v… ở nhiều góc độ khác nhau và nó bắt đầu dẫn dắt con theo và lang mang như là con sẽ lấy chén trước, rồi xới cơm, v.v… trong khi con chưa làm gì cả. Nên con không nhận diện đâu là cái BIẾT THỰC và đâu là cái BIẾT của TƯỞNG và THỨC ạ. Con xin kính lễ sư ông ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, con cảm tạ sư ông đã điểm hóa cho con. <p>

Thưa sư ông, song song với việc nhận diện ra bản ngã thường xuyên hơn trong cuộc sống, trong con cũng có một chút hụt hẫng, trống trải nhưng không hẳn là bi quan, thất vọng. Vì khi bản ngã vừa khởi lên, con không chống lại chỉ để yên quan sát (trước đây con không dám, vừa thấy bản ngã dưới hình thức một tư tưởng bất thiện là con sợ hãi, muốn trốn tránh và cố gắng hướng tâm vào tư tưởng thiện). Giờ để yên quan sát con lại thấy đâu đâu cũng là bản ngã: ẩn nấp dưới nhiều vỏ bọc xù xì hay hoa mỹ khác nhau. Tuy con không sợ hay ghét bỏ nhưng con thấy hơi cô đơn vì con thì nhận diện ra bản ngã nhưng không thể nhận diện ra đâu là con. Vì nếu nhận diện hay đưa ra kết luận được thì vẫn là bản ngã mà thôi. Con luôn luôn có mặt nhưng không thể xác định con là gì cả. Con thấy như mình biến mất, tan chảy vào hư không, không còn gì và cũng không có gì cả. Ngay cả những điều thiện lành, những kinh nghiệm kiến thức con dày công tích lũy và tự nhận là mình cũng vỡ vụn. Chúng luôn bép xép đành lừa một cách tinh vi và con cũng từng thỏa mãn, bằng lòng đó là mình. Có lẽ con chưa quen với điều này nên có chút hụt hẫng, cứ như đột nhiên phát hiện ra mình vô sản đến tận cùng, mình loay hoay, bỡ ngỡ giữa khung trời tự do bao la. <p>
Xin sư ông cho con một lời khuyên và khai thị cho con nếu con lầm lạc ở điểm nào ạ. Con xin cung kính đảnh lễ sư ông và dâng lên Người lòng biết ơn vô hạn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-11-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con xin hỏi: <p>
(1) Tánh biết tự nó có thể thấy được các loại niệm khởi nào là của vô minh, ái dục để rồi tự điều chỉnh. Nhưng đối với một số vấn đề, tánh biết cũng phải dựa vào kiến thức để quy chiếu mà xác định được đúng hay sai phải không Thầy? Ví dụ để mưa hòa gió thuận thì con không biết nên phải làm thế nào: bảo vệ rừng, trồng rừng… hay lập đàn cúng tế thần thánh hằng năm là đúng, nhưng nhờ con đã học về kiến thức vật lý nên con biết được là không nên phá rừng mới là đúng tốt. ,p>

(2) Con thấy ngày nay họ mua cá, chim phóng sinh rất nhiều, nhưng con chưa tìm được bài kinh nào trong Nikaya khuyên nên phóng sinh. Như vậy việc phóng sinh có nên khuyến khích, phát huy hay không? <p>
Có lẽ con chưa nhận ra trọn vẹn được tánh biết nên nhiều thắc mắc không thể tự tìm đáp số, con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2014

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ!
Thưa thầy con xin cảm ơn thầy về mấy câu hỏi mà con đã hỏi thầy vài hôm trước về tính biết, pháp trần và sự tỉnh giác. <p>
Quả thật thưa thầy con đã nhìn ra được tính biết là như thế nào. Đúng là khi mình đã sống cùng với cái biết trong sáng rỗng lặng thì chẳng có gì ngoài cái biết đó cả. Sắc thân, ngoại cảnh, pháp trần cũng đều ngưng. Chỉ có tính biết... <p>
Thưa thầy hôm nọ con nghe xong câu trả lời của thầy, con cũng cố gắng hành thiền và con thấy ra được tính biết, con kể thầy nghe ạ: Thưa thầy khi con ngồi thiền con chánh niệm, pháp vận hành, sự tỉnh giác con thấy biết như vậy, con vẫn thấy tính biết là thứ gì đó không thể hiểu được. Nhưng sau đó con cố gắng quan sát cái biết của mình, con càng quan sát thì con càng cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, sau được 1 lúc con bế tắc, không biết làm sao để mình có thể nhập vào tính biết và sống trọn vẹn với nó, những ý nghĩ cứ trôi qua, cứ xoay quanh vấn đề đó, tìm đủ mọi cách để muốn được cảm nhận tính biết, các câu hỏi, suy nghĩ, ký ức bao quanh con, con không tỉnh giác là bị cuốn đi với những suy nghĩ đó, cứ vậy tiếp diễn con quan sát tính biết, quan sát pháp với sự tỉnh giác, rồi con xoay qua quan sát cái tính biết đó thì con càng quan sát thì con lại càng cảm thấy thoải mái, đôi lúc sự tỉnh giác của mình mong manh với pháp trần, sau đó cảm giác đau chân lại dồn đến, rồi tự dưng con vững vàng không sợ đau chân, không sợ gì hết, chỉ chăm chú quan sát tính biết, pháp trần, qua sự tỉnh giác của mình... rồi tự dưng con cảm thấy như phần thân thể của mình biến mất, pháp trần cũng biến mất, thay vào đó là 1 cảm giác bao trùm, toàn cơ thể của con bao trùm trong 1 khối, chỉ còn tính biết, biết rõ mọi chuyện. Thưa thầy đó là 1 trải nghiệm mới của con, con xin thầy chỉ giúp cho con. Thành kính cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2014

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ!
Thưa thầy trước tiên con xin cảm ơn câu trả lời của thầy. Nhưng vì trí tuệ con vẫn hạn hẹp con chưa hiểu được hết ý của thầy, con xin mạn phép được bày tỏ sự suy nghĩ của con, kính mong thầy khai sáng cho con ạ. <p>

Thưa thầy nếu như thầy nói tâm rỗng lặng tức không ngã, không nhân, không chúng sinh, không thọ giả, con hiểu ý thầy tức là mình đã sống ở trong tính biết tuyệt đối và không còn bị chi phối bởi pháp trần. Như con đối chiếu với bản thân thì có lúc vẫn mê, vẫn dính mắc, nhưng khi con dính mắc vào pháp thì tính biết qua sự tỉnh giác sẽ chiếu soi cho con thấy được tâm con. Lúc đang sân hận hay si mê làm cho cái biết trở thành không biết và khi đó nhờ có tư duy thì tự dưng tính biết của mình sẽ nhìn ra và mình lại trở lại không dính mắc vào pháp nữa. <p>

Nhưng qua quá trình tư duy về cái biết con lại thấy là từ tính biết mà tạo ra sắc thân, tạo ra ngoại cảnh, tạo ra pháp trần, vậy tính biết đã bao trùm hết. Vậy thì pháp trần, ngoại cảnh, sắc thân cũng là từ tính biết, nhưng trước đây khi con không hiểu về tính biết nên con chạy theo bên ngoài để sống theo tương đối. Và ý con muốn hỏi ở đây là nếu mình sống với tương đối thì sẽ không có tính biết, còn nếu mình sống theo tính biết thì mình lại sống theo cái tuyệt đối mà đánh mất cái tương đối. Vì thế câu hỏi trước của con tức là con dựa vào tính biết vốn trong sáng của mình, qua pháp trần, qua sự tỉnh giác để con làm chủ các pháp, pháp nào tốt con trồng, pháp nào xấu con loại bỏ, hoặc nếu cái xấu con chưa dứt thì nhờ tính biết và sự tỉnh giác để con chuyển hóa dần dần. Con ví dụ như tâm con là đất, cây là pháp, còn sự tỉnh giác là chọn lọc. Vậy nếu con bỏ cây đi thì đất chẳng sử dụng để làm gì. Nhưng cây thì có cây tốt, cây xấu, cây tốt con trồng, cây xấu chưa loại bỏ được thì cũng bị hoại dần... <p>

Con xin trình bày như vậy, kính mong thầy soi xét cho con. COn xin cảm ơn thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-10-2014

Câu hỏi:

Con chào thầy!
Thưa thầy con xin cảm ơn thầy về câu trả lời về sự rỗng lặng. <p>
Theo như thầy nói vậy thì chính tính biết là sự rỗng lặng, pháp trần là pháp trần, và sự tỉnh thức chính là biết được pháp trần có dính vào sự rỗng lặng đó hay không.
Con hiểu câu trả lời của thầy như vậy có đúng không ạ? <p>
Và thưa thầy cho con xin hỏi thêm 1 câu nữa là: Khi sự tỉnh thức thấy biết được sự rỗng lặng và thấy biết được pháp trần vốn không phải là mình thì lúc đó mình sử dụng pháp trần và sử dụng sự rỗng lặng qua sự tỉnh thức để chuyển hóa sắc thân, ngoại cảnh, pháp trần về với sự rỗng lặng có đúng không ạ! Con xin cảm ơn thầy nhiều ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2014

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông, trong đời sống thường ngày nên: <p>
- luôn quan sát tâm trạng, suy nghĩ của mình <p>
- hay luôn để tâm rỗng lặng, thường biết <p>

Con xin đảnh lể sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy kính mến! Khi con người lớn dần lên, tích lũy kinh nghiệm, kiến thức... những cảm xúc, định kiến mà kèm theo đó là bản ngã, bản ngã đi kèm cùng với tư tưởng, thật một điều lạ là khi khởi sinh tư tưởng con thấy nó sinh rồi diệt, trong con như có hai người vậy. Một đang tư tưởng, một lại biết cả cái tư tưởng đó diễn biến và mọi thứ xung quanh nữa. Tư tưởng thì kèm theo những định kiến, kiến thức tích lũy qua quá khứ vì vậy mà chứa đựng khổ đau, đối đãi nhị nguyên, khi tâm con vắng bặt tư tưởng nó vẫn thấy mọi sự việc diễn ra rõ ràng, chẳng có khái niệm cũng chẳng có gì gọi là khổ đau..., nó tự do và bình an. Con chợt nhớ bài pháp của thầy, tham, sân, si như sóng dậy, tánh biết là biển. Sóng ngừng thì biển vốn yên lặng, một bờ phiền não mà cũng ngay đó là bến bờ an lạc, chẳng phải đi đâu mà tìm, cũng chẳng tạo ra điều chi mà quay về sống trọn vẹn từng phút giây thực có của đời sống này. Con lại nhớ bài pháp của thầy, là hạt mít hãy cứ trọn vẹn là hạt mít đủ duyên rồi nó thành cây mít, mãi vọng cầu đâu thì càng xa đạo. Con năm nay mới 25 tuổi, vì còn trẻ nên con đường giáo pháp con hơi thiếu tự tin nên hay hỏi thầy, con cảm ơn thầy nhiều lắm ạ, ở chùa Linh Thông con được nhìn thấy thầy con vui lắm. Mong thầy thân tâm an lạc ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-05-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con cảm ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con hôm trước. Thưa Thầy, con kinh doanh nên thường những nhận định và đánh giá thị trường khách quan thì thấy phần nhiều là đúng, nhưng khi con ra quyết định cuối cùng thì lại chủ quan và đi ngược với chính nhận định mà mình đưa ra nên dẫn đến thất bại liên tiếp. Từ suy nghiệm và từ học hỏi Phật Pháp, con thấy hình như khi nhận định là cái tâm trong sáng, còn khi ra quyết định là cái "ta" ảo tưởng cộng với tham dục nên dẫn đến sai lầm. Không biết con suy nghĩ vậy có đúng không, mong Thầy hoan hỷ chỉ bảo? Và làm thế nào để loại bỏ cái ta ảo tưởng để mỗi khi ra quyết định một cách sáng suốt? Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! con xin trình bày sự hiểu pháp của con: <p>
Trường hợp 1: Khi vô sự thì lúc ấy tâm biểu hiện như thế nào thì tánh biết thấy như thế ấy. <p>

Trường hợp 2: Khi hữu sự thì tánh biết biểu hiện thành “thận trọng chú tâm quan sát” cụ thể hơn là tánh biết sẽ biểu hiện qua tư duy, phân tích, liên tưởng… để xử lý công việc, nhưng vì nhờ người đó đã học hiểu về các pháp giới định tuệ chế định nên phần lớn sẽ biết rõ cái nào đúng sai nên "tư duy - phân tích - liên tưởng” này không bị lôi cuốn theo chiều hướng của bản ngã ảo tưởng. Lúc này tánh biết trở thành tánh tư duy - tánh phân tích - tánh liên tưởng ứng ra thành hành động một cách thuận pháp dần dần. <p>

Như vậy, "nếu như nghe ồn ào mà con khởi tâm ưa thích thì tánh biết thấy là tâm có khởi ưa thích theo duyên ấy", hoặc tâm con đang tư duy thì tánh biết thấy là tâm có khởi lên tư duy… thái độ này chỉ xuất hiện trong trường hợp 1 thôi phải không Thầy? Vì ở trường hợp 2, tánh biết đã trở thành tánh tư duy, tánh phân tích theo như lý tác ý rồi? Bởi trong trường hợp 2 này nếu mà “con biết tâm con đang khởi lên tư duy” thì tâm tư duy của con lập tức dừng lại một nhịp (một vài giây) để nhường cho tánh biết thấy tâm tư duy phải không Thầy? <p>

Cả một ngày trừ thời gian ngủ, hành trì và giải lao ra, hầu như con đều nằm trong trường hợp 2, con ứng dụng như vậy có đúng hay không, con nhận diện tánh biết như vậy có toàn diện chưa, kính mong Thầy khai thị.

Xem Câu Trả Lời »