loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1090 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Vì lý do kỹ thuật, mục hỏi đáp tạm thời ẩn chức năng đặt câu hỏi.

Những câu hỏi đã gởi từ ngày 18/10/2020 đến nay, hệ thống không ghi nhận được.

Chức năng đặt câu hỏi sẽ được mở lại trong thời gian sớm nhất. Mong quý vị thông cảm cho sự bất tiện này.

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-03-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, do bận công việc mà lâu rồi con không lên Chùa được. Nhớ Thầy, và Chùa quá... Hôm qua đang ngồi miên man với những suy nghĩ, bỗng nghe tiếng chó sủa, con bất giác bật cười... Thì ra tiếng hét của Sư Lâm Tế là như thế này đây, phải không Thầy? Con kính xin đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-03-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Mấy hôm trước con bị một người thân đến tận nhà con trách móc, mạt sát con nhiều lắm, chẳng hiểu sao lúc đó con lại không buồn tức người này. Đến hôm nay thì con hiểu ra là vì con đã thấu hiểu được người này quá nhiều, bản chất ra sao, sự thật thế nào. Bản ngã người này không còn gạt gẫm con được nữa. Nếu lúc đó con phân bua, giải thích hoặc tức giận gây gổ lại thì chính là con tự khoác cho con thêm nhiều lớp vô minh bao bọc cho dày thêm hoặc là lúc đó con chưa học xong bài học đó của con. Nếu thế pháp sẽ cứ mãi đến hoài cho con học. Cũng giống như một em học sinh không lo ôn bài, đến khi đi thi thì lần nào cũng thi rớt. Thưa Thầy, không phải chỉ có sân thôi, mà tham hoặc si hoặc sợ hãi, ganh tỵ gì gì đi nữa, nếu mình thấu hiểu nó một cách triệt để thì lúc đó tự những thứ này không xuất hiện giống như một người tàn phế không còn làm hại được ai. Sẵn đây, con cũng xin đa tạ Thầy đã dạy rằng: "Tất cả các pháp bên ngoài đến như thế nào, dù là pháp thuận, pháp nghịch ra sao, pháp đúng sai ra sao, hoặc biện pháp xử lý như thế nào không quan trọng. Quan trọng là mình học ra được gì từ bài học đó." Hiểu được điều này con không còn loay hoay khổ sở như khi trước nữa. Con xin Thầy chỉ dạy thêm cho chúng con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con là một Phật tử lấy Đạo làm nền tảng cho cuộc sống của mình. Con đã học, nghe và cố gắng hành theo những điều từ các bài Pháp thoại của các Thầy bên Bắc Tông giảng, từ một số sách của Phật Giáo Nguyên Thủy và từ lớp học Vi Diệu Pháp mà con đã được học. Nhưng càng hành con càng lơ ngơ, nghi ngờ và tự hỏi không biết những điều mình đang cố gắng hành theo đó đã đúng với Pháp Phật dạy hay chưa. Con gần như muốn bỏ học, bỏ công việc, bỏ bạn bè ngoài đời và chỉ dành thời gian nhiều để đến chùa. Và con nhận thấy mình càng ngày càng hiền thiện hơn nhưng lại lơ ngơ, chậm chạp và chẳng ngộ ra được điều gì. Vì càng hành theo con càng gặp nhiều khó khăn hơn trong cuộc sống, rồi con lại tiếp tục phạm sai lầm cũ, con tự ti, mặc cảm vì nghĩ mình ngu ngơ, khờ dại. <p>
Trong lúc chán nản nhất vì không biết đâu là thật, đâu là giả thì con lại được 1 cô bạn dẫn đến lớp học Thiền của Thầy. Càng học, càng nghe Thầy giảng, và tập hành theo, con như nhận ra điều chân thực nhất mà bấy lâu nay con đang cố gắng đi tìm. Giờ đây con đã điều chỉnh lại các sinh hoạt trong cuộc sống của mình trở lại bình thường. Nhưng quả thật, con lại rất sợ phạm những sai lầm cũ. Nay con rút ra điều mà con nghĩ mình hiểu được trong những lời Thầy dạy, mong Thầy xem con đã hiểu đúng hay chưa để tiếp tục sách tấn con trên con đường học đạo. <p>
"Cuộc đời này chỉ là giả tạm, con người sinh ra từ cát bụi thì tất cả cũng sẽ trở lại với cát bụi. Việc hơn thua, được mất, thành bại trong cuộc đời này không phải là điều quan trọng, mà điều quan trong là mình học ra được những bài học gì khi đang còn ở trong cuộc đời này." <p>
Kính mong Thầy chỉ dạy. Con thành kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-02-2012

Câu hỏi:

Kính bạch Sư, con là học trò đã theo hai khóa học do Sư hướng dẫn và con đang thực hành những chỉ dạy của Sư. Con xin gửi lời tri ân đến Sư và các Đạo hữu vì đã cho con rất nhiều bài học quí báu qua những thắc mắc của các Đạo hữu và sự chỉ bảo ân cần của Sư. Con xin trình Sư cái "thấy" mà con trải nghiệm (con xin mượn lời của Sư và tạm gọi vậy):<p>

Con không biết gọi tên một số những diễn biến trong thân và tâm như thế nào cho đúng. Nhưng con chỉ "Biết" khi "Rỗng lặng", "Buông ra lặng lẽ" hay "Trở về" thì đều thấy tất cả mọi diễn biến đều như những dòng chảy liên tục "như chúng là" khi ấy. Tất cả đều có cùng một bản chất giống nhau, chúng thay đổi, không chủ thể... và con trực nhận ra rằng chính cái "muốn" thế này, hoặc thế kia, thậm chí "muốn" làm cho "mình" trở nên tốt hay hoàn hảo như "nó" muốn, mới tạo ra bao phiền não, khổ đau. Nên con đã lặng lẽ để mọi diễn tiến trong, ngoài, đến và đi "như chúng là" và nhủ rằng chúng chỉ vậy thôi. Thật kỳ diệu, mọi chuyện đến đi tự nhiên đã đem lại cho con nhiều điều thú vị từ trong gia đình đến mọi khía cạnh khác của đời sống. Con xin nguyện sống Thuận Pháp từ đây! <p>
Tri ân Sư!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-02-2012

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, nhờ thầy chỉ dạy, con nhận ra ngay cả với một khái niệm như "an nhiên" thì thật ra cũng chỉ như muôn vàn những khái niệm hay định danh, định tính mà con người dự phóng, tầm cầu và khao khát có được. Thì ra không phải mong được an nhiên, tỉnh bơ với mọi sự mà là phải thấy ra được mọi sự như chính nó đang là. Đỏ tới thấy đỏ, xanh tới thấy xanh, chỉ y nguyên như vậy mà không hề thêm bớt hay tô vẽ mong chờ. Và cũng như vậy, hãy sáng suốt nhìn nhận và tỉnh thức với ngay trong thực tại ấy thôi. <p>
Dạ năm Thìn, con không cầu được bay cao như rồng, con chỉ nhận rõ trong mỗi bước chân đều là mỗi bước trọn vẹn trên mặt đất này. Hoàn toàn. <p>
Con xin đa tạ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-02-2012

Câu hỏi:

Kinh thưa thầy!
Càng ngày con càng chắc chắn về những điều con thấy ra. Nhìn mọi thứ (các pháp) đến và đi TRONG IM LẶNG, và mọi thứ đến trong cuộc sống đều là bài học quý giá, tất cả lời nói bên ngoài không phải là tự thân sự thật. Đây chính là chìa khóa mà con dùng để tháo gỡ những gút mắc hàng ngày, mỗi lần vấn đề được sáng tỏ con rất biết ơn thầy!
Ngày xưa con thích hành thiền lắm, nhưng giờ lại thấy nó chẳng lợi ích gì nhiều ngoài việc điều khí điều tức của một phép dưỡng sinh. Thưa thầy con xin trình pháp để thầy ấn chứng cho. Bạch thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-01-2012

Câu hỏi:

Kinh nghiệm là một cách để học hỏi và tiến bộ chứ Thầy? Con đạp lên trên vỏ chuối, con té, lần sau thấy vỏ chuối con tránh ra, thế là tốt chứ?
Kinh nghiệm, chiêm nghiệm, thể nghiệm và chứng nghiệm khác nhau thế nào thưa Thầy. Xin cho con ví dụ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2012

Câu hỏi:

Bạch thầy, kính tri ân thầy đã nhiều năm dạy dỗ chúng con vô vàn điều Trí Tuệ. Thưa thầy, con thường quan sát sự thực hành của mình cùng với những trải nghiệm trong tiến trình đó. Nếu có điều gì mới, lạ, không hỏi ai được thì con thường tạm để đó, không vội kết luận đúng sai, tiếp tục theo dõi các yếu tố giúp cho việc thực hành được tốt, rồi chiêm nghiệm. Vì con nghĩ kinh nghiệm có đúng, thì cũng chỉ đúng tại thời điểm đó. Như vậy có được không ạ. Kính xin thầy bi mẫn chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, thỉnh thoảng trong khi đi bộ, hay ngồi buông xả con có cảm giác như không gian mênh mông vô tận và như bị mất hút vào khoảng không chẳng thấy thân đâu nên con sợ chết thì ngay đó con lại trở về trạng thái bình thường. Như vậy có phải con bị mất chánh niệm và đang mơ màng điều gì không ạ. Kính Thầy từ bi giảng giải cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, đầu tiên con kính chúc thầy nhiều sức khỏe trong chuyến hoằng pháp tại Úc. <p>
Con mong thầy sớm về để con lại được gặp thầy nghe pháp và tạ ơn thầy. Thầy quả có lòng từ bi và tình thương vô hạn. Con thật không biết làm sao diễn tả hết lòng biết ơn của con đối với thầy. Được gặp bậc thiện tri thức như thầy thật là một phước báu cho con. <p>
Hôm thầy gần đi Úc, mặc dù bận rộn vì phải tiếp nhiều người nhưng thầy vẫn từ bi dành cho con cả buổi chiều để giảng pháp cho con. Con vẫn nhớ như in từng lời thầy, thầy ạ. Con bảo con thiền định theo Yoga đã lâu nhưng gia đình con ít được yên vui. Mỗi lần có bất đồng với chồng là con thu mình trong trạng thái định, con cảm thấy bản thân con rất an ổn và không có nhu cầu làm hòa, chồng có giận thì giận, con chẳng quan tâm. Thầy nói con nhiều định mà thiếu tuệ. Thầy bảo tu kiểu như con thì chỉ có mình con an ổn còn những người xung quanh không được lợi lạc mà còn đau khổ. Thầy bảo pháp từ chồng từ con của con mang đến con không chịu học mà con lo đi tìm đi lựa pháp khác để học. Rồi thầy dạy về bài học mũi tên. Khi đã lỡ bắn mũi tên ra rồi thì ta chỉ nên theo dõi mũi tên rơi xuống mà không nên nỗ lực tìm cách lấy lại mũi tên vì như vậy sẽ tạo ra động lực mới, mà có động lực là có cái ta tạo tác, có khổ đau... và còn nhiều điều khác nữa... Chỉ có một buổi chiều mà con như đã được học với thầy từ nhiều đời nhiều kiếp, mọi thứ trong con cứ bừng sáng lên, không còn góc khuất nào mà không được ánh sáng minh triết của thầy soi vào. Lúc con chào thầy ra về mặc dù thầy có đông khách thầy vẫn còn dặn theo: con nên nhớ việc giữ gìn gia đình là quan trọng. Ôi, sao thầy có thể chu đáo đến vậy! Thầy lo bao nhiêu là việc lớn, thầy lo giảng pháp cho bao người mà thầy còn để ý và quan tâm đến từng hoàn cảnh như con. Con thật quá xúc động. <p>
Cũng may là con đã đọc được nhiều từ trang web của thầy nên mọi điều thầy nói con đều thông suốt cả. Đến nay đã gần một tháng, nghe lời thầy con không còn tầm cầu trong thiền định, con đã dần học từng bài học mà đời sống hàng ngày mang lại bằng sự thận trọng chú tâm quan sát. Cũng ông chồng mà con đã sống mười lăm năm nay ngày nào cũng cảm thấy bức bối nhưng sao nay lại thầy bình thường, dễ chịu. Khi có đủ hiện trú thì tình yêu tự nhiên cũng lớn dần. Cũng những đứa con nhưng bây giờ mỗi lần ôm hôn lại cảm thấy tình yêu mênh mông hơn, sâu sắc hơn. Con đã thấy ra rồi thầy ạ. Ngày xưa lúc con mới học Yoga con bảo nếu gặp Yoga trước con sẽ không lấy chồng. Rồi khi nghiên cứu Phật pháp con lại bảo nếu con gặp Phật pháp trước con sẽ không học Yoga. Nhưng bây giờ thì con đã hiểu: mọi thứ đều có lí do riêng để tồn tại. Một khi đã chín mùi thì duyên sẽ tới. Và thưa thầy đối với con thiện duyên đã tới khi con gặp thầy.

Xem Câu Trả Lời »