loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 938 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 21-02-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm nay con xin trình pháp với Thầy những gì con cảm nhận:
1. Cảm giác trạng thái vô ngã như đợt sóng nhấp nhô, có rồi lại mất.
2. Khi xúc chạm việc đời để đưa ra lựa chọn thì có một tư tưởng xuất hiện kéo suy nghĩ mình thoát khỏi lý trí bản ngã để đưa ra quyết định hợp lý hơn, trước kia con gọi là lực chánh niệm, giờ con gọi là lực vô ngã. Khi giao tiếp cái lực này cũng giúp con tự nhiên và mạnh mẽ hơn.
3. Con nhận thấy biết nhiều cũng khổ, ít ai tương đồng với mình, cái tôi ngã mạn cho rằng mình biết nhiều cũng lớn lên.
Thầy cho con hỏi các khái niệm về lực trong câu 2 của con là đúng chưa? Để phát triển cái vô ngã và làm suy yếu bản ngã thì phải dùng phương pháp nào thưa Thầy.
Con chân thành cám ơn Thầy đã chỉ dạy con trong thời gian qua.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-02-2019

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy.
Suốt mấy chục năm con gặp quá nhiều loại khó khăn, khổ đau (năm nay con 51 tuổi) nhưng con chưa một lần than thân trách phận mà luôn đối diện với nó nhất là mấy lần đau đại tràng co thắt, con đã trải nghiệm với nó có đợt đến 01 tuần, con chỉ ăn rất ít và cơn đau hầu như làm con không ngủ được, con không uống thuốc giảm đau nên con biết mình phải thả lỏng tâm với sự bao dung lớn nhất thì mới không bị thúc thủ. Quả nhiên sau mỗi lần trải qua cơn đau con lại cảm thấy nội tâm mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn.

Con là người sống thích suy tư, chiêm nghiệm, thời thanh niên thích đọc đủ các loại sách triết học đông, tây và con cũng đã tiếp cận đạo Phật mặc dù không hiểu bao nhiêu. Đến khi con nghe pháp của Ngài Ajahn Chah và sau đó phước báu cực lớn của con là được nghe pháp của Thầy thì con mới hiểu, mới dám sống với thân bệnh như vậy. Nhờ ánh sáng khai sáng rất lớn của Thầy nên con đã biết phát huy được của báu của mình, đó là: Hiện con vẫn sống, làm việc bình thường nhưng con luôn thấy được mình có một trường bình an rất lớn bao bọc cả trong và ngoài con cho nên mặc dù con vẫn suy tư như khi đang viết gửi đến Thầy đây, hay những bực bội, phiền não của cuộc sống đem đến đều không làm ảnh hưởng đến miền bình an trong con bao nhiêu. Con cũng thử chuyển tâm sang sống trong miền ý thức sinh tử luân hồi thì con thấy nó nhỏ nhặt, bức bối không phù hợp với con và con lại chuyển về miền bình an này để sống.

Thưa Thầy con cứ sống tự nhiên, đúng mức với miền sáng suốt, bình an này thì ngũ lực sẽ tăng trưởng thêm phải không Thầy? Con xin kính trình đạo vị của con và mong Thầy hướng dẫn thêm cho con. (Con cũng xin nói thêm đây là cách tiếp cận đạo theo duyên nghiệp của con một cách tự nhiên, không khiên cưỡng, còn các Đạo Hữu khác cũng có cách tiếp cận riêng theo duyên nghiệp của mình, không ai giống ai hoàn toàn như lời Thầy đã giảng).
Con xin đảnh lễ Thầy ạ. (Con: Chân Minh Đạo).

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, tuy hôm nay con lại đuối sức và chán nản nhưng đến chiều tối khi trông chừng con trai của con giữa nơi đông người, con mới nhận ra được thận trọng chú tâm quan sát vào việc thực tại là nhiệm vụ của mình không phải việc của pháp, (pháp không giữ con cho mình, pháp không chạy xe cho mình), nhiệm vụ của pháp cho thấy khi thất niệm (bất cẩn) là hậu quả sẽ thế nào. Có những điều đơn giản như vậy mà đến giờ con mới hiểu và hiểu rồi con rất vui mừng. Món nợ của quá khứ mình phải trả trong hiện tại đừng mong tìm cách để cho qua dù là tu học đi chăng nữa (có chăng tu học tốt là không còn quả tương lai). Nhưng 3 ngôi Tam Bảo từ bi luôn dang tay đón người quay đầu trở về bến giác. Do vậy trong cuộc sống con thấy thật hy hữu dù mệt nhoài trả quả mà vẫn thấy được chân lý như người mang vác nặng nề trong đêm tối mà được ánh trăng soi rõ đường về vậy.
Lòng con tràn đầy biết ơn sự khai sáng của thầy. Nguyện thầy thân tâm thường lạc.
Kính thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2019

Câu hỏi:

Con kính bạch Thày,
Nhiều khi con thấy tâm mình bất an, không yên, mặc dầu xung quanh không có chuyện gì bất thường. Có gì đó cứ che lấp làm cho mọi thứ cứ lờ mờ, nhạt nhẽo, không thấy hứng thú gì hết.
Nhìn rõ hơn con mới thấy tâm mình đang hướng ra bên ngoài tìm cầu mà không thực sống với hiện tại như nó đang là. Con trở về quan sát thân, thọ, tâm và pháp, bỗng thấy cảm giác bất an biến mất, thấy mọi thứ đang là trong trẻo lặng lẽ.
Con xin làm bài thơ trình Thày, có chỗ nào con thấy chưa rõ, xin Thày từ bi chỉ bảo thêm cho chúng con ạ.

Bởi tìm cầu bên ngoài
Tâm liền sinh bất an
Ngay đó soi sáng lại
Phiền não bỗng tự tan./.

Con thành kính đảnh lễ Thày
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy,
Con xin Thầy chỉ dạy cho con, pháp đến pháp đi, pháp vận hành mọi lúc mọi nơi, nhưng con lại không hay biết, con tiếp nhận pháp bằng bản ngã làm cho hư việc
Sáng qua và hôm nay khi con lễ Phật xong, con chợt nhận ra là con đang ở trong pháp, pháp xung quanh con, rất là đời thường, chỉ cần con không chen bản ngã vào, là mọi việc đều do pháp vận hành, dạ con hiểu vậy có đúng không thưa Thầy?
Con kính lạy Thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-02-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Đây là những thắc mắc trong sự tu tập của con:
1- Trong tu tập nếu mình không buông bỏ được bản ngã của mình thì mình sẽ không tiến bộ trên con đường tu tập. Nhung nếu mình có ý buông bản ngã thì đó đã là bản ngã của mình rồi. Thì mọi việc mình cứ làm tốt và để tùy duyên thuận pháp có phải không thầy?
2- Mình không cần phải đi kiếm các việc như bố thí cúng dường mà chỉ để tùy duyên mà làm thôi. Chứ mình mà khởi ý niệm muốn làm đó, nó cũng là trò chơi của bản ngã mất rồi?
3- Và khi mình lỡ làm sai chuyện gì đó thì mình cũng cứ để niệm tự nhiên đến và đi. Mình chỉ nhận biết nó vậy thôi chứ không cần suy nghĩ lại làm gì?
Ba câu hỏi của con chắc cũng chỉ là một thôi.

4- Khi mình tu tập cái biết đúng sai của niệm đầu tiên lặng lẽ, hằng biết rõ ràng, không cần suy nghĩ đó là thức đã chuyển thành trí rồi có phải không thầy? Tại vì nếu mình mà diệt hết niệm không biết gì nữa cứ như như bất động, thì là đất đá, cỏ cây mất rồi.

Đây là cái thấy của con, xin trình thầy:
Niệm trước không nhớ tới
Niệm sau chẳng nghĩ bàn
Kia chuyện tốt chuyện xấu
Chỉ trong vòng tương đối
Buông ngay niệm thảnh thơi
Chuyện đúng thì nên làm
Chuyện sai thì nên tránh
Khi thức chuyển thành trí
Không khởi tâm suy nghĩ
Vẫn hằng biết rõ ràng
Chỉ tùy duyên thuận pháp
Chẳng khởi niệm tìm cầu
Trò chơi của bản ngã
Kéo mình vào luân hồi
Chỉ chú tâm quan sát
An trú ngay hiện tiền
Lặng lẽ nhìn niệm khởi
Biết từng niệm sanh diệt
Giới định tuệ hiện tiền.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-02-2019

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,
Đầu năm con kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe để trụ thế dài lâu ạ. Con trải qua thời gian thực tập nay có cái thấy mới, nên kính mong thầy góp ý cho con:

Con bây giờ hiểu ra tại sao khi Ngài Huệ Khả trình pháp chỉ lễ ba lễ, vì ngay khi lễ là trình "cái đang là", "thực tại hiện tiền", giống như con hôm kia có đạp xe tập thể dục tối, thì suy tư nhiều việc bỗng nghe tiếng đốt pháo, giật mình nên tâm tư tự vắng lặng, quay lại với việc đạp xe, trong thấy chỉ thấy, con lúc này cũng như lúc Ngài Huệ Khả trình pháp, hay chỗ mà Đức Phật hằng sống và hiển thị qua đi đứng nằm ngồi ạ. Tuy nhiên, con thì tầm không lâu sau thì cái trong sáng bị che mờ bởi ngã, nhân, chúng sanh, thọ giả. Trong một ngày, con cũng nhiều lần vắng lặng hết ngã, rồi lại bị che, cứ như thế lập đi lập lại ạ. Con khi che lấp thì thấy che lấp, khi trong sáng thì thấy trong sáng, khi chán thấy chán, khi buồn thấy buồn, thậm chí có lúc trong con có cả ý tiêu cực tự tử, con cũng thấy ý tiêu cực tự tử, và khi vui con thấy vui. Dạ con thực hành như vậy có đúng không ạ? Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Kính,
Con. T.A.T

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-02-2019

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Con biết Thầy tuổi cao nhưng vẫn dành thời gian, sức khỏe để dạy dỗ chúng con, ban tặng sự kiên nhẫn của mình với tất cả loại người, với tất cả mọi chuyện, như thế để thấy rằng lòng từ bi với chúng con là vô bờ bến. Con xin năm vóc kính lễ Thầy. Khi con thực tập thường có 2 trạng thái tâm xuất hiện nhưng con k biết cái nào mới là chánh niệm: trạng thái tâm thứ nhất là có một tâm rỗng đang quan sát tất cả dù đang nghe thấy nhưng vẫn cảm nhận đc thân thể đang trong tư thế gì hay đang có cảm giác như thế nào....trạng thái tâm thứ 2 là đồng nhất tất cả thấy, nghe, cảm giác ngay đây là mình, tâm và đối cảnh là một chứ k có tâm quan sát như trạng thái đầu tiên. Ở trạng thái đầu tiên con dễ dàng xem cái tâm đang quan sát đó là mình và giống như là ngã là nơi trú ngụ an toàn êm ấm vì nó k phải là các cảm giác đau đớn ở thân, k phải cảnh, k phải âm thanh, nó rỗng lặng định tĩnh... Trạng thái tâm thứ 2 k có tâm quan sát, mà đồng nhất với cảnh, âm thanh, cảm giác nó thường mang lại niềm vui nhẹ nhàng. Xin thầy chỉ dẫn cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-02-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, tối qua con trải qua một cơn đau đầu dữ dội, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, trong lúc đau bệnh vật vã cả đêm chỉ có một mình và thấy rõ chẳng ai giúp được mình thật tội.

Lúc đó con không còn kiểm soát được tâm trí và cơ thể mình bởi đã quá đổ bệnh, một ý muốn dẫn dắt cuộc đời con và mang đến biết bao khổ đau. Ý muốn ngừng hết mọi ý muốn, ý muốn mình có thể buông ra, ý muốn để mọi thứ tự nhiên (mọi thứ tự nhiên thì đâu ai có quyền "đặt để" điều gì), ý muốn được tự do khỏi mọi ràng buộc, ý muốn chạy trốn và phủ nhận ý muốn, những tầng tầng lớp lớp đan chồng lên nhau làm con thấy dây thần kinh của mình sắp đứt. Dù trong lúc đau đến không thể chịu thêm một giây nào nữa, thì cơn đau đó chưa là gì so với nỗi bấn loạn trong tâm trí con, giống như một người muốn thoát khỏi nhà tù, nhưng bên trên bên dưới, bên trong bên ngoài dù giãy giụa đến đâu cũng chỉ va mình vào vách tường của tâm trí. Bởi vì tâm trí đâu có thể thoát khỏi tâm trí, cái muốn thoát khỏi đó là tâm trí, là ý muốn còn gì. Trong lúc cùng cực nhất ấy, dù có thấy ra điều đó đi nữa, ý muốn vẫn sống trong con như một sinh vật bất tử.

Sáng ra cơn đau đầu của con đã nhẹ như chưa từng có và con lại trở lại chính mình với những lo toan vụn vặt tầm thường của cuộc sống, chứ chẳng như trong sách con hay đọc được, sau một cơn khủng hoảng nào đó bỗng dưng "giác ngộ", thấy mọi mọi sự long lanh lấp lánh. Mơ tưởng đến điều đã xảy ra với người khác, mơ tưởng mình cũng được vào cửa, được thấy pháp, những mơ tưởng lẩn khuất ấy con thường chẳng dám thừa nhận với chính mình, tất cả chúng đã khiến con khắc khoải nhiều rồi. Con mệt vì ý muốn của con lắm, thật sự rất mệt...

Con cảm ơn thầy đã dành thời gian đọc ạ. Con không muốn lấy lời thầy để xây nên một mục đích hay con đường nào cho tâm trí con nữa, nếu thầy hiểu và vì từ bi mà không kết tội con thì cũng đã quá may mắn cho con, chỉ là con không biết mọi thứ rồi sẽ đi về đâu đây khi giờ đây trong con tràn ngập cảm giác vô nghĩa và một vài ý muốn cứ nảy sinh như chọc tức con?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-02-2019

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ.
Con thấy như sau: Khi thất niệm bất giác thì sẽ có đau khổ, nó nhắc nhở mình trở về thực tại, cảm nhận nó. Mình trở về thì không sao nữa.

Xem Câu Trả Lời »