loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 966 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-05-2019

Câu hỏi:

Hà Nội, ngày 07/05/2019
Kính bạch Thầy, Xin kính chúc Thầy thân thể mạnh khỏe. Con mong nhờ Thầy cho con xin lời chỉ dạy: Nên tiếp tục con đường tu dưỡng như thế nào cho phù hợp?
Con là Lê Ngọc An, sinh năm 1975, nhà quê tại Thanh Hóa. Hiện gia đình sống và làm việc tại Hà Nội.
Liên quan đến việc đặt câu hỏi trên, Dù trang Web có nhắc, kính xin Thầy bớt chút thời gian vui vẻ xem con trình bày quá trình và tại sao có câu hỏi trên ạ:
I. Quá trình lớn lên
(1) Con từ bé do cơ duyên được tiếp xúc với 1 nhà sư, bản thân rất thích thú vì được ăn cơm chay ngon, nghe lời từ ái; xin phơi kinh sách vì tò mò đọc được cái mình thích (chỉ dạng truyện) như Tây Du Ký, Sự tích Đức Phật Thích Ca. Thi thoảng trộm leo cây lấy trứng tổ chim do khuôn viên chùa có nhiều tổ chim; Viết điệp để được khen, thưởng bát chè. Hành trang đạt được là đừng làm việc ác, học lóm được ngũ giới, biết tượng ông Phật, Bồ Tát. Và còn nhiều giáo lý thiện, bất thiện mà mãi sau này mới biết.
(2) Con được lớn lên trong một gia đình nghèo nhưng đạo đức tốt (theo con)
(3) Có thể do hoàn cảnh vậy, khi con lên cấp 2, cả đến bây giờ con luôn có chủ trương cuộc sống là trường học, hãy nhìn xung quanh, học cái hay, bỏ cái xấu để giữ gìn/điều chỉnh thái độ và hành vi của bản thân (cũng theo quan điểm của con) và quả là có hiệu quả được ghi nhận của người xung quanh.
(4) Bản tính chung của con là hiếu đạo đầu tiên, muốn mọi điều bình an, rất muốn hạn chế tối đa thậm chí sợ sệt sự sứt mẻ, đổ vỡ, tổn thương người khác.
+ Con rất thích đọc sách, đặc biệt là dạng lịch sử, dã sử, tìm hiểu, ghi nhớ. Nhưng đôi khi lại dùng để thỏa mãn hư vinh (Như bây giờ hay nói là chém gió Thầy ạ).
+ Con rất thích quan sát để chiêm nghiệm và thực tế đã làm vậy. Công việc cũng cho phép con đi rất nhiều nơi chủ yếu trên đất nước VN, rất nhiều trải nghiệm. Và có thể tính con xem như dễ dãi, ham vui nên dễ hòa đồng.
(5) Tiêu chí của con tự xác định với bản thân lúc hơi hiểu sự đời và theo con đến tận bây giờ gồm:
+ Mình chỉ phấn đấu để đạt cuộc sống bình thường như bao nhiêu người ở xã hội. Và bây giờ con cũng đạt được điều ấy (theo đánh giá của xung quanh)
+ Mong muốn anh em quyến thuộc (đời 2, đời 3, đời 4) đoàn kết, hiểu biết, tôn trọng, thương yêu nhau, không cần ràng buộc về quyền lợi. Ở xã hội có môi trường làm việc lành mạnh về tinh thần.
+ Bản thân phát triển thì tốt, không thì vừa lòng và tự giải thích các vấn đề theo xu hướng tích cực như những gì từng trải nghiệm, chứng kiến, tập trung quan tâm tình cảm đến những người có quan hệ gần nhất (con cái, bố mẹ, anh em ruột) để giải tỏa vấn đề phiền khổ trong lòng.
+ Và bản thân con luôn đặt câu hỏi tại sao, thế nào cho phải và con luôn hướng đến mục tiêu đấy, tất nhiên phương pháp là thiện.
(6) Về ngũ giới, con phạm giới uống rượu. Các giới khác Đức Phật từ bi châm chước thì có thể xem như không phạm.
II. Tổng kết chung về cảm nhận cuộc sống (con không nhớ, nhưng có thể sau khi lập gia đình một thời gian)
Cuộc sống gia đình riêng, đại gia đình, anh em quyến thuộc nội ngoại cũng không đến nỗi nào. Nhưng cảm giác con lúc nào cũng cần cố gắng, giữ gìn, và thấy có vẻ các mối quan hệ mỏng manh, luôn thấy không vừa lòng, và lại cố gắng để vừa lòng. Và con vẫn rất khổ não, đương nhiên các đối sách vẫn đưa ra để đạt/hay giữ/hay hạn chế rủi ro được mong muốn của mình. Mọi việc vẫn rất ổn thỏa nhưng con tự cảm nhận được suy nghĩ của mình có gì đấy sai sai, chưa phù hơp, chưa giải quyết gốc rễ.
III. Hậu quả
Như phần II, không biết vì cái gì đó khó giải thích, con bắt đầu có xuất hiện thất bại, cảm giác thất bại, cảm giác bối rối, cảm giác bế tắc. Mặc dù vẫn xử lý mọi mối quan hệ bình thường (ít nhất theo nhận định bên ngoài). Và con âm thầm rất khổ não một mình. Con e một lúc nào đó mình đi vào ngã rẽ khác với tính cách của mình, mà mình không đủ tỉnh táo biết thiện, bất thiện.
IV. Cơ duyên và hiện tượng
(1) Cách đây gần hai năm, gia đình con có chút biến cố, mẹ con ốm nặng (theo con là biến cố lớn lúc đó_bố con đã mất), con có được em trai con điểm tỉnh một chút về thái độ đối với cuộc đời.
(2) Và được gợi ý đọc cuốn Thực Tại Hiện Tiền, sau đó là Sống Trong Hiện Tại của Thầy Viên Minh.
(3) Con đọc được khoảng nửa cuốn I, sau đó con tra Google xem Thầy là ai, ngẫu nhiên vào và nghe 1 video giảng đạo của Thầy, sau đó có kể lại và được em trai hướng dẫn vào trang Trungtamhotong. Con cũng nghe vậy vậy thôi từ bài giảng 14 trở lên (vì nó ở ngay trang 1) và bị cuốn hút tới bài 18.
(4) Con liên tục vừa nghe và so sánh các trải nghiệm đã qua của cuộc đời mình, của các hiện tượng xung quanh mà mình có chứng kiến. Con cũng tự nhắc mình là 1 năm mới có 1 khóa giảng, mình nghe liên tục như vậy liệu có quá tham, quá si mê gây hậu quả xấu không, nhưng không dừng được.
(5) Gần đây con có cảm giác con có chút thay đổi, lúc đầu cũng khá bất ngờ, hoan hỷ, nhưng ngay sau đó thì con bình thường trở lại với suy nghĩ là có thế nào thì nó thế đó đi, đến đi cứ thoải mái. Hiệu quả thực tế là rất tốt cho cá nhân con và những người tiếp xúc gần như vợ, con, và con khó lý giải, chỉ thấy vậy thôi.
+ Con từ bé đến giờ không đọc trọn một bộ kinh nào, tất cả kiến thức về Đạo Phật là do con cóp nhặt qua rất nhiều tài liệu mà con thích đọc. Con hiểu Đạo Phật có thể xem như một nền giáo dục. Kiến thức của con khá tạp nham do tò mò mà đọc thôi.
+ Từ hôm con nghe các bài giảng của Thầy, thi thoảng con cũng có xem, nghe thêm thuyết pháp một số Thầy khác (Xin các Thầy từ bi, vì con xem qua mạng cả) thì tự hình thành cách nghe, đọc là cái gì thấy hợp với mình nghe đọc, không thì tạm thời không cố tìm tòi căn kẽ, khác hẳn tính cách cũ của con.
(6) A Di Đà Phật, con có nhiều lần rất muốn ngay lập tức nhờ Thầy giải đáp một số hiện tượng, thắc mắc qua Web, thậm chí nảy lòng tham là được gần ngay cạnh Thầy để hỏi đáp. Nhưng gần như cứ có câu hỏi lại tự tìm được lời giải đáp từ bài giảng tiếp theo. (Lúc đầu con còn nghĩ mình có gì đó may mắn, thậm chí có vẻ mê tín Thầy ạ)
(7) Con tiếp tục nghe từ bài 4 đến 13, đến hôm nay con nghe hết bài 7. Và đến hôm nay con cũng chưa có/chưa biết một cách tu tập hệ thống nào cả. Và đang tự hiểu là học đại đi, cái gì hay ta học.
(8) Các vấn đề liên quan đến bản thân và mối quan hệ xung quanh, thái độ và hành vi được con tự nhiên hình thành/ứng xử/giải thích khá rõ ràng cả những cái từ quá khứ (hiểu riêng theo căn cơ hiện tại của con). Trên cơ sở đó, một số tính xấu lâu nay mình biết mà khó tránh mà bây giờ tránh dễ dàng. Và như con tự cảm nhận, cân nhắc là con có tiến bộ.
(9) Và con viết thư mong Thầy thương chỉ dẫn vì gần đây:
+ Con có cảm giác sợ hãi, có cảm giác luyến tiếc. Cái này con không biết trình bày thế nào cả, chỉ cảm vậy thôi ạ
+ Liệu con có dễ bị dẫn vào trạng thái Si không, có phải lẫn lộn giữa đối trị tiêu cực và hiểu biết, hiểu ra? Liệu có sa vào ngụy biện, trốn tránh hay ngụy quân tử, đạo đức giả hay không?


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-05-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm nay con thấy cái thân từ cổ trở xuống không liên quan gì đến con nữa, đến tối con thấy cái đầu cũng không liên quan gì con. Tóc tai chạm vào như chạm vào xác chết và suy nghĩ cũng không có nghĩa lý gì nữa vì nếu chết liền thì nó không có tác dụng gì rồi. Con thấy không có gì tiêu cực ở đây, chỉ như mình vừa cắt một sợi dây trói buộc nữa, thấy tự do hơn. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-04-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy trải qua nhiều trải nghiệm trên chính mình con đã hiểu được lời Thầy dạy. Nghe pháp thoại của Thầy nghe đến đâu hình như con đều thấy đến đó. Và con cũng thấy được lợi ít của cái sống thuận pháp như nó đang là. Tuy thời gian sống với pháp như nó đang là rất ngắn ngủi nhưng con cảm nhận được thật hạnh phúc. Vì do tập khí của bản ngã quá sâu dầy nên nó cứ khởi sanh lên nên con phải quay về nhìn thêm tập khí ấy. Đôi lúc mất chánh niệm mất tinh tấn nên phải chạy theo những lôi cuốn ấy rồi bị đắm chìm bị luân hồi sinh tử bị phiền não khổ đau bị căng thẳng... Thức tỉnh, chánh niệm lại thì thấy sự sanh diệt của chúng và con luôn luôn thay đổi thái độ nơi chính mình cho thuận pháp. Con xin cảm ơn thầy ạ. Vì bệnh con càng ngày càng sanh lên quá nhiều. Nên con cần nhẫn nại với cái khổ thân này để điều chỉnh thái độ cho đúng tốt. Nếu không thấu hiểu những lời Thầy dạy chắc con không đứng vững nổi. Vì con quá nhiều bệnh. Bệnh này chưa khỏi lại sanh bệnh khác. Nhưng con vẫn phải nhẫn nại đi và đi trên con đường Thầy chỉ dạy. Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-04-2019

Câu hỏi:

Thầy kính của con!
Cũng đã lâu rồi con nay mới viết thư cho thầy. Cũng bởi lẽ từ khi con được thọ nhận pháp thầy hướng dẫn thì con thấy mình tự xác chứng cho mình_ bởi thường trở về thấy ra nên bản thân con luôn biết mình còn khiếm khuyết điểm nào chưa " vượt qua" được. Người tu chứng không phải là đạt được cái gì mà là thấy rõ mình đã thông suốt cái gì và chưa thông suốt cái gì mà bản thân hành giả phải tự biết thầy nhỉ?! Con trộm nghĩ, Đức Phật hay thầy với lòng đại từ không có nghĩa là cứu vớt con ra khỏi bể khổ mà chỉ chỉ hướng cho chúng con thường trở về trọn vẹn thấy ra trên Thân _ Thọ _ Tâm _ Pháp, chính những nhận thức và hành vi sẽ là " chất lượng" của cuộc đời ta. Thầy à! Hôm nay con thấy mình sống ngày càng đơn giản hơn nhiều về tất cả mọi sinh hoạt ( từ cái ăn, cái mặc, ...) nhưng vẫn thấy an vui. Chính những điều này những người thân xung quanh con lại thấy con sao dửng dưng ( ngơ ngơ) trước những cuộc vui mỗi khi gia đình có dịp tổ chức cái gì ( con không còn hứng thú với ly bia chén rượu hay chuyện được này mất kia chút nào thầy ạ). Nhưng thật sự con biết rất rõ mọi cái chứ không ( ngơ ngơ) như người ngoài nhìn vào thầy ạ.

Con xin đê đầu kính đảnh lễ thầy từ xa,
Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe ạ.
Con: Tuệ Minh
Đà Nẵng, 24.4. 2019

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2019

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ!
Thưa thầy, con có một trải nghiệm khi nghe pháp thoại như sau: thường con nghe một bài pháp rất nhiều lần và con đều thấy cái mới mẻ và thêm sáng suốt khi nhìn vào tâm mình, nhưng thỉnh thoảng có những hôm con nghe tai nọ thì nó ra tai kia. Những lúc như vậy thường là tâm con không tịnh, như thể con nghe bằng lý trí, khi đó con thấy bài pháp nào cũng có nguyên lý giống nhau. Giờ đây khi hiểu ra điều này con càng cảm nhận rõ hơn sự hạn chế của lý trí, và cái tâm thấy biết vô ngã, tỉnh thức mới rộng lớn bao la làm sao, trong lành làm sao. Việc thực hành Phật pháp càng ngày càng làm con hứng thú hơn, cố gắng chánh niệm hơn. Con biết ơn thầy biết bao. Con xin đảnh lễ thầy và bày tỏ lòng biết ơn và tôn kính đến thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy sau khi trở về quan sát lại chính mình con thấy tâm mình thật sự không yên nó luôn luôn sanh diệt liên tục và bản ngã luôn xen vào quá nhiều, nó luôn luôn lừa đảo con, con không tin vào nó nữa (khi con có chánh niệm). Nhưng con lại thấy có 1 cái gì biết hoàn toàn những thứ này và giờ đây Thái độ của con dần dần cũng tự thay đổi theo sự vận hành mặt thuận và nghịch của pháp (cũng đỡ hơn trước). Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-04-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Đầu thư Thầy cho con gửi lời hởi thăm sức khỏe tới Thầy. Con chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe, an lạc.
Có lẽ không có lời nào tri ân hết tất cả những gì Thầy đã dạy bảo con. Nhờ Thầy mà con đã khai sáng được tâm trí của mình. Trước đây, khi con gặp khó khăn hay những trở ngại mà người khác gây ra cho mình, con cảm thấy rất bức xúc và đau buồn cho bản thân mình. Giờ đây, con thấy mình khôn lớn hơn, nhìn mọi việc với sự bình thản, không còn xốc nổi nữa và cũng chấp nhận mọi thứ xảy ra.
Con cũng tập quan sát Pháp đến và đi nhưng con cũng chưa thấy hết được các trạng thái. Có những Pháp con thấy (có thể do Pháp tác động mạnh) nhưng có Pháp thì con lại không cảm nhận được.
Con vẫn thực hành chánh niệm nhưng chưa được liên tục cả ngày, và thường xuyên con bị thất niệm. Con chỉ tập trung được một lúc rồi đầu óc con lại nghĩ linh tinh, những lúc thất niệm con cũng biết. Nhưng con thấy mình thất niệm, suy nghĩ rất nhiều, chánh niệm thì ít.
Hàng ngày, con vẫn thực hành thiền định. Hôm nào con bận không tập được con thấy đầu óc mình không được minh mẫn lắm. Trước đây khi con ngồi thiền con hay theo dõi và điều khiển hơi thở (kiểu như tập thở khí công), nhưng giờ đây thì con chỉ thở và tập quan sát hơi thở. Con cũng không biết mình có tiến bộ hơn về thiền định không nữa? Con chỉ nhận thấy một điều rằng, khi đứng trước những khó khăn, trái ngang của cuộc sống, rồi những cám dỗ về vật chất,...con cảm thấy rất là bình lặng, khi người ta nói không tốt với mình, con chẳng thấy buồn như trước kia nữa (cũng hơi bực chút nhưng rồi hết cũng nhanh). Con thấy khi ngoại cảnh tác động, con không bị vướng mắc nhiều lắm
Con xin phép Thầy cho con được dừng bút tại đây. Con rất biết ơn Thầy, con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe và an lạc.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, sau một thời gian tu học, tự nhiên bây giờ con thấy mình như không học gì cả. Cứ không lo, không nghĩ, không muốn, không cầu. Cái gì đến thì mình cứ xử lý rồi trả về cái không làm gì cả, như thau nước đã xối đất cát trên đá trôi đi hết vậy. Thực ra, con phát hiện ra mình còn nhiều cái sai sót, nhưng nguyên nhân gốc rễ là mình chưa trọn vẹn với hiện tại. Bài học sẽ đến hoài cho đến khi nào mình thực sự hoàn toàn đang có mặt ở đây và bây giờ. Cốt lõi vẫn là trọn vẹn với hiện tại mà thôi.
Con cám ơn thầy và nguyện thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Dạ kính thưa thầy cho con hỏi: trong khi thiền tập con đã nhận ra là mình đang có cái tâm ganh tị với 1 đối tượng, con dùng chánh niệm để soi thẳng vào nó thì từ từ nó hết nhưng khi đối tượng đó quay lại thì tâm ganh tị đó cũng quay trở lại nữa. Con nghĩ rằng tâm ganh tị này thật sự không phải hết mà nó trốn đâu đó thôi. Thường thì những tâm khác ví dụ như cơn giận đi khi soi chiếu như vậy thì nó hết một cách tuyệt đối, 2 là khi có trở lại thì nó cũng mờ dần hơn trước và tới lần thứ ba thì nó cũng biến hết luôn. Còn cái tâm ganh tị này nó cũng mờ nhưng mà nó giống như là bị che mờ để chánh niệm chiếu soi không được chứ không phải là mờ dần rồi mất, dường như con có cảm giác mỗi lúc nó mạnh thêm, xin thầy chỉ dạy giúp con. Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-04-2019

Câu hỏi:

Con đảnh lễ Thầy!
Con xin trình pháp như sau:
Trước đây con thường quan sát tâm mình, mỗi khi có ý nghĩa phóng dật, tâm tham, tâm sân sinh khởi con nhận ra nó và quay về với thân tâm ngay hiện tại. Con thực hành như vậy và có tiến bộ nhiều trong đời sống và tu tập.
Tuần rồi con nghe lại bốn bài pháp của Thầy của khóa thiền thứ 11, trong đó Thầy dạy: buông bỏ, quay về, trọn vẹn và sáng suốt với hiện tại. Con thực hành trọn vẹn như sau: con không quan sát tâm mình, con chỉ cảm nhận thân tâm của mình ngay hiện tại như: đang ngồi con trọn vẹn trong sự ngồi, đang nghe pháp trọn vẹn trong nghe pháp… con thực hành như vậy và mỗi khi con buông lung phóng dật con đều nhận ra ngay và tự dưng con trở lại thực tại mà không cần phải quan sát thân tâm mình.
Con ví như trước đây con ngồi dưới gốc cây nhìn lên cây quan sát xem có chiếc là nào rụng xuống hay không? Bây giờ con chỉ ngồi dưới gốc cây, trọn vẹn sự ngồi, mỗi khi có chiếc là nào rụng xuống con liền biết là lá rụng cũng đồng thời luôn trọn vẹn trong sự ngồi của mình.
Xin Thầy chỉ bảo.
Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »