loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1005 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-07-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con được biết Đức Phật giác ngộ không phải thông qua thiền định. Vậy giác ngộ là trực nhận chân lí chứ không cần thông qua bất kì một phương pháp nào. Những lúc buổi sáng thức dậy nhìn ngắm mây trời, sông núi con thấy cảnh vật xung quanh rất thanh bình và tâm hồn mình cũng tĩnh lặng, lúc đó con chợt nhận ra mọi thứ vốn đã ở nơi thanh tịnh chỉ do vô minh, dục vọng sinh khởi lên mà con người mới phải chịu đau khổ. Phải chăng cuộc đời không phải là bể khổ như người ta đã nói mà là do mỗi người tự tạo ra bể khổ cho chính mình.

Cuộc đời vốn đã rất là hoàn hảo và cuộc đời cũng là vị thầy vĩ đại nhất có đủ từ bi và trí tuệ để hun đúc cho chúng ta giác ngộ giải thoát. Vậy thì mỗi người chỉ cần trở về trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang xảy ra để học ra ngay nơi đó bài học của Pháp mang lại. Nói tới đây con lại nhớ đến bài thơ của thầy:
"Nói, làm thường thận trọng
Luôn trọn vẹn chú tâm
Lắng nghe, quan sát rõ
Đến đi pháp lặng thầm"

Những gì con viết ở trên có gì chưa thông suốt mong thầy chỉ bảo thêm cho con và nếu được thầy có thể cho con thỉnh cuốn “Sống trong thực tại” của thầy được không ạ?
Con kính chúc thầy mạnh khỏe và sống thật lâu để chúng con học hỏi và nương nhờ.
Con Tịnh Tâm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy
Dạ từ 2 năm nay con thường nghe pháp Thầy giảng, nay con xin phép nói lên những suy nghĩ của con về việc bố thí hay cúng dường Tam Bảo ạ, con xin Thầy chỉ dạy thêm cho con.
Dạ, Con khi sinh ra và chết đi chỉ có hai bàn tay trắng, khi sống trong cuộc đời này, nếu con may mắn có được tài sản của cải mà không biết cho ra là một sai lầm rất lớn và còn là một cái tội với trời đất. Vì khi con được sinh ra Pháp ban cho sự may mắn hay năng lực có tài sản vật chất cũng giống như Pháp trao cho con một món quà rồi bảo con nên san sẻ cho người khác nữa, nhưng nếu con vì lòng tham hay ích kỷ mà không biết chia sẻ, thì đến một lúc nào đó cũng sẽ bị mất mát mà người đời thường hay cho là bị phá sản, vỡ nợ. Vì không có cái gì là của ta, tất cả vạn vật trong trời đất này đều thuộc về vũ trụ, con chỉ là trung gian sở hữu nhất thời để thực hiện nhiệm vụ chia sẻ với cộng đồng, chứ tài sản không thuộc về con hay bất kỳ ai mãi mãi phải không thưa Thầy?
Dạ, con suy nghĩ như vậy có đúng không ạ? Con xin tri ân công đức của Thầy.
Dạ con kính chúc Thầy nhiều an lành.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-07-2019

Câu hỏi:

Con chào Thầy,

Sau một thời gian quán sát trọn vẹn với những gì đang diễn ra, con thấy sự nhận biết hiện tại của con có nhạy bén hơn trước, dù nhiều lúc vẫn chưa đủ. Con cũng thấy ra rằng tất cả vốn chỉ là sự vận hành của Pháp, Pháp đang diễn ra, mọi nơi, mọi lúc.

Đặc biệt là những suy nghĩ, cảm thọ của con, chúng cũng chỉ là pháp đang vận hành, bởi những điều kiện, tập khí, kinh nghiệm, tri thức... mà con tích lũy và phản ứng xưa nay. Ngay đến việc con đang gõ phím đây cũng là những sự vận động của Pháp đơn thuần.

Bởi thấy ra như vậy, con nhận ra được rằng dù là tâm tư gì của mình, cũng không khác mây bay trên trời, cây lay gió động, và con có thể hiểu tại sao chỉ cần thong dong, lặng lẽ ngắm nhìn mọi sự trôi.

Con cũng nhận thấy ra xưa nay bao việc tham sân si của mình, vốn như thầy khai thị, là do cái Ngã, cái tâm vị kỷ của mình tạo tác mà ra cả. Mặc dù con cũng thấy rằng nó sâu dày và mạnh mẽ bởi tập khí từ lâu nay.

Nhưng con tin, nếu con vẫn cứ nhận diện, nhìn sâu, và thấy ra, thì rồi cũng đến lúc thấy rằng mọi thứ cũng vốn chỉ là Pháp đang vận hành, còn tập khí dù có tinh vi ghê gớm ra sao cũng chỉ là ảo mộng không thực.
Con chúc Thầy khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-07-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con nghĩ rằng mình vô cùng may mắn khi biết được đến những bài pháp và lời dạy của thầy.
Con lớn lên trong gia đình có nhiều xáo trộn, bất hòa.
Trưởng thành, con kết hôn rồi li dị, con của con cũng bệnh tật không giống người bình thường. Đối diện với bao nhiêu việc cùng lúc, con càng lý trí, càng tìm cách thoát ra, càng tìm cách trốn tránh hoàn cảnh thì càng tệ, càng đưa ra nhiều quyết định sai lầm.
Trong lúc con mất phương hướng nhất, trống rỗng nhất, nghe và thực hành theo những bài pháp thoại của Thầy đã giúp con dần tĩnh tâm, bớt trầm cảm, con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.
Thầy cho con hỏi, đợt này khi nằm ngủ, con nhắm mắt, quan sát thân tâm thì thấy khi quan sát đến đâu, cảm giác như ở đó không hiện hữu cơ thể (đầu, tay, chân...) mà chỉ còn là khối khí hoặc khối ánh sáng mờ mờ.
Đặc biệt, nếu con đau vai cổ gáy hay chỗ nào, con nhắm mắt hướng tâm quan sát đến đó, thì liền thấy thành khối khí sáng mờ và không còn một chút cảm giác đau đớn nào, rất thoải mái, không hề sợ hãi.
Dạ Thầy chỉ giúp con xem hiện tượng đó có vấn đề gì không ạ? Con có cần điều chỉnh gì không ạ?
Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con xin đảnh lễ tạ ơn Thầy đã trả lời thư con. Đúng là khi con xúc chạm việc sinh tử của người thân con quên chánh niệm tỉnh giác trọn vẹn với thực tại mà bị tình thương các thứ chi phối, tiếp sau thì tâm sợ hãi khởi lên con lại chỉ muốn dẹp mà quên trọn vẹn để hiểu về sự sinh diệt của nó. Con lại bỏ qua 1 bài học mà Pháp đưa đến. Hôm nay con nghe nhiều lần bài giảng đầu tiên khóa 19 của Thầy và con đã thấy ra vấn đề. Chỉ cần chánh niệm với Pháp đang là, không thêm bớt gì nữa thì sẽ thấy các Pháp thật thanh tịnh biết bao. Con cứ tưởng là, cho là nên bị bao trùm không hay biết. Con xin đảnh lễ sám hối với Thầy vì những lời quý báu của Thầy dạy đã bao hàm tất cả nhưng con lại thất niệm.
Con kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin được trình Pháp với Thầy như sau ạ: Mỗi khi con bị lôi cuốn, dính mắc theo một đối tượng nào đó: Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp thì một lời nhắc bên trong con hoặc cũng có thể con ấn tượng câu nói của Đức Phật quá: “Các Pháp hữu vi đều vô thường”, con như bị “dừng hình” lại trước sự lôi cuốn đó ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-07-2019

Câu hỏi:

Sáng nay khi vừa viết thư cho Thầy xong. Con tiếp tục yên lặng, quan sát bản thân. Con cũng tự trả lời mình. Và giờ đây khi thấy được câu trả lời của Thầy. Con mừng quá! Vì con cũng như đã trả lời ý Thầy đặt ra cho con.
Con tự trả lời bản thân rằng. Con đang học nhìn rõ bản thân và sự thật của cuộc sống. Nên pháp đang dạy con. Khi tĩnh lặng, tâm con hiện lên thế này Thầy ạ: những việc này đến, đang dạy con thế nào là khổ do nghi ngờ, sân giận. Mình có thể biết được suy nghĩ của mình mà không thể nào kiểm soát suy nghĩ của người khác. Chính mong muốn kiểm soát đó làm cho mình khổ. Khi con nhẫn nại tiếp tục thì con thấy từ từ tâm con rời ý định kiểm soát được người khác. Chuyện gì cần đến sẽ đến, đến lúc cần đi thì đi. Con thấy chồng con giờ giống như đặc sứ, được phái đến dạy con đủ thứ những bài học về sự bất như ý, và cái khổ do cầu toàn trong cuộc sống.
Con bình thản trở lại. Rồi mỉm cười: Thế là học được một bài nữa rồi! Cứ nhẫn nại chờ xem bài học tiếp theo là gì nhé! Lòng con bình an đến lạ!
Nhờ ơn Thầy, nhờ bám chắc vào lời Thầy dạy, mà sự sân giận đến đi trong con nhanh hơn! Êm dịu hơn! Mỗi khi nhìn lại con thấy thật thú vị.
Con không biết sao tỏ hết lòng biết ơn gửi đến Thầy! Con sẽ luôn nhớ lời Thầy, và con sẽ ổn hơn mỗi ngày Thầy nhé!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-07-2019

Câu hỏi:

Thầy kính!
Hôm nay trên đường đi làm về con chợt nhìn vào 1 chiếc ô tô hạng sang và thấy ra: Cái xe này được rập một cái khuôn, do con người dùng ý chí cá nhân để tạo ra nó, nhưng thực chất đó chỉ là khái niệm do con người đặt ra thôi. Chứ nó bản chất cũng chỉ là tập hợp những phân tử sắt, kim loại, cao su… do con người thổi ý chí vào nó nên mới ra cái xe. 10 năm hay 100 năm hay 1000 năm nữa những thành phần cấu thành cái xe đó không thay đổi, chỉ có ý niệm của con người ta tự cho cái ô tô được sinh ra - được sử dụng nên bạc màu, rỉ sét, hỏng hóc – và cuối cùng là hết date. Thực chất nó chỉ là sự vận hành của Pháp, tất cả chỉ là các phản ứng hết sức tự nhiên của các hợp chất tự nhiên, và con mắt của ta nhìn nó bạc màu, hỏng hóc lại ảo tưởng rằng do thời gian trôi đi làm chúng bị như thế. Chúng ta ảo tưởng cái xe được chế tạo theo cách này thì sẽ là sang trọng, theo cách kia thì bình dân. Như vậy thời gian dường như không phải là sự thật, mà thời gian chỉ là khái niệm do con người đặt ra với nhau để giúp cuộc sống dễ dàng hơn thôi, con nghĩ thật sự chỉ có những sự kiện của pháp đang rốt ráo xảy ra mà thôi.
Từ đó con mới thấy rằng: Toàn bộ thế giới vật chất do con người tạo ra thực tế nó chỉ thật trong cái tưởng tượng của chính con người, và con người bị dính mắc vào chính cái mình tạo ra. Qua đó bắt đầu khái niệm được đặt ra, xe đẹp-xe xấu, xe rẻ tiền-xe mắc tiền, xe nhà giàu-xe nhà nghèo… bắt đầu sự phân biệt đẳng cấp được tạo ra, xã hội phân chia giai cấp và đẻ ra nhiều luật lệ, nhiều dính mắc và nhiều tâm sân sinh khởi từ chính cái ảo tưởng này.
Sau đó con nhìn lại chính mình, cái cơ thể mình đang sống ở đây, cũng chỉ là tập hợp của đất-nước-lửa-gió-không khí-và tánh biết. Và con chợt hiểu ra rằng xác thân này cũng là tập hợp từ những đơn vị phức tạp trong tự nhiên, là tập hợp những Pháp liên tục xảy ra rốt ráo, chứ con người cũng chỉ là 1 khái niệm do cái ta ảo tưởng dựng nên mà thôi. Sinh ra-trưởng thành-già và chết đi, các mức đo lường số tuổi sống cũng chỉ là do cái ta ảo tưởng nghĩ ra. Làm gì có người trẻ, người già, làm gì có người hay kẻ dở, làm gì có người ngu kẻ khôn. Trẻ hay già, ngu hay khôn cũng chỉ là khái niệm được dựng lên thông qua mắt nhìn, tai nghe và được đánh giá qua cái ta bản ngã thôi mà. Đó chỉ là Pháp đang vận hành và mình không thể can thiệp vào quá trình đó được, tự nhiên cho ta cái tánh biết để ta học hỏi quá trình đó mà thôi. Đúng là đôi lúc con tự hỏi mình: Vì sao mình lại xuất hiện một cách trơ trẽn trên cuộc đời này như vậy? Cách đây 10 năm con từng mơ mình làm ông nọ, bà kia, giúp ích một kỹ năng gì đó cho đời. Và đến tận bây giờ con mới tìm được câu trả lời cho chính con: Đó là sinh ra để tìm về tự tánh, tìm về cái thật nhất đang diễn ra, cái đang là. Học trọn bài học của chính mình. Mà người giúp con nhận ra chính là Thầy, con biết ơn Thầy nhiều lắm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-07-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi!
Càng lúc con càng thấy rõ, đời sống đúng là trường thiền lớn.
Tiếp xúc với đủ kiểu người, đủ kiểu chuyện con mới biết tâm mình tham cỡ nào, sân giận cỡ nào, mê mờ cỡ nào. Đôi khi con nghĩ con thanh cao lắm, tốt bụng lắm. Nhưng khi đụng chuyện mới thấy tâm mình còn tính toán ghê lắm, vẫn còn ham danh thế gian lắm, và sân giận cũng ghê lắm, cũng đầy sự đòi hỏi hoàn hảo Thầy ạ! Vì vậy mà tâm cứ ngầm ngầm khổ.
Mỗi lần vậy, con thật chậm rãi, hít thở. Con không bắt tâm mình phải vầy phải kia nữa. Mà lúc đó con chỉ nói, mình đang tham nè, đang tính toán, so đo nè. Con cứ làm vậy thì có hợp lý, có đúng lời Thầy dạy không Thầy?
Nhiều khi con còn hay phán xét. Người này hoặc là hoạt động này là ko tốt, đôi khi xa xa mọi người ra luôn. Nhưng con thấy cũng không ổn. Tu tiến bộ là khi con không quá tách biệt, khắt khe đánh giá cuộc sống ngoài đời. Mà con vẫn sống hòa nhập và biết tâm tham sân si rõ ràng và dù tham gia các hoạt động cùng mọi người nhưng không mê đắm, dính mắc và chấp nhất phải không Thầy?
Khi con thấy cảnh khổ của ai đó, lòng lại chộn rộn, suy nghĩ, làm sao để giúp. Bất chấp hoàn cảnh của mình, đôi khi làm người thân buồn lòng luôn. Nhưng nhiều khi nhìn lại thì sự giúp của con cũng không hiệu quả lắm, có lẽ con chưa đủ trí tuệ để giúp đúng. Sau này, mỗi khi thấy cảnh khổ, con vẫn thấy thương, nhưng nghĩ rằng có lẽ đó là duyên nghiệp và nhân quả của mỗi người. Nên con không chạnh lòng nhiều nữa. Con suy nghĩ vậy có đúng không Thầy?
Con cảm ơn Thầy rất nhiều. Nhờ những lời Thầy dạy mà con thấy mình ổn hơn mỗi ngày. Nhưng vẫn sợ con không hiểu đúng lời Thầy dạy nên con trình lại với Thầy những suy nghĩ của con.
Con mong Thầy thật nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Khi con đang viết cho Thầy đây thì thân tâm con đang tự chánh niệm, tỉnh giác bởi con biết con đã thoát ra được thế giới khái niệm, lý trí, thời gian, con thấy thật tự do, thoải mái, sáu giác quan vẫn hoạt động tự nhiên, bình thường, ý thức vẫn làm việc bình thường để chọn từ viết cho Thầy mà con thấy vẫn thoải mái, không hề có sinh tử, trói buộc gì. Những ý nghĩ hiện lên con thấy đúng như Thầy từng nói: như hoa đốm giữa hư không. Con biết con đang ở trong chân đế mà cũng bình thường vậy thôi. Chỉ có mỗi khác biệt là con cảm nhận được sự bình an phi thời gian, tâm không hề còn khởi lên để đòi hỏi cái gì nữa, mặc dù con đang ho nhưng con chẳng thấy sợ, chẳng thấy lo lắng gì cả. Con gặp quá nhiều khổ đau đến tận cùng nhưng không ngờ con có phước báu quá lớn gặp được lời Phật dạy và gặp được Thầy đã khai mở cho con nhận ra được tâm rỗng lặng trong sáng, vô vi vô ngã vô cùng quý giá. Con vô cùng biết ơn Thầy ạ. Con đang bận nhiều công việc để nuôi hai con nhưng con sẽ sống trải nghiệm thuần thục trong tục đế. Con biết Thầy rất bận và cũng rất nhiều Đạo hữu cần đến Thầy. Con luôn nguyện cầu Thầy được khỏe mạnh, trụ thế dài lâu để chúng con được nương nhờ vào bóng mát của Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »