loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1055 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-01-2020

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ. Con có nhiều thắc mắc nên chắc sẽ hay hỏi nhiều lắm ạ. Mong thầy hoan hỷ trả lời cho con. Trước đây có một bạn tới chùa Bửu Long ở lại một thời gian nói với con rằng ở chùa thầy vận động xây cất mỗi cái cốc là cả 900 triệu. Khi ấy con nghĩ là tiền đâu phải dễ kiếm, phải khó khăn vất vả mới có, sao thầy lại có thể vận động như vậy được. Sau này con mới tới chùa xem có đúng như lời bạn kia nói không, thì mới thấy chùa sao mà thanh tịnh đến vậy. Từ đó con thường tới lui chùa giúp quét dọn hoặc chỉ để dạo quanh thư giãn. Nhờ đó con biết tới thầy được nghe pháp của thầy thường xuyên, rồi cúng dường xây dựng Tăng xá, Thiền xá... và có duyên dẫn thêm bạn bè tới chùa nữa. Con xin sám hối vì trước đây con đã hiểu lầm thầy. Và con cũng cảm ơn bạn ấy vì nhờ bạn ấy nói sai sự thật mà con mới có duyên lành được biết tới thầy, được nghe thầy giảng mỗi ngày ạ. Con thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, con bắt đầu thấy yêu thương cuộc sống này vì cuộc sống với con cùng là một. Vạn pháp cũng đến và đi một cách nhẹ nhàng nhưng không đơn giản, không đơn thuần như một công thức mà trí óc bình thường có thể tính toán được. Dần dần loại bỏ những gì mà từ xưa đến nay mình trông cậy vào trên cái gọi là cảm xúc, tâm trí còn bám víu và những sự thật trước kia có thể là kinh hoàng nay cũng như bọt bóng, chẳng có nghĩa lý gì nữa. Con có sai không khi nói mình cũng là vạn pháp và vạn pháp cũng là mình?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-01-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Thầy thường khuyên chúng con trở về thực tại để thấy rõ thân thọ tâm pháp đó là con đường duy nhất đưa đến giác ngộ Giải Thoát. Khi sống được trong thực tại thì tâm trong sáng và trí tuệ hiển bày. Nhưng đối với hàng Phật tử tại gia chúng con trình độ còn sơ cơ về nguyên lý thì cũng nắm được đôi chút nhưng khi thực hành chúng con thường gặp phải những trở ngại nhất là khi đối mặt với sự thật trong đời sống tục đế. Trong sự chiêm nghiệm của bản thân con có lúc con cảm thấy bị mắc kẹt bị hoang mang không biết mình có đi đúng hướng không. Con thấy khó nhất và cần thiết nhất là thực hành hạnh nhẫn nhục và phải thật sự nhẫn nại với với thực tại mới chế ngự được tham sân si phiền não. Thầy thường nói lúc thực hành sai đâu chúng ta sửa ngay đó. Con thường vào mục hỏi đáp để xem các bạn đạo trình Pháp và xem những câu trả lời của thầy. May mắn cho chúng con thầy còn tại thế để chúng con thưa gửi và luôn được thầy chỉ bảo ân cần. Đó là những lời khai thị để chúng con thấy ra trong từng hoàn cảnh cụ thể mà chúng con vướng kẹt. Nguyện hồng ân tam bảo luôn gia hộ cho thầy có thật nhiều sức khỏe và trụ thế dài lâu đó là phước báu của chúng con trong thời mạt pháp này. Thưa thầy để tiến sâu vào đạo chúng con phải dũng cảm và tin tưởng vào con đường Bát Chánh Đạo mà Đức Phật Khai thị. Quan trọng nhất là nương tựa vào chính bản thân mình. Học ra bài học của sinh mệnh dù tốt hay xấu cũng chỉ để giác ngộ và giải thoát phải không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-01-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy, thầy có trả lời phật tử là khi trở về với thực tại, các mức độ thấy ra (tuệ tri) từ “nông” tới “sâu” như sau:
1/ Vô thường
2/ Sinh diệt
3/ Duyên khởi
4/ Vô ngã
5/ Như nó đang là
6/ Tâm không
7/ Niệt bàn…
Con thấy đề tài này rất hay. Các Phật tử tu học từ sự hướng dẫn của thầy thường là tự mình soi sáng lại chính mình, không có phương pháp, không có tổ chức. May mắn là thầy còn sống nên con thấy cần thiết sẽ hỏi thẳng thầy để tránh tình trạng hiểu sai, hành sai, ngộ nhận về trình độ thấy pháp của chính mình.
Đứng trên phương diện lý trí thì con có cảm giác là mình thấu suốt được 6 mức chỉ trừ Niết-bàn. Mức nào mình cũng có thể giải thích được. Tuy nhiên thực tế không phải vậy. Muốn biết thực tế này cũng dễ thôi. Tự mình xóa hết những thông tin từ những bài pháp mà thầy đã giảng. Tự dưng thấy mình chẳng hiểu vô thường, sinh diệt,… gì cả. Chứng tỏ con chưa thực chứng những mức độ trên. Cái cảm giác học bài, hiểu bài từ sự nghe pháp rất dễ bị ngộ nhận về những gì mình đã thực chứng.

Về phần con thì bắt đầu hiểu tuệ tri là gì. Tuệ tri chính là thái độ trọn vẹn và biết mà như không biết thực tại thân, thọ, tâm, pháp. Cái biết không qua khái niệm, tất nhiên là không qua khái niệm vì lúc tánh biết xuất hiện thì cái ta lý trí tạm thời chìm xuống. Cái biết này có một năng lực kỳ lạ. Ngay lúc tánh biết xuất hiện thì biết rất rõ tập khí sinh diệt, trọn vẹn với tập khí sinh diệt. Nhưng qua rồi thì thôi hoàn toàn không lưu lại gì trong bộ nhớ. Khi trở về với đời sống ý thức thì những cái lăng xăng từ tập khí khởi lên đoạn giảm rất nhiều. Còn về phương diện đời sống ý thức thì thấy ra được khi không có bản ngã chen vào hoạt động tương tác giữa thân, tâm, cảnh thì hoạt động này diễn ra chính xác và bình lặng hơn nhiều khi có cái ta chen vào sử dụng pháp theo ý đồ chủ quan của nó. Nếu tiếp tục trình bày con có thể lý luận về vô ngã nhưng đó không phải vô ngã mà thầy đã khai thị, đó chỉ là sản phẩm tư duy của cái ta lý tri mà thôi. Con xin dừng lại.
Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con xin trình bày sự thực nghiệm của con trong thời gian qua và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Con luôn nhắc nhở mình quay trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang diễn ra. Lúc vô sự thì sáng suốt, định tĩnh, trong lành; khi có hữu sự thì thận trọng, chú tâm, quan sát. Một thời gian con thấy bản ngã tách rời khỏi sắc, thọ, tưởng, hành, thức cho nên đau khổ phiền não không kéo dài triền miên như trước nữa. Thế rồi hàng ngày con luôn tinh cần tinh tấn không đánh mất mình khi thân tâm tương giao với ngoại cảnh, nếu có quên thì con lại nhắc nhở mình quay trở về.
Rồi như thế sau một thời gian con thấy rằng: Thực ra chẳng có cái ta nào cả, trên thực tế đó chỉ là ảo tưởng mà mỗi người tự dựng lên cho mình. Trước đây, những hiện tượng đến đi con chỉ thấy và thấy, qua đó thấy được sự sinh diệt của chúng. Nhưng sau một thời gian, những hiện tượng đến đi đó con lại thấy nó không có sinh diệt mà chỉ thấy mọi thứ như nó đang là, mặc dù nó vẫn có đến và đi. Bây giờ, những gì đang xảy ra con không hề tác ý, không tưởng tượng hay phân tích mà giờ đây chỉ thấy như thế nào thì thấy đúng như thế.

Thưa thầy! Đúng là sống trọn vẹn tỉnh thức với những gì đang xảy ra mới chính là năng lực cao nhất của tâm. Khi sống như vậy con không hề dùng bất cứ một sự dụng công nào cả mà tự nhiên GIỚI ĐỨC được tự hiển bày, ĐỊNH cũng tự nhiên mà vào, TRÍ TUỆ cũng từ đó mà phát huy. Giờ đây tham sân trong con đang dần đoạn giảm, con cũng không còn nghi ngờ gì về con đường mà mình đang đi nữa, con cũng không nương tựa vào bất kì một hình thức hay một phương pháp nào để được bình an nữa.

Con thưa thầy! Nhiều lần con đang đi trong một sat-na tự nhiên sự thật được hiển bày, những thắc mắc mà trước đây con không lý giải được thì cũng tự nhiên sáng tỏ và cách đây khoảng mấy tháng khi ngồi giữa đám đông, trong một niệm con hòa vào sự thanh tịnh trong sáng thấy tâm con và mọi người đều sáng suốt như nhau, lúc đó con thấy chẳng có thiện ác, đúng sai,... gì cả. Con thường nghe người ta nói "Thời gian qua rồi thì không thể lấy lại được tức thời gian VÔ SỞ TRỤ" phải không thưa thầy? Vậy con sẽ tiếp tục chiêm nghiệm sự sống mà không dừng lại ở bất cứ đâu cả.
Những điều con trình bày có gì còn vướng mắc, kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con.
Tận đáy lòng con thành kính tri ân thầy và kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe!
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông hai ngày qua con có trải nghiệm cảm giác tự nhiên vô tâm, sáng suốt định tĩnh trong lành, thấy biết tự nhiên. Con thấy lần này con làm khá tốt, con đi kinh hành để tâm rỗng lặng, cảm nhận bước chân, xúc chạm của chân trên đường, cảm nhận gió xúc chạm qua da, tai nghe tiếng chim hót, tất cả đến tự nhiên và con nhận biết tự nhiên. Ngôn ngữ cũng it khi khởi, có khi khởi lên con chỉ chú tâm hơn một chút quan sát nó thì nó tự nhiên hết mà con không có ép buộc đè nén nó. Khi con đi ngoài chỗ có ánh đèn thì sự chú tâm của con bình thường nhưng khi đi vào bóng tối thì sự chú tâm lắng nghe của con tự điều chỉnh thận trọng hơn (vì cảm giác sợ sự nguy hiểm trong bóng tối) khi đi bình thường con cũng chú tâm bình thường, chỉ biết mình đang đi nhưng khi có người đi ngược chiều lại gần thì con cũng tự điều chỉnh sự chú tâm để tránh họ.
Tuy vậy nhưng cũng có ngày con thấy sự thấy biết lại không được như vậy, có khi con lại dễ xao lãng mất tập trung hơn, nhưng con cũng không phiền não mà con hiểu rằng thân tâm mình nó vô thường như vậy đó. Có ngày tâm sẽ dễ dàng trong sáng chánh niệm, có ngày lại không được như thế vì bản chất thân tâm mình là vô thường, vì vô thường thay đổi liên tục nên nhiều khi cũng sinh bức bách khó chịu nhưng nhìn kĩ lại nó không có chủ thể nhất định mà do nhân duyên hội tụ như do thời tiết khí hậu, sức khỏe tâm sinh lý hay do mắt thấy tai nghe điều gì đó mà tác động đến trạng thái thân tâm như vậy, dù trạng thái thân tâm có thay đổi thì cái thấy vẫn thấy đúng cái trạng thái đó, mệt thấy mệt, khỏe thấy khỏe, định tâm thấy định tâm mà tán loạn thấy tán loạn. Cứ thấy đúng vậy thôi.
Nhưng thưa sư ông, nhiều khi mình làm việc hay đi học, nó có hạn về thời gian mà mình phải làm ngay cả lúc mình không muốn làm. Vậy mình nên thương lượng với cái tâm chán nản buồn chán như thế nào khi mình cần phải làm việc cho kịp thời gian ạ? Con cảm ơn sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2019

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy,
Con xin muôn vàn cảm ơn những gì Thầy đã và đang chỉ dạy cho chúng con. Con nghe và tư duy những lời Thầy dạy rất nhiều. Buổi sáng hôm nọ, con ra đứng trước sân nhìn áng bình mình và tự động con thấy, con nghe trong tâm, trong không gian, con thấy từ trong áng bình minh đó, con nghe vọng lại từ nơi nào "đừng lỗi hẹn với hiện tại" (tựa tựa như đừng lỗi hẹn với người yêu, đừng lỗi hẹn với cha mẹ, đừng lỗi hẹn với ngày đi thi, đừng lỗi hẹn với từng sát na, v.v... và v.v...). Nước mắt chảy dài. Bừng tỉnh trong con một trong sáng, một đơn giản thực tại hiện tiền. Con xin thành kính tri ân Phật, tri ân thầy với lòng biết ơn sâu xa.
Hạnh phúc thay đức Phật ra đời
Hạnh phúc thay giáo pháp rạng ngời
Hạnh phúc thay Tăng Đoàn hòa hợp
Hạnh phúc thay tứ chúng đồng tu.

Con xin được chia sẻ với bạn đồng tu là cứ kiên nhẫn nghe những gì thầy chỉ dạy, tư duy về những lời dạy của Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-12-2019

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy. Con xin trình pháp Thầy và kinh nghiệm chư huynh đệ đồng đạo.
Trước giờ con cứ nghĩ Đạo là một cái gì đó xa xôi. Cứ cố gắng làm việc, đọc sách rồi nghe giảng Pháp để tỏ tường ra. Nhưng ngày một căng thẳng và nặng nề. Thế rồi một ngày con đi làm. Quan sát anh em làm cùng, nhất là anh em miền Trung trạc tuổi con hoặc hơn con chừng 5,7 tuổi, đang thế hệ trẻ dẻo dai cống hiến, tự hỏi sao họ làm việc tốt và bền bỉ thế? Quan sát nề nếp, tác phong, cách họ làm việc, sắp xếp cơ quan, nơi ở. Hỏi xem anh em có dự định gì cho tương lai không? Các cấp học sau Đại học, chứng chỉ chuyên môn tay nghề? Con nhận được câu trả lời bất ngờ không như con nghĩ: "Không biết. Trước mắt cứ làm đi cái đã" của anh em trẻ. Hình như người ta chả biết có học Đạo gì không mà còn làm tốt hơn mình, sống Đạo còn hơn mình.
Rồi con đọc lại cuốn "7 thói quen của bạn trẻ thành đạt" - Sean Covey - cuốn này không phải là bên Đạo. Có nói đại ý rằng. Hãy chăm sóc tâm hồn mình (có lẽ cũng tựa như Tâm bên Đạo Phật) như một vận động viên Olympic chăm sóc cơ thể anh ta. Hãy chăm sóc vệ sinh nó hàng ngày, cẩn thận còn không hãy tiết chế nó trước những thứ độc hại như rượu, cà phê, thuốc lá cũng như những thông tin không tốt cho nó.
Thế là con nghĩ ra một ý là thôi thì quay lại làm công việc nhà, rồi công việc. Nhà con trước giờ cũng rất sạch sẽ mà con vẫn lau dọn thường xuyên. Nhưng chỉ khác trước là mình dọn như bổn phận bắt ép phải làm, mặc dù là tự giác, làm như giải quyết chướng ngại, rồi cau có ngầm với người nhà như không ý thức. Làm xong cho sạch để nằm đó hưởng. Nay con làm như là một bổn phận đơn giản nhưng ý thức được rằng nó giúp mình vệ sinh dọn dẹp môi trường và bản thân, tốt hơn qua từng công việc, cho cả mọi người (chắc là Từ Bi rồi đó). Mình ngồi ở nhà, xốc vác, thường xuyên, mỗi ngày một ít (chắc là Tinh Tấn rồi đó), quan sát, sâu sát, có đôi chút cẩn thận (chắc là Chánh Niệm rồi đó). Rồi con cũng lên Chùa Viên Không xin quý Thầy cho vác đá xây chùa mà làm như thể đạt mục đích gì đó thì cũng như không.
Rồi dần dần có lẽ con sáng Đạo ra, mà chắc là như vậy. Con cảm nhận như là Đạo chẳng có gì xa xôi chỉ là xốc vác những công việc hàng ngày vậy thôi.

Hơn là trước con làm cho xong việc rồi về ngồi Thiền nghe Pháp gì đó cho nó xa xôi để rồi sáng Đạo, rồi ra ý nghĩa, mục đích cuộc đời, cống hiến xây dựng được gì cho quê hương thì nó quá xa xôi mà "vận công" mãi không ra.

Cứ làm tốt, xốc vác công việc hàng ngày lau chùi, lau dọn, nói vui là chăn trâu cắt cỏ gì đó cho tốt đi. Ngồi Thiền học Pháp gì đó ít ít thôi. Từ đó sáng Đạo ra, rồi mục đích cuộc đời từ đó cũng ra nhờ biết sống xây dựng và thấu hiểu bản chất cuộc sống, ngồi tu Đạo chút ít thôi.
Con rất thích bài kinh 38 Pháp Hạnh Phúc và bài Kinh người sống thế nào là không hoang phí cuộc đời - phó vương Vitasoka vấn đạo ngài Sangharakhitta.
Rồi con cũng hiểu ra dần rằng sao trước Thầy mắng con tập ngồi Thiền mà Cha Mẹ kêu ăn cơm sao không dọn cơm mời Cha Mẹ ăn.
Rồi có lần có Duyên gặp được Thầy. Thầy dạy "Chỉ cần giơ tay lên biết mình giơ tay lên là đủ"
Dạ con xin trình Thầy vậy. Có gì sai sót mong thầy Từ Bi chỉ dạy con thêm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2019

Câu hỏi:

Kính trình thầy,

Đã hằng sa kiếp mê mờ
Phút giây bừng tỉnh ai ngờ ngay đây
Xưa kia tìm kiếm đông tây
Ngày nay tỉnh giấc tan ngay mây mù
Đến đi trong cõi phù du
Hồn nhiên tự tại cho dù nơi đâu.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy xem câu trả lời của Thầy con vô cùng hoan hỉ đọc đến đâu tỏ rõ đến đó không chút nghi ngờ mà phản chiếu soi sáng. Vâng "đồng hồ sinh học" mấy năm qua con thường nhắc nhở mình mỗi khi thân mệt đau bệnh, thân đau mệt bệnh là cảm giác về thân thôi, tâm không được đau mệt bệnh đâu nha, và con thầm ý ôi thật là dễ chịu và thoải mái có chút xíu à đau gì đâu, mỗi khi nhắc mình như vậy "miệng con cười trước tâm cười sau" Thế là nét mặt con trở nên rạng rỡ, sự thở nhẹ nhàng và trạng thái hỉ lạc khinh an xuất hiện con lại nhắc tiếp đau không dính mắt rồi hỉ lạc khinh an cũng kệ nó nha không phải thêm thắp hay lấy bỏ gì cả. Cứ như vậy ngày qua ngày tháng qua tháng trong tiếp duyên đối cảnh con cũng nhắc nhở mình như vậy. con là người mang thân nhiệt mát nên con không cần bật quạt đi đâu mọi người bật quạt con thường đưa tay lên ngực một cách vui vẻ tự nhiên, mọi người bật quạt bao nhiêu lâu con cũng không bị lạnh và rồi vài lần có bạn tới thăm và ngủ lại, con Thuận Pháp bật quạt cho bạn ngủ khi đang ngủ say trong con tự có thầm ý nhắc nhở "phòng hộ đi" lúc đó con tỉnh liền và thấy tay mình đặt trước ngực rồi, thấy người lạnh, con để tay đó một lúc người liền ấm trở lại. Nhiều lần khi con bệnh đau lúc đang ngủ cũng có những thầm ý tự nhắc hít thở đi, dễ chịu đi và mỗi khi tự thầm nhắc con đều tỉnh ngay và thấy cảm thọ của thân là đau mệt rồi sự thuyên giảm rất nhanh, khi con đang trọn vẹn cùng sự thở lắng nghe dễ chịu, tâm đang Thọ lạc và bình yên thư thới.
Dạ thưa Thầy do một duyên khoảng hơn một năm gần đây con bị một "chấn động" từ sự dính mắc mà sinh phiền não, từ đó khi mắt thấy tai nghe cho tới thân cọ xát con thường chỉ phóng ra nghe nhìn tới đối tượng bao nhiêu phần trăm đó thôi và ngay đó sự phản chiếu vào trong nơi cảm xúc cảm giác cảm thọ vì vậy lời Thầy dạy trong lành, định tĩnh, sáng suốt. Thận trọng, chú tâm, quan sát. Tinh tấn, Chánh niệm, tỉnh giác mỗi ngày như thấm nhuần trong con và an vui nơi thực tại khi pháp đến đi. Lâu lâu có thi rớt bài của Pháp nhưng con liền tha thứ cho mình và sống An Nhiên sai đâu sửa đó, từ sự điều chỉnh nhận thức hành vi những thực nghiệm nơi tự thân con thấy biết một cách trung thực, đâu là khổ, đâu là nguyên nhân gây khổ, đâu là sự đoạn diệt của khổ. Giờ này đây con viết những dòng trình bày pháp hành lên Thầy mà lòng dâng trào cảm xúc niềm tri ân sâu sắc.
Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »