loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1055 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin chia sẽ điều con đã thấy để mọi người cùng tham khảo.
Con xin chia sẻ về vấn đề: Ta, của ta, tự ngã của ta.
Nghe thầy giảng con cũng hiểu đại khái nhưng rất mơ hồ, phải tự mình thấy ra thì mới rõ ràng vấn đề.
- Cái Ta là một chủ thể ảo tưởng không có thật. Không có thật vì tự nó không thể thể hiện ra bên ngoài là một pháp thực. Nó không thể chứng minh nó như thế nào. Cái bàn, cái ghế, cái tay, cái chân thì có thật nhưng cái ta như thế nào thì không thể mô tả được, vì nó không có thực.
- Mặc dù cái ta không có thực nhưng nó lại ảo tưởng là nó có thực cho nên nó phải kết hợp với đối tượng bên ngoài có thực hoặc không có thực để tự nó khẳng định chính nó. Ví dụ như kết hợp với thân thì nó cho là thân ta. Kết hợp với khái niệm không có thực (danh dự) thì nó cho là danh dự của ta. Khi một người thấy mình khổ quá thì trong thực kiện này có 02 vấn đề: Một là cái gì đó của ta bị tổn hại, hai là ta đang chịu cái hậu quả đó. Cả hai cái này đều là ảo cho nên cái khổ phát sinh từ tư tưởng này cũng ảo luôn. Nên gọi là khổ ảo.
- Tự ngã của ta là khi tư tưởng về ta lý luận mình là chính mình, là tánh biết không sinh diệt… Nó đặt tên tánh biết có sẵn trong trời đất này ứng hiện trên thân tâm này là ta. Tức là nó cho Tánh biết (pháp thực) là chính nó.
Tóm lại: Lúc đầu nó không biết nó là gì, nó chấp cái này cái kia là của nó, là của nó. Cuối cùng nó nhận tánh biết là chính nó. Nhưng thực sự nó không hề có, nó chỉ là ảo tưởng tầm gửi. Một người đang trong tập đế, khổ đế thì về hiện tướng là các ảo tưởng đang sinh sinh, diệt diệt. Còn về cái chất là cái ảo tưởng cho rằng mình đang thế này, thế kia. Cái chất ảo tưởng về ta này luôn đi với cái sinh sinh diệt diệt cho nên nó như là không sinh diệt. Lúc động cũng có nó, nó cho là nó đang động. Lúc tịnh cũng có nó, nó cho là nó đang tịnh.
Khi không còn bị cái ta ảo tưởng che lấp thì đó chính là trả pháp lại cho pháp. Bát chánh đạo chính là thái độ nhận thức và hành vi (thái độ sống, sự sống) của một người khi chấm dứt cái ta ảo tưởng nơi thân tâm người ấy. Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Suốt ngày tâm con cứ hành hạ Thiền!
Bỗng một ngày con đọc được lời Thầy:
"Ta không biết đâu suối nguồn An Lạc,
Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa.
Ta không biết đâu bến bờ Diệu Giác,
Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa".

Ôi! Trong sáng, trọn vẹn trong từng hành động giản dị.
Thì ra:
"Chỉ là mưa vẫn cứ rơi
Chỉ là lá rụng tơi bời trước hiên
Chỉ là chẳng ngộ, chẳng Thiền
Chỉ là tâm chẳng đảo điên kiếm tìm".

Thật nhẹ nhàng làm sao!
Ồ! "Mưa ơi, cứ mưa đi..."
Cho con được cúng kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2019

Câu hỏi:

Con kính lễ thầy,
Dạ thưa thầy, con cám ơn thầy rất nhiều vì đã nhắc con rằng con cũng là viên ngọc quý, đọc được lời thầy con như có thêm sức mạnh. Vừa qua ở lễ dâng y tại chùa Tam Bảo Đà Nẵng, khi nghe thầy truyền Tam quy ngũ giới con cảm nhận trong giọng nói của thầy có tâm từ rất lớn làm con rất xúc động, cộng thêm lòng tín tâm của mọi người thực sự làm con rất hoan hỉ. Cầu mong thầy luôn được bình an mạnh khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con trình pháp,

Những ngày gần đây con có những cái lóe rõ hơn của tuệ giác: Thường ngày con quán thân thọ tâm pháp qua một màn mờ tư tưởng bao bọc, hỗn loạn đủ thứ chuyện. Nhưng những ngày gần đây có những khoảnh khắc tâm bỗng nhiên rỗng lặng, xuyên thủng qua, thoát ra được tấm màn đó, và thực sự hoà đồng với "tâm vũ trụ", với cảnh vật xung quanh.

Con không biết phải dùng ngôn từ để diễn tả thế nào, nhưng cái biết như thoắt một cái buông hết những tư tưởng này, đồng nhất chính mình với cảnh vật bên ngoài, và cảm nhận mọi thứ xung quanh rất đỗi yên bình, những khái niệm trong khoảnh khắc đó không còn nữa, nó không còn kìm kẹp cái biết nữa, có lẽ lúc đó kéo dài hơn cái chớp mắt, lâu hơn bình thường một chút xíu.

Con chợt nhận ra sự buồn chán của con người là do tâm tạo ra mà thôi: Khi mà sự kích thích bên ngoài giảm bớt cường độ so với những kích thích mà bản thân đã trải nghiệm (bớt vui), tâm sẽ tạo nên trạng thái u mê buồn bã bao bọc lấy bản thân, hay gọi là chán nản. Đây là lý do tại sao người ta phải duy trì những kích thích mới mẻ một cách thường xuyên để duy trì sự chú ý, lôi cuốn và niềm vui để kích thích tâm, tránh cho nó khỏi rơi vào trạng thái buồn chán, và cảm giác buồn đó thì đa số mọi người thường không chịu được (như tạo ra các mặt hàng mới, hay các trò giải trí, ca hát mới...). Còn thực chất các pháp xung quanh vẫn chỉ như vậy, tất cả chỉ là quan niệm của con người mà thôi.

Mặc dầu vẫn còn việc phải làm, nhưng hôm nay con thấy rất xúc động khi cái thấy đó bỗng chợt lặp lại những ngày trước. Hành trình khám phá vẫn còn nhiều điều thú vị đang chờ đợi đúng không thưa Thầy.

Con cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2019

Câu hỏi:

Mô phật con bạch thầy.
Con thực hành chánh niệm tỉnh giác trọn vẹn với thực tại. Nhưng con thấy thực tại có nhiều thứ lôi kéo tâm con quá. Ví dụ như con ăn, con cũng muốn trọn vẹn với việc ăn, nhưng trong lúc ăn không chỉ có ăn không thôi mà mắt con vẫn thấy sắc tai vẫn nghe ý vẫn khởi lên lôi kéo khiến con không trọn vẹn được hoàn toàn, mà con cảm nhận mùi vị thức ăn một vài giây rồi có âm thanh gì bắt tai tâm con lại duyên theo.... Hoặc con có ý nghĩ hay có điều băn khoăn trong cuộc sống nên ngay cả khi ăn tâm con cũng bị ý niệm đó khởi lên kéo đi. Có thầy nói thiền minh sát tuệ là lấy mọi đối tượng làm đề mục quan sát chứ không cần phải ép mình tập trung vào đối tượng bắt buộc nào cả. Nên con nghĩ có phải là lúc ăn nếu vị giác là đối tượng nổi bật thì mình thấy ngay trên đó, còn khi ăn mà có âm thanh nổi bật lên mình vẫn biết trên nó luôn chứ không cần ép mình phải ở lại cái với việc ăn. Tức là cứ để nó đi đâu thì đi nhưng nó đi đâu mình biết nó ở đó là đc. Hay ý đang có suy nghĩ nào quá mạnh thì mình cứ nghĩ nhưng nghĩ trong cái biết chứ ko nghĩ miên man mê mờ thì cũng đc. (nhưng lúc nghĩ thì con lại quên việc con đang ăn rồi ạ) không biết con hiểu thế có đúng ko. mong thầy chỉ cho con biết rõ hơn ạ
Và điều thứ hai con muốn hỏi. Mắt tai mũi lưỡi thân ý, pháp đến thì thấy biết rõ ràng. Nhưng đó là những lúc mình thụ động theo cảnh tự nhiên. Nhưng trong cuộc sống có những suy nghĩ những quyết định và những lựa chọn cần suy nghĩ thấu đáo mới quyết định được. Thì những lúc đó con nên sử dụng cái thận trọng chú tâm quan sat như thế nào để không bị đi lầm vào vọng tưởng. Ví dụ con cần suy nghĩ để quyết định giữa hai sự lựa chọn con cần phải nghĩ xem nếu mình chọn lam điều A thì sự việc sẽ diễn ra như này như này... Còn nếu chọn làm điều B thì mình sẽ như này... Nhưng con không biết dùng cái thận trọng chú tâm quan sát như nào cho đúng. Tức là con không biết khi suy nghĩ con đang thận trọng chú tâm quan sát hay là đang bị cái ảo tưởng của bản ngã vẽ ra cho con. Thưa thầy mong thầy khai thị cho con hiểu
Con thành kinh tri ân thầy. Con chúc thầy sức khỏe ạ
Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, cũng gần 1 năm biết đến trang web này, con thấy mình tiến bộ rất nhiều. Bây giờ con không dùng bản ngã để tinh tấn chánh niệm tỉnh giác nữa mà để tự nhiên vô tâm, nhiều lúc cũng mất chánh niệm thì Pháp điều chỉnh để con tự thấy ra và chánh niệm trở lại. Trước đây con còn bu bám vào một điểm sáng cuối đường hầm mà con gọi là điểm vô ngã để con giữ thăng bằng trong cuộc sống, hành xử cho thuận pháp. Nhưng bây giờ thì con để tâm ứng tự nhiên hoặc thấy biết khi nào là bản ngã khởi sinh tạo tác miễn răng không hại người hại mình. Con thấy ra tất cả chúng ta là sản phẩm của tự nhiên cũng giống nước, không khí...thấy được điều này nên tâm con ít còn vọng tưởng về tục đế và đầu óc trở nên nhẹ nhàng hơn. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-10-2019

Câu hỏi:

Kính trình thầy,

Trò chơi sanh tử đã bao đời
Hơn thua, giỏi dở nào đâu dứt
Chỉ chạy vòng quanh thêm mệt mỏi
Mấy ai hiểu thấu tận đáy lòng?
Đêm khuya nằm vắt tay trên trán
Ngẫm lại cuộc đời ôi bể dâu
Tiền tài danh vọng có chi đâu
Chẳng mang vật gì theo ta cả
Chỉ có núi nghiệp mãi kề bên
Rồi lại đi vào vòng sanh tử
Khổ mãi bao đời đã mệt nhoài
Trong vòng nhị biên chỉ tương đối
Mở mắt nằm mơ mà chẳng biết
Một cơn trường mộng của muôn loài
Chợt giật nảy mình ta tỉnh giấc
Cuộc đời dâu bể chỉ hóa hiện
Mộng liền tan biến vào hư vô
Mái nhà xưa cũ nay vẫn vậy
Quanh quẩn tìm cầu nào đâu thấy?
Lặng lẽ ngồi nhìn bỗng nhận ra
Nó hằng sáng soi nào sinh diệt
Ra ngoài nhị biên lẫn tương đối
Không sanh không tử chẳng đến đi
Ngay nơi đầu mũi mấy ai biết
Cùng khắp pháp giới ở nơi nơi
Thật quá nhiệm mầu từng sát na.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2019

Câu hỏi:

Lạy Thày, khi đang lăng xăng mà chợt nhận ra quay về soi sáng lại mình thì cái chợt nhận ra đó có phải tính biết không ạ? Vì con hiện giờ luôn đan xen giữa những lúc lăng xăng không biết mình và lúc quay trở lại biết mình chứ chưa duy trì liên tục được. Con biết là đang đi, rồi thấy đang thở, tiếp đó lại thấy có cái biết là đang đi đang thở đó, rồi con ngồi con biết và cũng biết trước ngay đó là không hề có suy nghĩ sẽ phải ngồi xuống, rồi con biết có ý muốn nhắm mắt để tịnh tâm hơn, nhắm mắt lại thì con biết mình thở toàn thân ra sao, rồi suy nghĩ lại đến con biết thì nó lại dừng lại và trở về với thở, rồi suy nghĩ đến là cứ đơn giản thế này sao không thấy có mầu nhiệm gì, thì con nghĩ biết là đấy là tâm mong cầu và nó lại dừng lại, con lại quay về thân tâm rỗng lặng. Con thực tập như vậy có đúng không, nhờ Thày chỉ dẫn dùm con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-10-2019

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy!
Bạn con bị ốm nằm liệt trên giường, con mới hướng dẫn bạn con quan sát các cảm thọ trên thân vì đây chính là cơ hội tu tập tứ niệm xứ rất tốt. Sau ba tuần bạn con nói là thấy rất nhiều người, con hỏi thấy ai thì bạn con nói: cái tay này, cái chân này, cái đầu này... đều không phải là mình. Lúc đó con cười và nói quan sát tiếp đi. Ngày tiếp theo bạn con nói thấy rất nhiều người mà chẳng có ai bệnh cả, chẳng ai chết cả, hiểu được câu anh mình nói "làm gì có ai chết" rồi, là tính vô ngã đó. Ngày tiếp theo con hỏi thấy gì không thì bạn con nói thấy lại bình thường đây là thân mình không phải là tổ hợp nữa, và bạn con lạc quan hơn trước rất nhiều.
Thưa Thầy! Cái thấy của bạn con đúng không ạ? Con là người hướng dẫn bạn con tu tập nhưng bây giờ con đành cười trừ để chờ Thầy giúp đỡ. Kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy để bạn con tiếp tục tu tập ạ.
Con thành kính cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Cho phép con đảnh lễ Thầy và cảm tạ ơn tái sinh! Những Pháp thoại của Thầy thời gian qua đã cứu con.
Khi mới nghe những bài đầu tiên con bị sốc!
Con phải nghe đi nghe lại nhiều lần vì những gì Thầy giảng hoàn toàn trái ngược với những gì con biết về Phật Pháp.
Hồi còn nhỏ xíu chị em con theo má con tới một chùa Tịnh độ gần nhà học đạo. Con học rất giỏi, Chú Đại Bi thuộc làu làu, Sám Tống Táng dài dằng dặc không ăn thua gì với con vì Kinh Di Đà con còn thuộc nữa là! Thuộc kinh như vậy nhưng giờ con mới thấy mình chẳng hiểu gì về Phật Pháp cho dù con có thuộc cả Tiểu sử Đức Phật Thích Ca.
Những bài Pháp của Thầy con nghe nhưng chưa vội tin mà con phải trải nghiệm bản thân.
Con chánh niệm tỉnh giác trong đi đứng ngồi nằm và trong những việc nhỏ nhặt nhất. Khi vô vi con nghe Pháp thoại; khi hữu sự con không can thiệp, không phán xét, không kết luận, nếu có sân thì con chỉ nhìn cái sân đó rồi soi xét lại nguyên nhân phát sinh cái sân, vài lần như vậy thì bạn sân không xuất hiện nữa, con chỉ thấy Pháp đến rồi đi với sự hoàn hảo đến bất ngờ! Con không cần phải can thiệp gì hết, thật vi diệu Thầy ạ!
Có một điều lạ kỳ là lúc đầu mới nghe Pháp thoại con chưa bấm vào nút “đăng ký”. Vậy mà không hiểu sao, cứ mỗi lần con gặp hữu sự và con đang bối rối chưa biết phải ứng xử với vấn đề đó như thế nào thì bài Pháp thoại kế tiếp của Thầy tự ứng ra như soi đường chỉ lối cho con vậy!
Và một điều lạ lùng nữa, là khi con nhìn thấy ra được phút giây hiện tại thì nước mắt con tuôn trào, sự xúc động dâng trào con không diễn tả được! Từ đó trở đi, mỗi lần nghe Pháp thoại của Thầy con đều xúc động chảy nước mắt vì như thấy lại những đau khổ của cuộc đời con đã nếm trải, con khóc thật nhiều nhưng tâm con lại nhẹ nhàng thanh thản như trút được bao nỗi muộn phiền Thầy ạ! (Con không phải là người dễ khóc đâu Thầy ạ, lần phát hiện bệnh ung thu con còn không rơi nước mắt).
Có điều giờ con cứ rảnh là nghe Pháp thoại của Thầy, con không mong cầu gì ở tương lai, chẳng vấn vuơng quá khứ, chỉ muốn thấy ra sự thật để chiêm nghiệm cuộc sống. Nhưng con nghe nhiều đến nỗi mà bạn bè rủ con đi chơi con không muốn đi vì nghĩ rằng ở nhà nghe Pháp thoại còn có ích lợi hơn nhiều. Những sự chọn lựa trong cuộc sống là không tránh khỏi, miễn rằng sự chọn lựa đó không làm mình đau khổ. Còn nếu đau khổ thì cứ học bài học đau khổ phải không Thầy?
Con còn sơ cơ, phiền Thầy bày vẽ thêm cho con.
Con chân thành biết ơn Thầy và kính chúc Thầy sức khoẻ an khương!

Xem Câu Trả Lời »