loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 200 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-06-2014

Câu hỏi:

Thưa thầy, bây giờ con vừa lo, vừa sợ, vừa buồn, không biết con có thể vượt qua được giai đoạn quan trọng này không nữa, con bị trầm cảm 6 năm rồi, đến bây giờ tháng nào con cũng phải mất đến hơn 2 triệu tiền thuốc, tuy cảm giác buồn chán đã vơi đi rất nhiều nhưng con lại gặp phải vấn đề nghiêm trọng về giao tiếp, sự tự tin, bình tĩnh và sáng suốt. Khi giao tiếp con cứ nói linh tinh mà khi ngẫm lại thì thấy mình nói thật ngu ngốc và thiếu suy nghĩ, con không biết để sửa chữa thì cần phải bắt đầu từ đâu trước nữa, con phải làm thế nào đây bạch thầy? Nếu cứ như thế này chắc bệnh của con lại nặng thêm mất... Kính mong thầy giúp con hồi sinh trở lại, con xin chân thành cảm ơn ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-06-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy, <p>
Hôm nay chẳng hiểu sao khi vọng lặng im xuống, không còn thiết bám víu gì thì một nỗi cô đơn vô cùng tận và sợ hãi cứ trào lên trong con sâu sắc, như sợ mình bị hắt hủi, sợ không còn chỗ ấm cúng để nương náu, sợ không còn ai yêu thương, sợ mình không còn thuộc về một nơi nào, khoảnh khắc đó thật yếu đuối, và con cứ ngồi im lặng chẳng biết làm gì. Hôm qua con đọc một cuốn về bà Dipa Ma, trong đó có đoạn đôi khi trong thiền quán, những hình ảnh đầy sợ hãi mà qua bao kiếp sinh tồn tiếp xúc sẽ hiện về, lúc đó cứ ghi nhận, ghi nhận mà thôi. <p>

Hôm trước cũng có người kể cho con về chuyện nuôi ngải, nghe cũng rất sợ. Con nhớ trong một bài pháp thoại, Thầy giảng nếu mình sống đúng tốt và giữ chánh niệm tỉnh giác tốt thì sẽ không phải lo lắng gì. Nhưng nếu đang ở một mình mà quá sợ hãi, con nên làm gì thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy và chúc Thầy đi hoằng pháp tốt đẹp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. <p>
Hôm nay con xin hỏi Thầy một việc. Vào một đêm khuya, khi trong phòng ra, con nhìn thấy cái bóng người mờ mờ (do vợ con cố tình chọc con), con giật mình và thấy ngay từ từ gai ốc nổi lên khắp người, tim đập mạnh lên một chút. Sau khi trở về trạng thái bình thường, con bỗng thấy, ồ lâu nay mình cứ tưởng mình đã "tu" đã "thắng" được bản ngã, nhưng thực ra không phải! <p>

Kính thưa Thầy, con đã học và hành theo Phật giáo đã lâu trước cả khi gặp Thầy. Ban đầu con theo Tịnh độ và tu thiền định (ngồi thiền là chính). Cũng từ đó con đã hiểu được bản thân, về thế giới tâm linh. Con thường cho là đã tự thắng được bản thân ở chỗ, ngày xưa do từ nhỏ con thường sợ ma lắm (con bị nhiễm từ nhiều người thân đã gặp ma và kể với con), đến khi con hiểu thế giới này có "ma" nhưng ma có rất nhiều kiểu và phải có nhân duyên nào đó gặp được "họ" nên con không thấy sợ ma nữa. Bạn bè và vợ con con bảo con là tợn (từ ngoài Bắc là không biết sợ). Con có thể vào nghĩa trang ban đêm, sờ vào người chết một cách bình thường. <p>

Đến khi sự việc trên xảy ra, con chợt nhận thấy là con chưa thắng nổi con "ma" trong con, mà từ lâu nay con chỉ tu theo bản ngã, như Thầy đã trả lời một đạo hữu gần đây "...đừng tu kiểu biến tiểu ngã thành đại ngã...", hay chính khi mắt thấy sắc (dù ảo tưởng) nhưng tâm thấy biết tự ứng ra (nổi gai ốc, tim đập mạnh). Nói chung do con còn nhận thức yếu nên chưa thấy được các hành thâm của mình? Xin kính mong Thầy chỉ rõ cho con. <p>
Con xin cám ơn Thầy và xin kính lạy Thầy lần thứ nhất, lần thứ nhì, lần thứ ba.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2014

Câu hỏi:

Thầy kính, một mùa xuân nữa lại về theo vòng tuần hoàn của vũ trụ. Con xin kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe!
Hôm nay con không có câu hỏi, chỉ có vài lời tâm sự. Nếu thầy có thể cho con lời khuyên, con xin chân thành tri ân thầy. <p>
Mặc dù tầm đạo đã lâu, cũng đã tìm ra được hướng đi của mình, nhưng dường như con không thoát ra khỏi vòng nghiệp lực. Nó xuất phát từ ngay chính gia đình con. Và con không biết mình nên làm sao mới đúng, nên thông cảm, từ bi, độ lượng vì tha nhân hay nên làm theo những gì mình cảm thấy thoải mái cho bản thân? <p>
Từ nhỏ, con vốn đã thích sự an lạc, không bon chen với đời. Đúng ra, mẹ con chỉ sinh có 1 người là anh con, nhưng vì anh ấy bị động kinh nên mẹ con mới có quan hệ với một người đã có gia đình và sinh ra con. Mẹ con con về sống chung ở nhà bà ngoại, hoàn cảnh sống rất khó khăn. Nhà con ở là nhà chung của tất cả 6 người con trong gia đình, gồm cả mẹ con. Mà những người trong nhà lại không có việc làm, nên họ có lối sống khá ỷ lại, thường chỉ trông chờ người khác cho mình tiền chứ không chịu làm gì cả, mà tuổi họ cũng lớn khó xin được việc. <p>
Mẹ con làm viên chức, lương vài triệu không có dư nhưng mẹ con chi xài khá rộng nên chẳng để dành được chút gì cho đến khi về hưu. Ba con thì không cho mẹ con con được gì cả. <p>
Chính vì hoàn cảnh gia đình như thế nên con luôn phải cố gắng học thật tốt, rồi khi ra đời lại phải lao vào kiếm tiền. Công việc dạy học của con tuy là chánh nghiệp nhưng rất mệt mỏi, có khi con dạy cả ngày không ăn không nghỉ. Dù biết không thể làm giàu gì từ công việc ấy, nhưng con vẫn cố gắng vì một cuộc sống khá hơn để khi lớn tuổi hơn có được sự thanh thản để tu tập. <p>
Công việc của con cũng tiếp xúc với rất nhiều loại người và thường phải chịu sự miệt thị của những phụ huynh giàu có kém hiểu biết, vì con phải dạy tư gia ngoài giờ mà tính con lại hiền nên có vài phụ huynh nữ không hài lòng chuyện gì là điện thoại la lối mắng nhiếc. Bản thân con cũng không có hứng thú với công việc này nữa, nhưng con không biết việc nào khác để làm cả. <p>
Đến bây giờ, kinh tế của con cũng phần nào đỡ hơn trước, nhưng con cảm thấy có lẽ vì thế mà áp lực của con càng tăng thêm. Mẹ con luôn giao tất cả mọi việc cho con làm, từ công việc nấu ăn dọn dẹp cho đến chi tiền sửa nhà (tiền đó con vốn định để dành cho bản thân khi về già), trong khi không có ai trong gia đình chung tay vào cả. Khi con lên tiếng phản đối thì mẹ con lại chỉ trỏ con để la mắng, bảo rằng con luôn kể lể làm mẹ con mệt, nhức đầu. Hôm nào vừa làm việc nhà xong lại chạy đi dạy đến khuya là con mệt không chịu nổi. Thậm chí, trí nhớ của con dạo này bị suy giảm, thường xuyên quên giờ giấc. <p>
Đôi khi con nghĩ tại sao mình lại phải làm những điều mình không thích hoặc không muốn? Từ gia đình cho đến việc làm, đôi khi con muốn dứt bỏ tất cả. Nhưng như thế có phải là con thiếu sự từ bi và trách nhiệm đối với gia đình hay không? Cuộc sống như thế, con cảm thấy mình là một robot. Dù không có tiền thì không thể sống được, và xã hội ngày nay lại càng phải đấu tranh sinh tồn hơn nữa, nhưng cứ như thế biết bao giờ con mới có thời gian cho bản thân mình, để sống cuộc sống đích thực của mình? Nhất là đến giờ con vẫn chưa có gia đình riêng, cuộc sống hiện nay, con cảm thấy hoàn toàn vô vị. Con càng cảm nhận được ý nghĩa rằng con người sinh ra vì để trả một nghiệp nào đó của kiếp trước. Con ước gì mình có thể quay về cuộc sống êm đềm, an lạc của thể xác và tâm hồn như ngày còn nhỏ. <p>
Khi nhìn lại mình, con không hiểu tại sao mình vẫn phải làm những điều này đây và có cần phải làm nó không, khi mà cuộc đời con người dần sẽ đi vào kết thúc, có đem theo được gì cho kiếp tới đâu. Vậy mà sao sống kiếp người vẫn phải lăn lộn với đời? Hay vì con có lòng tham mà con không nhận biết? <p>
Xin tri ơn thầy đã bỏ thời gian đọc lá thư rất dài của con!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2014

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thường hay có tánh rụt rè, nhút nhát trước đám đông. Nếu có ai kêu con đứng lên nói đều gì thì con rất là run, tim con đập mạnh, mặt con đỏ bừng, có khi con sợ muốn xỉu luôn. Chính vì con có những bản tánh nầy nên trước quần chúng con thường ưa núp ở đằng sau, nhưng không biết bị nghiệp lực gì mà sao cứ bị người ta bắt ra mặt hoài. Có người góp ý con là trước công chúng mình cứ tưởng tượng như không có ai hết, thì sẽ không sợ nữa. Nhưng con không làm vậy được vì trước mặt mình rõ ràng là có người mà kêu tưởng tượng không có ai thì làm sao làm được. Xin Thầy chỉ con cách thức để con khỏi sợ sệt và có sự bình tĩnh trước đám đông. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2013

Câu hỏi:

Hằng ngày con luôn Chánh niệm tỉnh giác như Thầy đã chỉ dạy.
Hôm rồi có một việc mới xẩy ra với con làm con băn khoăn không biết phải xử lý như thế nào. <p>
Con đi làm ở Thành Phố thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Hôm vừa rồi con có về nhà chơi, gia đình con làm rẫy (cạo mũ cao su). Thường là đi làm từ rất sớm khoảng 3-4h khuya. Từ nhà đến nơi cạo phải đi qua các rẫy khác, khuya trời tối đen như mực mỗi người chỉ có một cây đèn pin nhỏ trên đầu đủ để làm việc. Hôm đó mọi người đi trước, con rửa mặt xong thì đi sau, con đi tắt vào đám cao su, giữa đêm trời tối như mực, cộng với tiếng côn trùng kêu, tiếng lá xào xạc dưới bước chân, gió lạnh cộng với mồ mả chôn rải rác trong rẫy (ở quê con không có chôn trong nghĩa trang như các nơi khác). <p>
Cảm giác con lúc đó có gì rất sợ, không Chánh Niệm được nữa con chuyển qua Niệm Phật nhưng cũng không làm cho con bớt sợ hãi, lúc đó trong con hai ý nghĩ xuất hiện, một ý nghĩ muốn chạy thật nhanh để đến rẫy có người, một ý muốn khác muốn kìm chế sợ hãi, muốn lấy lại bình tĩnh nhưng mà tim con cứ đập mạnh, chân có gì đó cứ run lên luống cuống.<p>
Thưa Thầy con hành sai ở chỗ nào, hay là tinh thần con quá yếu, từ nào con chưa thấy ma bao giờ, trước đây con cũng hay nghĩ ma cũng thật đáng thương nhưng sao lúc đó con không làm được như vậy. Xin Thầy từ bi chỉ dạy. Con chúc Thầy sức khỏe!


Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! <p>

Sáng hôm nay con chở bạn con ra bến bắt xe Bus, thấy chiếc xe Bus nên bọn con đi thật nhanh đến trạm dừng để kịp leo lên xe, vẫy tay cho xe dừng, hấp tấp vội vã, bạn con cầm chìa khóa xe máy lên xe luôn. Vì thế phải dừng ở trạm tiếp theo, quay lại đưa chìa khóa, lại lỡ mất cả mấy chuyến xe sau đó. Con lại tiếp tục vội vàng, chạy xe nhanh để kịp giờ làm, đôi lúc sực nhớ nên chạy chậm lại, đi đúng tuyến nếu không sẽ bị CA phạt, thế nhưng những suy nghĩ đó nhanh chóng mất đi, hàng loạt những vọng tưởng xuất hiện, đủ mọi chuyện, và con bị CA thổi còi vì tội lấn tuyến.
Mặc dù, con không đi đúng phần đường cho xe máy nhưng mức độ lấn tuyến giữa ranh giới ấy là tương đối chấp nhận được, vì làn đường cho xe máy rất hẹp. <p>

Con chấp hành theo yêu cầu dẫn xe vô lề, lấy giấy tờ xe, CSGT bảo nộp bây giờ hay lên trụ sở nộp phạt, con im lặng, CSGT bảo lên đó nộp phạt nhé! Con thấy mọi người bị phạt như con đưa tiền cho người CSGT đó, ông ta cầm tờ giấy trên tay và một mớ tiền dưới tờ giấy ấy, chính con cũng nhét vào tay ông ta tờ 100K, rồi ông trả lại giấy tờ, sự việc đó xảy ra nhanh chỉ có 2p thôi. <p>

Tiếp tục chạy xe trên đường, tâm con lúc đó mới phản kháng, con thấy nó tức tối, trong đầu con khởi lên cái giận, con thậm chí nguyền rủa cái xã hội này, cái xã hội thối nát, tại sao có những con người làm cái nghề cao quý như CA mà lại ăn tiền một cách trắng trợn như vậy, con cũng như bao nhiêu người, không muốn phiền phức, tránh mất thời gian nên cũng giúi tiền cho họ, vô tình chính mình tạo cơ hội cho họ thể hiện cái hành vi xấu xa đó. <p>

Lúc lái xe, con nghĩ rằng điều đầu tiên con làm khi tới công ty là vô facebook, post status chia sẻ cái cái tâm trạng khó chịu khi bắt đầu mọi buổi sáng xui xẻo, vậy mà con đã không làm vậy Thầy à, con thấy mình tệ quá, chẳng làm chủ được những cái ta, cái tâm vọng động, hay lăng xăng như vậy, cứ cố làm một việc gì đó để bảo lãnh, che đậy cái tâm xấu của mình. Con thấy mất niềm tin với những người CSGT, mỗi khi gặp họ con đều thấy cái sân của mình. <p>

Thầy ơi! Con cứ thấy mọi việc trong cuộc sống diễn ra như vậy, rồi tự tạo nỗi buồn cho mình.
Con vào trang web và chia sẻ tâm trạng này với Thầy. Con xin lỗi nếu như con làm phiền Thầy. <p>
Con kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe trong chuyến đi hoằng pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-08-2013

Câu hỏi:

Dạ bạch thầy con đã hiểu, ta càng cố tìm sự an tịnh hay cố gắng diệt đi sự bất an thì sự bất an càng tăng, giống như lấy đá đè cỏ mà thôi chỉ diệt được một lúc nhưng rồi cỏ mọc lại thì vẫn mọc.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-03-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, làm sao cho cái Tâm của con được yên? Mặc dù con không tìm thấy cái Tâm không yên này ở đâu cả mà nó vẫn xuất hiện trong con hàng giờ hàng phút. <p>
Làm sao yên được khi cái tâm con mỗi ngày phải lo toan mọi công việc làm ăn hàng ngày, phải suy nghĩ lo lắng chuyện gia đình con cái, sinh hoạt hàng ngày. Nỗi lo sợ viễn vông trong cuộc sống, nỗi suy tư âu lo bởi những tin tức trên báo chí hàng ngày. Con cố gắng làm cho cái tâm này rỗng lặng, sống tùy duyên theo những nổi trôi hàng ngày… nhưng những chuyện bên ngoài vẫn tác động vào trong con không ngừng và làm con rất mệt mỏi. Xin Thầy chỉ dạy cho con làm sao cho tâm được yên khi phải đối diện với cuộc sống đổi thay hàng ngày trước mặt và cũng không phải xao lãng cuộc đời.<p>
Thành tâm cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-03-2013

Câu hỏi:

Thầy kính! Con thực sự rất ngưỡng mộ, trân trọng, và tâm phục trí tuệ, đức độ Thầy qua sách Thầy viết và các mục hỏi đáp trên trang web này. Con có tỉnh thức quay về thực tại, đối diện với mọi sự việc xảy ra và cố gắng giải quyết sống thật tốt trong hiện tại, luôn thương yêu giúp đỡ mọi người. Nhưng thưa thầy, sao con vẫn còn đang mất tự tin nơi chính mình, và tất cả mọi việc, có lúc muốn tự vận luôn đó Thầy! Thầy ơi, con phải làm sao đây? Con xin Thầy giúp con với. Con cám ơn Thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »