loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 197 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 28-02-2015

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. <p>

Con là 1 người hay đa sầu đa cảm, cả nghĩ thái quá. Có nhiều vấn đề cũng bình thường thôi nhưng lại suy nghĩ thái quá và làm quá lên mọi chuyện. Con đang học cách suy nghĩ trung dung, Tuỳ duyên thuận pháp mọi chuyện để cân bằng tâm trí nhưng đôi khi con vẫn bị cả nghĩ, nhạy cảm quá mức với những sự việc mà đáng ra chẳng có gì to tát. <p>

Con xin thầy chỉ dạy cho con ạ.

Con xin cảm tạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, <p>
Con là một người vốn thích an nhàn, không bon chen, hơn thua, giành giật. Trước giờ con cứ tưởng mình sống thanh thản không có nhiều tham, sân, si, nhưng nay dòng đời đưa đẩy, con vào làm tại một công ty mà công việc hàng ngày là đi tìm kiếm thông tin ngoài thị trường nên khá vất vả, mệt mỏi, môi trường làm việc thì dò xét nhau từng chút một để hạ bệ, ngoài đường thì tiếp xúc với người ở chợ nhiều. Thầy có nói thanh thản không mâu thuẫn với vất vả, cuộc đời phải ướp chút mưa sương nắng bụi mới thêm phần thi vị. Và ở đấy con cũng nhìn thấy những cái tham của con nổi lên khi giữa trời nắng, thấy buồn bực, ganh tức với các bạn nhà khá giả hơn ngồi cafe máy lạnh. Nghe lời thầy con tỉnh thức để ngắm nhìn từng con sóng đi qua tâm trí con, thỉnh thoảng tự hỏi làm để sống hay sống để làm. Nhiều lúc muốn xuất gia nhưng nghĩ lại đó chính là lòng tham của mình, là sự yếu đuối trốn tránh cuộc đời. <p>
Sáng 6h30 ra khỏi nhà, chạy ngoài đường đến 5h chiều, về nhà làm báo cáo đến 8h tối, thân xác rã rời làm tâm trí cũng xơ xát theo. Vì nuôi con ăn học mà nhà gánh khoảng nợ không nhỏ, ba má cũng đến tuổi nghỉ ngơi mà trong nhà của cải dành dụm được chỉ là niềm hy vọng vào tương lai của con. Biết cái nghiệp mình dở nên mình phải ráng gánh và học bài học từ nó, nhưng con sợ cái vòng xoáy ấy giữ con quá lâu để một ngày sự tỉnh thức của con bị nó cướp mất. Nhìn xung quanh tìm một người chung đường chẳng có. Xin thầy thương con chỉ con cách gì để luôn giữ được cái tâm trí của mình không bị sa ngã, cám dỗ. Con có thể tìm thấy nơi đâu cái đại dũng, đại trí để có thể theo được bước chân Phật.<p>
Mong một ngày sớm được gặp và trò chuyện cùng thầy.
Con chúc thầy sức khỏe và bình an.
Thân

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2015

Câu hỏi:

Bạch Thầy, <p>
Đây là lần đâu tiên con lên trang web này để tâm sự nỗi trắc ẩn trong lòng con. Tâm con lúc nào cũng cảm thấy bất an, đôi mắt lúc nào cũng u buồn (ai cũng nhìn và nói vậy). Con đang làm công việc mà con cảm thấy rất áp lực và quá tải với cái đầu của con (con có chứng bệnh rối loạn tiền đình). Công việc của con mang tính chất công tác xã hội nhiều, con là người hay quá cầu toàn và trách nhiệm trong công việc nên thấy mệt mỏi và mong muốn thay đổi công việc nhưng con không biết làm gì đây (trước khi qua đây làm con là giáo viên mầm non). Quay lại công việc cũ thì chỉ làm bên trường tư thôi, vào trường công trước đây con làm thì không dễ dàng nữa. Công việc không thoải mái, tình cảm của con cũng không được như ý. Đã hơn 40 tuổi nhưng tình duyên con luôn lận đận, nhiều lúc con ngồi niệm Phật mà nước mắt cứ chảy dài, ngồi thiền hít thở thì bao nhiêu tạp niệm cứ nhảy múa trong đầu con và nỗi niềm đau khổ thương cho thân phận mình. Có phải nghiệp con còn quá nặng phải không Thầy. Xin Thầy cho con đôi lời để tâm con được sáng. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, đầu tiên con xin kính chúc thầy dồi dào sức khoẻ! <p>
Thưa thầy, có đôi khi con thấy nghi ngờ không biết đây có phải là bình an không khi mà có nhiều lúc con thấy trống rỗng không có bất kỳ một cảm giác nào, bất kỳ một tư tưởng nào trong đầu mà chỉ còn lại cảm nhận nhịp đập của trái tim, nhịp đập của mạch máu toàn thân và âm thanh toàn thể, sau đó tư tưởng bắt đầu trỗi dậy: sao mà vô vị thế này! Và nó bắt đầu tìm kiếm đối tượng để mà suy nghĩ để mà hành động. Nếu là sự bình an thì tại sao nó không có sức hấp dẫn đối với con người để cho con người cứ mãi loay hoay tìm kiếm đối tượng bám víu để rồi tạo tác để rồi đau khổ và rồi lại muốn bình an? Có khi điều con hỏi là ngớ ngẩn xin thầy tha lỗi! <p>
Con kính ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2015

Câu hỏi:

Thầy ơi, mặc dù khi con cảm thấy cô đơn tột cùng, con đã nghe bài pháp thầy giảng về sự cô đơn và con thấy thật sự rất đúng với trường hợp của mình... nhưng con vẫn không sao thoát khỏi cảm xúc cô đơn tột cùng này. Có lẽ, cũng vì do con ăn uống thất thường và lo lắng cho việc thực hiện kế hoạch quá nên càng khiến cho cảm giác này mạnh mẽ hơn. <p>
Con mới bỏ học đại học cách đây hơn một tháng để ở nhà ôn thi lại năm sau vì con nhận ra bản thân con phù hợp với ngành tâm lý học hơn là kinh tế. Cũng vì thế mà cả ngày con chỉ ở nhà sinh hoạt và học Toán. Có thể đấy chỉ là chọn lựa của bản ngã mà thôi nhưng con đã quyết rồi nên giờ con nghĩ mình nên tiếp tục đi cho hết con đường con đã chọn và luôn nhớ rằng điều quan trọng hơn cả là trong khi trải nghiệm con đường này, con phải thấy ra được chính mình và trở về với chính mình. Con luôn nghĩ là chỉ có mình con có thể làm nơi nương tựa cho chính mình mà thôi nên nhiều khi có chuyện này kia con muốn hỏi thầy nhưng lại thôi. Thế nhưng lần này con vẫn muốn viết gửi thầy vài dòng để xin thầy mấy lời an ủi. Con đang rất hoang mang vì cảm giác cô đơn này. Trước đây con chưa bao giờ có cảm xúc này cả. <p>
Con xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Quả thật đời là bể khổ. Con thấy rất khổ thưa thầy! Con đã vẫy vùng trong bể khổ đó, con mong muốn thoát ra và càng vùng vẫy con càng bế tắc. Con chính là người vợ có chồng không chung thủy mà dạo trước con đã xin thầy chỉ dạy. Từ dạo đó đến nay cũng đã hơn một năm con biết chồng phản bội mà vẫn không nói gì cho chồng biết. Con vẫn âm thầm sống trong đau khổ, tìm Đạo để mong thoát khỏi nghiệp trần. Đúng là con không làm gì để chồng biết rằng con đã biết chuyện nhưng chính việc con chịu đựng một mình cộng thêm cái việc con muốn học Đạo để giác ngộ để thoát khổ lại càng khiến con đau khổ hơn. Con muốn sống tùy duyên thuận pháp xem mọi sự đến đi vô ngại nhưng khó quá thưa thầy! <p>
Cho đến hôm nay chồng con còn có con riêng với người khác thì đến lúc này sự kiên nhẫn nơi con hình như hết chịu nổi rồi. Giờ con thực sự thấy mình rất khổ tâm và bế tắc. Đến giờ phút này chồng con vẫn không biết rằng con đã biết mọi chuyện. Mấy ngày nay con cố gắng quan sát thân tâm nhưng thật khó. Đầu óc con lúc nào cũng vang lên một câu hỏi: Phải làm gì đây trong lúc này cho hợp tình hợp lí nhất? Con nghĩ nếu con sống cho riêng mình thì con rất muốn bỏ con người bội bạc ấy. Thực ra giờ đây trong con không còn tôn trọng anh ấy nữa mặc dù bên ngoài con vẫn cư xử bình thường. Không phải con sống giả tạo nhưng nếu không như vậy gia đình bất hòa lúc đó người thiệt thòi nhất chính là những đứa con của con. Con đã tự nói với mình hãy coi như mình đã chết, hi sinh cuộc sống này vì những đứa con của con. Nhưng thực sự con rất đau khổ thầy ạ. Con biết khổ đau là liều thuốc đắng kì diệu giúp con giác ngộ nhưng hình như nghiệp của con nặng quá, con thấy mình thật kiệt sức lúc này. Con phải làm gì lúc này để đi đúng con đường chánh pháp thưa thầy? Con cúi đầu xin thầy từ bi cho con một lờì khuyên để con có thêm nghị lực vượt qua kiếp nạn này. <p.

Con cảm ơn thầy nhiều lắm và cầu mong thầy thân tâm thường an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-01-2015

Câu hỏi:

Con chào thấy! <p>
Hiện tại tâm con không thể tĩnh lặng được và con cảm thấy mệt mỏi khi không biết nên chia sẻ câu chuyện của con với ai. Một câu chuyện mà ngẫm ra thì không ai đáng trách hết, chỉ thấy được sự đáng thương, cả ba mẹ con và chính con.
Gia đình con đã không còn hoàn toàn êm ấm trong rất nhiều năm qua, vì thế mà gần như đã hình thành một quả bom nổ chậm mà khiến con mỗi lần xảy ra chuyện lại nơm nớp lo sợ. Bố mẹ con không hợp nhau về nhiều chuyện và đỉnh điểm là chuyện ứng xử giữa gia đình bên nội. Ông nội con là người không chuẩn, vì ông hay uống rượu và làm những việc không đúng, không chuẩn chỉ (theo như con được nghe và thấy được). Gia đình bên nội con rất phức tạp. Nhà cửa đất đai làm cho mọi người sẵn sàng hi sinh cả tình anh em để cãi nhau suốt ngày, giành giật, thủ đoạn và sống giả tạo với nhau. Nhất là gia đình chú con đã dành cho gđ con. Bố con là người hiền lành và chất phác, luôn cố gắng để mọi thứ được chu toàn nhưng bố con hay uống rượu và mỗi khi uống say, bố con lại nói to, lại làm những thứ không đúng với mẹ con. Nguyên do từ đâu mà như vậy. Mẹ con là người hiền lành nhưng rất thẳng tính, mẹ con đã ghét ai thì không thể cư xử bình thường được với họ. Nghe như người khác nói, mẹ con tâm không độc nhưng lại độc miệng, hay nói những lời khó nghe vì vậy không được lòng mọi người, và mẹ con không thích ông bà nội, không muốn sống với ông bà nội vì nhiều lí do, có lẽ là vì những đau thương trong quá khứ đã khiến cho mẹ con không nguôi được và luôn có ác cảm với ông nội. Bố con bận rộn nhiều thứ, nhưng toàn việc không đâu. Gia đình con khi xưa nghèo vì vậy mà bố mẹ con đã phải cố gắng nai lưng ra làm việc rất nhiều để nuôi hai chị em con ăn học. Và có lẽ vì thế những bộn bề lo toan, những khúc mắc nảy sinh thường xuyên tích tụ khiến bố mẹ con hay xích mích, to tiếng và bố con hay đánh mẹ sau mỗi lần như thế, nhất là những lúc say. Con và chị đã chứng kiến rất nhiều lần như thế từ khi còn bé đến bây giờ. Những khi nào nhà nhiều việc là con lại lo sợ, gia đình con đã nhiều lần không có được Tết âm lịch đàng hoàng vì bố mẹ con lại xích mích, cãi cọ nhau và có lần bố con lại đánh mẹ, không đánh thì bố lại nói lời nặng nề để chì chiết mẹ con, mẹ con thì thẳng tính nên cũng nói lại và như thế chiến tranh lạnh lại xảy ra. Đầu óc non nớt của con đến bây giờ đã chứng kiến và gánh chịu những sự mệt mỏi như thế quá nhiều lần rồi. Gần đây, bố mẹ con lại xích mích nhau nhiều vì những lí do không đâu. Con đi học xa nhà nên kkông thể ở nhà để quan tâm và chia sẻ được với bố mẹ nhiều. Và thực sự nhiều lúc vì lí do gia đình nặng nề mà con rất sợ về nhà. <p>

Con bây giờ chỉ muốn khuyên bố mẹ con hãy sống thật vui vẻ và thanh thản vì con và chị đều đã trưởng thành và ngoan ngoãn, học tốt, bố mẹ cũng không còn gì để lo lắng quá nhiều nữa. Nhưng thực sự nhìn hai người con khó mở lời quá. Con rất mong được thầy giúp đỡ, con không thấy mình định tâm được vấn đề này!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2014

Câu hỏi:

Thưa thầy, bây giờ con vừa lo, vừa sợ, vừa buồn, không biết con có thể vượt qua được giai đoạn quan trọng này không nữa, con bị trầm cảm 6 năm rồi, đến bây giờ tháng nào con cũng phải mất đến hơn 2 triệu tiền thuốc, tuy cảm giác buồn chán đã vơi đi rất nhiều nhưng con lại gặp phải vấn đề nghiêm trọng về giao tiếp, sự tự tin, bình tĩnh và sáng suốt. Khi giao tiếp con cứ nói linh tinh mà khi ngẫm lại thì thấy mình nói thật ngu ngốc và thiếu suy nghĩ, con không biết để sửa chữa thì cần phải bắt đầu từ đâu trước nữa, con phải làm thế nào đây bạch thầy? Nếu cứ như thế này chắc bệnh của con lại nặng thêm mất... Kính mong thầy giúp con hồi sinh trở lại, con xin chân thành cảm ơn ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-06-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy, <p>
Hôm nay chẳng hiểu sao khi vọng lặng im xuống, không còn thiết bám víu gì thì một nỗi cô đơn vô cùng tận và sợ hãi cứ trào lên trong con sâu sắc, như sợ mình bị hắt hủi, sợ không còn chỗ ấm cúng để nương náu, sợ không còn ai yêu thương, sợ mình không còn thuộc về một nơi nào, khoảnh khắc đó thật yếu đuối, và con cứ ngồi im lặng chẳng biết làm gì. Hôm qua con đọc một cuốn về bà Dipa Ma, trong đó có đoạn đôi khi trong thiền quán, những hình ảnh đầy sợ hãi mà qua bao kiếp sinh tồn tiếp xúc sẽ hiện về, lúc đó cứ ghi nhận, ghi nhận mà thôi. <p>

Hôm trước cũng có người kể cho con về chuyện nuôi ngải, nghe cũng rất sợ. Con nhớ trong một bài pháp thoại, Thầy giảng nếu mình sống đúng tốt và giữ chánh niệm tỉnh giác tốt thì sẽ không phải lo lắng gì. Nhưng nếu đang ở một mình mà quá sợ hãi, con nên làm gì thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy và chúc Thầy đi hoằng pháp tốt đẹp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. <p>
Hôm nay con xin hỏi Thầy một việc. Vào một đêm khuya, khi trong phòng ra, con nhìn thấy cái bóng người mờ mờ (do vợ con cố tình chọc con), con giật mình và thấy ngay từ từ gai ốc nổi lên khắp người, tim đập mạnh lên một chút. Sau khi trở về trạng thái bình thường, con bỗng thấy, ồ lâu nay mình cứ tưởng mình đã "tu" đã "thắng" được bản ngã, nhưng thực ra không phải! <p>

Kính thưa Thầy, con đã học và hành theo Phật giáo đã lâu trước cả khi gặp Thầy. Ban đầu con theo Tịnh độ và tu thiền định (ngồi thiền là chính). Cũng từ đó con đã hiểu được bản thân, về thế giới tâm linh. Con thường cho là đã tự thắng được bản thân ở chỗ, ngày xưa do từ nhỏ con thường sợ ma lắm (con bị nhiễm từ nhiều người thân đã gặp ma và kể với con), đến khi con hiểu thế giới này có "ma" nhưng ma có rất nhiều kiểu và phải có nhân duyên nào đó gặp được "họ" nên con không thấy sợ ma nữa. Bạn bè và vợ con con bảo con là tợn (từ ngoài Bắc là không biết sợ). Con có thể vào nghĩa trang ban đêm, sờ vào người chết một cách bình thường. <p>

Đến khi sự việc trên xảy ra, con chợt nhận thấy là con chưa thắng nổi con "ma" trong con, mà từ lâu nay con chỉ tu theo bản ngã, như Thầy đã trả lời một đạo hữu gần đây "...đừng tu kiểu biến tiểu ngã thành đại ngã...", hay chính khi mắt thấy sắc (dù ảo tưởng) nhưng tâm thấy biết tự ứng ra (nổi gai ốc, tim đập mạnh). Nói chung do con còn nhận thức yếu nên chưa thấy được các hành thâm của mình? Xin kính mong Thầy chỉ rõ cho con. <p>
Con xin cám ơn Thầy và xin kính lạy Thầy lần thứ nhất, lần thứ nhì, lần thứ ba.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »