loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 169 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con hết sức cảm ơn thầy, nhờ thầy và trang web mà con nhận ra những nguyên nhân của khổ đau trong con. Hằng ngày con chủ yếu buông thư, việc gì đến con biết nó đến trong sự tương giao với thân thọ tâm pháp... và lạ kỳ thay con sống thảnh thơi hơn. Con cảm ơn thầy rất nhiều. Nhưng con còn một khó khăn chưa vượt qua được là con còn bị ám ảnh bởi một số đối tượng và nhiều lúc cứ lo sợ không đâu, ví như có người trái duyên với con, bình thường không gặp thì thôi nhưng chỉ cần nghe giọng nói của người đó là con cảm thấy bất an. Và con sống trọn vẹn với cảm giác bất an đó, nhưng vẫn lúng túng trong ánh nhìn, lời nói, việc làm... Mong thầy cho con một lời khuyên, con làm vậy đã đúng hay chưa?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thành tâm cám ơn sự chia sẻ của Thầy dành cho con về âm thanh phát ra từ trong con. Con đã thực hành, tuy vẫn còn nghe nhưng con đã ngủ được. Nhưng có một chuyện con thật buồn cười và tự cười thầm trong tâm, đó là vợ con nghi con bị điên và nói với má của con. Con chỉ nói với má con rằng làm sao con điên được khi con đã thật sự trở về trọn vẹn với chính mình trong từng giây phút và con đã thấy được pháp đến và đi như thế nào, con đã thấy được sự vô thường khổ và vô ngã của thân này, tuy không được toàn diện nhưng ít nhất con đã hiểu được sự khổ của thân này và con đã thấy thế nào là ảo mộng, thế nào là sự thật. <p>

Con luôn luôn trở về với chính mình để khám phá ra những bài học nơi mình, con luôn luôn sửa sai nơi chính mình. Con không chạy theo những cái ảo mộng bên ngoài, những thứ mà người ta luôn cho là tồn tại vĩnh hằng, luôn đem lại biết bao nhiêu là sự đau khổ nhưng họ không thấy, như vậy ai là người điên? Người điên là người hoàn toàn không biết mình, không thấy được chính mình mà chỉ thấy toàn là bên ngoài cho là, phải là..., rồi tạo ra 1 bản ngã của riêng mình, rồi đấu tranh để thỏa mãn cái bản ngã đó. Họ không biết mình, không thấy được sự khổ nơi chính mình, không thấy được tham sân si khổ như thế nào. <p>

Còn con giờ đây, tuy không hoàn toàn giác ngộ được nhiều nhưng ít nhất con đã thấy ra được những bài học mà pháp đã ban tặng cho con. Con đã thấy được chính mình, đã trở về được ngôi nhà của con mà bấy lâu nay con đã bỏ rơi nó. Còn tất cả bệnh tật tự nó sanh lên, con không thể nào ngăn cản được vì thân tứ đại này nó luôn luôn sanh diệt theo thời gian. Nếu vợ con nói con điên thì con cũng muốn điên một lần cho biết vì con muốn được trải nghiệm. Trong kiếp này không thấy được pháp, con nguyện kiếp sau sẽ tiếp tục trải nghiệm không còn gì để sợ nữa, vì con đã sợ quá nhiều rồi. <p>

Thưa Thầy con muốn tâm sự với Thầy một chút, mong Thầy thông cảm cho con. Con biết tất cả các pháp sanh lên là giúp con học ra bài học từ pháp, con không e ngại gì cả, con không sợ ai nói con điên. Con chỉ cần sống đúng pháp như những lời Thầy đã dạy, căng thẳng thì con biết mình căng thẳng, bất an thì con biết mình bất an, sân thì biết mình sân... tất cả pháp sanh lên như thế nào trong con, con đều thấy và biết như thế. Mọi thị phi trong đời này con không để tâm. Con nói thật, giờ đây con không con lo âu và sợ hãi nhiều với nhiều căn bệnh của con nữa. Nó tới thì con vui vẻ tiếp đón, nó hết thì thôi. Âm thanh phát ra trong con cũng là pháp đang khởi sanh nhưng con chưa khám phá ra thôi, con nghĩ con sẽ khám phá ra, con không sợ không ngại gì nó cả. <p>
Con xin cám ơn Thầy đã lắng nghe tâm sự của con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-12-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy khi nỗi sợ và lo âu khởi sanh con biết là do tưởng khởi sanh thì con chỉ cần thấy biết như vậy thôi đúng không Thầy? Con thấy nó mạnh quá, nó làm toàn thân con rần rần rất khó chịu. Nhưng con vẫn cho nó tự nhiên khởi sanh lên để nhìn nó. Con làm như vậy có đúng không Thầy? Vì mấy nay con bị đau họng đi khám bác sỹ thì nói con bị viêm họng, tự nhiên con tưởng tượng không biết có bị ung thư họng không rồi tự nhiên phát sanh lên sự lo âu và sợ hãi. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-12-2015

Câu hỏi:

Con xin cung kính đảnh lễ Thầy! <p>
Thưa Thầy sáng nay con đã làm một bài tập để tự tìm ra vấn đề lớn nhất của mình và con thấy rằng vấn đề lớn nhất của con là nỗi sợ hãi, vậy con cần phải làm gì để giải quyết được nỗi sợ hãi ạ?
Con cảm ơn Thầy

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2015

Câu hỏi:

Buổi trưa con ngủ không được thầy à, con nhắm mắt là suy nghĩ việc chết chóc, rồi tâm con phóng dật, con càng cố ngủ thì thân tâm con càng mệt không ngủ được. Con nghe pháp thầy buông là được tất cả, nhưng sao khó quá thầy à! Con sống kiểu như không phải là con, con không giống như trước đây. Con biết không ai giúp con ngoài bản thân con nhưng khó quá, con nên làm gì thưa thầy? Tình trạng của con rất tồi tệ, thầy có thể cho con nói chuyện điện thoại trực tiếp với thầy được không?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-10-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, <p>
Con có tu thiền nhưng con thấy con còn nhút nhát, sợ sệt.
Con sợ ma, sợ chuột, sợ độ cao, con sợ bị cướp tấn công...
Con tìm thấy có phần trong cái sợ đó là do ví dụ con bị một tai nạn nào đó sẽ làm ảnh hưởng đến người thân của mình.
Mà tâm lý sợ sệt là không tốt, con cần phải khắc phục. Xin nhờ thầy chỉ giúp. <p>
Và cho con hỏi thêm nguyên nhân gốc của sự nhút nhát sợ hãi là gì thầy. <p>
Con cảm ơn thầy,
Kính thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-09-2015

Câu hỏi:

Con xin thành kính tri ân và đảnh lễ Thầy. <p>
Thưa Thầy, sau khi nghe Thầy phân tích trong việc ngồi Thiền, con đã hành theo lời Thầy chỉ dạy, được 10 ngày thì bàn chân con đã ấm lên, đầu không còn nặng như trước, con mừng lắm. Con xin cảm ơn Thầy. <p>
Bây giờ con xin thầy chỉ cho con 1 điều băn khoăn của con ạ. <p>
Thưa Thầy, gần 30 năm nay con chỉ biết làm việc, chăm sóc gia đình. Trong cuộc sống có nhiều nỗi đau, buồn nhiều hơn vui, khóc nhiều hơn cười, sức khỏe con bây giờ kém lắm sau nhiều trận đau và đột quỵ nhưng con cố đứng lên vì còn con cái không buông xuôi được. Từ khi gặp duyên lành con được nghe Pháp của Thầy, đọc thơ của Thầy con vui lắm, con sáng ra nhiều điều và được giải thoát phần nào những nặng nề con đã mang theo. <p>
Đến nay thì gia đình con đã ổn định, con không có nhu cầu gì, không tham ăn, tham mặc, không ham gặp ai, cả đến những người thân và chồng con. Chỉ lúc nghe Pháp của Thầy, tụng kinh, đi phóng sinh, hay dạy các em câm điếc, các em thần kinh phân liệt, các em mồ côi thì con mới thấy vui trong lòng. Người con cứ "đơ đơ" như bị tự kỷ vậy, không vui, không buồn... tuy vẫn làm việc bình thường. Mọi người nhìn con thì thấy con thật hạnh phúc nhưng trong sâu thẳm tâm hồn thì con có cảm giác mình không ổn điều gì đó. <p>
Con mong Thầy chỉ dạy cho con phải làm như thế nào vì công việc của con phải làm bằng cảm xúc (nghề của con là họa sĩ, chuyên vẽ tranh trừu tượng), sức khỏe con có hạn, thời gian đối với con khá ít ỏi, con mong Thầy chỉ dạy cho con để con tiếp tục sống có ý nghĩa trong thời gian còn lại của con. <p>
Một lần nữa, con xin thành kính tri ân Thầy. Kính chúc Thầy luôn an lạc, cát tường.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-08-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông! Trước tiên con xin thành kính đảnh lễ Sư Ông từ xa. <p>
Thưa Sư Ông, con có một người em bà con mắc phải một chứng bệnh lạ. Em ấy đã được gia đình cho đi điều trị ở nhiều bệnh viện Tây y trên Thành phố Hồ Chí Minh nhưng vẫn không cải thiện được gì ạ. Em ấy bị hội chứng ruột kích thích, hễ căng thẳng tí xíu là em ấy nôn và đi vệ sinh liên tục. Em ấy đang học lớp 10 và rất ham học. Gia đình đã cho em nghỉ học hết 1 năm để trị bệnh vì cứ vào lớp là em ấy đi vệ sinh suốt không học được gì cả. Nhưng khi được nghỉ ngơi ở nhà, tinh thần thư giãn thoải mái thì em ấy hoàn toàn khoẻ mạnh. Năm học mới sắp đến, em ấy vừa vào trường chuẩn bị học là lại bị triệu chứng trên. Gia đình và bản thân em ấy rất buồn khổ và nản lòng. Con nghĩ vấn đề của em ấy liên quan đến tâm lý là chính nên thuốc men chắc cũng không mang lại hiệu quả gì nhiều nhưng không biết liệu có giải pháp nào để giúp tâm lý em vững vàng, thoải mái và trị được bệnh của em không. Con kính xin Sư Ông cho con lời khuyên về trường hợp bệnh của em con. Và con cũng rất mong quý vị Phật tử theo dõi mục Hỏi Đáp, chư vị nào có kinh nghiệm hay biết cách chữa căn bệnh trên góp ý thêm cho con ạ. <p>
Con xin chân thành tri ân Sư Ông và quý vị Phật tử.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, <p>
Con cám ơn thầy đã trả lời câu hỏi của con. Con vẫn biết mình thường hay lí giải, nhưng thay vì đào sâu như trước đây thì con bỏ rơi ý tưởng đó ngay khi vừa chợt nhớ lời thầy "đừng lí giải, chỉ thấy thôi". Con đã đọc và hiểu phần 2 câu trả lời của thầy, nhưng đó không phải là ý câu hỏi của con, tại con hỏi không rõ ràng, nay con xin hỏi lại, mong thầy chỉ cho con. <p>
Câu hỏi của con là "thầy có dạy, trong 4 pháp trợ tâm, có 1 pháp là quán sự chết", vậy cách quán này ra sao? Xin thầy chỉ dạy rõ ràng dùm con. Con không tìm nguyên nhân của sự "sợ chết", vì nếu con tìm thì cũng là trau dồi thêm cái biết của bản ngã mà thôi, con muốn biết cách để sử dụng nỗi sợ hãi của mình thành bài học quí giá. Theo lời thầy nói, "lặng lẽ quan sát nỗi sợ và cảm xúc...." thì sự việc đó chưa đến, mà ta thấy điều này, điều kia, phải chăng tất cả đều là sản phẩm của tưởng? của lí giải? Ngược lại cái thấy "như thật" vì ngay đây và bây giờ đâu có gì để quán? Con xin cám ơn thầy thật nhiều. <p>
Tên học trò ngu ngốc của thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-08-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy. <p>

Từ ngày con được duyên may làm đệ tử của thầy, con đã có cách nhìn và thái độ ứng xử khác trước rất nhiều, nhưng sau vài lần trình pháp và được thầy chỉ cho thấy rằng con còn dùng lí giải, con đã điều chỉnh lại bằng cách không đào sâu vào bất cứ vấn đề nào, chỉ nhìn thoáng qua và nhận biết hiện trạng của nó vậy thôi. Có lẽ vì không quen nên con thường có cảm giác mù mờ, không rõ ràng, nhưng đồng thời con cũng cảm nhận rằng có 1 sự thật luôn nằm sau những gì con "cho là". Con đã thấy cái mà thầy thường nhắc đến "pháp đến đi lặng thầm", sau mỗi sự việc xảy ra, đầu tiên thì tưởng rằng nó là sự xui xẻo, nhưng nếu lắng tâm quan sát thì con liền nhận ngay phía sau là 1 bài học thật hay.<p>
Thưa thầy, hai hôm nay con bị đau răng, thân con đau nhưng tâm con không đau, chỉ là con bỗng dưng sợ chết, con thấy thân mình bắt đầu hoại, diệt, và bắt đầu lo sợ, khi con sống ngay giây phút hiện tại thì nỗi lo sợ có giảm bớt, nhưng con lại nghĩ "đây cũng là 1 bài học hay đây" nhưng con chưa tìm ra cách nào để học bài học này, bài học "sợ chết" hơi lớn so với con, mong thầy chỉ dạy thêm cho con. Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »