loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 208 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 13-08-2015

Câu hỏi:

Con phải làm gì khi đã đánh mất chính mình thầy, con không thấy vui khi con ở một mình, phiền não cứ bu theo con...

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-08-2015

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. <p>
Thưa thầy con đã nhận ra được tánh biết. Khi tâm buông xuống và lặng lẽ thì tánh biết liền xuất hiện. Trước đây khi tâm con sân con biết mình sân, nhưng khi con nhận ra tánh biết thì con phát hiện thực ra trước đây con chìm đắm trong sân nhiều hơn, cái biết sân trước đây là cái biết của bản ngã, cái biết của sự nỗ lực muốn thấy rõ tâm sân. Hiện tại khi tâm con nổi sân con có thể thấy sân rõ ràng hơn mà không bị sân dính mắc. Sân khởi rồi lại diệt, ngoài ra con còn thấy được nguyên nhân của sân. Tuy nhiên con lại thấy bất an lo lắng vi tế hơn là tham sân. Vì bất an lo lắng gắn liền với đời sống hằng ngày, vì nó quá thực tế nên tâm con dù lặng lẽ nhưng nó vẫn cứ khởi lên và chi phối con rất thuyết phục. Ở tình trạng này con nhớ đến bài học nhân duyên mà thầy dạy, con lại phát hiện ra nguyên nhân chính là do nhân con chưa vững. Khi con phát hiện ra nhân con chưa vững thì con cũng phát hiện ra là con chưa thấy rõ tham sân và lo lắng bất an. Thưa thầy làm sao con mới có thể đoạn tận tham sân và lo lắng bất an? Xin thầy dạy cho con. <p>
Con cảm ơn thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa sư, <p>
Con biết bản thân mình luôn luôn đòi hỏi sự hoàn hảo trong quan hệ vợ chồng con cái. Đôi khi có những chuyện xảy ra không như ý muốn của con thì con rất thất vọng, cảm thấy bế tắc không gì cứu vãn. Ví dụ như con luôn dạy con ngoan ngoãn siêng năng, thấy lỗi nhận lỗi. Lúc nào con của con cũng lắng nghe lời con dạy, nhưng đến khi đụng chuyện thì đôi khi nó lại quên, không dám nhận lỗi và sửa chữa. Chồng con bình thường cũng rất lo làm ăn và quan tâm vợ con. Công việc của con là buôn bán suốt ngày nhưng khi rảnh rỗi là chồng con lại đi nhậu, không phụ giúp vợ con. Con lúc nào cũng cố gắng kiềm chế bản thân nhưng chỉ được một lúc thôi thưa sư! Chồng con đi chơi về là con hết kiềm chế nổi, nói lời đay nghiến to tiếng, mặc dù con biết mình sẽ có tội. <p>
Thưa sư, làm sao con có thể sống yên bình với cái tâm như thế này? Con cảm thấy lúc nào cũng hồi hộp bất an và lo lắng. Con thấy con bất lực với bản thân mình. Con biết thời gian của các vị tu hành rất quý báu, mình không nên đem điều phiền não của riêng mình làm phiền các vị, nhưng con rất thiết tha được thấy rõ ánh sáng dù chỉ một lần! Nên con xin sư soi sáng cho con. Con xin sám hối vì đã làm mất thời gian của sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-07-2015

Câu hỏi:

Sau đây con kể chuyện về cuộc đời của con và nhờ thầy giúp đỡ con. <p>
Từ khi sinh ra đến học lớp 9 con là một người thông minh lanh lợi, bắt đầu khi qua học cấp 3 con nghiện game, mẹ con thì sợ con đi chơi nên cũng mua máy tính về nhà cho con chơi, con càng ngày chìm đắm trong game, rồi dần dần thu mình lại, vốn kiến thức cuộc sống con không có, con dường như mất đi chính mình rồi phạm nhiều sai lầm. Con đi nói xấu bạn bè, rồi làm những việc tháp tùng bọn nó trong khi con không muốn, tại nhà con khá giả nên bọn nó vẫn chơi với con, nó biết tính con nên coi thường con. Sau này con thấy con ngại với bọn nó khi nói xấu sau lưng. <p>

Rồi con chuyển trường đi chỗ khác học, con làm những điều tương tự như thế, một lần phạm sai lầm con suy nghĩ rất nhiều, tại tòa án lương tâm con không tha thứ cho con, nó cứ dày vò con liên tục. Xong cấp 3 con lại tiếp tục chơi game nhưng ít hơn. Một hôm mẹ đi coi bói con cũng xin mẹ đi theo. Bà ấy nói những điều con lo sợ, rồi từ đó con lên web xem tử vi, con đi xem bói nhiều chỗ khác rồi con chẳng dám làm gì, con lâm vào như bệnh trầm cảm. <p>

Con bạn con bị mất, đến thằng em bạn con mất, từ khi đó con bắt đầu suy nghĩ về cái chết. Cái chết làm con ghê sợ rồi con đọc báo những vụ máy bay rơi, cảm giác sợ của con tăng lên, ăn rồi con không chơi game nữa mà lên google tìm hiểu sau cái chết còn lại gì. Con ngủ không ngon vì cứ suy nghĩ cái chết, làm gì cũng suy nghĩ cái chết, nó ám ảnh con thậm tệ, suy nghĩ đó hành hạ con. <p>
Rồi con bắt đầu đi nghĩa vụ công an hi vọng sẽ thay đổi bản thân, nhưng vào đây con cũng không thể thoát khỏi suy nghĩ đó, làm gì con cũng suy nghĩ về cái chết, vào đó con ngủ không được, cười không được con sống trong lo sợ, nhiều lúc con làm gì cũng không biết, con không cảm nhận được cuộc sống hiện tại, con làm theo cảm giác, theo bắt buộc để thời gian trôi qua, nhiều lúc con vẫn vui vẻ với bạn bè nhưng trong đầu con vẫn suy nghĩ cái chết. Thực sự con rất khổ, nhiều lúc con muốn giải thoát đi nhưng con đọc Phật giáo cũng không thể giúp con. Người con ngày càng tiều tụy, con cứ mất ngủ liên tục nhắm mắt là con suy nghĩ liên tục, rồi con suy nghĩ mình là ai, mình chết đi sẽ về đâu, con lo sợ về tương lai, nghĩ về tương lai, rồi tưởng tượng những cảnh chết làm đầu óc như nổ tung, trong đầu con toàn suy nghĩ tiêu cực đó, con cứ làm một việc suy nghĩ một việc, con không biết về bản thân mình, con đánh mất chính mình, tính cách suy nghĩ con dường như biến mất, con chỉ làm theo suy nghĩ người khác, con không hòa nhập được cuộc sống này rồi con than vãn. <p>
Thầy ơi thầy đọc hết những tâm trạng con thì thầy giúp con trả lời con cặn kẽ từng nguyên nhân những thắc mắc con với, và giúp con có lối thoát. Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con thấy tâm con cứ hay suy nghĩ và náo loạn khiến con cảm thấy rất mệt mỏi. Vậy thưa Thầy, con có nên tham gia một khoá học thiền Vipassana để giúp con biết căn bản tu tập hầu thanh lọc thân tâm không ạ? <p>
Hiện nay con thấy nhiều thiền viện đang mở khoá thiền khiến con hơi bối rối trong việc đăng ký học, kính mong Thầy giúp cho con lời khuyên ạ. Con cảm ơn Thầy nhiều. <p>
Con kính chúc Thầy luôn mạnh khoẻ và an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2015

Câu hỏi:

Con cảm ơn Thầy nhiều! Nhu vậy buồn ngủ của con là do căng thẳng công việc và ngồi nhiều chứ không phải hôn trầm rồi, nhưng công việc con cũng chẳng làm gì hơn được! Đúng là cuộc sống ở đời này là bất toàn và bất an thôi ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-07-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Khi con ngồi thư giãn buông xả để quan sát hơi thở, hoặc những khi chú tâm nghe pháp Thầy giảng con thường xuyên đi vào trạng thái thế này: <p>
Đầu tiên con cảm nhận hơi thở thô và dài, sau đó dần dần hơi thở trở nên nhẹ nhàng và ngắn hơn. Tiếp đó con cảm nhận toàn thân biến mất, chỉ còn lại hơi thở vi tế cùng với một khoảng trống mênh mông, các giác quan của con lúc đó nhạy bén hơn nhất là thính giác. Tuy nhiên khi cảm nhận cái khoảng không gian mênh mông đó con thấy mình có sự hoang mang, lo lắng, cứ như mình đang ở trong bầu vũ trụ bí hiểm vậy. Mỗi khi đến đó con lại phải chủ động thở để trở lại trạng thái bình thường, tất nhiên sau mỗi lần buông thư như vậy con thấy đầu óc minh mẫn, cơ thể nhẹ nhàng hơn. Điều con băn khoăn đó là cái sự lo lắng, cảm giác bất an khi đối mặt với cái khoảng không bao la ấy, con không hiểu tại sao.
Con xin Thầy chỉ cho con chỗ này. Con kính ơn và chúc Thầy luôn mạnh khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-07-2015

Câu hỏi:

Con chào thầy! <p>
Thưa thầy, có một sự việc con gặp rất nhiều lần, mỗi lần như vậy con đều rất rắc rối. Con xin trình bày sự tình mong thầy giải quyết cho con và giúp con gỡ rối được, con xin cảm ơn thầy nhiều. <p>
Thưa thầy, hàng ngày mọi chuyện con đều làm bình thường, cảm nhận của con khi công việc và việc gia đình dù có khó khăn hay là khúc mắc gì ập đến con đều vượt qua 1 cách dễ dàng và khi đã xong thì con đều chẳng nhớ gì nữa, trạng thái của tâm lúc nào cũng diễn ra theo chiều hướng tự nhiên. Nhưng thỉnh thoảng vào buổi tối lúc tầm 10h - 11h là có những hôm tự dưng tâm con biến động mạnh, con cảm giác sợ hãi, rồi cứ bị cái trạng thái đó tra tấn. Dù tánh biết của con chiếu soi rõ ràng, nhưng con vẫn không tài nào trấn tĩnh được, toàn gặp trong trạng thái con thiu thiu nhắm mắt. Cứ nhắm mắt là con lại cảm giác sợ hãi, cái sợ hãi đó lấn áp mạnh ghê gớm mà con không thoát ra được. Thưa thầy thỉnh thoảng con hay bị như vậy. Có lúc cảm ứng đạo giao thì tánh biết có trí tuệ nói luôn ra đó là ai hoặc chỉ hiện lên cho con thấy thôi con đã đủ sợ hãi Thưa thầy làm sao cái sợ hãi đó con tan biến ạ. Con xin cảm ơn thầy nhiều. .

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con có gửi câu hỏi rồi, nhưng hệ thống báo lỗi nên con gửi lại ạ. <p>

Con chưa thể lặng lẽ quan sát được nỗi sợ, con vẫn bị nỗi sợ chi phối con. Con rất sợ đi máy bay, con sợ máy bay rớt. Do tính chất công việc nên lần này con không thể từ chối nữa nếu không sẽ mất việc. Con cảm thấy mình bị dồn ép vào chân tường, khó thở vì quá sợ. Con đã đi điều trị với bác sĩ được hơn nửa năm nhưng vẫn không hết. Con biết mình ngu muội để nỗi sợ cuốn đi. Con mong Thầy thức tỉnh con một lần cho mãi mãi, con muốn được tự tại an nhiên không bị chi phối, làm chủ được, sáng suốt khi đối diện với sự vật sự việc. <p>

Con cám ơn Thầy,


Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2015

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ TAM BẢO. <p>
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Kính bạch Thầy, mấy tháng nay con được Pháp thuyết, nghe lời Thầy dạy con chỉ lẳng lặng lắng nghe quan sát. Nhưng hình như năng lượng của tham, sân, si cứ trào dâng trong con. Con thấy phiền não đốt cháy thân tâm mình, lúc đó con chỉ muốn buông xuôi tất cả đến quỳ dưới chân Thầy khóc thật nhiều và sám hối. Mong Thầy từ bi cho con sám hối vì chưa chịu học từ cuộc đời và chưa làm được gì cho cuộc đời này. Con xin thành tâm đảnh lễ Thầy, người cha tinh thân của con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »