loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1036 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-11-2018

Câu hỏi:

"Cuộc đời của một con người ví như một quyển sách, một trang sách đại diện cho một ngày, từng chữ đại diện cho giây phút hiện tại. Một người cẩn thận họ sẽ đọc từng chữ một, đọc xong một trang sách họ biết sách viết gì, nói gì, đọc xong một quyển sách họ hiểu được toàn bộ cuốn sách, toàn bộ ý nghĩa cuộc đời. Một người cẩu thả, họ đọc lướt qua, bỏ sót nhiều dòng, nhiều trang, cuối cùng đến cuối cuộc đời họ không biết quyển sách viết gì, thôi để kiếp sau có thời gian rảnh đọc lại."

Thầy ơi, con thấy câu chuyện của bạn này chưa chính xác đâu ạ. Vì biết kiếp sau có được làm người không mà đòi đọc lại. Đọa làm thân con vịt chẳng hạn. Có thời gian rảnh suốt ngày cạc cạc cạc chứ đọc lại được gì.
Thầy ơi, thầy đừng trách con nhiều chuyện. Tại con chỉ muốn bạn ý ngộ ra rằng có những cơ hội đi qua rồi không thể có lại được nữa đâu..

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2018

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con hôm qua (9/11/2018) về chủ đề tóm tắt quá trình tìm Đạo, nhân đây con xin chia sẻ câu chuyện “Quyển sách”, câu chuyện đó như sau:
Cuộc đời của một con người ví như một quyển sách, một trang sách đại diện cho một ngày, từng chữ đại diện cho giây phút hiện tại. Một người cẩn thận họ sẽ đọc từng chữ một, đọc xong một trang sách họ biết sách viết gì, nói gì, đọc xong một quyển sách họ hiểu được toàn bộ cuốn sách, toàn bộ ý nghĩa cuộc đời. Một người cẩu thả, họ đọc lướt qua, bỏ sót nhiều dòng, nhiều trang, cuối cùng đến cuối cuộc đời họ không biết quyển sách viết gì, thôi để kiếp sau có thời gian rảnh đọc lại.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2018

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Con xin tóm tắt quá trình tìm Đạo của con như sau:
1. Con bắt đầu tập ngồi thiền cách đây 4 năm, con tự học thiền trên Youtube qua video “Sự thật về tâm linh - Con đường tìm về bản thể” của Minh sư Patriji. Khi ngồi thiền con cảm nhận cơ thể tự chuyển động, lắc lư, và gập người xuống sát nền, ban đầu con cũng dùng lý trí chống cự nhưng sau đó thôi kệ. Sau khi xả thiền con nhận được cảm giác hỉ lạc vô cùng và sau đó con cũng hết bệnh đau lưng do gai cột sống.

2. Năm 2017 con làm nhà nên không còn không gian riêng để ngồi thiền nữa, con bắt đầu chuyển qua đọc sách, con phát hiện ra hầu hết những người thành công trên thế giới đều vận dụng định luật hấp dẫn vào trong đời sống. Lúc này con do dự giữa 2 con đường đi đến thành công: (1) Buông bỏ để tâm tĩnh, trí sáng, hoàn cảnh sẽ thúc dục ta hành động; (2) Áp dụng luật hấp dẫn vào cuộc sống.

3. Sau khi con làm nhà xong, đã có không gian riêng để ngồi thiền, con chọn phương pháp (1) và ngồi thiền trở lại nhưng không thể định được, cái tâm cứ lờ đờ buồn ngủ, lúc thì trạo cử. Con chuyển qua nghe pháp của Thầy, sư Giới Đức, thầy Minh Niệm, thiền sư Sayadaw U Jotika, Krishnamurti, Osho, và nghiên cứu về Đạo của Lão Tử.

4. Sau khi tham khảo xong, con bèn kết hợp 2 phương pháp, lập ra một thời gian biểu sinh hoạt trong ngày dán quanh nhà, mỗi ngày ngồi thiền 3 cữ, buổi sáng bắt đầu từ 4h sáng... Tập được một thời gian, con xé hết thời khóa biểu đi, không tập nữa vì cảm thấy mình nóng tính hơn, áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác nhiều hơn.

5. Hiện tại con đang thực hành theo phương pháp thầy hướng dẫn không còn ngồi thiền nữa mà thiền trong lúc ngồi, con nhận thấy Phật pháp thật vi diệu không như cách nghĩ ban đầu của con ở mục 2. Cách đây 2 tuần con nghe bài pháp “4 loại tỉnh giác, tự do kỷ luật thật sự...” con mới phát hiện ra trang web này và cảm thấy trang web này thật bổ ích với những người đi tìm Đạo như con. Giờ đây con đã sáng tỏ câu nói “Khi học trò sẵn sàng thì vị thầy xuất hiện”.

Thầy cho con hỏi mấy ý sau:
- Ở mục số 1, khi cơ thể con tự chuyển động cái đó có phải là do sự vận hành của tánh biết không thầy?
- Bây giờ con đang thực hành tinh tấn chánh niệm tỉnh giác và buông xả hoàn toàn khi thư giãn. Vậy có cần làm thêm gì nữa không thầy?
Con xin chân thành cảm ơn và chúc thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2018

Câu hỏi:

Thầy kính mến,
Con xin góp ý cho câu hỏi của bạn này để bạn ý hiểu rõ hơn ý của thầy.
"1/ Con không hề sinh không hề tử, con là cái trong sáng vô vi ngay hiện tại.
2/ Con cũng không phải thân, không phải những suy nghĩ cảm xúc mà con đã từng đồng hoá từ đó giờ. Con chính là cái không mặt mũi, không trước sau, là sự rõ ràng hay biết ngay trước mặt - tại đây và bây giờ ạ."

1/ Bạn không hề sinh không hề tử mà bạn cũng là sinh tử. Bạn đặt bạn vào bất cứ một khái niệm hay trạng thái nào cũng đều là sai. Bởi tánh giác bao trùm các Pháp nhưng lại chẳng trụ ở một pháp nào.
2/ Bạn không phải thân, không phải những suy nghĩ cảm xúc mà bạn cũng chính là thân, là suy nghĩ cảm xúc. Bởi vì nếu không thông qua lục căn bạn lấy cái gì để mà biết sự rõ ràng ngay trước mặt, tại đây và bây giờ.

Nếu sự chiêm nghiệm về Pháp của con có gì sai, xin thầy cứ chỉ bảo cho con thêm ạ. Con cám ơn thầy _()_

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-11-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy cho con xin hỏi. Giờ con đã kha khá trở về được chính mình và con đã thấy từng hành động, từng dục vọng, từng phiền não, từng khổ đau khi sống sai pháp, từng tham vọng ảo tưởng của bản ngã, từng sân hận, từng lực đối kháng xuất phát từ bên trong... từ mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý tiếp xúc với trần cảnh sanh lên như thế nào con điều thấy. Lúc đầu con còn chọn lựa cái này, cái kia mọi thứ theo ý của bản ngã vô minh rồi dần dần con không còn chọn lựa được gì cả và mọi thứ đến đi là như vậy vì có nhân chúng mới sanh. Không biết con như vậy có thật sự trở về thực tại soi sáng lại chính mình chưa Thầy? Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2018

Câu hỏi:

Dạ sáng nay con có viết: "Lìa hết ý niệm..." và con đã nhận được câu trả lời của Thầy con xin cảm ơn ạ. Ý con là khi thấy cái ảo thì tự trở về ngay cái thực mà không cần dụng công để trở về cái thực.
Con hiểu sống với cái thực thì quan trọng là trọn vẹn và trong sáng với nó còn cái thực đó tên gọi là gì cũng không quan trọng. Bỏ cái thực mà cứ cầu Đạo, Niết-bàn thì cũng bị ảo tưởng về Đạo, ảo tưởng về Niết-bàn trói buộc.
Con thấy vui một cách bình thản nhẹ nhàng khi nhận ra cách tu là như vậy, con cũng không thấy mình ngộ hay sở tri sở đắc gì cả chỉ là mình cần trong sáng với cái thực.
Con cũng xin sám hối với tất cả, tri ân với tất cả.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-11-2018

Câu hỏi:

"Nếu vậy thì Niết-bàn, Thánh đế cũng chỉ là tiên đề trong thế giới khái niệm? Và câu nói của đức Phật trong Udāna: “Này các Tỳ Kheo, có cái không sinh, không hữu, không tác, không thành, vì sao vậy? Vì nếu không có cái không sinh, không hữu, không tác, không thành thì không thể trình bày được sự thoát ly khỏi sinh hữu tác thành” có ý nghĩa gì? Đâu là tướng, đâu là tánh? Đâu là hữu, đâu là không? Đâu là sinh tử đâu là Niết-bàn? Hay tất cả chỉ là tiên đề trong thế giới khái niệm?"
Lành thay! Thưa Thầy, Thầy dạy thật hay! Con xin lặp lại một lần nữa lời Thầy. Và từ lâu rồi con vẫn còn trải nghiệm câu nói ấy: "Như Lai không dừng lại cũng không bước tới mà thoát khỏi bộc lưu."
Thực lòng con thấy những khai triển của Thầy, giống như hàm nghĩa của Pháp ngữ "Vô Ngã, Vị Tha" chẳng xa vời mà giản dị sâu sắc không thua gì những lời trong kinh Trung Bộ, "... sống không nương tựa, không chấp trước bất cứ điều gì ở đời..." Những điều trong Kinh Đoạn Giảm thật hàm súc. Tất cả chúng thật có một tương liên sâu sắc ạ!
Con xin cảm ơn Thầy đã nhắc nhở!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-10-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con đã thấy sự bình thản khi con quá mệt
Con đã thấy sự định tĩnh khi con quá sân và tham
Con đã thấy sự trong lành giữa những lo toan cuộc sống
Con đã thấy có 1 cái tâm bình thường giữa vạn pháp vô thường.
Và con biết con cần chánh niệm để không bị ngoại cảnh hoặc nội cảnh xỏ mũi dắt đi.
Hôm nay con không có câu hỏi nào cả. Con mong thầy luôn mạnh khỏe để truyền bá chánh pháp.con xin chân thành cảm ơn thầy !
Con, Chân Quang Đạo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2018

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin chia sẽ những gì con đã học được từ thầy, từ pháp đến đi trong cuộc sống mà con đang trải nghiệm.
2. Những vấn đề cốt lõi trong sự tu học:
- Đừng trốn chạy thực tại bằng những hy vọng hảo huyền. Trên thực tế chưa ai trên đời này sau khi giác ngộ thì biến thành thần thánh bất tử muốn làm gì thì làm. Giác ngộ hay không giác ngộ thì cũng phải sống cho hết một kiếp người. Sinh nghiệp vận hành thế nào thì sống như vậy, không có sự lựa chọn theo ý mình.
- Việc gì thì cũng có lý do của nó. Đau khổ có lý do của nó. Nguyên nhân đưa đến đau khổ (Tập đế) chính là cái ta ảo tưởng. Đã lỡ tạo ra qui trình phát sinh đau khổ rồi, cái ta chịu không nổi sự đau khổ do chính mình tạo ra. Nó đổ lỗi cho khách quan không an toàn. Nó đổ lỗi cho chủ quan là chính nó có vấn đề chưa xử lý được nên nó quyết rèn luyện để đoạn diệt những cái mà nó cho là dư thừa trong sự hiện hữu của nó, ví dụ như: sự sinh khởi lăng xăng, dao động, hoài nghi … bằng cách đóng băng mọi thứ hoặc tạo ra cảnh giới mới bằng năng lực tưởng của tâm. Đây chính là hoàn thiện tiểu ngã thành đại ngã. Vô ích thôi, vì làm tới, làm lui cũng là bãn ngã đang làm. Đau khổ chỉ chấm dứt khi bản ngã chấm dứt.
- Cốt lỗi của sự tu học là thấy ra có cái ta trong mọi hoạt động của nhận thức và hành vi. Không thấy ra có cái ta trong thái độ nhận thức thì cho dù tu vipassana, minh sát tuệ gì đó thì thực ra cũng là cái ta lấy cái tu làm phương tiện để trở thành. Vẫn lại là cái ta. Điều này hết sức quan trọng vì nhiều khi xuất gia mấy chục năm tu hành cuối cùng kiểm tra lại thì vẫn là cái ta tu.
- Đạo phật là con đường giác ngộ giải thoát. Cốt lõi là ở chỗ thái độ nhận thức vô ngã. Thái độ nhận thức mà không có bản ngã (tức vô ngã) thì đó chính là tánh biết. Trong sự rèn luyện trở thành thì bản ngã là chủ thể và cũng là tập đế. Trong sự giác ngộ sự thật thì tánh biết là chủ thể còn bản ngã là đối tượng. Cho nên tánh biết thấy bản ngã sinh diệt. Chủ thể vô ngã khác với cái ta chấp lầm pháp là ta, của ta, tự ngã của ta. Điều này phải thấy ra mới có thể thông suốt được.

Những điều này thầy đã nói hết rồi, con nói có gì sai thầy giúp con chỉnh lại cho đúng. Lần sau con định viết về thiền tứ niệm xứ và giá trị của những sự đến đi trong đời (cuộc đời là trường thiền). Con biết những bài viết của con không có giá trị giúp người khác thấy ra sự thật nhưng nó cá giá trị về nhận thức đúng trong sự tu học. Không phải để người đọc giống con mà giúp cho người đọc loại bỏ đi những thái độ chưa đúng. Ví dụ như tranh nhau ngồi thiền xem ai ngồi lâu hơn hay tranh nhau lấy lòng thầy. Thì thực ra cũng là người này tranh với người kia vô tình đưa nhau vào chỗ mê lầm. Ngược lại sẽ là trở về đối diện lại với chính mình, với thực tại. Con là một trong số đệ tử của thầy, con biết rất rõ là thầy chỉ có một tấm lòng từ bi muốn giúp chúng con trở về đối diện lại với mình và cuộc đời để thấy ra sự thật.
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-10-2018

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin chia sẽ những gì con đã học được từ thầy, từ pháp đến đi trong cuộc sống mà con đang trải nghiệm.
1. Nhu cầu học đạo: Là thể hiện một người nhiều bụi hay ít bụi trong mắt. Cái chính không phải là khả năng, trí thông minh nơi người đó. Mà cái chính là sự nhận ra nơi người đó. Người đó có thể thành công trong đời, có thể thất bại trong đời… Nhưng dù thành công hay thất bại thì cốt lõi là qua những thăng trầm của cuộc sống người ấy có nhận ra cuộc sống này cho dù có đạt được gì, có đi tới đâu đi nữa thì nó vẫn nằm trong qui trình tạo tác và khổ đau (luân hồi sinh tử). Người ấy nếu nhận ra cái gốc của vấn đề thì chánh pháp sẽ đến và sự tu học mới tương hợp. Ngược lại cho dù người ấy ở trong chùa, gần thầy, nghe hết pháp thoại cũng vô ích. Tệ hại hơn hết là những thái độ tạo mối quan hệ với thầy để có sự quan tâm hay tìm kiếm phước báu gì đó. Ngoài ra còn có những trường hợp được thầy tín nhiệm, giao việc. Người ấy không ngay trên công việc để thấy ra chính mình mà điểu chỉnh nhận thức và hành vi mà ngược lại còn sinh ngã mạn, tự cao, uy quyền gây trở ngại cho phật tử một cách không đáng hoặc giúp đở phật tử một cách không đáng. Mà lỡ là người tu nên phải tạo ra dáng vẻ thiện lành. Điều thầy dạy quá rõ ràng: “Thấy ra”. Bản ngã chỉ cần thấy ra thôi, chứ không phải hoàn thiện nó để trở nên thiện lành. Đã có dáng điệu thiện lành rồi, sao vẫn còn phiền não, khổ đau. Cần phải chấm dứt ngay cái thái độ tạo tác hoàn thiện tiểu ngã thành đại ngã mới phải chứ. Nguy hiểm hơn hết là trường hợp muốn tạo sự ảnh hưởng đến phật tử thông qua việc chia sẽ sự thật. Khổ nổi sự thật này không phải là thấy ra mà là Tà kiến. Cái thấy pháp qua thức tri, tưởng tri mà ngộ nhận đó là pháp thực rồi giảng dạy, thu thập đệ tử… Cái này là nguy hiểm nhất. Điều gì mình không thực sự tuệ tri minh bạch thì đừng chia sẽ với người khác. Còn với mình thì biết rõ là chưa thông suốt. Đừng vì một lý do gì đó mà nói điều mình không thực sự thấy biết. Một người thầy mà không dựa trên thực chứng của mình mà chia sẽ sự thật với đệ tử mà cứ lấy kinh điển ra để phô trương tri thức thì vị thầy ấy vẫn thua Google.
Con tạm chia sẽ vậy thôi. Vì thiền xá khi đi vào hoạt động cần có sự tác động nào đó từ các pháp. Nên con viết vậy, nếu thầy thấy không cần thiết thì xin thầy bỏ qua.
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »