loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1095 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'nguyên lý tu tập'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 09-09-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy:<p>
1. Khi ngồi Thiền thì Tâm buông ra, cái gì nổi trội thì nhận biết một cách tự nhiên. Nhưng con còn băn khoăn là Tâm thì cần phải "trụ" ở đâu đó mới được, và thường thì con để Tâm ở trong đầu một cách nhẹ nhàng trống rỗng, nếu không có đối tượng nào đủ mạnh để con nhận biết. Hay nói cách khác là con thư giãn, nhưng Tâm vẫn ở đâu đó trong thân, nếu không rất dễ bị phóng Tâm. Như vậy có đúng không thưa Thầy. <p>
2. Con đọc trên mạng thấy có pháp tu Anapanasati được giới thiệu là pháp môn Thiền của Đức Phật. Con xin phép minh giải về điều này.<p>
Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-08-2011

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, làm thế nào để chiến thắng được bản thân mình và giữ gìn chiến thắng đó một cách thường trực ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi ạ! Khi con ngồi xuống thư giãn thân, không cố ý làm gì cả, không hướng tâm vào đâu cả, tâm như thế nào thì cứ để nó như vậy, con thấy suy nghĩ này đến suy nghĩ khác cứ hiện lên, nhưng tâm vẫn thư giãn, nhẹ nhàng. Con tu vậy có đúng không, có nên thường xuyên tu như vậy không? <p>
Khi làm một việc gì đó thì con cứ bình thản làm việc đó, nhưng nếu thấy mình suy nghĩ gì linh tinh thì biết rồi biết lại việc mình đang làm, nếu lại suy nghĩ linh tinh tiếp thì con biết rồi con lại biết lại việc mình đang làm, thưa thầy con tu như vậy có đúng không, có bị ức chế tâm không?<p>
Thưa thầy con nghe bài giảng "trình tự tu tập" của thầy con đã hiểu hơn, tuy nhiên con chưa được gặp thầy nên sợ sai một ly đi một dặm nên con xin trình pháp như vậy với thầy, xin thầy chỉ dạy cho con. Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-08-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!<p>
Con là một Phật tử thuần thành, con học giáo lý rất nhiều, hiểu biết nhiều nhưng chỉ là lý thuyết, con chưa áp dụng được bao nhiêu vào đời sống thực tại. Mỗi ý niệm khởi lên con đều nhìn thấy rất rõ, nhưng con không xử lý theo cái hiểu của con được. Ví dụ: Khi con nổi giận, con rất biết là con đang giận, nhưng khi thì con kềm được khi thì không. Trước đây mỗi khi như vậy thì con thấy bực mình, phiền não lắm, vì thấy mình quá tệ. Nhưng sau thì con thấy bực mình cũng vô ích, con tự khoan dung với mình, biết mình tệ thì từ từ rồi sửa, chớ cứ uất ức với mình thì cũng chẳng ích gì, gây ra phiền não gấp đôi. Tóm lại là con rất tỉnh táo với từng niệm sinh khởi của mình, nhưng để xử lý nó theo cái hiểu của mình thì con chưa xử lý rốt ráo được.<p>
Con cũng biết đã làm người vào cõi này lại sinh làm thân nữ thì chắc chắn là nghiệp nặng rồi, con đâu dám mong cầu ngày một ngày hai mà thoát ngay được. Nhưng có nhiều lúc phiền não quá sức chịu đựng của con, con cầu cứu, tìm gặp thì vị thầy nào cũng khuyên con những điều con đã biết, con chưa tìm được cách gì hữu hiệu có thể giúp đỡ hỗ trợ cụ thể được cho con. Ví dụ giờ đây, con đang yêu thương một người, con biết con yêu thương người đó là vì người đó yêu thương con, thật ra con yêu người đó cũng là vì người đó thỏa mãn cái tôi của con. Hoàn cảnh trái ngang chúng con không thể đến với nhau được (thật lòng thì con đã có quyết tâm không lập gia đình, không sinh đẻ con cái, đời này kiếp này con lỡ vướng vào mối quan hệ cha mẹ anh em, nhưng con đã phát nguyện đời sau con xin làm tu sĩ, nên kiếp này con dứt khoát không lập gia đình), con muốn chia tay. Con tìm mọi cách để chia tay, nhưng con biết, lòng con không muốn chia tay nên dù con có cố tìm cách gì cũng vô hiệu. Làm sao để tâm con có thể thật sự "MUỐN" chia tay??? Dù con hiểu rất rõ là nên thế này nên thế kia... tâm mình ích kỷ, tâm mình tham đắm v.v... con hiểu rất rõ... nhưng con không dứt được, con cứ bị cái ngã của mình sai sử. Con đổ thừa cho Duyên Nghiệp, nhưng con biết đó cũng là cách ngụy biện của con, nếu mình quyết tâm thì nghiệp cũng có thể chuyển mà. <p>
Thầy ơi! Kính xin thầy từ bi, chỉ dạy cho con, làm cách nào để có nghị lực LÀM được những điều mình hiểu. Con là người rất có nghị lực trong nhiều lãnh vực khác của cuộc sống, chớ không phải là người yếu đuối lắm đâu ạ, nhưng sao trong chuyện này con quá bất lực! Con xét kỹ, cũng không phải vì con quá yêu người này, chỉ là thực tế thì con chưa tìm được ai có thể yêu thương, thỏa mãn cái tôi của con như người này thôi. Con phân tích mình kỹ đến vậy mà vẫn không chịu buông bỏ cái sự tham đắm của mình. Giờ con phải làm sao để có thể "tự trị" nổi mình hở thầy? Kính xin thầy chỉ dạy cho con một cách THIẾT THỰC nhất. <p>
Con cung kính đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-08-2011

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con có duyên lành được học Pháp với thầy, được xem những câu trả lời của thầy cho hành giả, con thật là tâm đắc. Sắp tới đây con sẽ học tiếp Cao học Phật giáo nhưng con không có nhiệt tình lắm trong việc học vì nghĩ nó không có ích lợi gì. Con nghĩ vậy có đúng không thưa thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-08-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy, con nghe nhiều người nói tu theo Thiền tông thì phải thật gan dạ, việc thấy biết như thật sợ hãi chỉ là sợ hãi, như vậy đã là gan dạ chưa? Con kính lễ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2011

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con là Phật tử đã nghe thầy giảng khóa thiền lần 7 này. Con cũng hiểu được những gì thầy giảng dạy, làm cho con có niềm tin vững chắc vào Phật, Pháp và Tăng. Con đang thực hành thiền quán hơi thở ra và hơi thở vào nơi phồng xẹp ở bụng, khi cảm thọ tới con đều ghi nhận. Nhưng vì con ngồi kiết già nên khoảng 1h là con không chịu nổi cái đau nơi hông bên phải. Và con đã phải xả thiền vào lúc đó. Con thực hành như thế đã 2 năm nay rồi, mà thấy cứ như vậy hoài. Con cảm thấy không tiến bộ trên đường tu tập của mình. Con nghĩ cách tu tập của mình đã sai. Con có nên bỏ cách tu tập đó không? Nay con được biết thầy, con xin thầy từ bi chỉ dạy cho con. Con cảm ơn thầy. Chúc thầy thân tâm an lạc!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2011

Câu hỏi:

Con xin thầy chỉ cách cho con để con học thiền, con định học Thiền mọi lúc mọi nơi, nhưng đầu óc không tập trung, làm thế nào để tập trung tư tưởng để Thiền có hiệu nghiệm. Kính chúc thầy vạn an.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-07-2011

Câu hỏi:

Bạch thầy, con đã quy y Tam Bảo, hiện con đang phát tâm ăn chay hơn 5 tháng nhưng mẹ con không đồng ý cho ăn chay nữa vì lo con không đủ chất không thể học được. Xin thầy hãy tư vấn giúp con nên làm như thế nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-07-2011

Câu hỏi:

Thầy tôn kính, Thầy dạy con là bên cạnh sự buông xả để thấy ra thực tánh của Pháp mà còn phải thấy ta thực tánh ảo tưởng của bản ngã. Đúng là trong sự tu tập, trong con vẫn âm thầm có cái nhìn chủ quan đối với những gì tồn tại trong tâm mình. Có một điều con vẫn không tự giải quyết được, đó là vấn đề tích luỹ kinh nghiệm. Như con hiểu thì việc tích luỹ kinh nghiệm cũng là một sự tự nhiên của Pháp, nếu không thì con người không tồn tại được. Và cuộc sống tự nhiên của một con người cũng bao hàm việc tích luỹ của một "khối kinh nghiệm". Từ việc bật công tắc điện, mặc áo quần, sử dụng máy tính..., đều là những kinh nghiệm. Và dù bản thân ý thức rằng không tích luỹ kinh nghiệm thì kinh nghiệm tự thân nó vẫn hình thành. Nhưng trong sự giác ngộ thì luôn đòi hỏi phải "chết đi" những kinh nghiệm cá nhân, vậy có phải chăng sự chết đi này là sự không dính mắc và bản thân quá trình kinh nghiệm tự nhiên cũng là sự vận hành của pháp. Con hiểu như vậy có đúng không thưa Thầy? Xin Thầy chỉ dạy cho con cách sáng suốt hồn nhiên trước một kinh nghiệm đã có. Cụ thể đối với một kinh nghiệm giác ngộ, nếu nói rằng quên hết đi để luôn thấy Pháp mới mẻ con thấy là điều thực là khó, nên con vẫn bị lúng túng. Một lần có nghe Sư ông Thanh Từ nói: điều khó nhất với người tu không phải là tập khí mà là thấy lẽ thật rồi mà không sống được với lẽ thật đó. Điều con hỏi có phần mang tính lý luận nhiều, xin thầy tha lỗi, từ bi chỉ dạy cho con ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »