loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Qua 2 trả lời của Thầy ngày 7-12-2011, con hiểu rằng: Mình không cần phải Tu hành gì cả mà chỉ cần chánh niệm tỉnh giác ngay tại đây và bây giờ để không bị cái Tham, Sân, Si lôi kéo, tạo tác. Nhưng vì cái Vô minh sâu dày, cái Tâm phóng dật từ bao đời nay nên ta phải tập cột cái Tâm lại bằng cách ngồi Thiền, nhận biết hơi thở hay các cảm thọ trong Thân Tâm đến, hay bình thường thì Chánh niệm tỉnh giác hay thận trọng chú tâm quan sát để nhận biết ngay khi Tham Sân sinh khởi. <p>
Kinh nghiệm trong cuộc sống và công việc con thấy rằng Tánh biết tự ứng ra ngay khi cần thiết, nếu biết là biết ngay, chứ không phải do mình ngồi suy nghĩ, tính toán trước. Và khi con thiền tập tốt với tâm không mong cầu, chỉ thả lõng thân tâm, tùy duyên thuận pháp thì con cảm thấy đầu óc rất thông minh sáng suốt, tánh biết ứng biến rất hay và hợp với Pháp và tự nhiên Tham sân cũng giảm bớt, tâm thái nhẹ nhàng thoải mái. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy! Một người thấy rõ vô ngã, thì ý thức của người đó không còn chấp trước vướng mắc vào một pháp nào nên người đó luôn thanh thản và an lạc, không còn tham ái nên không còn nhân muốn hiện hữu để tái sanh nữa, con hiểu như vậy có đúng không ạ? <p>
Khi tu tập thiền minh sát một thời gian thì mình có thể không bị các cảm xúc và tư tưởng tập khí của mình lôi kéo nữa, mình tự tại chọn pháp thiện để tăng trưởng đưa đến hạnh phúc, pháp ác không nuôi dưỡng nữa. Vậy thấy được pháp thiện ác đó là do ý thức mình thấy, và tu tập là dùng ý thức để tu phải không ạ? Con hỏi như vậy vì con bị hiểu nhầm khi sức tỉnh giác của con còn yếu, con quan sát các tập khí của mình mà không phân biệt thiện ác nên thường làm theo nó và chịu nhiều hậu quả do sai lầm của mình. Con còn hiểu nhầm tu là cứ mặc kệ nó dù an lạc hay khổ đau gì cũng được mình nhận biết cảm thọ đó rồi tách mình ra khỏi nó là hết khổ, có hành động gì nhận biết nó là được mà không cân nhắc thấy đúng sai, không trau dồi giới hạnh nên phải nhận nhiều sai lầm. Xin thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-12-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Nếu như vậy thì chẳng phải là từ xưa tới nay toàn là Pháp tu chứ mình có làm gì đâu ạ, dù mình có nhận ra là pháp tu hay không thì đó vẫn chỉ là Pháp tu thôi đúng không Thầy. Do mình không nhận ra nên cứ tưởng là mình tu nhưng hóa ra toàn là Pháp tu hết, giờ biết mình chẳng làm gì được nữa thì ngồi xem Pháp tu thôi. Thân là Pháp, tâm cũng là pháp, sự ảo tưởng về cái ta cũng là Pháp.
Kính Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-12-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Khổ đau phiền não cũng là các pháp, những pháp này hình thành do sự kết hợp đủ duyên từ các pháp khác trong đó có tham sân si. Con lấy ví dụ như vừa rồi con đang ngồi thì tâm tham nổi lên, sau đó nhận ra là không có được điều mình mong muốn nên tâm sân lại nổi lên. Theo con thì tâm tham, tâm sân đó cũng là các pháp, con quan sát thì chỉ thấy bất cứ một pháp nào sinh khởi đều do kết hợp đủ duyên từ rất nhiều pháp khác. Con quan sát và chẳng thấy bản ngã, cái Ta ở đâu cả, chỉ thấy nếu có tham, sân thì ngay lập hoặc một thời gian sau đó sẽ có kết quả là một pháp khổ đau khởi lên. Pháp này bắt nguồn từ rất nhiều pháp khác nhau đặc biệt trong đó có thành phần Tham. Thưa Thầy, thầy nói có bản ngã tham sân si xen vào thì thấy khổ đau nhưng con để ý thì chẳng thấy có bản ngã nào cả. Con chỉ thấy, có tham thì sẽ phát sinh ra một pháp có khổ nhưng con chẳng thấy ai tham, ai khổ cả. Sự khổ đau nổi lên nhưng con cũng chẳng thấy có cái Ta đang khổ ở đó.
Thêm một ví dụ nữa, Thưa Thầy, hôm vừa rồi con bị cảm, sổ mũi, nhức đầu, con thấy rất rõ đó là pháp này sinh khởi là hiển nhiên do kết hợp của các pháp khác như ăn ngủ không điều độ, thân thể này bị dính mưa,… và vô số pháp khác. Con thấy rõ có sự nhức đầu, có sự sổ mũi, có sự suy tính để làm sao cho chóng khỏi, có những kinh nghiệm được đưa ra để có thể chữa cho bệnh mau khỏi: tất cả đều là các pháp. Con quan sát rất kỹ nhưng cũng chẳng thấy cái ta ở đó, chỉ thấy thân thể này, với tri thức được tích tụ qua nhiều năm (sự kết hợp của các pháp) đang làm điều tốt nhất nó có thể để làm cho thân thể mau khỏi bệnh, và con suy nghiệm tri thức mà đang chứa trong bộ não này hoặc đâu đó luôn dần biến đổi vì nếu chữa kiểu này không xong thì sẽ phải chữa kiểu khác và sẽ có tri thức mới. Toàn bộ thân thể, và tinh thần này luôn biến đổi.
Thưa Thầy con quan sát kỹ những vẫn chẳng thấy cái ta nào, có sự khổ nhưng không phải con khổ, và con lại suy nghiệm. Cái thân và tâm này luôn thay đổi để hướng tới trạng thái hoàn hảo nhất.
Thưa Thầy, con còn băn khoăn là thầy nói có cái ta tham, sân, si nhưng sao con quan sát chẳng thấy cái ta nào vậy Thầy?
Mong Thầy chỉ giúp con với.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, chẳng có chi không phải là Pháp. Chỉ cần đủ duyên thì Pháp sẽ biểu hiện, hết duyên sẽ đi, dù có hay không có bản ngã thì đủ duyên pháp vẫn cứ biểu hiện. Vậy thì thứ bản ngã kia sinh ra để làm gì, hàng giả, vô dụng rồi! Con tạ ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, khi tâm con bất an, con thấy tâm con bất an. Lúc tâm đang bất an như vậy, con nhận thấy bản ngã muốn loại bỏ sự bất an này, và do vậy một cảm giác khó chịu trong thân con phát sinh. Khi sự bất an kéo dài, con thấy nó kéo dài kèm theo cảm thọ khó chịu cũng kéo dài đến nỗi nhiều lúc con không còn kham nhẫn với cảm giác bất an này. Xin thầy cho con một lời khuyên phải làm sao là đúng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, xin thầy cho con được hỏi, khi con người còn sống, tánh biết biết pháp thông qua mắt tai mũi lưỡi thân và ý. Khi chết rồi, 6 căn đó không còn, tánh biết nhờ vào đâu mà biết được pháp? Con xin thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-12-2011

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy

Con đang tìm hiểu Pháp môn "Tổ sư thiền" và đang thử tu tập. Nhưng 2 điều cơ bản là "Tin pháp môn" và "Tin tự tâm" thì con chỉ mới nghe qua còn mơ hồ quá. Nên con bối rối vì tự biết căn cơ con yếu kém. Con đang cố gắng nhưng cũng chưa được bao nhiêu.

Kính thỉnh Thầy từ bi chỉ dạy cho con.
Theo thứ tự thì con phải nên học phần nào trước?
"Tin pháp môn" và "Tin tự tâm" thật sự phài nên hiểu như thế nào cho đúng?

Kính ơn Thầy từ bi giảng dạy cho con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-12-2011

Câu hỏi:

Con chào thầy,
Con mới đọc xong cuốn "Sống trong thực tại" của thầy, con rất thích, gạch chân rất nhiều đoạn.
Con chỉ có 2 điểm hơi băn khoăn xin trình bày với thầy:<p>
- Thầy dùng từ "tánh biết" nhiều lần, có 1 chỗ thầy giải thích rõ "tánh biết" là khả năng thấy biết tự nhiên vốn có của tâm. Con nghĩ là con hiểu ý thầy nhưng còn chỉ hơi băn khoăn nếu Phật tử Bắc tông chưa hiểu gốc đọc như vậy có thể bị nhầm lẫn khi thầy nói "tánh biết" thành tánh biết, tánh nghe, tánh thấy... trường tồn bất biến như trong các kinh Đại thừa nói không?<p>
- Con rất thích câu thầy nói chỉ có giải thoát hoàn toàn khi chấm dứt bản ngã chứ không có bản ngã giải thoát hoàn toàn. Con cũng hiểu ý thầy khi thầy nói đại ý tu để hoàn thiện bản ngã thì không bao giờ giải thoát.
Nhưng con có 1 kinh nghiệm thế này xin thầy chỉ cho con có gì sai không. Cách đây mấy năm khi con đọc phần về phức cảm tự tôn trong cuốn "Một kỹ thuật sống", tự nhiên con cảm thấy là muốn vô ngã thì trước hết phải phát triển một cái tôi lành mạnh. "Cái tôi lành mạnh" con nói ở đây không phải là hoàn thiện cái tôi mà là khi "tôi" thoát khỏi mặc cảm tự ti hay phức cảm tự tôn, nghĩa là khi không còn so sánh mình kém hay hơn người khác, mà việc so sánh đấy là biểu hiện cơ bản của bản ngã. Lúc đó con cảm thấy đó là một cảm nhận rất quý giá đối với con, từ đó con bắt đầu cảm thấy bình an hơn, không so sánh thì con thấy bớt ghen tị và kiêu mạn. Con nghĩ nếu con nói phát triển cái tôi lành mạnh theo ý đó thì không sai với ý của thầy đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-12-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, sau khi thầy rời Melbourne, chúng con đệ tử của thầy - Thuần Tịnh, Thuần Tánh, Thuần Nhiên, Thuần Tâm, Thuần Như, Thuần Tuệ đều có tâm trạng giống anh Tuấn. Chúng con nhớ đến lòng từ bi bao la của thầy, nét hoan hỷ thanh tịnh nhẹ nhàng từ thầy. Và con tự hỏi, có phải vì thầy luôn sáng suốt, định tĩnh, trong lành nên có một năng lượng làm việc như vậy. Cả tuần liên tục thầy thuyết pháp, trả lời mục Hỏi đáp trên trang web, tiếp kiến Phật tử giảng giải Phật pháp,... Chúng con không thể nào đủ năng lượng làm việc liên tục như vậy, thong dong tự tại như vậy! Chuyện hoằng pháp còn dài, xin thầy dành ít thời gian nghỉ ngơi.
Kính thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »