loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-07-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>
Câu nói: "Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình" xuất xứ không rõ nguồn gốc mà gán cho là Phật Ngôn.<p>
Con nghĩ câu nói này có sự chấp ngã. Con xin thỉnh ý của Thầy. <p>
Con cảm ơn Thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-07-2013

Câu hỏi:

Thưa sư, với những kẻ từng tổn hại sức khỏe, danh dự mình, khi mình gặp lại thì xử sự thế nào ạ? <p>
Con xin sư cho con lời khuyên để ứng xử cho tinh tế ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-07-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy, có dịp thầy có thể gửi cho con xin các bài thơ, bài kệ của thầy được không ạ. Hộp mail của con: vietduc@mpi.gov.vn <p>
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi ngồi thiền, nếu ngồi để quán hơi thở và những gì đến đi bên trong, như vậy có là "thực hiện ý đồ bản ngã" không?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Con xin chúc Thầy sức khỏe! Điều bất ngờ với con là con hoàn toàn thích ứng với cuộc sống bên ngoài! Có lẽ cuộc sống là vậy, nó không rắc rối như con nghĩ? Hay là con bị chai lì rồi chăng? Sẽ khổ lắm... hay hạnh phúc lắm, con hoàn toàn không thấy có gì khác, chỉ khác là hoàn cảnh sinh hoạt mà thôi. Những điều Thầy dạy giờ đây con mới thấy quan trọng biết chừng nào! Ở một hoàn cảnh không phải lo toan chỗ ăn chỗ ở, còn giờ đây thì khác, phải lo cho có phương tiện sống, nhưng vẫn không phải rắc rối, rộn rạo gì so với cuộc sống trước kia, hồi con còn đi làm. Qua thời gian ở bên Thầy, giờ con đã ra ngoài đi làm và lại học được rất nhiều. Có lẽ chân thực với người là đủ phải không thưa Thầy? Con chúc Thầy mạnh khỏe.<p>

Ngày qua ngày Thầy con còn ở đó<p>
Vẫn nụ cười giản dị mãi bên con<p>
Chỉ mới xa sao nhớ Thầy nhiều quá<p>
Nhớ lời Thầy: "Luôn tỉnh thức nghe con"<p>
Bước vào đời sống với lòng chân thực.<p>
Con ra đi Thầy ân cần dặn bảo: <p>
"Nếu cần gì cho Thầy biết liền nghe"<p>
Chỉ vậy thôi... ôi tình người quá đủ.<p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy.
Sức khỏe con kém lắm, thinh thoảng Mẹ con mua cua sống hay vật gì sống về là con không ăn cả ngày luôn. Con không biết như vậy là con có khó tính quá không?<p>
Cho con hỏi thêm nữa là trứng gà ta nếu con đem luộc chín có phạm tội sát sanh không hả Thầy? Việc này rất nhỏ nhưng con chỉ tin Thầy nên hỏi Thầy là chắc nhất. <p>
Con cảm on Thầy.
Kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy, con không ngờ là con lại nhận được câu trả lời của Thầy nhanh đến vậy. Con cảm ơn Thầy rất nhiều.<p>

Thầy ơi, con xin được trả lời câu đố Thầy đưa cho con thông qua câu chuyện Thầy kể. Vì trí tuệ của con còn rất hạn hẹp nên có gì chưa đúng mong Thầy thông cảm và tiếp tục chỉ dạy giúp con.<p>

Sau khi đọc xong câu chuyện của Thầy, con nhận thấy rằng riêng về phương diện sức khỏe thì mình giống như ông phú hộ nọ, muốn có sức khỏe nhưng lại không chịu rèn luyện, chỉ muốn uống thuốc cho khỏi bệnh thôi. Nhưng chính nhờ sự rèn luyện, vận động thân thể hàng ngày giúp khí huyết lưu thông thì mới là cách chữa vào gốc bệnh đúng không ạ? Vậy là thông điệp của thầy pháp đã giúp ông phú hộ có được niềm tin mạnh mẽ vào một “sự thật” (con ma), để dùng hết sức mình nỗ lực làm theo, không còn để ý hay buồn phiền vì những bệnh tật trong cơ thể (tâm an bình), từ đó cơ thể ông ngày càng khỏe mạnh, ăn ngon ngủ ngon ạ. <p>

Nhưng Thầy ơi, con chưa biết liên kết câu chuyện của Thầy về các phương diện khác trong cuộc sống. Xin Thầy chỉ dạy thêm giúp con. Đến đây thì con lại có thêm nhiều câu hỏi khác là tại sao có những người cũng siêng năng luyện tập (như chạy bộ, yoga, khí công…) nhưng thực sự họ vẫn chưa có sức khỏe tốt? Điều này có phải là do nghiệp bệnh? Và họ cần phải tiếp tục kiên trì nhẫn nại, đến một lúc nào đó khi nghiệp được giải thì sẽ hết bệnh? Hay là phải tìm đến những pháp môn khác phù hợp với mình hơn? Con cũng nhận thấy không phải một pháp môn nào cũng tốt và phù hợp cho tất cả mọi người, điều này được lý giải như thế nào ạ? <p>

Con cũng có người thân bị đau ốm, cô đã tìm đến rất nhiều thầy giỏi, uống rất nhiều thuốc và cũng chăm chỉ luyện tập, vận động nhưng bệnh không thuyên giảm nhiều. Vậy có phải là do nghiệp của cô chưa đến lúc được giải nên cô còn đang phải chịu đau bệnh? Con khuyên cô tiếp tục kiên trì, sống tu tâm tích đức, rồi mọi điều sẽ tốt đẹp hơn với cô. Con khuyên cô như vậy có đúng không ạ? Xin Thầy chỉ dạy giúp con.<p>

Thầy ơi, câu nói bệnh là do nghiệp và Lạy Phật sẽ giúp chúng ta chữa được Thân bệnh, tâm bệnh và nghiệp bệnh. Con nên hiểu như thế nào cho đúng đắn ạ?<p>

Thực sự cuộc sống của con bây giờ rất tốt, con cảm thấy mình luôn hạnh phúc với bản thân và mọi người, mọi điều xung quanh mình. Con luôn mong được làm điều lợi lạc cho mọi người nên khi con thực hành pháp môn lạy Phật có kết quả tốt, con rất mong muốn được hiểu cặn kẽ để có thể chia sẻ với mọi người Thầy.<p>

Mong Thầy giúp con thấu đạt. Con cảm ơn Thầy rất nhiều.<p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,<p>
Trước đây, con đau khổ. Con hướng về Phật pháp, nghe bài giảng của các thầy, với mong muốn là hết đau khổ. Trong thâm tâm con vẫn có mong cầu là mọi việc suôn sẻ, may mắn hạnh phúc đến với mình. Nhưng nay, nghe và đọc sách của thầy (đặc biệt là bài giảng "Ý nghĩ 3 loại khổ và 8 pháp thế gian"), cái nhìn của con lại có thay đổi 1 chút, dường như con không còn sợ đau khổ nữa, vì có những đau khổ tự nhiên thì nó cần thiết để mình sửa lại nhân. Điều mình cần chỉnh là khổ do "cái ta ảo tưởng" dựng lên. Con mới "nhìn ra" chỗ này. Con xin trình với thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,<p>
Phương châm của Thầy, "Thận trọng, chú tâm, quan sát" chỉ sáu chữ vỏn vẹn, thấy đơn giản nhưng không dễ hành chút nào. Hễ sơ suất là bị vọng tưởng lôi, lơ đễnh là bị vọng tưởng gạt,... Suốt ngày con cứ bị chạy theo vọng, khi bắt gặp chúng, thì chúng tự tan. Có đôi lúc cũng không chịu tan. Không hiểu sao, những tiếng nói trong đầu con cứ thì thầm mãi. Càng quan sát tâm, con càng thấm thía một điều, là những gì khi sinh hoạt hàng ngày mà mình bị dính mắc nhiều, vui quá cũng vậy mà buồn, thương, giận tức gì cũng vậy, khi ngồi thiền các niệm đó rất dễ khởi trở lại nhiều lần, nếu không khéo phát hiện ra sự có mặt của chúng sớm thì rất dễ bị chúng làm điên đảo. Những khoảng lặng lẽ của con rất ngắn thưa Thầy. Có lẽ con cần phải thực tập nhiều hơn. <p>
Thưa Thầy, con biết việc tu hành không thể một ngày một bữa mà thành công. Tất cả đều phải hội tụ đầy đủ nhân duyên thì mới có trái lành được, và mỗi người mỗi khác. Tuy nhiên, con muốn hỏi Thầy một việc là theo kinh nghiệm của Thầy thì Thầy phải mất thời gian là bao lâu sau khi biết cách tu mới có thể thong dong tự tại được như bây giờ? Theo kinh nghiệm của Thầy, con có cần phải điều chỉnh gì không?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-07-2013

Câu hỏi:

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật,<p>
Kính bạch Thầy, <p>
Đã rất lâu rồi con không có câu hỏi gì để thỉnh ý Thầy. Bởi vì con luôn vào mục hỏi đáp xem, cũng như nghe đi nghe lại nhiều lần những bài Thầy đã giảng. Bên cạch đó, con được nghe lại những lời giảng của Thầy trong buổi trà đạo thông qua Sư cậu và Bà thân của con. Tuy nghe gián tiếp, nhưng con cũng thấm thấu được lời Thầy dạy, vì theo như con nghĩ rằng: những điều đó Thầy đã dạy đi dạy lại rất nhiều lần mỗi khi có người đặt câu hỏi. Riêng bản thân con, cứ mỗi lần nghe thì con lại thấy mới, mới vì khi con trải nghiệm những khó khăn, phiền não trong cuộc sống con lại thấy rõ hơn về bản chất thật của các Pháp. Chỉ đơn giản là thấy thôi, nhưng cái "thấy" đó không phải dễ dàng thấy được, vì hầu như đều thấy dưới dạng "dán nhãn" của cái Ta vô minh ái dục. <p>
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy vì đã chỉ ra cho con "thấy". Con lên Chùa Bửu Long làm công quả thường xuyên lắm, nhưng con không dám vô đảnh lễ Thầy, con chỉ biết đảnh lễ Thầy và chư Tăng từ xa mà thôi, con nghĩ rằng nếu học Pháp Thầy dạy mà không có sự hành trì thì cũng như ở xa Thầy và chư Tăng, còn nếu con sống trong sáng suốt - định tĩnh - trong lành trong mỗi hơi thở thì cũng như con đang đảnh lễ Thầy và chư Tăng vậy. <p>
Một lần nữa con xin thành kính tri ân Thầy đã cho con hiểu được ý nghĩa đích thực của cuộc sống thông qua pháp mà Thầy đã dạy. Con bị bệnh rất nhiều, nặng nhất là bệnh tim, con không tới được những chỗ đông người, vì con thường xuyên thấy khó thở, và còn những bệnh khác nữa. Nhưng con cũng được trải nghiệm rất nhiều điều từ căn bệnh của con, con cảm nhận sâu sắc là thân đau nhưng tâm không đau. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để con phải đảnh lễ Thầy rồi.
Con kính chúc Thầy Pháp thể khang an. <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »