loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-07-2013

Câu hỏi:

Con cảm tạ ân Thầy đã trao truyền lại cho chúng con tất cả những gì mà Thầy đã trải nghiệm. <p>

Con không biết nói gì thêm nữa, ngôn ngữ không thể diễn đạt được thưa Thầy.<p>

Con thành kính ̣đảnh lễ Thầy.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-07-2013

Câu hỏi:

Con thưa thầy, <p>
Con và mẹ con xưa nay hiếm có khi nào hòa hợp trong nói chuyện. Với mẹ con chỉ có cách nhìn nhận của mẹ con là đúng và mẹ con muốn con nhìn nhận theo cách như vậy. Mẹ con nhiều khi không quan tâm đến việc con nghĩ như thế nào nên cứ mỗi khi nói để mẹ con hiểu con hơn hoặc tìm cách thanh minh cho câu chuyện thì mẹ con thường nói với con là: "Học cho lắm vào rồi thừa chữ, lắm chữ"; "Im mồm đi, nói ít thôi"... Nhiều lúc con đi lên trên nhà vẫn nghe thấy tiếng mẹ nói con, con thấy tủi thân... <p>

Con thưa thầy, chắc bởi vì hai bản ngã chạm nhau nên mẹ con mới thấy khó chịu, còn con mới thấy tủi thân. Nhưng con nghĩ lại thì thấy, cách mà mẹ con nói vọng lên từ dưới nhà là biểu hiện của sự khẳng định mình nhưng bên cạnh đó cũng có cả sự bất lực và nỗi buồn nên mới nói chuyện một mình như vậy. Có lẽ con không cần thanh minh gì cho chuyện của mình nữa. Chỉ lặng yên và cứ để như vậy thôi, vì mẹ con cũng mệt mỏi, vất vả cả tuổi thanh xuân để nuôi chúng con rồi. Con cũng không muốn mẹ thỉnh thoảng lại mệt và buồn vì những quan điểm khác nhau như vậy nữa. Mỗi người đều có cách nhìn riêng. Nếu một ngày đủ duyên cái gì cần nhận ra thì mỗi người sẽ tự nhận ra. Bản thân con cũng vậy.
Con mong được thầy dạy dỗ. Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-07-2013

Câu hỏi:

Bạch thầy, con đang trong quá trình tu tập pháp môn thiền định, nhưng con không biết như thế nào để có thể an tâm. Con xin thầy chỉ cho con phương pháp an tâm, mặt dù con đã nghe Đạt-ma Tổ sư nói với Tổ Huệ Khả là: "tâm con đâu đưa đây ta an cho". Nhưng con chưa hiểu sao Tổ lại nói như vậy, vậy con mong thầy chỉ cho con được thông suốt ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-07-2013

Câu hỏi:

Thầy quý kính, con kính lời thăm Thầy luôn được pháp thể khinh an. <p>
Con xem tin tức trên trang web của Thầy, con được biết, hiện giờ, ở Bửu Long, đang có rất nhiều quý bạn Đạo tòng hạ, con sadhu lắm, nhưng với tình trạng sức khỏe thường xuyên không ổn định, nên con đang học Đạo trong phạm vi của con, cách học của con là, hằng ngày con nghe Pháp Thoại, đọc Hỏi Đáp trên trang web và sách của Thầy, rồi ứng dụng những nguyên lý Thầy dạy. Vì tự mình thực tập như vậy, con ngại có những chỗ bị lệch, mà con không hề hay biết, hôm nay con xin phép được trình lên Thầy về sự ứng dụng của con vào trong cuộc sống của mình, để con được Thầy chỉ dạy thêm. <p>
Thưa Thầy, con bị bệnh đau ót phía mặt và vai bên mặt đã mấy năm rồi, nên có những động tác mà tay mặt bị giới hạn rất nhiều. Có một buổi sáng nọ, khi con thức dậy, thì toàn cánh tay mặt, mỗi khi nhúc nhích con bị đau đến nỗi không còn chịu được, lúc đó con mới biết cánh tay mình nó nặng đến như thế nào. Con đang loay hoay không biết phải giải quyết như thế nào, vì tự liệu không đủ sức đến bác sĩ ngồi chờ và biết cơ thể mình bị dị ứng với hầu hết các loại thuốc tây. Ngay lúc đó, bỗng dưng con nhớ lại những lời Thầy giảng về sự vận hành tự nhiên của Pháp để điều chỉnh mọi việc và chuyện Thầy bị đau chân khi ngồi máy bay. <p>
Con thử xoay cánh tay, và tìm ra được một tư thế thoải mái duy nhất, là nằm trên giường và giơ tay lên về phía đầu, tự nhiên trong tâm con biết: “Nếu đi chạy chữa, càng chạy chữa sẽ càng năng thêm, và cứ nằm yên như thế là cách hay nhất.” Thế là con cứ nằm yên trên giường giơ tay như thế, và nhìn những diễn biến của thân tâm đang diễn ra, con nhìn thấy, sự đau cứ sinh rồi diệt, hết chỗ này đến chỗ khác trên khắp cơ thể, và chỗ đau chỉ nhỏ bằng đầu kim thôi, có thể chịu được, chính sự chống đối và bực bội trong tâm, cộng thêm trí tưởng tượng đã nhân lớn sự đau lên, mới làm cho con cảm thấy sự đau liên tục, mạnh và trải rộng ra đến như thế. <p>
Sau khi nhận ra được điều đó, thì cứ có sao con biết vậy, đau nhiều biết đau nhiều, đau ít biết đau ít, khi không đau biết không đau, khó chịu biết khó chịu, dễ chịu biết dễ chịu, bất cứ hiện tượng nào của thân tâm xảy ra, con cũng OK hết. Nhưng khi quan sát kỹ hơn, con thấy thỉnh thoảng vẫn còn có những ý mong mỏi sự đau mau chấm dứt, nhưng rất nhẹ, khởi lên. <p>
Đến khi đói bụng, thì con rán ngồi dậy ăn, xong nằm xuống và giơ tay như thế. Con phải ở trong tư thế như vậy liên tiếp 7 ngày, thì con từ từ khỏe lại, cơn đau đã không còn nữa, con có thể xuống giường đi tới, đi lui, vì nghe chóng mặt, con bèn vịn vách và bàn ghế từ từ đi lại để làm những việc nhẹ lặt vặt theo sức mình. Một điều rất là mầu nhiệm là sau đó, mặc dù con không có uống thuốc gì hết, mà tay mặt bây giờ đã khỏi hẳn, có thể cử động các động tác một cách bình thường, dễ dàng mà không còn bị đau nữa. <p>
Đồng thời, có những cái biết tự nhiên thường xảy ra, thí dụ như, các đài khí tượng đều tiên đoán trời mưa, nhưng khi chị con do dự không muốn mang dù theo, hỏi con, thì con lại biết chắc là trời sẽ không mưa. <p>
Hằng tuần, con không có xem những tờ giấy quảng cáo, bán đồ giá hạ, nhưng khi cần thức gì, con định thần một chút, thì tự nhiên biết, cửa hàng nào đang bán thức con cần, với giá hạ. <p>
Con không có điện thoại cầm tay, mỗi khi con đi ra ngoài, bất chợt có ý muốn trở về nhà, khi về đến nhà, thì lần nào cũng là người nhà đang trông hoặc có bạn đến đang ngồi chờ, vì có chuyện cần đến con. <p>
Con suốt ngày ở trong nhà, vì dị ứng với các làn sóng, không bao giờ liên lạc với ai bằng điện thoại được, bạn bè tới thăm, hỏi chuyện gì con cũng tự nhiên trả lời được hết rất là chính xác, tường tận, mặc dù mọi người đã cố tình, hoàn toàn dấu con. Bạn bè tới chơi, hỏi vài lần, thấy chuyện gì cũng dấu con không được hết, sợ quá, trốn hết trơn. <p>
Trong nhà, mọi người dự định làm việc gì, nói sơ sơ cho con biết, con nghe là biết việc có thành công hay không? Con cũng có nói trước kết quả cho mọi người nghe, nhưng con không có cản ngăn ai hết, ai muốn làm chuyện gì thì làm, tại vì con nhớ Thầy dạy: “Một nguyên lý của cuộc sống là ai muốn làm gì thì làm, ai cũng phải trải nghiệm qua hết tất cả các bài học của mình.” <p>
Chuyện gì tự nhiên nó biết, thì nó biết, con không có bao giờ khởi tâm mong cầu là muốn biết hoặc dùng cái biết đó để làm bất cứ điều gì lợi lạc cho mình, và con chỉ có trình điều này lên một mình Thầy thôi, ngoài ra không có kể cho ai nghe hết. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có người bạn có sự hiểu biết về tu tập, luôn nói là sống thương yêu mọi người bình đẳng, luôn nói những điều tư bi, nhưng theo nhận thấy của con thì hoàn toàn trái ngược. Dạ thưa Thầy, vì là bạn rất thân của con, nên con còn bảo thủ, bất an trong lòng. Con mong Thầy chỉ dạy cho con, vì tại con thấy sai, hay con phải làm như thế nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2013

Câu hỏi:

Thư tri ân HT. Viên Minh! <p>
Con ở Việt Nam nhưng được gặp thầy thông qua những trích đoạn thầy đã giảng từ một bạn ở châu Úc (có địa chỉ facebook: angela nguyen)! Nhờ bạn ấy con mới biết đến Trung Tâm Hộ Tông! <p>
Hôm nay nghe pháp thoại của thầy mới biết sự tu học của con bấy lâu nay chỉ để làm dày thêm bản ngã, chỉ là một đống kiến thức hỗn độn thỏa mãn cái tâm trí luôn khát khao tim tòi! Tìm tòi để lý luận, để giải thích... nhưng cũng chỉ là sản phẩm của suy nghĩ, quan điểm từ bản ngã mà ra! Cố cầu tìm Phật tánh, chân ngã, cố dẹp tâm lăng xăng, cố tập trung vào hơi thở để tìm kiếm bên trong nội tâm, cố tập trung niệm Phật... thì ra những cái "cố tìm, cố cầu" này cũng thuộc về cái bản ngã! Vô tình lấy cái bản ngã này để đi dẹp loạn cái bản ngã kia, rốt cục lại làm dày thêm cái bản ngã! haiz...! Câu nói của thầy "thận trọng chú tâm quan sát", "quay về tỉnh lặng trong sáng", "nó như nó đang là" con đã thấy mình thật lạ, thật an lạc... Quay về tự nhiên những suy nghĩ mất đi, đầu óc miên man trước đây có thể dừng lại. Khi thấy mình đang nghĩ, tự nhiên suy nghĩ đó liền biến mất và mình thật hồn nhiên! Hằng ngày những việc nhỏ như quét nhà, nấu cơm, ăn cơm... ngày thường không để ý đến, đầu óc vừa làm vừa nghĩ vẩn vơ, bây giờ thấy nó, biết nó thật thú vị thật thanh tịnh trong lòng! Con xin cảm ơn thầy rất nhiều, đây cũng là phước của con! Mong có duyên được trực tiếp dưới sự hướng dẫn tu tập của thầy! Chúc Thầy an lạc! (Đây là lần đầu con biết đến Phật giáo Nam tông Nguyên thủy!)

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-07-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy! Nhờ một người bạn con biết đến trang web này. Thưa thầy! Vì không có duyên gặp Thầy, con không trình tường tận. Nhưng con gặp chuyện nhân quả báo ứng do con gây ra vì tâm mê muội, tham danh làm thân con đang gánh chịu quả báo là mất lòng tin và còn làm cho mẹ con lo buồn. Sau khi nhìn rõ mọi chuyện, người mà con từng thù hận không đáng để con phải hận vì họ thực sự khó khăn. Nên con đang muốn thực hành sự nhẫn nhịn và sự tha thứ, cũng như con mong cầu tìm một pháp môn để tu tâm cho tịnh lại. Vì kể từ lúc bắt đầu cái nhân quả sai lầm này, không khi nào con an lạc. Trong khi con thấy con đã bỏ mất nhiều thời gian quý báu, sự việc quả báo con không thể hối thúc nó nhanh kết thúc. Con đang rất đau khổ. Vì đấu tranh nội tâm để mình kiên định mà không thù người hại mình. Thế nên, mong thầy dẫn dắt cho con một pháp môn tu tập để con đi đúng hướng!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!<p>
Hơn 11g đêm, con ngồi nghe Pháp thoại Thầy giảng ở Texas. Con nghe đến đoạn Thầy giảng buông xả, con cũng làm theo hướng dẫn. Thật tuyệt Thầy ạ! Con đang mệt vậy mà chỉ vài phút sau thôi con đã thấy khỏe khoắn, người tỉnh hẳn ra như sau một giấc ngủ dài vậy. Trong lúc thân tâm buông xả hoàn toàn ấy, con vẫn nghe rõ tiếng Thầy đang giảng, tiếng vòi nước đang chảy sau bếp, tiếng em con đang mở máy vi tính kế bên. Tâm biết tất cả nhưng không hề phản ứng, phân tích gì cả. Con nghe xong đoạn video, tâm hoan hỷ quá nên con viết lên để cám ơn Thầy và chia sẻ với tất cả bạn Đạo với mong muốn những ai có duyên nghe Thầy giảng đều ứng dụng được.<p>
Con xin thành kính tri ân Thầy và kính chúc Thầy thường mạnh khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2013

Câu hỏi:

Thầy kính, con hay đi nhiều, tối về mệt quá con lại không ngủ được nên sức khỏe mỗi ngày mỗi yếu. Gặp nghịch cảnh là con nổi sân. Kính xin Thầy từ bi chỉ cho con thấy rõ tâm sân đừng để phát ra bên ngoài làm mất oai nghi. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-07-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có xem cuốn phim phóng sự Phật giáo Nguyên thủy ở Úc Châu trong đó vô tình có câu thơ của Thầy: <p>
Ta có hẹn nhưng quên rồi ngày tháng <p>
Cuộc tao phùng phải trả lại thời gian <p>
Ta có đến một phương trời lãng đãng <p>
Tựa hồ như có hẹn cõi bao ngày.<p>
Xin Thầy giải thích cho con được hiểu rõ hơn. Con cảm ơn thầy. Kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.




Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »