loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 169 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-03-2019

Câu hỏi:

Dạ, thưa thầy! Có phải kiếp này mà mình sợ một điều gì đó tới nỗi ám ảnh mặc dù việc đó mình chưa gặp ở kiếp này thì có phải là do kiếp trước mình đã gây ra điều đó với người khác. Con chưa quen ai nhưng lúc nào cũng lo sợ sau này mình sẽ rơi vào chuyện bị phản bội trong tình cảm, rồi khi đọc báo thấy những tin tức về ngoại tình con có cảm giác rất sợ hãi, ức chế đau thắt lồng ngực lại, rất bất an và đầy sợ hãi.
Còn một việc nữa con trầm cảm nên tâm con rất hay bi quan, mỗi lần sợ hãi bi quan thì con liền nghe những lời pháp của thầy, con không biết có nên nương tựa như vậy không? Vì bây giờ ngoài những lời dạy của thầy con không biết bám víu vào đâu khi bất an sợ hãi tới cả. Con xin cám ơn thầy !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-03-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, sau khi trình pháp thầy, con cũng tìm hiểu thế nào là thấy ra sự thật:
Con thấy mọi việc là do ý muốn cầu toàn của mình mà ra, thấy có điều khó khăn mà thái độ của mình sợ hãi thì khi giải quyết công việc, cái bản ngã sẽ bép xép đủ thứ để mình suy sụp và mình nhìn thấy nó ra thì nó sẽ mất đi và mình sẽ giải quyết công việc với tâm rỗng lặng trong sáng.
Còn thái độ chán nản của con rất đặc biệt, không tương giao và không làm gì mà tự động sinh ra. Hầu như mỗi tuần là con bị một lần, con thường đi chùa mỗi lần như vậy thì nó có hết tạm thời. Hôm qua nó đến con không đi chùa và cảm nhận nó lan tỏa gây ra cảm xúc tiêu cực. Đến tối khi đọc được câu trong một quyển sách là bản thân mình cũng có một năng lượng để chữa trị (con hiểu đó là chánh niệm) con chợt hoan hỷ nhận ra thì cái chán đó mất đi mà thay vào đó là niềm vui ngập tràn. Con càng khẳng định câu nói của thầy trong đầu: tất cả phiền não đều là ảo và Niết-bàn luôn có sẵn và là cái thực.
(Còn bị ba mẹ la (dù là mình đúng) mà trong tâm còn giận dỗi ngay lúc đó thấy ra phát hiện mình còn sân nên còn phải cảm ơn ba mẹ đã la nữa).
Con chỉ hiểu ra bao nhiêu đó thôi, mong thầy chỉ dạy thêm.
Con cám ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-03-2019

Câu hỏi:

Dạ, thầy ơi! Có phải con đang bị bản ngã dẫn dắt không? Con lên mục hỏi đáp và xem mọi người hỏi và xem câu trả lời của thầy. Con thấy ra rằng bên trong con có một nỗi sợ và nó đang cố gắng nắm giữ những ý trong câu trả lời của thầy để có thể đem ra áp dụng ở đời sống. Con nhận ra nó là bản ngã mong muốn mọi thứ hoàn hảo, không dám đối diện với những bất trắc trong cuộc sống nên luôn kiếm phương pháp hoặc chỉ dạy của ai đó để đem áp dụng. Và khi ghi con hỏi thầy con cũng thấy có nỗi sợ hãi nhưng cảm giác rất mơ hồ, dường như nỗi sợ này đến từ việc mong câu trả lời của thầy đáp lại là con đã thấy đúng, chứ chính bản thân con cũng không dám chắc những gì con thấy ra là đúng hay ko? Mọi thứ cứ chồng chất lên nhau, cái bản ngã nó tinh vi quá thầy ơi. Mong thầy chỉ bảo giúp con!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-02-2019

Câu hỏi:

Dạ kính thưa thầy, bản thân con bây giờ: cảm nhận thế giới vô thường rất rõ và có thể buông bỏ được thú vui trần tục, nhịn được những sân hận với người khác vì con biết thương và cảm thông thay cho họ vì họ cũng là những chúng sinh đau khổ mà thôi. Khi con giúp đỡ ng khác là bằng chính lòng cảm thương của con, con có thể điều khiển bản thân ko còn chấp nhứt, hơn thua, đố kị, tức giận, con ko còn tham và con ko dám làm điều gì gây nghiệp dù là nhỏ nhất chẳng hạn như để ng khác phải đi vứt rác của chính mình xài. Con có thể chịu khổ thân xác để tu hành và con có thể nếu vãng sanh ngay con cũng ko sợ. Tất cả những điều đó trước đây khi chưa biết về Phật pháp con ko có được. Thầy cho con hỏi con như vậy là đang ở giai đoạn nào của tu hành vậy ạ? Và để đạt được Niết-bàn còn bao xa, và con cần phải làm gì với thiết tha mong được vãng sanh của mình, con xin thầy chỉ dạy, con xin cám ơn ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2018

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy,
Con có đôi dòng muốn chia sẻ cùng Thầy. Con một lần đặt câu hỏi trực tiếp với Thầy ở buổi trà đạo về tâm lo lắng, sợ hãi, tuy con chỉ hiểu qua từ ngữ chứ không thật sự cảm nhận, nhưng con vẫn luôn quan sát thân tâm. Một thời gian ngắn sau con đã ở hoàn cảnh không vừa lòng nghịch ý và nỗi sợ dâng lên, nhưng lúc đó cũng chính là lúc con nhận ra kế bên nỗi sợ là một trạng thái bình tĩnh đến lạ thường, rất an nhiên và mát mẻ. Cả hai cùng tồn tại song song, một bên là sợ hãi, một bên là an yên không cái nào triệt cái nào. Con đã cười thầm, ra là vậy, ra là định tĩnh trước mọi thứ khởi lên là vậy, hoàn toàn không lấy cái này đè nén lên cái kia. Và con đã hoàn toàn tự tin và hạnh phúc khi đối diện với sợ hãi.
Qua đó con nhận ra rằng, khi sự việc không rõ ràng dễ sinh tâm lo lắng sợ hãi. Nhưng khi thấy được sợi dây không phải là con rắn mọi lo lắng khổ não liền tiêu tan. Khi si không còn sân liền mất đi, theo đó tham cũng diệt. Sau này con tiếp tục nghe lại các bài giảng của Thầy, con lại hiểu và cảm nhận rõ hơn lời Thầy dạy, rất giản dị nhưng triệt để và rốt ráo.
Con xin thành kính tri ân Thầy.
Minh Anh

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Những lúc bực tức mệt mỏi con hay mắng con của mình. Sau thấy có lỗi quá, con nhỏ đâu có biết gì, thấy mình thật tệ. Con thấy cuộc sống mình rất ngột ngạt quá thầy ạ. Một mình lo hết, sợ mất việc, sợ ốm... Lo toan gánh vác mọi thứ không có ai chia sẻ con rất mệt.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-07-2018

Câu hỏi:

Dạ con cảm ơn Thầy nhiều ạ. Con sẽ cố gắng tìm biện pháp ạ.
Thầy ơi, nhưng khi bài học này đến con thấy nỗi sợ hãi trong con và mọi người khi nhìn thấy các con gián ạ. Con thấy nỗi sợ rất vô lý vì thực ra nó chưa làm hại gì mình cả mà mình đã sợ rồi. Vậy nỗi sợ này có phải là ảo không ạ? Xin Thầy chỉ dạy con cách đối trị và hiểu về nỗi sợ này với ạ. Thật lòng con rất muốn thân thiện và yêu thương muôn loài ạ. Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-05-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho phép con hỏi một điều: con thấy có một số vấn đề khi mình không giải quyết thì cảm thấy bất an như sự trốn tránh mặc dù có vẻ như con hoàn toàn bình tâm, nếu đi tìm lời giải thì lại cảm thấy vô nghĩa vì lại đi vào vòng luẩn quẩn luân hồi sinh tử. Bài học ở đây là gì ạ? Hay sự bất an cảnh báo điều gì ạ? Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-05-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy con muốn chia sẽ 1 chút pháp hành và sự trải nghiệp trên thân tâm của con với bạn bị bệnh lo âu và mất ngũ giống hệt như con trước đây con thấy mà phát tâm thương cho bạn ấy vì con cũng vậy trước đây.
Bạn ơi mình năm nay 43 tuổi có gia đình và 2 con. Trước đây mình cũng vậy giống bạn lắm, 6 năm trời mình phải sống trong cảnh lo âu suốt ngày cứ nghĩ tới bệnh... bệnh gì khởi sanh lên là mình rất sợ, sợ mình bị ung thư, sợ cái đau của căn bệnh này rồi sanh lên tưởng tượng đủ thứ làm cho thân tâm trở nên suy sụp mệt mỏi vô cùng rồi, mình chạy đi tìm bác sỉ uống thuốc chữa bệnh. So với mình bạn bệnh còn ít đó. Mình đủ thứ bệnh, nào là viêm xoang, viêm nao tử, viêm đại tràng, tim và huyết áp, rối loạn thần kinh thực vật, nhiễm giun lươn và giun đầu chó, gai cột sống cổ. Vẹo vách ngăn mũi, bị nhiễm nấm, viêm nang long, máu mở... nói về bệnh chắc bệnh mình quá nhiều. Nhưng bạn ơi sai lầm của mình do sợ mà uống thuốc mỗi ngày quá nhiều thứ để chữa giờ đây nó tác dụng phụ lên đôi mắt của mình làm cho mình bị đục thủy tinh thể đã mổ 2 con rồi nhưng giờ có đỡ đâu nó cứ biến chứng đủ thứ mà mình phải đi khám mỗi tháng làm cho mình hết tiền của cũng vì lo âu sợ hãi mà ra, cuối cũng có bệnh gì hết đâu, uống chữa bệnh này thì sinh bệnh khác nó cứ lẩn quẩn như thế, mình rất thương 2 đứa con của mình sợ nó không còn cha để lo vì chúng còn quá nhỏ, mình bệnh như vậy mà vợ mình chưa có 1 tiếng hỏi thăm cô ấy cứ lo đôi khi mình còn bị vợ mắng chữi nữa. Nhiều lúc mình muốn li dị nhưng nghĩ tới con sợ con sẽ khổ sau này cha ở 1 nơi mẹ ở 1 nơi con nó sẽ hư và tội nghiệp chúng thôi thà bản thân mình chịu đựng để cho chúng có cha có mẹ mà chúng vui vẻ vì mình đã tạo ra chúng thì mình phải chịu đựng mà lo cho chúng thôi.
Rồi mình quay về nghe pháp thoại của Thầy hơn 2 năm nay vừa nghe vừa trải nghiệm trên thân thọ tâm pháp. Giai đoạn đầu mình cũng không thích nghe đâu vì nó chán lắm mình cứ lo sợ trên thân này thôi vì cái bệnh tâm lý nên khổ lắm, buộc mình phải nghe rồi dần dần pháp của Thầy thắm nhuần vào trong người mình lúc nào không hay cùng với sự trải nghiệm mình mới thấy ra sự thật sao đúng với mình quá rồi mình mới thực hành ứng dụng đơn giản thôi. Khi tâm bất an thấy tâm bất an là niệm tâm khi đau thấy đau là niệm thọ, khi nằm thấy nằm đi thấy đi làm việc gì thấy làm việc đó là niệm thân, khi mắt tai mũi lưỡi tiếp xúc với trần cảnh gây ra sự trói buộc gì là niệm pháp. Cứ như thế tâm trở nên yêu mến pháp rồi tự nhiên thấy thân này không còn vấn đề nữa. Tự nhiên bạn sẽ có niềm tin rồi dù có bệnh cũng chẳng sao. Bệnh là cơ hội để cho bạn trở về với thân thọ tâm pháp mà thôi là giúp mình sớm giác ngộ giải thoát thôi. Bạn nên đặt giác ngộ giải thoát lên hàng đầu chứ không phải thân này lên hàng đâu dần dần bạn sẽ thấy tâm bạn trở nên chói sáng và trở nên bớt sợ trước mọi pháp. Nhiệm vụ mình là giữ chánh niệm còn mọi thứ để cho pháp lo dần dần bạn sẽ thấy sự vi diệu trong đó. Cố gắng nghe pháp thoại Thầy, nắm được hướng đi cho chính xác. Chúc bạn mau sớm lấy lại chính mình. Còn 1 điều là hành theo pháp thầy hướng dẫn đừng mong là hết bệnh nha, bệnh vẫn là bệnh thôi mà chỉ thấy ra sự thật là chính. Bệnh là cơ duyên để giúp mình quay trở lại chính mình. Xin chào bạn. Con viết quá dài mong Thầy hoan hỷ cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-04-2018

Câu hỏi:

Bạch Thầy,

Trước đây do nhiều lý do trong cuộc sống con bị trầm cảm cũng vài năm. Hôm nào con cũng cần bia rượu mới ngủ được. 2 năm trở về đây nhờ đi học các khoá về tâm lý cũng như nghe pháp thoại của Thầy tâm con đã cân bằng hơn trước rất nhiều. Tuy có một điều là con không bỏ được bia rượu và rất khó ngủ khi không bia rượu. Con đã thử nằm xuống thư giãn buông xả và không cố để ngủ gì cả thì là con nằm như vậy tới sáng luôn. Kính mong Thầy chỉ con cách đối trị để bỏ bia rượu và cách nào đó để ngủ dễ hơn ạ. Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »