loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 79 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Phật tánh, chân tâm, tánh giác, tánh biết chói sáng (Pabhassara Citta)'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Tánh biết tự trong Chân đế vốn vô sanh vô diệt, nhưng khi còn đang tu tập trong Tục đế thì lúc khởi lúc không. Vậy thì Nhơn gì và Duyên gì là chính để Tánh biết sinh khởi. Kính mong sư khai thị

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2019

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy!
Thầy cho con xin hỏi pháp ạ.
Khi làm việc nhà lúc đó con không có ý chánh niệm hay thận trọng chú tâm gì cả mà làm với tâm trong sáng, lúc đó con bắt gặp cái biết, cái biết này hoàn toàn vắng lặng và tự động ứng. Thầy cho con hỏi đó có phải là đặc tính của tâm, là 1 trong những yếu tố của Thất Giác Chi phải không ạ?
Con cảm ơn Thầy!
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy con có những vướng mắc, kính xin Thầy dạy cho con tỏ tường ạ.
Những ngày qua con ngủ trưa ở võng con thấy rất lạ trong 11 ngày con nằm võng ngủ trưa ở phòng khách con ngủ từ 13h đến 14h giờ hoặc hơn 1 chút. Trong 11 ngày thì có 8 buổi trưa cứ xấp xỉ trên dưới 1 giờ thì con thấy qua sự cảm nhận có ai đó cầm vào võng phía trên đầu con lắc giật nhẹ như có thầm ý gọi dậy vì ngay lúc đó con tỉnh liền tất cả 8 lần đó con đều tỉnh ngay dù lúc đó con đang ngủ thật, lần đầu khi con thấy lắc như vậy vì tưởng có người nên con quay ngửa đầu lên nhìn không thấy ai cả, lần thứ hai con cũng tỉnh ngay nhưng không nhìn lên nữa mà nhìn võng xem võng có bị đung đưa không nhưng con không thấy có dấu hiệu gì khác lạ của võng và tim con vẫn đập cùng sự thở bình thường, 6 lần sau con cũng thấy y như vậy nhưng con trọn vẹn với mình hơn. Nói chung cả 8 lần đó con thấy cảm giác toàn thân vẫn dễ chịu khinh an, trong nội tâm vẫn bình yên an lạc không có sự sợ hãi hay giật mình. Khi ba lần đầu con định trình Thầy nhưng con lại khuyên mình cứ trọn vẹn tiếp để rõ ràng hơn và rồi hôm nay sự trọn vẹn con vẫn chỉ thấy như vậy vì vậy con trình hỏi Thầy.
Thưa Thầy từ nhỏ tới lúc con 39 tuổi con là người tin ma và sợ ma do cái tính có sẵn nên con bị ảnh hưởng từ vị thầy đầu tiên tà kiến vẽ đủ điều... rồi một duyên làm con sanh tâm nghi ngờ vì thầy ấy không có đức tính thành thật, sau đó 8 năm tiếp theo đổ về đây con không tin có ma nữa và không hình thành thế giới siêu huyền. Con thầm nghĩ có hay không có không phải việc của con, không liên quan gì đến con và con đã ứng dụng pháp hành từ Thầy: Thiền trong mọi oai nghi nơi cuộc sống ngay hiện tại, điều chỉnh nhận thức hành vi và nay con không dám nói nghĩ những điều mình chưa thực nghiệm. Dạ thưa Thầy cũng thời gian gần đây con thấy vài lần sự nhiệm mầu rất trùng hợp dường như không phải tự nhiên nhưng rất tự nhiên và con lại khuyên mình "chuyện của pháp không phải chuyện của mình, thêm thắt làm gì cho chướng ngại" thế là con buông lăng xăng ra. Thưa Thầy con nôm na kể kính mong Thầy giảng dạy thêm cho con .
Con thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2019

Câu hỏi:

Thầy kính,

Con đã đọc nhiều lần 2 cuốn sách Thầy viết “Sống Trong Thực Tại” và “Thực Tại Hiện Tiền”, con thấy trân quý và biết ơn Thầy vô cùng. Con mới bước vào tu học mấy năm nay nên sự hiểu biết và trải nghiệm còn rất hạn chế. Con mong Thầy giải thích thêm cho con về chức năng và sự vận hành của Chánh Niệm và của Ý thức.
Trước nay con vẫn hiểu Chánh niệm là Ý thức, nay con đọc lại đoạn dưới đây Thầy dạy Chánh Niệm và Tỉnh Giác luôn đi cùng nhau và Tỉnh giác không chỉ giới hạn trong phạm vi Ý thức. Như vậy con hiểu trạng thái Chánh Niệm và Tỉnh Giác là tâm buông xả, không còn phân biệt chủ thể và đối tượng nhận thức, không cần tập chú (trụ) vào cụ thể một đối tượng nào có đúng không ạ? Còn khi ý thức một đối tượng nào thì tâm ta vẫn còn phân biệt có đúng không ạ? Phân biệt với trạng thái vô thức thì thế nào ạ?
Con kính mong Thầy chỉ dạy và dẫn ra ví dụ trải nghiệm nào đó để con được hiểu rõ hơn và có thể tự quan sát thực chứng được. Con cảm ơn Thầy nhiều ạ
Con, Hoàng Lan

“Bạn cần lưu ý là hai yếu tố chánh niệm và tỉnh giác không thể tách rời nhau trong thiền Vipassanā, nên nhiều người cho rằng hai yếu tố này không có gì khác biệt. Thực ra, tuy chúng hỗ trợ cho nhau và có chung một đối tượng thực tánh, nhưng có đặc tính và chức năng hoàn toàn riêng biệt. Chánh niệm là tâm trọn vẹn với đối tượng thực tại (không còn năng sở), trong khi tỉnh giác thấy biết đối tượng ấy một cách trung thực và trong sáng (không còn tư niệm). Như một tấm gương, hướng vào đối tượng đủ vững vàng và trọn vẹn, thì lập tức phản ánh rõ ràng trung thực đối tượng ấy. Tấm gương quay qua hướng khác ví như thất niệm, tấm gương bị rung động ví như tạp niệm, và mặt gương không bằng phẳng ví như vọng niệm, thì không thể soi thấy vật gì rõ ràng trung thực được. Cũng vậy, tâm thiếu chánh niệm sẽ không có tỉnh giác để soi chiếu đối tượng đúng với thực tánh của nó.”
“Nhiều người nhầm lẫn thái độ tỉnh giác với trạng thái ý thức, vì vậy đã đề cao vai trò của ý thức trong việc hành thiền! Thậm chí còn cố gắng giữ ý thức liên tục mà họ cho như vậy là miên mật! Ý thức chỉ là một tâm sinh diệt theo đối tượng của nó, nghĩa là khi có đối tượng thì nó sinh, khi không có đối tượng thì nó diệt. Vì lệ thuộc vào đối tượng như vậy nên đưa đến quan niệm sai lầm thứ hai là quá xem trọng đối tượng đến nỗi nếu không có thì phải dựng lên đối tượng để nuôi dưỡng sự liên tục của ý thức, nhưng thực ra sự miên mật đó chỉ là nỗ lực kéo dài sự tồn tại của cái ta ảo tưởng mà thôi.
Tỉnh giác là phẩm chất của tánh biết rỗng lặng trong sáng, nó có khả năng thấy được hoạt động của ý thức – thấy được sự sinh diệt của tâm ý thức đó. Chính vì thế mà Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là có thể tỉnh giác trên thực tại thân, thọ, tâm và pháp mà không nương tựa, không dính mắc vào pháp nào. Vi tế hơn nữa là thấy được trạng thái tâm ngay khi nó khởi lên trên một đối tượng nào đó. Ví dụ, khi thấy một đóa hoa, tâm ưa thích khởi lên, nhưng ý thức của bạn bị thu hút vào màu sắc, hình dáng, hương thơm của đóa hoa, nên không ý thức được chính mình, nhưng tỉnh giác lại thấy được toàn bộ diễn biến khi tâm ưa thích của bạn đã khởi lên rồi diệt đi lúc nào và như thế nào, nếu không làm sao thấy được tính chất vô thường, vô ngã của tâm. Cũng vậy, đối với những trạng thái tâm khác như từ ái hay hận thù, ổn định hay tán loạn, trói buộc hay thanh thoát, vướng mắc hay tự tại v.v... tỉnh giác đều thấy biết như một tấm gương phản ánh trung thực, không xen vào đó bất cứ phản ứng tâm lý chủ quan nào. Ý thức có thể bị bản ngã xen vào chấp là ta và của ta, còn tỉnh giác thì cái ta không thể chấp thủ được, đơn giản chỉ vì tỉnh giác thấy được các pháp là vô ngã. Nói cách khác, khi vắng bóng cái ta ảo tưởng thì mới thật sự có tỉnh giác.
Tóm lại, tỉnh giác không bị giới hạn trong phạm vi ý thức, ngược lại chính nhờ tỉnh giác mà nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức mới thấy như thực, nghe như thực, giác như thực, tri như thực. Kiến văn giác tri hoàn toàn trung thực được gọi là tri kiến thanh tịnh.”

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-11-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin trình cái hiểu. Một người đã thấy ra tánh biết rồi thì cứ để cho tánh biết tự vận hành, tự thấy pháp để học ra pháp. Dần dần nhờ học ra, nên người ấy sống tùy duyên thuận pháp và ung dung tự tại hơn. Hiểu như vậy đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2019

Câu hỏi:

Còn chào Thầy ạ!
Gần đây cơ duyên con được gặp pháp của Thầy. Khi đi ngủ con mở các bài pháp thoại của Thầy nghe suốt đêm. Khi chìm vào giấc ngủ lúc đó chỉ còn tiếng pháp thoại, có lúc con thấy mình trong tình trạng không bám víu vào đâu, lúc đó không có không gian và thời gian. Còn xin Thầy một lời khuyên. Còn cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con có thắc mắc là Tánh Biết là Tâm hay là Tâm Sở ạ?
Con xin tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-10-2019

Câu hỏi:

Kính thầy,
Con tự thấy có một thứ không riêng của một ai, không có hình tướng, thông qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thấy tất cả các pháp như thật, chỉ được cảm nhận thông qua lục căn đó là tự tánh?
Con thường Thấy, Nghe, Xúc, Biết tất cả các pháp cùng một lượt là cái thấy của tự tánh?
Ví dụ, khi nhìn khoảng không gian trước mắt thì thấy khoảng không gian đó và tất cả các vật trong khoảng không gian đó một lượt, cái thấy đó không định danh bất kỳ vật nào cả, cái thấy đó có phải là cái thấy thật tánh của các pháp không?
Khi thực tập lắng nghe âm thanh của sự tĩnh lặng, đến lúc tất cả các âm thanh của các pháp xuất hiện đều được nghe cùng một lúc gọi là cái nghe rộng khắp?
Kính thầy khai thị.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Con xin kính Đảnh Lễ Thầy.!
Con gửi tặng Thầy bài thơ con mới làm xong. Mong Thầy luôn hoan hỷ và lúc nào cũng được an vui.
Giữa dòng sinh tử vẫn an nhiên
Tuỳ duyên thuận pháp với muộn phiền
Thiền là chỉ thấy hồn nhiên và trong sáng
Một thoáng qua cũng hơn cả trăm năm
Một đời mộng mị tối tăm
Tìm đâu những cõi xa xăm bây giờ
Tình cờ ta gặp lại ta
Hoá ra Phật tánh trong ta lâu rồi
Quay về nương tựa ta thôi
Hết rồi những tháng nổi trôi đoạn trường
Nơi đây là chốn vô thường
Thương yêu hờn giận chuyện thường thế gian
Một lần thấy hết tâm can
Xoá tan những kiếp lang thang kiếm tìm.
Con Thinh!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-09-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Con thấy tánh biết luôn bật trước mặt (niệm lực tương đối mạnh). Khi vô sự thì tánh biết dễ dàng soi chiếu những niệm vô nhân nên những niệm ảo nhanh chóng bị diệt. Kể cả khi bàn chân con có lúc bị đau nhức, con trở về hoàn toàn với tánh biết để soi chiếu nó thì tuy vẫn thấy khó chịu nhưng nó cũng không lôi dẫn được tâm con nên con không thấy lo lắng, bực bội gì. Khi hữu sự có lúc tâm tham, tâm sân xuất hiện bám, chấp vào đối tượng bên ngoài thì lực chánh niệm tự động trọn vẹn với tâm tham, tâm sân và đối tượng khiến nó xuất hiện thì tâm con trở lại bình an ngay. Con thấy tánh biết như đèn pha lớn mạnh bao trùm ánh sáng của sáu thức soi chiếu toàn bộ những mảng bám phát sinh như những suy nghĩ, quan niệm, tâm tham, tâm sân... nên nó không hề làm khó được con. Con biết con cần củng cố niệm lực không ngừng để đón nhận sự khó khăn lớn nhất không thể tránh khỏi đó là lúc đối diện với sự chết. Con nghĩ vậy có gì sai không ạ? Con xin tri ân Thầy.
Con: Chân Minh Đạo.

Xem Câu Trả Lời »