loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, sao con vẫn không chấp nhận được cuộc sống hiện tại, con lười biếng sống theo sự giật dây của người khác, bị người khác sắp đặt, hứng chịu sự trả thù theo con thấy thì không liên quan gì đến mình, người ta tiếp cận con chỉ vì tiền bạc,... dù con cũng có thấy họ thật sự tốt với con, nhưng nhìn lại cũng chỉ vì họ là chính. Con cứ trong tâm trạng chán chán, thấy gia đình mọi thứ bao năm mình bảo vệ đều không có thực thể gì cả nhưng con lại có mâu thuẫn khi không có họ thì lại buồn bã và cô đơn. Con biết mình không có quyền lựa chọn gì cả và cũng không biết làm sao cho tốt nhưng cái chán nản mọi thứ lại ùa về dù là con nghe pháp thoại về cái khổ do hài lòng thì muốn níu giữ, không hài lòng muốn chối bỏ và trạng thái si cứ đơ đơ kéo dài. Con biết mình chưa có đủ trí tuệ để giải bài toán này, dù là quán Pháp như nó là thì dường như cũng chưa đúng thuốc cho con mấy vậy.
Con xin trình thầy. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Dạ con kính chào Sư Ông. Con chúc Sư Ông nhiều sức khỏe ạ.
Con có 02 vướng mắc như sau, kính mong được Sư Ông chỉ dẫn.
1/ Con hay nghe sư ông nói "thận trọng chú tâm quan sát" xin Sư Ông có thể cho con ví dụ để hiểu rõ hơn và thực hành cho đúng ạ.

2/ Con thực hành cái "đang là" để quay về chính bản thân mình, nhưng đôi khi con bị rơi vào trạng thái rỗng. Con ngồi con vẫn biết con đang ngồi nhưng đầu con thì trống rỗng không có gì trong đó cả, không nhận biết cũng không nhìn được pháp trong sự vật. Kính mong sư ông chỉ dẫn làm thế nào để con có thể khắc phục được tình trạng này.
Dạ con cảm ơn Sư Ông ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Từ khi con nhận được sự thật pháp vốn sẵn có nơi tự thân của mỗi người, con thấy rằng việc tu học thật ra quá giản dị và gần gũi. Chính vì quá giản dị mà con đã không thể tin và phải tìm kiếm không biết bao nhiêu phương pháp thực tập, lý giải, hay nương vào cái gọi là thông thái của một người nào đó bên ngoài. Cho đến khi nhận lại được sự thật này con cảm thấy mình đã có sẵn cái gọi là tánh sáng trong con. Con cứ từ nơi tánh sáng này để sống tùy duyên thuận pháp và đôi khi không làm gì mà vẫn thấy đầy đủ. Đến bây giờ con mới cảm được cái giá trị giản dị, bình thường nhất mà kỳ thực vi diệu nhất. Con cảm ơn sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Con kính bạch trên Sư Ông,
Xin Sư Ông cho con trình bày đôi chút cảm nhận của mình:
(1) Ỷ lại mình không cần biết gì nữa thì sẽ tự mãn, trì trệ, tụt hậu.
(2) Thừa nhận mình không biết nhiều điều, nhưng lại quá hăng say tìm kiếm thông tin, vội vã đi đến kết luận thì cũng lại "bỏ hình bắt bóng", tốn sức mà không biết cái mình cần.
Và dường như (2) mà chấp sở đắc, chủ thuyết, học thuyết thì sẽ đưa đến (1).
Như vậy, phải chăng "biết rằng mình không biết" (Lão Tử, Bankei,...) có nghĩa là thừa nhận có nhiều điều mình không biết, giữ một trạng thái tâm tò mò, khám phá nhưng luôn quan sát thận trọng, khách quan ạ?
Nguyện cầu mọi chúng sinh được an vui!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật
Con kính đảnh lễ thầy. Hôm nay con cùng bạn con Phùng Thu Hương (người bạn đã dẫn dắt con đến với pháp của thầy), cùng hai cháu gái của con, Nguyễn Thu Huyền, Nguyễn Hồng Nhung xin cúng dường vào tổ đình Bửu Long một chút tịnh tài nhỏ. Con không biết dùng lời lẽ gì để bày tỏ hết lòng biết ơn của con đối với thầy. Mấy tháng nay con vẫn thực hành theo pháp của thầy "tu mà như không tu". Con nhận thấy cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn. Giảm bớt được phần nào tâm sân, tâm tham, tâm đố kỵ, dính mắc. Giờ đây trong cuộc sống hàng ngày vẫn những công việc đó trong gia đình hay ngoài cửa hàng (con buôn bán ngoài chợ), khi con tiếp xúc với những khách hàng khó tính hay những việc làm mình không hài lòng, con không còn cái tôi hay tâm đối kháng như trước kia nữa. Bây giờ con mới thực sự hiểu rõ đạo và đời phải gắn liền với nhau như thế nào ạ. Con cảm thấy rất vui thầy ạ. Thôi, con cũng không muốn làm mất thời gian của thầy. Con xin kính chúc thầy cùng chư tăng trong chùa thân tâm thường lạc ạ.
Con chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2021

Câu hỏi:

Bạch Sư ông, con cũng xin mạn phép được chia sẻ về quá khứ của con, từ nhỏ đến lớn con chứng kiến nhiều lần Ba con đánh đập mẹ và quấy rầy, gây chuyện với những người xung quanh rất nhiều trong cơn say, còn những lúc bình thường ba không như vậy. Mỗi lần ba đi tụ họp với bạn bè hay tiệc tùng ở đâu về thì Ba như biểu hiện một con quỷ dữ mắt trợn trừng, đi đứng ngã nghiêng, gặp ai cũng chửi cũng mắng có những hành động rất kỳ quặc và khó chịu. Mẹ con thật là phi thường đứng trên phương diện là một người mẹ, một người vợ, nhiều lần kìm nén khi bị chồng mình hành hạ, nhiều lần mẹ bế đứa em con trốn lên bà cố để ngủ lại, nhưng mẹ vẫn rất quan tâm dù ông ấy vừa đánh mình xong còn dặn: "con nhớ canh chừng Ba, kẻo chừng ba bị trúng gió!" Hiếm có người vợ như vậy, kiên cường, kham nhẫn vì thương con cái mặc dù cũng rất khổ sở vì có người chồng nắng mưa thất thường như vậy.
Hồi con còn đi học, con cũng có những lần cự cãi với ba mình vì chứng kiến ba như vậy, rồi mẹ la con: "không được nói ba như vậy!" Một hồi sau con nhận ra cái sai và xin lỗi ba mình dù trong tâm vẫn còn rất khó chịu. Đến bây giờ con vẫn còn bị ám ảnh từ trong giấc mơ không làm gì được ngoài việc khóc, mỗi lần giật mình dậy lúc nửa đêm khi sợ ba trong cơn say lại bỏ ra ngoài hay kiếm chuyện đánh đập mẹ... Đến khi con ra ngoài lập nghiệp cũng hay bị giật mình và ngủ không được sâu giấc...
Trải qua nhiều chuyện như vậy cho đến khi con gặp được Phật pháp, con đã đối mặt với ba mình mới hiểu được khi xưa ba mình đã từng thiệt thòi như thế nào, mẹ (bà nội con) mất sớm, ba được chị nuôi lớn thiếu tình thương yêu và phải vất vả lao động từ nhỏ nên không thể tránh phải việc tiếp xúc với những thói quen, bạn bè xấu. Bây giờ mỗi lúc đi làm về con thường tâm sự với ba mình khuyên nhủ ba bỏ thuốc, sống đơn giản vui vẻ hơn, hai cha con ngồi uống trà đàm đạo như 2 ông lão. Đến bây giờ, Ba đã không còn hút thuốc như xưa, ba cũng còn uống rượu, còn khó chịu, nóng nảy (mỗi lần làm việc mệt mỏi hay thèm thuốc). Nhưng không sao, ba con đã có sự thay đổi. Con đã buông đi chuyện quá khứ, con không còn sân hận với ba mình, ba cũng rất trông mong khi hay tin con đi làm xa về, mẹ cũng thoải mái bớt suy nghĩ hơn... Con xin chia sẻ như vậy đến bạn có cha là vũ phu, mình cũng đã từng xảy ra như vậy, mong bạn có thể sáng suốt hơn để đối diện và hiểu ba mình hơn, bạn sẽ không còn ghét ba mình nữa, đó là bài học để bạn trưởng thành.
Con xin đảnh lễ sư ông và cảm ơn bạn hữu đã chia sẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Dạ bạch Thầy,
Trước khi Phật Hoàng Trần Nhân Tông viên tịch ngài có làm một bài kệ:
Tất cả pháp chẳng sanh
Tất cả pháp chẳng diệt
Nếu ai hiểu như vầy
Chư Phật thường hiện tiền
Nào có đến có đi.
Con chưa hiểu lắm xin Thầy khai thị cho con.
Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Sư Ông!
Con xin mạn phép chia sẻ đến đạo hữu nói không hiểu vì sao có người mẹ chịu đựng "Bố Vũ Phu"!
Chào bạn, Mình có một người "Bố Nghiện Rượi"
Từ năm 14 tuổi đến 18 tuổi mình sống chung với bố, vì hoàn cảnh gia đình mẹ đi làm ăn xa xứ người, một mình nuôi 05 anh e ăn học, Bố vì nghiện rượu nên không làm gì hết.
Bố suốt ngày uống rượi, một ngày 24 tiếng thì uống hết 16 tiếng, thời gian còn lại là ngủ, cứ như vậy mình sống với bố kéo dài trong thời gian đó.
Mỗi lần uống vào là gây gỗ xóm làng, quậy phá suốt ngày, gây người này xong là đến người khác, ngày nào cũng vậy trong thời gian đó.
Bạn biết không cảm giác của mình ám ảnh đến nổi, "Ngồi trong nhà chỉ cần nghe tiếng to là 02 chân vọt chạy, tim đập mạnh rồi chạy thẳng tiến ra vị trí tiếng to, đến mà không có bố mình ở khu vực đó lúc đó mình mới nhẹ nhàng cả người.
Mà phạm vi nghe tiếng to cách 03km mình vẫn cảm nhận và nghe được hoặc xa hơn thông qua tiếng rì rào những người ở bán kính gần mình, "nó ám ảnh đến mức độ đó"
Cách xử lý của mình lúc còn ở với Bố thời điểm đó là mỗi lần bố say xỉn, gây lộn, cầm dao đòi chém nhau thì mình chạy theo ôm bố, dỗ bố, dìu bố về nhà để ngủ, ngoài ra không còn cách gì thời điểm đó với mình, về nhà rồi mình dỗ bố ngủ thì lúc chịu ngủ, lúc không.
Mà người nghiện chỉ uống nhiều, ít ăn, lúc dìu được về nhà, bố bảo chế cho gói mì tôm ăn, "đi chế liền" ăn xong mới chịu ngủ hì, đang ăn mì nữa chừng thì không ăn nữa, bảo nấu cho miếng cháo, "Đi nấu liền", ăn xong rót nước cho bố uống mới chịu ngủ hì và cứ như vậy ngày nào cũng vậy.
Thời điểm đó trong tâm trí của mình chỉ mong làm sao cho bố ngủ được là mừng, vì tỉnh là sẽ gây gỗ, uống rượu.
Lúc bố ngủ rồi thì tiếp tục công việc thoa dầu ở 02 lòng bàn chân, 02 lòng bàn tay, thoa ở bụng, đắp chăn, nằm canh bố ngủ, lâu lâu dậy sờ vào bụng xem thở không "Vì sợ bố trúng gió chết", và cứ như thế ngày lại qua ngày cho đến một ngày bố bị bệnh khó thở, hộc ra máu, đến gần cửa chết, lúc khó thở gần chết, tìm xe cứu thương có oxy không có (Thời điểm này bố ở Lào) bố nói giờ chỉ mong chết, vì cái cảm giác khó thở còn hơn chết nữa.
Lạ lùng thay thì lúc "Chấp Nhận Chết" thì có người đi vào chỉ chỗ tìm xe cứu thương, vậy là đã sống, giờ bố không uống rượu nữa! Vậy đó bạn.
Lúc nào bạn thật sự trải nghiệm sâu và thực chứng mới hiểu được.
Dạ con chia sẻ có gì sai sót, mong Sư Ông và các anh chị bỏ qua!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,

Con thực hành quan sát tỉnh biết hơn một năm nay và thâm tâm con vướng mắc nhiều nhất về tình cảm gia đình. Con giận người thân nhiều năm (ko phải lúc nào cũng giận ạ, có vài vướng mắc nghiêm trọng không gỡ được nhiều năm nên nó âm ỉ trong lòng). Con quan sát rất lâu, rất nhiều tầng lớp con mới thấy được rõ ràng rằng con không chỉ giận người khác mà còn giận chính mình đã ảo tưởng nhiều điều nên đẩy mình vào hoàn cảnh khó. Con giận khủng khiếp cả người khác lẫn bản thân nên con muốn nói ra hết những gì con bị tổn thương với người thân, con muốn nói thật cảm xúc của con chứ không âm thầm chuyển hoá được ạ. Sau khi được giãi bày, thì cơn giận xẹp xuống, và con quan sát được mình đã bị thiêu đốt bởi sự giận dữ suốt nhiều năm thế nào, đến nỗi phải nói ra thành lời cho người làm tổn thương mình. Con nhận ra con cạn kiệt năng lượng, đã u tối thế nào suốt nhiều năm. Và con nhìn rõ được con đã thèm khát thế nào nên khi không toại nguyện con đã giận như một ngọn núi lửa, và chính con cháy, chính con đau và bị huỷ hoại chứ không phải người đang bị con giận. Và con biết vì sao con không thấy tình yêu, và con càng thèm khát được yêu lẫn xoa dịu.
Sau khi nhận ra, con có cảm giác nhẹ nhõm, trút được gánh nặng của một quả núi, liền sau đó là con chỉ thèm ngủ, đầu con tự nhiên bớt hẳn ồn ào, nhẹ nhõm nhưng cơ thể rã rời như vừa vác nặng.
Sau khi nhận ra, con vẫn phản ứng khi ko vừa ý nhưng ít hơn và ngắn vài phút chứ không kéo dài thầy ạ.
Con có sự thông cảm và hiểu cảm giác khổ sở khi trong lòng vừa khao khát, nhưng vừa giận dữ vì không toại nguyện và loay hoay không lối thoát của người khác. Tuy vậy, con không thấy yêu mọi người vô bờ gì cả, thấy bình thường, không cảm xúc. Nhìn mọi sự mềm hơn nhưng không thấy mọi thứ thật đẹp, thật lung linh gì cả.

Con xin trình pháp và xin ý kiến thầy là con thực hành đúng hướng chưa ạ. Con có cần lưu ý gì không ạ?
Con cảm ơn thầy và chúc thầy sức khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy ạ!
Con viết thư này với tấm lòng tri ơn Thầy sâu sắc, sau bao nhiêu đau khổ và tìm cách thoát khổ cuối cùng con cũng tìm được con đường mà con thấy đúng nhất. Trước đây mới biết PHẬT pháp con chỉ biết đè nén và giã vờ có tâm từ và nghĩ mình có tâm từ. Nhưng sâu bên trong con luôn mong những người làm con đau khổ phải nhận quả báo xấu. Con luôn xem mình là nạn nhân. Từ đó tâm bi thương trong con k ngừng phát triển. Nhờ ơn thầy bây giờ con luôn quay về cảm nhận những gì tâm con khởi, thấy ra tất cả là do tâm mình, họ làm con khổ con cảm nhận tim đập mạnh. Nghẹn cổ họng. Tâm tưởng k ngừng về quá khứ và tương lai. Con cứ nhìn và chừng vài tiếng đồng hồ tất cả lại về không. Bình ổn. Pháp ấy phải diễn ra và việc của con là nhìn nó. Tuy chưa tinh tấn trong mọi hoạt động nhưng những tâm vọng động mạnh khởi lên con đều nhìn thấy được. Giờ con có muốn sân với họ con cũng k thể vì con k thấy hiện tại có gì để sân. Mà con lại rất biết ơn pháp ấy, biết ơn những người ấy đã cho con bài học.
Chưa bao giờ con cảm thấy an lạc với cuộc đời như hiện tại dù cái khổ vẫn diễn ra như bình thường
Con k biết nói gì hơn ngoài lời TRI ƠN THẦY SÂU SẮC.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT!

Xem Câu Trả Lời »