loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-06-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,

Nếu con chỉ chú tâm vào làm những việc đang làm, biết việc mình đang làm, ý nghĩ đang đi qua... nhưng không rút ra được quy luật hay bài học gì như các đạo hữu khác thì con có tỉnh thức được không? <p>

Do hoàn cảnh đặc biệt nên con không tiện nghiên cứu sâu kinh sách, thiền... mà chỉ thực hành "sống trong thực tại" như cuốn sách của thầy thì có đủ không? <p>

Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2012

Câu hỏi:

Con muốn vào xem ảnh và video ở mục nào trong trang web ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2012

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy!
Dạ hôm nay con vừa có một phát hiện mới con xin trình Thầy cho con nhận xét.<p>
Hôm nay con phát hiện ra rằng bản thân trực giác luôn luôn đi trước và hầu như luôn đúng trong mọi trường hợp mà không cần phải tư duy gì cả ạ, tư duy chỉ làm cho mọi việc thêm rắc rối và phiền phức thêm, con thấy rằng trực giác luôn luôn có câu trả lời chính xác, cực kỳ nhanh, gần như ngay đồng thời với (sự tiếp xúc) và hầu như xử lý với thời gian bằng nhau trong tất cả mọi vấn đề, con chỉ biết dùng từ (tự biết) để mô tả thôi ạ! Mà cái này rất quen thuộc với tất cả mọi người bản thân con đã có nó từ nhỏ vậy mà luôn luôn cứ bỏ qua nó! Con thấy con người luôn luôn tin vào tư duy vì trực giác quá nhanh khi đứng trước một sự việc gì đó con người thường được trực giác mách bảo thoáng qua rất nhanh mà do không để ý nên chúng ta không thừa nhận nó mà luôn phải tư duy lại vấn đề đó. Vì sau trực giác tiếp theo là tư duy quá trình này xảy ra rất nhanh nên chúng ta hầu như chỉ biết tư duy có mặt mà quên đi trực giác! Do tư duy thường mượn tri thức làm thước đo và trong thời gian tư duy thường bị lẫn ái dục (cái ta) vào nên kết quả của tư duy hầu như luôn bị ảnh hưởng, lệch hướng (thường sử dụng kinh nghiệm, khác với tư duy trực giác diễn ra tự nhiên), nếu tư duy không bị lệch thì kết quả cũng không khác gì trực giác cả, vậy mà chúng ta luôn phải dùng tư duy để kiểm chứng theo thói quen!<p>
Dạ con không biết đây có phải là chỗ (thấy biết trong sáng chưa) nhưng ngày hôm nay con đã sử dụng ngay kết quả trực giác và giảm thiểu tư duy vì con thấy không cần thiết! Và con cũng thấy rằng do quá trình tư duy mà phiền não khổ đau cũng từ đó mà phát sinh theo thưa Thầy! <p>
Và cũng vì cắt giảm rất nhiều tư duy nên đầu óc con rất khỏe và quân bình!
Con xin đảnh lễ Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2012

Câu hỏi:

Kính bạch Hoà Thượng, xin ngài hoan hỷ trả lời giúp con câu hỏi sau ạ. Dạ thưa Hoà Thượng hễ mỗi khi con ngồi tập thiền một mình vào các buổi đêm từ 23h đến 1h con thấy rất hay bị giật mình và có cảm giác sợ sợ, do đó tâm không yên nên không ngồi đựoc, nay xin Hoà thượng chỉ dẫn giúp con cách khắc phục để tâm yên tĩnh và tập thời gian đó cho tốt ạ?
Con xin cảm ơn Hoà thượng.
A-di-đà Phật

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2012

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!<p>
Con đọc trong kinh Bắc tông có chỗ nói "chuyển sáu căn ra khỏi lầm mê" hoặc "xuất nam kha nhất mộng chi hương".<p>
Xin Thầy dạy cho con nghĩa này! <p>
Con xin đảnh lễ tri ân Thầy!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2012

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, <p>
Trong khi ngồi trước máy vi tính chưa kịp tắt con biết ý niệm từ vô thức đang sinh thì ý niệm diệt ngay, con biết tâm trong sáng rồi quan sát sự trong sáng (con còn bị nhìn hơi lâu) ngay đó thì biết tay đang gõ trên bàn phím mà không có ý niệm nhu cầu cần sử dụng vi tính. Vậy con gõ theo quán tính và trong lúc quan sát bất giác bị rơi vào thiền định si nhưng sau đó tánh biết biết gõ vi tính trong tâm si và con trở về với thực tại có đúng không a. <p>
Kính Thầy từ bi giảng giải thêm cho con <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy tối nay đã xảy một chuyện vô cùng nghiêm trọng đối với con. Một file tài liệu 18 trang của con dành cho đề án tốt nghiệp đã biến mất chỉ vì con nghịch dại máy tính, mặc dù đây là chuyên ngành của con. Trong khi ngày mai con phải nộp, quá trình 6 tháng của con thì đây là file cuối cùng và không thể thiếu trong việc điều kiện để đậu tốt nghiệp. Thầy đã nói đúng thói quen tạo ra vô minh, tạo ra đau khổ cho con người. Con không nghĩ rằng hành động nho nhỏ như vậy mà lại xảy ra hậu quả như thế. Con chạy xe ngoài đường rất nhanh, con chỉ chú tâm vào tất cả các khả năng có thể xảy ra như làm sao để cứu lại file này. Khi ra tiệm họ nói rằng có thể phục hồi được nhưng con hiểu rằng khả năng đó là rất thấp, con cảm giác thấy bần thần trong người nhưng con vẫn cảm thấy rất tỉnh táo không hề hoảng loạn, tâm con tập trung rất sâu. Cuối cùng con đưa ra quyết định chỉ có mình mới cứu được mình thôi không thể mong chờ vào ai khác. <p>
Khi con về tới nhà thì đã khuya rồi con phải mượn máy của người bạn đề làm lại, thật sự 18 trang thì không phải là nhiều nhưng cảm giác lúc đó thật sự con rất shock giống như tất cả đều tan thành mây khói, được đó rồi mất đó và con phải chú tâm thật mới định tâm lại được và viết lại. Con cảm thấy sự hoảng loạn trong con đến rất nhanh và đi rất nhanh mặc dù nó tái đi tái lại nhiều lần trong khi con viết, sự định tâm như vậy là trước giờ con chưa hề có. Thân con rất mệt mỏi, cảm giác chán nản nữa, tâm con muốn mong chờ vào ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, muốn cầu xin thánh thần nào đó phù hộ cho mình. Nhưng không, con phải tự cứu lấy mình mà thôi. Sau khi con viết được một phần tư tài liệu rồi thì con mới được bạn con cho hay rằng thòi gian nộp đã được gia hạn. <p>
Con viết lên đây để mong rằng mọi người hãy thận trọng với từng hành động mà mình xem như là thói quen. Con không biết cảm giác bần thần trong người con như vậy là như thế nào, giống như chìm quá sâu và tâm thấy thực tại như mộng vậy, đến khi áp lực được giải tỏa thì mới quân bình lại được. Con mong Thầy chỉ dạy và chúc Thầy sức khỏe!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, khi ý thức không có ý niệm, vô thức cũng không, bất chợt con hành động như tự nhiên làm việc không có chủ đích và nhu cầu, đó có phải là thói quen không ạ? Động lực từ đâu hay con chưa đủ tỉnh giác để thấy rõ tiến trình vận hành sâu xa, có phải trong khoảnh khắc con vẫn âm thầm bị dư âm thiền định chi phối? Kính Thầy từ bi giảng giải cho con hiểu ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-06-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Con thấy cơn giận đến, con không còn nỗ lực để hòa nhã với nó, con không còn nỗ lực để đè nén nó, con cũng không thổi bùng nó, rồi con thấy nó đi. Con không phải là nó. Đây là một ví dụ trong tất cả sự việc xảy ra hằng ngày với con từ ngày đó. Con làm mọi việc mà không còn ái ngại, uể oải, hay tự biện hộ gì cả. Con không thấy mình là gỗ đá, trơ trơ... mà sao bình an lạ kỳ. Con thấy "an trong bất an", như Thầy hay nói, ở trong con. Con đã khóc khi nghĩ đến Thầy. <p>
Con kính xin đảnh lễ Thầy. Con xin tạ ơn sâu dày của Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-06-2012

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.<p>
Kính thưa Thầy, con có một số trục trặc khi ngồi thiền. Con là một đứa trẻ hiếu kỳ và ham hoc hỏi, năm khoảng 4 hay 5 tuồi con tập tành ngồi thiền giống như mấy sư trong chùa. Con cảm giác mình bị loạn thiền, khi con ngồi thiền thì thấy cảnh có một người phụ nữ mình đầy hình xăm, đang trong cõi dục cười nói ha hả, xung quanh toàn người nhưng hình tượng là những con chó sói, rồi từng cảnh từng cảnh 1 hiện ra sáu đường mà sau nay con phải chọn. Con chọn ngành y, sau đó con thấy mình đang cười nói với mấy bác sĩ già nhưng phải trải qua rất nhiều đắng cay. Hiện nay con không thể ngồi thiền được nữa, khi ngồi thiền phải có người kề bên theo dõi con không thì tay chân con cứ múa máy. Bên đạo chỗ thầy pháp nói con có vong đi theo, cái nghiệp của con là nghiệp của thần tiên. Còn bên bác sĩ nói con bị hoang tưởng. Con niệm Chú Đại Bi được 3 tháng, thấy đỡ hơn. Giờ con không biết tính sao, con muốn biết thực ra mình bị gì, giờ con chỉ muốn đi học lại thôi, mong ánh đạo từ bi dẫn lối cho con đi về hướng Phật.
A-di-đà Phật.

Xem Câu Trả Lời »