loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 192 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 28-09-2014

Câu hỏi:

Kính Sư Ông, <p>
1) Xin sư Ông cho con hỏi câu "đầu sào trăm trượng" trong các sách viết về thiền là có ý nghĩa gì? <p>
2) Nhiều đạo hữu chia sẻ với con là dù ngồi thiền, trì chú hay niệm Phật... thì giờ hành trì tốt nhất là từ 12 sáng, vì người nào hành trì vào giờ này sẽ được gia hộ bởi chư thiên... <p>
Kính chúc sư Ông Pháp thể khinh an.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2014

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy! Câu nói "Ý THỨC CHẤP SAO TÌM THẤY NGỌC" là lời của một vị Thầy đã dạy cho con trong một giấc mơ (rất tiếc con không thấy rõ dung nhan của người) sau lần đầu tiên con đến đảnh lễ chư Phật tại Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử cách đây khoảng 07 năm. Đây cũng là khoảng thời gian con tuyệt vọng nhất (cái tuyệt vọng này thường trực trong tâm hành hạ con từng giây từng phút, mặc dù con có một điều kiện vật chất có thể nói là khá giả, có bố mẹ, anh chị thương yêu, vợ đẹp con ngoan và một công việc ổn định, có thể nói là con không thiếu gì cả) nhưng trong tâm con như luôn sống trong địa ngục. Từ đó con không ngừng cố gắng và nỗ lực vượt qua những tra tấn hành hạ của vọng tưởng nhưng dường như không có tác dụng. Có những lúc con như cảm thấy mình đang lang thang trong sa mạc, không định hướng và không người giúp đỡ. Cho đến vài ngày vừa qua con quyết định không làm gì cả và nghỉ ngơi... thì con đã thấy được điều mà Thầy khai sáng, như vậy con đang đi đúng hướng. Giờ đây con chỉ cần sống được với tánh biết đó mọi lúc và mọi nơi nữa thôi phải không thầy? Mặc dù con biết làm được như vậy là rất khó khăn, vì vậy xin thầy hoan hỷ từ bi giúp đỡ con làm được điều đó. Con đội ơn Thầy, Cám ơn Người đã nhẫn nại lắng nghe. Kính chúc sức khỏe Thầy và mong lắm sự hồi đáp dạy dỗ của Người.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2014

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, <p>
Con xin trình với thầy một đôi dòng về cái thấy của con hôm nay. Thật ra từ khi con nghe pháp và đọc sách thầy, có những lúc con buông xuống hẳn cái tâm lăng xăng tạo tác, con thật sự "đầu hàng" và cảm nhận được sự bình yên rất nhẹ nhàng trong từng giây phút. Nhưng khi đối duyên xúc cảnh, có lúc vì áp lực công việc và cuộc sống, con lại thấy tâm rất nặng nề, rất "trược". Nhưng rồi chính trong lúc tâm mệt mỏi, nặng nề ấy con mới cảm nhận hết giá trị hoàn hảo của pháp. Vì trạng thái chỉ đến và đi tùy duyên, nhưng chính sự nặng nề ấy mới là đôi cánh nâng cao an lạc. Ngược lại nếu con cứ ngồi giữ cái an lạc, thoải mái hoài thì lại đâm ra chán và rồi biến an lạc thành địa ngục cũng nên. Thưa thầy, sự cảm nhận đó của con có đi đúng hướng thầy chỉ dạy không ạ? Con có còn bị vướng vào ý thức chủ quan không thưa thầy? <p>

Điều thứ hai là trước đây con tuy tin vào sự vận hành hoàn hảo của pháp, đã thấy ra qua một số trải nghiệm trong cuộc sống nhưng vẫn còn "nghi". Nay tự nhiên trong rỗng lặng, ý thức không hoạt động, con lại cảm được câu trả lời. Con từng thắc mắc mẹ con đang sống trong đau khổ do bản ngã quá lớn, tuy pháp sẽ giúp mẹ con học ra nhưng chẳng lẽ con không làm gì hết ngoài quan sát? Con nhớ thầy dạy là trong quan sát phải thêm sự chia sẻ, cảm thông nữa. Mà lúc đó con chưa hiểu lắm, cụ thể chia sẻ, cảm thông là phải có hành động, thái độ thế nào cho phù hợp. Hôm nay con chợt nghĩ ra, có thể chỉ là giúp mẹ con dọn dẹp nhà, ngồi bên cạnh mẹ lâu hơn một chút hoặc giả pha cho mẹ một ly trà và cùng mẹ thưởng thức và tuyệt không đả động đến phê phán mẹ con đúng hay sai, mẹ nên thế này hay thế khác để gia tăng thêm đối kháng. Điều ấy thoạt chừng chẳng liên quan, chẳng giúp được gì trong giải quyết ân oán, thù hận nhưng biết đâu lại khiến mẹ con chợt nhận ra: hạnh phúc là đây, từ những điều giản dị nhất. Và chỉ khi cảm được điều đó, mẹ con mới "buông" được. <p>

Từ khi con hiểu con hơn, con thấy con cũng mở rộng lòng và kiên nhẫn hơn với mọi người xung quanh. Với những gì con vừa trình bày, thưa thầy con nên tiếp tục giữ chánh niệm, quan sát, sống, cảm nhận và điều chỉnh cho phù hợp hay còn thiếu sót một điều gì trong việc hành đúng pháp không ạ? <p>

Con xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-08-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con đã hành thiền một thời gian nhưng hình như càng hành thì cái ta ảo tưởng càng ngày nó càng lớn, tỷ lệ thuận với những nỗ lực hành thiền của con. Phải chăng con nên buông thái độ tâm của mình xuống. Và khi ngồi thiền con niệm từ "Buông" như vậy có được không ạ? Con thường bị chìm vào những ảo tưởng, nó còn cuốn con đi theo nó, nào là suy nghĩ những việc viển vông không đâu vào đâu, toàn chuyện ảo tưởng con tưởng tượng ra. Có phải bệnh tẩu hỏa nhập ma của con bị nặng đúng không ạ? <p>
Thưa thầy, làm sao con buông được cái ta ảo tưởng xuống ạ? Kính mong thầy chỉ dạy cho con.<p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2013

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!<p>
Hôm rồi sau khi nghe bài Thầy giảng tại chùa Linh Sơn Austin vào ngày 9/5/2013 con mới hiểu ra (chắc cũng phần nào thôi Thầy ạ) những điều giản dị Thầy đã nói và con cũng đã nghe bao lần: khi tâm rỗng lặng, trong sáng, thì cái tôi ảo tưởng, u mê sẽ buông xuống và rồi Tánh biết sẽ hiện ra.<p>
Ngay từ lần đầu gặp Thầy vào ngày 1/4/2012, con đã cảm nhận được sự dung dị, tự nhiên nhưng rất thiết thực trong cách truyền đạo của Thầy. Con lặng lẽ làm theo và thấy có những tiến bộ nhất định so với 1 năm tu tập theo phương pháp khác trước đó... Nhưng rồi con vẫn có những băn khoăn: cứ đơn giản thế này thì đo sự tinh tấn trong tu tập như thế nào (trong khi thấy người ta có từng nấc, từng cấp làm mốc cho sự tiến bộ...); khi có đối tượng tương tác thì con thấy rất ung dung, tự tại, nhưng khi đối diện với chính mình thì con lại lúng túng, loay hoay không biết làm gì là tốt nhất; và con cũng đã từng tự hỏi "sao không thấy Thầy ngồi thiền" và "mình không ngồi thiền, không có những thời khoá tu tập nghiêm mật thì liệu có phải là tu tập chưa nghiêm túc, chưa rốt ráo"... <p>

Mọi băn khoăn trên đã tan biến khi hôm rồi cái tôi ảo tưởng, cái "ý chí/ tinh thần tu tập", cái lo lắng/ ước muốn/ mong cầu đạt được cái này cái kia của con buông xuống, nhường chỗ cho sự rỗng lặng, trong sáng Thầy ạ. Dường như con đã cảm nhận được sự hoạt động của Tánh biết, là cái hoàn toàn khác với những cái trước đây mà con cho là con nghe, con thấy, con biết... Âm thanh, hình ảnh, ý nghĩ đến đó rồi đi đó, không có ai ghi nhận hay đánh giá, nhận xét gì... Và con thấy lòng mình thật thanh thản, nhẹ nhõm... <p>
Con thấy trong lòng trào dâng một niềm biết ơn vô bờ muốn gửi tới Thầy... Con bốc máy gọi Thầy nhưng máy Thầy ngoài vùng phủ sóng... Về lên mạng mới biết đêm 27/6 Thầy mới về tới Bửu Long...<p>
Con sẽ làm theo lời Thầy dậy: lúc nào cũng xem ý nghĩ, lời nói, việc làm của mình có SÁNG SUỐT, ĐỊNH TĨNH, TRONG LÀNH không.<p>
Con kính chúc Thầy luôn khoẻ và có chuyến bay về nhà thật an lành!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-11-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con có cảm giác rằng nếu đã BUÔNG thì thái độ phải là BUÔNG HẾT. Nếu như thái độ còn chần chừ, buông cái gì không ảnh hưởng, buông cái gì không lớn, không mất mát v.v... thì vẫn còn trở ngại, khó về với pháp. Thầy cho con xin lời chỉ dạy ạ. Con cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2012

Câu hỏi:

Kính Bạch thầy!
Mong thầy chỉ dạy giùm cho con ạ.<p>
Con là một người lăng xăng, hay phóng dật, hay mông lung, mộng tưởng và luôn có chiều hướng ra ngoài, tâm định của con yếu và kém lắm ạ. Con có học niệm Phật, nhưng con không thấy hiệu quả.<p>
1. Mong Thầy chỉ dạy giùm cho con phương pháp niệm Phật đạt hiệu quả ạ. Và từng giai đoạn của quá trình niệm Phật?<p>
2. Thầy chỉ dạy cho con từng giai đoạn của quá trình buông bỏ ạ?<p>
Con cám ơn thầy ạ!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2012

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con vô cùng xúc động khi nghe Thầy nói "cách của ngài Lâm Tế như một người cha, cách của Thầy như một người mẹ...". Mỗi thời kỳ, mỗi nhân duyên thì sẽ có mỗi cách thức khác nhau phải không Thầy? <p>
Bản thân con trước đây học Đạo trên sách vở lý thuyết là chính. Đã có lúc con ngỡ mình nắm được chân lý trong tay. Đọc sách của các bậc thầy lớn như Lão, Trang, Osho, Krishnamurti, Eckhart Tolle, sách của Thầy... hay kinh sách của các Tôn giáo, con thấy dễ dàng nắm bắt Chân lý mà các Ngài diễn đạt bằng rất nhiều cách thức khác nhau, đôi khi con còn "cả gan" nhìn thấy chỗ "chưa ổn" của một vài vị. Nhưng khi đối diện với cuộc sống thực vốn rất khó khăn của mình, thì những "phần con" trong con nó "trổi dậy" y nguyên. Con trở nên trần trụi với cuộc đời và trần trụi với chính mình. Những hiểu biết cao siêu đôi lúc trở thành đồ trang trí giả tạo đến trơ trẽn (đây là cảm nhận của con về bản thân mình ạ), trong con chỉ có những dục vọng sinh khởi triền miên dẫn đến những hành động sai lầm nối tiếp nhau. Dù con vẫn ý thức được. "Chìa Khóa" mà Thầy hay chỉ dạy chúng con: "Buông là chỉ có BUÔNG thôi, chứ không có NGƯỜI buông", con hiểu nhưng để thực hiện thì với con sao mà khó quá. <p>
Con thấy khi Nhận Thức đi trước, lập tức nó hình thành một "hệ công thức" một cách tự động, dù đây là công thức theo hướng "giảm thiểu" tối đa. Con rất lúng túng ở điểm này Thầy ạ. Cứ thả lỏng một cách tự nhiên thì rất dễ buông trôi (có thể do tập khí của con quá mạnh), gia thêm chút ý thức thì con lại thấy sự cứng nhắc mất tự nhiên. Con xin được hỏi Thầy, có khi nào một chút cố gắng (của bản ngã) cũng là cần thiết, vì nó có công dụng đưa tâm đến một trạng thái quân bình nhất định, tuy trạng thái tâm này vẫn còn bị điều kiện. Với nội tâm quan bình đó, vào một "ngày đẹp trời", một chút cố gắng kia sẽ tự nhiên rơi rụng để pháp hiện bày sự chân thực của nó. Liệu điều đó có thể không Thầy? Kính mong Thầy chỉ dạy. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy. Kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-05-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Khi vừa thức dậy sáng nay, câu hỏi cuối cùng của Thầy bỗng sáng tỏ trong con. Con xin mượn lại lời kinh Bahiya thưa với Thầy:<p>
Buông thì trong thấy chỉ có Thấy/ Buông thì trong nghe chỉ có nghe/ Khởi niệm "buông", sanh tử mãi là đây.<p>
Con kính xin đảnh lễ Thầy. Tạ ơn cao dày của Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-05-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Quả là hiểu và thấy có khoảng cách quá xa. Mà thấy rồi và buông bỏ còn khó hơn nữa. Bất cứ sự việc gì đến, đi, và con làm gì đó con đều nhìn tâm mình. Có khi nó khởi lên những điều mình không ngờ, và thấy ra rằng thì ra mình còn tệ vậy đó. Có phải đó là "tập khí" mà Thầy thường đề cập không ạ? Con kính xin đảnh lễ Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »