loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 192 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-11-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Trong giấc mơ con hay mơ thấy mình đến một nơi nào đó, thậm chí còn mơ đến 2-3 lần và thường sau một thời gian, con lại đến đúng nơi và bắt gặp đúng cảnh như thế, giống như con được báo trước vậy. Con rất băn khoăn vì thấy vừa mừng, vừa sợ. Trước ông con mất, con chưa bao giờ mơ gặp người đã khuất nhưng lần đó con lại mơ gặp ông đang đi bắt tay từng cán bộ ở một đơn vị bộ đội mà trước đó con cũng đã mơ thấy. Con rất mong Thầy giải thích giúp con.
Và con thường mơ bị bóng đè, lúc ấy con rất sợ, con cố niệm Phật nhưng không được, con cố gắng niệm bằng tâm trí và tiềm thức của mình để bảo vệ bản thân và cố gắng thoát ra.
Con thấy dường như niệm Phật hiệu nghiệm và kì diệu trong cả giấc mơ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-11-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con đang thưc tập theo lời Thầy dạy của Thầy là khi mọi việc đến đi thì mình chỉ cần thấy nó như nó đang là thôi mà không cho là, tưởng là, phải là, sẽ là gì cả. Và theo sự hiểu của con là nếu mình phản ứng lại tức là hành, mà hành là mình đã tạo nghiệp rồi.
Nhưng vừa rồi trong khi làm vịêc chung trong nhóm, do thiếu thận trọng, chú tâm, quan sát con đã làm cho bạn con buồn, bạn đã phản ứng lại bằng thái độ sân giận mà nhờ vậy con mới có cơ hội nhìn lại và nhận ra lỗi của mình. Con cảm thấy cám ơn bạn vì nếu bạn không phản ứng thì có thể con tiếp tục sai sót mà không biết. Con băn khoăn vậy cũng có những phản ứng là cần thiết và hữu ích đề giúp người khác chuyển hóa nhận thức và hành vi. Xin Thầy dạy thêm cho con trong suy nghĩ của con vừa qua. Con xin tri ân Thầy.
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe trong chuyến hoằng pháp dài ngày tại Úc châu.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Thưa thầy con thấy sự tương giao chính là biểu hiện nhận thức của tánh biết về chính mình và cuộc đời. Mối quan hệ chính là nhận thức của bản ngã về chính mình và cuộc đời. Đời sống của một người khi không bị bản ngã chi phối thì người đó sẽ sống với sự tương giao. Như vậy khi không bị bản ngã chi phối thì tánh biết sẽ ứng tiếp với pháp chính xác như pháp đang là và tất nhiên cuộc sống sẽ trọn vẹn với dòng chảy của pháp. Khi không bị bản ngã chi phối thì con người mới thực sự sống chứ không phải đứng lại một chỗ theo kiểu không còn mục tiêu, lý tưởng, giá trị… Ngược lại khi đời sống là sự vận hành theo sự điều động của bản ngã thì toàn bộ những con người, những sự việc, những sự vật mà mỗi người hằng ngày vẫn tiếp xúc, phản ứng đều là ảo. Cái ảo này phần nhiều bắt nguồn từ cái thực, nhưng do không thấy cái thực là cái thực nên cái thực khi đi qua tiến trình nhận thức của bản ngã (quan điểm, khái niệm …) thì cái thực bị bóp méo thành cái ảo, rồi thì mỗi người cứ trên cái tướng ảo đó mà phản ứng vui buồn, hạnh phúc, đau khổ đủ thứ.
Trước đây con không biết phải lựa chọn thế nào cho đúng, phải hành động thế nào cho đúng để không bị nhận lấy kết quả là phiền não khổ đau. Giờ đây con thấy ra được làm sao có thể lựa chọn hay hành động đúng được khi nội tâm bên trong chỉ là một cái kho chứa toàn những cái ảo. Cửa ngõ để mỗi người có thể thoát ra cái ảo mà trở về sống với cái thực chính là “buông xả vô vi vô ngã”. Khi buông ra những ý đồ bản ngã thì sẽ trở về với thực tại. Có thể nói một cách khác là khi buông ra bản ngã lăng xăng tạo tác thì nhận ra tánh biết bất động vẫn đang nhận biết mọi sự mọi việc. Tánh biết bất động nhận ra bản ngã đang lăng xăng che mờ tánh biết, nhận ra tập khí sinh diệt, tánh biết ứng ra lục căn thì nhận biết mọi thứ xung quanh: cảm giác, cảm xúc… tánh biết khi tương tác với người, với sự việc, sự vật sẽ tương tác trên cái thực và cũng nhận những cái ảo mà bản ngã sinh lên phản ứng sai lệch hoàn toàn với cái thực. Tu là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi. Trong đó tánh biết tự tu chứ không có ai tu. Tánh biết tự điều chỉnh lại những sai lệch chuyển hóa mọi mối quan hệ thành sự tương giao trong vận hành của pháp chứ không có cái nỗ lực của cái ta trở thành.
Con xin cảm ơn thầy và mong thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2016

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy!
Bạch Thầy, có người đã từng giác ngộ buông xả để xuất gia tu tập, rồi sau khi hoàn tục thì lại đổ đốn, hung bạo hơn xưa. Đó là do nghiệp thiện họ tạo không đủ để lấn át nghiệp của họ hay sao ạ? Con và anh ấy chung sống với nhau như vợ chồng cũng vài năm và dạo gần đây anh ấy hay bỏ đi không về, chẳng một ai biết rõ anh ấy đang làm gì. Cho tới một hôm, một người bạn cho con hay là anh ấy chơi ma tuý và cờ bạc. Con đau lòng quá Thầy ạ, đau hơn nữa là vì chúng con là những người từng xuất gia, từng học và hành theo giáo lý Đức Phật, vậy mà bây giờ anh ấy trượt dài theo xã hội. Điều đó cứ ray rứt con từng ngày mà con không biết cách nào để xả. Con đã cố chia tay vài lần nhưng người chịu tổn thương nhiều nhất lại là con, còn người ta thì cứ vô tâm như không việc gì xảy ra. Cứ như càng tác động vào nó thì lại phản ứng mạnh mẽ hơn Thầy ạ. Con nhìn anh ấy sa đoạ từng ngày mà con không cách nào can thiệp được, con cứ phải chịu cảnh khổ như vậy mà không thoát ra được với một kẻ nghiện ngập và vô tâm như thế? Con từng nghe Thầy dạy là cứ để họ học bài học của mình, còn mọi thứ có pháp lo, nhưng về phần con, con không can thiệp mà con vẫn cứ âm thầm đau khổ, nó dường như là nổi ám ảnh đối với con Thầy ạ.

Trước mặt mọi người, anh ấy cố thể hiện cho mọi người thấy là mình có quyền lực trong khi bản thân mình chưa bao giờ thật sự nghiêm túc. Nợ nần thiếu thốn, chẳng giúp ích được gì cho gia đình và xã hội. Sống cuộc sống buông trôi vô độ, không kiểm soát được và nó cứ lặp đi lặp lại như vậy cả khoảng thời gian tuổi trẻ của anh ấy. Anh cũng đã từng nói với con là rất muốn được lương thiện, nhưng càng vùi đầu vào công việc thì anh lại đi ngược với sự lương thiện ấy Thầy ạ. Hai con tuy sống chung nhưng như hai thế giới vậy. Tâm trí con cứ phải hướng theo anh ấy, con biết đó là sự dính mắc, là vô minh, nhưng con không thoát ra được. Phải chăng con đang trả nghiệp của mình phải không Thầy? Sức khoẻ và tinh thần của con cũng ngày một cạn kiệt và héo úa vì một kẻ không ra gì với mình, nó làm ảnh hưởng đến công việc của con.
Bạch Thầy từ bi chỉ ra cho con một lối đi đúng đắn và làm thế nào để con có thể mạnh mẽ tiếp tục mối quan hệ này ạ?
Kính Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2016

Câu hỏi:

Con chào Sư,
Đầu thư con kính chúc Sư thật nhiều sức khoẻ, để mang ánh sáng Phật pháp tới muôn nơi ạ.
Hiện tại, con đang thực hành thiền trong cuộc sống, cách của con đơn giản là buông xả hoàn toàn, không phản ứng gì cả với từng vọng niệm của mình, nó tới thì con nhận biết rõ, rồi nhẹ nhàng hít thở buông xả hoàn toàn, không phản ứng. Con hiểu tánh biết của mình là tự định, tự chánh niệm tỉnh giác, vì khi ngồi hay đi, không cần suy nghĩ gì cả mà mắt con vẫn tự biết cả, âm thanh tới con vẫn tự nghe, hương hay vị gì cũng tự biết rõ ràng. Nó sáng chói như vậy mà không cần nỗ lực tu chứng chi cả ạ. Cái này con thấy giống như Tổ nói "không ngờ tánh mình tự đầy đủ, tự thanh tịnh..." Đây là chỗ biết lỏm bỏm của con, xin Sư từ bi hướng dẫn thêm để con biết đường tiến bước tiếp ạ.
Con cảm ơn Sư ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2016

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,
Thầy ơi, Thầy cho con biết rõ thêm về việc khi mà tâm buông thư nghỉ ngơi thư giãn có phải là tâm khi đó trong lành định tĩnh sáng suốt không ạ? Mà có nên kéo dài thời gian nghỉ ngơi thư giãn đó không hay là lại trở về sự tự nhiên của tâm là thấy và biết. Con rất mong nhận được sự hồi âm của Thầy và con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe để chúng con noi theo tấm gương trí tuệ của Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Khoảng 3 năm trở lại đây, con có đọc rất nhiều phương pháp tu thiền theo truyền thống của Ngài Mahasi Sayadaw, Ngài Goenka, Ngài Ajahn Chah... và kinh luận khá nhiều. Tóm lại con rất có niềm tin, việc tu học rất "tinh tấn" và gắng sức. Kết quả thu được là tâm con được thanh lọc phần nào các âu lo, bớt lăng xăng bên ngoài, không nóng giận bực bội khi đối cảnh bất như ý. Nhưng trong quá trình "ôm chiếu thiền" mỗi sáng đúng là có vấn đề như thế này: hôm nào vào nhất tâm, trong người rất khinh an và hỷ lạc, nhưng hôm sau lại bất an trạo cử vì không tìm thấy được hỷ lạc. Năm tháng cứ trôi qua cho đến một ngày, con rảnh rang vào phòng và nằm trên giường không thiền chi hết nhưng lạ là con thấy rất khinh an và hơi thở ra vào rất vi tế như khi con vắt chân ngồi thiền. Nghĩ rất lạ nhưng chẳng hiểu điều gì xảy đến, khi chạy xe máy ngoài đường, mắt thấy cảnh, tai vẫn nghe âm thanh và vẫn có khinh an và hỷ lạc, rất tỉnh giác.

Cho đến khi con tình cờ nghe Pháp Thầy giảng trên youtube thì con hiểu được vấn đề. Có lẽ con buông mọi sự "tinh tấn" xuống và tự nhiên Pháp vận hành. Ngay bây giờ đây, con đang gõ những dòng này, tâm con vẫn rất rộng mở, thư giãn và nhẹ nhàng, chẳng vọng tưởng chi hết. Có lẽ con vô cùng hữu duyên vì đã gặp Pháp Thầy dạy (nguyên tắc rất đơn giản) để con xác quyết con đường tu tập.

Nhưng Thầy cho con lời khuyên rằng: Con có cần giữ lại các thời ngồi thiền định kỳ với thái độ "không Ta" ngồi thiền nữa hay không, vì con thấy việc ngồi thiền tạo cho con sự tỉnh giác và an tịnh rất cao trong mỗi ngày. Hiện tại con rất "biết" thái độ bản ngã như thế nào khi đối cảnh. Và vài tuần gần đây, thái độ bản ngã (với tham sân si) có vẻ rất ít can thiệp vào việc nghe, thấy, nghĩ bàn, bình luận...như trước đây. Tâm thường "thấy biết" và buông xả mọi việc hơn trước.

Con xin cám ơn Thầy và xin đảnh lễ Thầy 3 lạy. Con cung kính chào Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-11-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Khi hành thiền Tứ Niệm Xứ ở nhà lúc vô sự, con hay thả lỏng mình giống "nằm chết". Con thấy khi nằm thoải mái như thế, thì có nhiều pháp chồi lên trên thọ, tâm, pháp để con vô tư quán sát sự đến đi của chúng (mà không phân tích, tìm hiểu, đánh giá theo lý trí). Nếu ngồi thả lỏng thì pháp có chồi lên nhưng ít hơn. Còn ngồi kiết già nghiêm túc thì tâm tự tịnh quá, các pháp gần như lặn tăm nên con thôi, không ngồi cách này. 
Nhưng con băn khoăn là rỗng rang, tỉnh giác "nằm chết" khoảng 1 tiếng, xong sẵn ngủ luôn thì có mầm làm biếng không ạ? Về lâu dài, để tiến bộ sâu hơn trong việc thực hành Tứ Niệm Xứ thì có nên nằm không Thầy, hay con nên ngồi thả lỏng ạ?
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Trong kinh tạng Pali, có đề cập đến việc Đức Phật sau khi rời bỏ việc tu thiền định khổ hạnh, nhớ đến việc ngồi thiền trong trong buổi lễ hạ điền. Ngài đã thực hành việc ly dục, ly bất thiện pháp chứng và trú thiền thứ nhất cho đến xả lạc xả khổ... chứng và trú thiền thứ tư. Giữa tu tập tứ thiền nói trên và tu tập thiền tứ niệm xứ có mối quan hệ như thế nào?
Kính xin Thầy giải thích. Kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Xin Thầy từ bi chỉ dạy giúp con. Con thường nghe từ "Tinh Tấn" nhưng chưa thật sự hiểu rõ về nó dù có tìm đọc. Con không rõ "Tinh Tấn" là như thế nào? Không rõ trong "Tinh Tấn" có sự cố gắng, có chút chút tham vọng, có mục đích cần hướng tới không Thầy?
Con xin cảm ơn Thầy. Kính chào Thầy!

Xem Câu Trả Lời »