loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 192 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, làm thế nào để những thành tựu của một người tu hành thật sự không là chướng ngại của họ. Con đang thực tập từ kẻ không biết tu, đến lúc biết tu, lúc phước mỏng đến lúc phước dày lên từng chút một, rồi con có chút hãnh diện len lỏi vào, thấy sợ khi tỉnh giác. Con muốn mình thanh tịnh ngay trong nỗi khổ niềm đau và thanh tịnh trong cả sự vinh quang và thành tựu. Con vẫn biết các pháp có sanh thì có diệt, thường nhắc nhở không níu kéo tư tưởng vào pháp, nhưng thấy vất vả lắm.
Xin thầy chỉ dạy thêm cho con. Tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con cảm thấy thật hoan hỷ khi thấy được các Sư sống một cuộc sống theo giáo pháp của Đức Phật, không lo nghĩ chuyện đời nhiều như chúng con, những cư sỹ tại gia, phải lo lắng nhiều vấn đề, cơm áo gạo tiền, bon chen cho cuộc sống. Đối với con là những vấn đề tinh thần lo nghĩ về cuộc sống. Con đã đọc ở đâu đó trong đạo Phật, để có được tâm an lạc, con phải biết buông bỏ mọi thứ, nhưng con chưa hiểu làm sao có thể buông bỏ trong khi những vấn đề đó đến với con hàng ngày, hàng phút, hàng giây. Như vậy có thể buông bỏ không phải là cách để có tâm an lạc, hoặc có thể con đã thực hành không đúng. Kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con làm thế nào con có thể sống trong cõi đời bon chen này nhưng vẫn được tâm an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-10-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Lâu nay vì công việc làm ăn nên con có thói quen ngủ dậy trễ. Hơn nửa tháng nay con tập dậy sớm, cảm thấy rất sảng khoái vào buổi sáng nhưng đến khoảng 9-10 giờ thì buồn ngủ kinh khủng không tài nào mà tỉnh cho được. Vậy là con làm một giấc tới 3 giờ chiều, và tối thì con chẳng ngủ được thức cả đêm nghe Thầy giảng pháp. Đến khoảng 3 giờ sáng thì con ngồi thiền, hiện tại thì con thấy cũng ổn, nhưng vẫn thầm lo là cứ như vậy hoài thì chắc là không tốt nên con muốn xin lời khuyên từ kinh nghiệm của Thầy trong việc này. Kính mong Thầy từ bi hoan hỷ chỉ cho.
Kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe và an vui.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-10-2016

Câu hỏi:

Kính xin Bạch Thầy hướng dẫn cho con.

Trong thời gian qua gia đình con gặp rất nhiều chuyện, ba con đi tập thiền mở luân xa và phát bệnh không tỉnh táo, sau đó nhờ có sự hướng dẫn của 1 chú bên khí công y đạo hướng dẫn chữa bệnh nghiệp quả. Con có nhờ thầy khai thị cho con về nhân quả và nhờ thầy cúng gia tiên cùng chúng sinh. Sau đó hướng dẫn con cúng dường các chùa. Con đã làm theo, và trong thời gian đó con có liên lạc với hội tâm linh học ở Mỹ trong lúc tinh thần bất ổn. Trong lúc nói chuyện với họ, con bị nhập. Sau đó họ nói phải làm 1 buổi triệu hồn. Trong lúc con đi cúng dường, đã có 1 số vong linh theo con lên chùa lúc con làm lễ, khi con khấn xin họ ở lại chùa thì hết.

Con được hướng dẫn mỗi tối trì 21 biến chú đại bi và đọc kinh sám hối xin chữa bệnh cho ba con. Mỗi tối khi con đọc chú thì mồ hôi ra đầm đìa, tới hôm nay được 5 ngày và người đã ấm lên từ cổ lên đầu. Nhưng hội tâm linh học tiếp tục nói con làm buổi lễ triệu hồn tiếp, trong khi chú kia hướng dẫn con không được liên lạc với họ nữa, nhưng sao con lại cảm thấy áy náy trong lòng. Nếu không liên lạc với họ nữa, họ có làm gì mình không? Bạch Thầy con rất rối vì không biết làm sao cho đúng.

Con xin Thầy chỉ dẫn cho con.
Cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp: Buông xả chính là nhận ra thực tại. Khi nhận ra thực tại thì quá khứ, tương lại liền chấm dứt. Cho nên khi một phản ứng tâm của bản ngã sinh lên mà thấy ngay (trực tiếp) thì tâm ảo ấy liền chấm dứt, chấm dứt cái quá khứ và cái tương lai của nó (thời gian). Quá khứ chính là nguyên nhân của tương lại cho nên một tâm tham, sân, si sinh lên mới có một giai đoạn kéo dài. Thời gian, quá khứ, tương lại thực ra chỉ là ý niệm mơ hồ của bản ngã. Chỉ có thực tại và thực tại luôn trôi chảy.
Con thành kính tri ân Thầy. Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Thưa thầy con xin trình pháp.
Thưa Thầy trước đây con thấy có một điều rất lạ là nếu tu là một quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi, trong khi đó thầy dạy chỉ có thấy, thấy pháp như nó đang là. Nếu dùng ý thức để hiểu thì rõ ràng nó rất mâu thuẫn vì thiếu một chủ thể để điều chỉnh do đó con mơ hồ về điều này. Nhưng khi con thường trở về quan sát lại thân thọ tâm pháp thì cái niệm này dần dần kết nối lại với nhau chứ không độc lập trên thân, trên thọ, trên tâm, trên pháp nữa mà là cái biết tổng thể thân thọ tâm pháp. Con đọc bài viết của đạo hữu Chân Tánh con học ra bài học là biết trực tiếp trên pháp chứ không cần thông qua trung gian. Trải nghiệm thời gian con thấy ra được tánh biết có một tính chất đặc biệt đó là sự tự điều chỉnh, giống như thiên nhiên tự động điều chỉnh trật tự vận hành khi bị con người phá hoại. Khi tánh biết trực tiếp trên pháp thì nội tâm thực sự mát mẻ không còn sự nóng bức, mệt nhọc do bản ngã lăng xăn tạo tác.

Con thành kính tri ân Thầy và đạo hữu Chân Tánh. Con chúc Thầy và đạo hữu luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-10-2016

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy ạ!

Thầy ơi, Tính đến nay con ngồi thiền trường sinh học cũng khoảng 6 năm. Nguyên do đưa con đến với môn học này do sức khỏe không tốt, con hay bệnh lắm, học môn này thì khi bệnh chỉ cần chăm chỉ ngồi thiền là hết bệnh không cần phải uống thuốc gì cả. Tuy nhiên sự thật là có nhiều người khỏi bệnh nan y nhưng cũng có nhiều người bị tâm thần. Chính bản thân con cũng thấy rất mệt mỏi, căng thẳng chứ không có sự an ổn, nhẹ nhàng khi ngồi thiền. Từ khi có duyên lành nghe Pháp Thầy giảng, con không cố gắng gồng lên ngồi thiền cho đủ 1 giờ đồng hồ như trước nữa kia nhưng vẫn duy trì khoảng nửa tiếng mỗi ngày với ý nghĩ là thì mình cứ ngồi buông ra không mong cầu gì là được. Tuy nhiên vì con thấy sâu xa trong cái gọi là duy trì, không mong cầu nghe có vẻ "hợp pháp" ấy là cái mong muốn không bệnh, không cần uống thuốc, lo sợ lỡ nghỉ ngồi thiền mà bệnh thì phải uống thuốc... Vậy nên con quyết định nghỉ không ngồi nữa ạ.

Con đang bị cảm cúm. Nghẹt mũi không thở được. Lúc như thế thì thường nghĩ và tìm cách này cách khác như xông hơi, tập thể dục... làm sao cho hết cảm, nghẹt mũi, cứ cố hít vào mà mũi tịt lại càng thêm tịt. Ngay lúc đó con thấy như là: bản ngã đây chứ đâu. Cứ kệ đi, cơ thể vẫn có không khí bằng cách thở mồm đấy thôi, thì dần dần mũi cũng thông. Thầy ơi, bản ngã nó ở mọi lúc mọi nơi thế hả Thầy?

Ngay khi thức giấc nằm nhắm mắt con có ý tưởng hình dung sẽ viết mail trình Thầy những điều này, con cảm thấy trước mặt con một vùng bao la rộng rộng mà con vẫn thấy con thở, vẫn thấy mũi đang nghẹt, tay con vẫn để trên bụng nghe ấm ấm. Cứ để im vậy thì cái vùng rộng rộng ấy có lúc tiến lại gần hơn mặt con hơn, có lúc lại tiến ra xa. Một lát sau thì hết. Đó là gì vậy hả Thầy?

Kính Thầy. Chúc Thầy cùng các Sư, Ni sức khỏe, an lạc ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con đang uống thuốc tâm thần phân liệt nhưng con đang có ý định không dùng thuốc nữa. Nhưng bác sĩ khuyên không nên vì có thể sẽ tái phát bệnh. Thật ra lúc không có thuốc con không có hành vi nào khác thường, chỉ có mình con chống chọi với suy nghĩ trong đầu, có khi nhìn thấy bóng đèn hay điện thoại là những công cụ mà người khác dùng để theo dõi con và khi nhìn vào những hình ảnh, tranh ảnh có đôi mắt như ma quỷ,.. và rất nhạy cảm với những cảm xúc của những người xung quanh mình, có khi có suy nghĩ thôi thúc tự tử nhung con may mắn được cứu sống.
Nay khi điều trị thuốc con đã có cuộc sống bình thường, không còn nhìn thấy hay cảm thấy những điều kỳ lạ nữa nhưng con thấy mình ngày càng kém trí nhớ và chậm chạp. Con đang tìm hiểu về thiền trong Phật pháp và đang có ý định thực hành. Con định dùng thiền để theo dõi và trọn vẹn cảm nhận về những ý nghĩ đáng sợ đó khi không dùng thuốc nhưng con chưa dám làm vì con đang lo sợ mình sẽ không kiềm chế mà hủy hoại bản thân.
Mong Thầy cho con lời khuyên.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Chỉ mới gần đây, con được nghe các bài giảng của Thầy về Giới – Định – Tuệ. Con có hiểu ra một số vấn đề, hiểu được mình đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra với con.
Con hiểu được mình sống vô minh, nhiều sân, đầy bản ngã, chưa thấy pháp.
Con bắt đầu biết không phản ứng với xuân hạ thu đông, bình tĩnh với sinh lão bệnh tử, ngậm nghe cho đến hết kiếp này, nghiệm khổ để sáng ra nhiều thứ.
Thận trọng, chú tâm, quan sát
Sáng suốt, định tĩnh, trong lành
Hôm nay, con xin hỏi Thầy những điều con còn vướng về bản ngã mong muốn.

1. Nghe Thầy giảng, con dễ dàng phát tâm buông bỏ, vì trong con cũng không nhiều ham muốn.
Nhưng vì điều gì hơi khó là bỏ nên con dễ đứng yên, thậm chí là lùi lại phía sau, và tách khỏi mọi người.
Muốn chồng bớt vui tiệc tùng tiếp khách (cho dù là công việc), biết đủ với sắc dục.
Muốn dạy con cẩn trọng, chú tâm, quan sát.
Muốn người khác ngưng làm điều sai trái.
Muốn cha mẹ đừng yêu cầu, đừng làm những điều mà con cháu không chiều được (muốn này rất khó).
Ngay cả cái mong muốn chia sẻ điều tích cực cho những người thân cũng đã là bản ngã khó khăn và mệt mỏi. Buông bản ngã thì sống không tích cực, ôm bản ngã thì mệt, có khi như là ôm phao trên sông, và không thể buông phao tùy tiện.

2. Con người thường sống với bản ngã đầy tham vọng, mong muốn và sự nổ lực cố gắng không ngừng.
Con thì vẫn là người hay đứng ở lưng chừng đồi vì thiếu cố gắng đến cùng, dễ buông bỏ nữa chừng vì thấy mệt và biết đủ.
Nhưng con lại thấy khó khi dạy con cái, động viên học trò đi học phải nổ lực vượt khó để học giỏi hơn và học giỏi nhất. Khi học trò không đứng hạng nhất, con an ủi bạn nhường niềm vui cho gia đình và bạn bè của bạn đang đứng nhất, nhưng trò không nghe.
Nếu con là Thầy Cô giáo, con cũng cần nỗ lực dạy học và mong muốn học trò học giỏi.

3. Người khuyết tật.
Hơn ai hết, họ luôn cố gắng vượt qua số phận.
Đối với họ, thần chú là không có ước mơ nào không thể thực hiện nếu có niềm tin.
Vậy, bản ngã của họ lớn lắm sao? So ra họ sinh ra đã thiệt thòi lại còn còn khổ đồng hành với bản ngã vượt khó.
Thưa Thầy con hiểu sai hay hiểu chưa tới?

4. Đốt nhang niệm Phật cầu mong cho gia đình bình an đã mang màu mong muốn.
Sinh nhật, đám cưới phải nói lới chúc hạnh phúc cho dù biết hạnh phúc nào rồi cũng dẫn đến khổ đau, chẳng lẽ là “chúc khổ đau về sau”.
Tết là dịp chúc nhau ra rả, chúc người già sống lâu trăm tuổi (dù biết sống già sống dai sống dở), chúc người tu hành đắc đạo, Niết-bàn.
Con rất tiết kiệm lời chúc, phần vì lung túng, phần vì thấy sáo rỗng, ảo vọng.
Xin Thầy giảng thêm về lời chúc, cách chúc giữa những người biết Phật Pháp với nhau.

Kính thư.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy, hôm nay con ngồi thiền, không điều chỉnh hơi thở, chỉ quan sát nó thôi, thấy cung hít vô thì sâu hơn so với cung thở ra, con không tác ý điều chỉnh. Ngồi thiền xong thấy giống như cơ thể lấy lại thăng bằng, khỏe. Xin hỏi có phải khi ngồi cơ thể tự điều chỉnh và giải quyết những bất ổn của nó hay không? Con có gì sai không? Con nghe hầu hết ai cũng hướng dẫn mới ngồi thiền thì phải có tướng ngồi, phải điều chỉnh hơi thở, nhưng với con quan sát hơi thở ổn hơn, dù rằng hơi thở con chưa chuẩn lắm. Làm như vậy có phải đốt cháy giai đoạn chăng, lâu dài có nên không?
Xin được Thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »