loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-10-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, khi con duy trì một cảm thọ dễ chịu như con nghĩ về cha, mẹ, thầy tổ hay những người con thương và thương con, cảm thọ đó rất dễ chịu, hạnh phúc giống như khi mình đang yêu thì có gì sai trái không ạ? Có phải là ái không ạ?
Con kính tri ân Thầy và kính chúc Thầy luôn được khỏe ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-10-2011

Câu hỏi:

Dạ Thưa thầy, con muốn hỏi lễ dâng y có nghĩa là gì và được tổ chức vào ngày nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-10-2011

Câu hỏi:

Con thưa Thầy! Hôm nay trong quan sát cái nghe, nghe tiếng người nói, con thấy có 2 cái nó tách riêng nhau ra:<p>
1/ Cái nghe (nhĩ thức) nghe thấy cái âm thanh một cách rành mạch rõ ràng theo từng cường độ to nhỏ khác nhau; chỉ vậy thôi.<p>
2/ Cái hiểu ngôn từ được dùng (ý thức). Nó chỉ là ngôn từ được dùng để diễn tả/ nói về cái/ điều gì đó. Vậy thôi! Tâm con nó cũng không rung động nhiều như trước.<p>
Sự quan sát của con như vậy có gì sai/đúng không, thưa Thầy? Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-10-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi ạ!<p>
1) Thưa thầy con thấy được khi có một cảm thọ dễ chịu thì có một ý niệm thỏa mãn với nó và mong giữ nó lại, còn khi có một cảm thọ khó chịu thi mình muốn đẩy nó ra hay tránh nó đi. Thầy dạy buông cái ngã đi có phải là buông cái ý niệm mong muốn giữ lại hay tránh né đó không ạ? Và thiền là biết như thật từng cảm thọ, ý niệm, hành động của mình, nó như thế nào thì biết như vậy (nếu thấy có ý niệm mong muốn thủ xả, thì biết có ý niệm đó, thế thôi, phải không ạ?<p>
2) Thưa thầy khi ngồi không làm gì thì thân tâm thế nào biết như vậy, còn khi làm việc gì thì phải để tâm vào việc đó, biết rõ việc mình làm, không để ý đến niệm khởi, phải không ạ? Vì khi con để ý đến niệm khởi thì dễ bị tán tâm. Ví dụ như khi con rửa bát mà cứ để ý đến niệm khởi (niệm tâm) thì làm sao rửa bát cho trọn vẹn được?<p>
3) Thưa thầy khi tu một thời gian tâm mình thanh thản, nhẹ nhàng hơn nhưng khi đó có những nỗi sợ hãi, buồn phiền xuất hiện, những ý niệm mình sợ nó đến (có thể là những nỗi sợ ngày xưa của con) lúc đó con chỉ quan sát biết nó hay phải tìm nguyên nhân của nó ạ? (những ý niệm cảm thọ bình thường thì mình dễ dàng quan sát nó nhưng nếu đó là nỗi sợ hãi sâu kín của mình thì thật không dễ ạ)<p>
Thưa thầy có phải mình cứ tinh tấn chánh niệm tỉnh giác. Đến lúc giác niệm mạnh rồi thì có sự xáo trộn nào trong tâm, hay có lo lắng gì mình chỉ cần nhìn nó là biết ngay nguyên nhân của nó phải không ạ? Xin thầy cho con lời khuyên, con xin cảm ơn Thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-10-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy, con xin thành kính tri ân thầy. Con rất vui khi nhận được những lời dạy đầy thâm tình của thầy. Nhưng con vẫn còn thắc mắc một điều là, thầy nói: "Con tu như vậy là theo trường phải niệm tâm", nhưng sat-na sinh diệt liên tục trong tâm con chỉ xuất hiện nhất thời ở từng khoảnh khắc. Vậy con phải tiếp tục làm như thế nào nữa ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2011

Câu hỏi:

Con thành tâm kính đảnh lễ Thầy!
Kính bạch Thầy!
Con là Tăng sĩ Bắc Tông, sau khi tiếp xúc những lời dạy của Thầy con suy ngẫm nhiều và có sự thay đổi. Con ít cầu nguyện, và không trì chú như trước kia. Con không tọa thiền nhiều, chỉ tĩnh tọa khi nào thấy tiện. Con không đặt ra những mục tiêu hay tiêu chuẩn nào cho mình, chỉ nỗ lực làm tốt công việc đang làm... Như vậy con đúng không bạch Thầy?
Chung quanh con nhiều người tu Tịnh Độ mong được vãng sanh Cực Lạc. Các vị ấy rất hiền và con thật sự kính trọng. Những băng dĩa, những câu chuyện mầu nhiệm của hiện tượng vãng sanh thường được bàn đến trong câu chuyện ở đây. Con thấy mình dường như lạ với những gì mình đang theo. Con tin Phật lắm nhưng sao con không thiết tha cầu sanh Tịnh Độ. Tự nhiên như vậy, ngay cả khi con khuyên người khác tin Cực Lạc! Con tự mâu thuẫn rất nhiều. Con kính mong Thầy dạy cho con biết con nên làm sao. Con thành tâm tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Chủ nhật ngày 09/10 /2011 này vào buổi sáng con lên chùa để thỉnh Phật về thờ. Sau khi con thỉnh xong xin nhờ Thầy chú nguyện giùm con và con mang về luôn được không ạ, vì trong tâm của con lúc nào cũng muốn mang đến cho gia đình mình một sự bình an, Phật đó chính do - mặc dù con chỉ là người mới theo Phật Giáo Nguyên Thủy nhưng con được nghe về đức độ của Thầy từ người bạn đang công tác trong ban Phật Giáo nên con muốn tượng Phật đó chính do Thầy chú nguyện giùm con để con mang đức độ của Thầy về làm hồng phúc cho con. Con xin Thầy hiểu cho tấm lòng của con và giúp đỡ để con được thỏa mãn tâm nguyện đó.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-10-2011

Câu hỏi:

Dạ, thiền không phải là mục đích, càng không phải là nơi để trú ẩn hay tránh né thực tại, thiền đơn giản là "hành trang hữu ích" để "đi trên con đường tinh tấn". Lúc xưa con nghĩ tu là để chứng đắc, để đạt ngộ hay giải thoát, giờ con hiểu thì ra dù có mang cái tên nào đi nữa thì những điều đấy cũng là tầm cầu, vọng tưởng của cái tôi bản ngã. Còn mục đích, còn lý tưởng là còn đầy tham ái của thân tâm này.<p>
Vượt qua, vượt qua, tới lúc không còn nghĩ tới vượt qua nữa, không còn bờ này bến nọ nữa, ấy mới là vượt qua.<p>
Dạ con mong sớm được tham học khóa thiền sắp tới.
Dạ đa tạ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2011

Câu hỏi:

Thầy bắt đúng 'bệnh' rồi ạ. Đúng là ban đầu tham ái nổi lên chỉ là đối tượng để quan sát, nhưng sau đó do có 'ý muốn' vượt qua trạng thái đó nên cái ta xuất hiện. Chính mong muốn của cái ta tạo tác này kéo dài sự hiện diện của tham ái nên đã gây ra lo âu phiền muộn.<p>
Thưa Thầy, ví như 3 người có bệnh, một người bình tĩnh quan sát bệnh trạng nên thấy ra nguyên nhân của bệnh, dù người đó có chữa lành lành bệnh hay chưa thì cũng đã biết rõ nhân quả và không lo âu sợ hãi nên không phiền não khổ đau. Người thứ hai chỉ ngồi niệm Phật để mong hết bệnh, thì tuy có an tâm hơn nhờ tin vào tha lực nhưng trong sâu xa vẫn còn sợ hãi vì bị thúc bách bởi mong cầu hết bệnh. Người thứ ba loay hoay đi tìm thuốc để trị bệnh, nếu người ấy không trị được bệnh thì càng lo âu sợ hãi và phiền muộn hơn, còn nếu trị được bệnh thì vẫn không biết được nguyên nhân của bệnh để ngăn ngừa nên bệnh có thể tái phát bất cứ lúc nào. Như vậy con đã hiểu chính bệnh giúp cho người bệnh biết rõ mình hơn để có 'thái độ' thấy biết đúng chứ không phải bị nhận chìm trong lo âu cầu mong giải quyết 'trạng thái' bệnh, phải không thưa Thầy? Con sẽ tiếp tục quan sát để chiêm nghiệm thấy rõ thái độ và trạng thái của mình. Con cám ơn Thầy chỉ bảo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con rất tri ân Thầy về những câu trả lời dành cho con trước đây.
Con là một Phật tử mộ đạo và nhiệt thành. Con luôn cầu mong giác ngộ, luôn mong muốn thấy được pháp.
Trước đây, khi nghe tiếng người nói thì con liền biết đó là tiếng nói của người, thậm chí còn biết đó là tiếng nói của người nào. Và con cho rằng mình đã biết cái nghe như thực. Nhưng dường như sự biết cái nghe đó chỉ là do ý thức biết. Nay khi vẫn sự việc nghe đó, con thấy có 2 cái biết:<p>
1/ Biết có một âm thanh (theo đặc trưng của âm thanh đó) và chỉ nghe vậy thôi.<p>
2/ Một ý muốn đi kèm liền ngay đó và định danh để biết âm thanh đó là âm thanh của cái gì. Khi không định danh được thì nó liền đặt câu hỏi: Đó là âm thanh của cái gì nhỉ?<p>
Bất kỳ khi nào có việc nghe, nhìn,... thì cũng xuất hiện việc định danh xảy ra bởi ham muốn biết; và thông thường là cái biết là chỉ biết cái đã được định danh.<p>
Khi con thấy tách bạch 2 cái biết đó rồi thì trong quan sát cái mong muốn thấy pháp cũng mất đi.
Cái quan sát của con như vậy có gì chưa ổn không ạ? Kính mong Thầy chỉ dạy cho con! Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »