loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 110 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'ý nghĩa cuộc đời'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-09-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,<p>
Thời gian vừa qua con tập trung vào việc học ngoại ngữ cho một kỳ thi để tạo điều kiện đi du học và con có một khoảng thời gian rất thú vị. Con bị căng thẳng, áp lực khủng khiếp, ngủ không ngon và lúc nào cũng chỉ mơ thấy tiếng Anh và kỳ thi. Khi con cảm thấy nặng nề nhất thì là lúc con nghe pháp thoại của thầy và con nhận ra là: "À, hóa ra là vậy" .<p>
Ban đầu "Con cho là con thi được".<p>
Tiếp theo con nghĩ là: "Con phải thi được".<p>
Tiếp theo con lại tiếp tục nghĩ rằng: "Con sẽ phải thi được".<p>
Con cứ đắm chìm như vậy cho đến lúc nghe pháp thoại thì con nhận ra rằng, vì con tập trung quá nhiều vào tương lai và mong cầu nên con đã đánh mất hiện tại. Phiền não ở chỗ, ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến. Chỉ có hiện tại mà con cũng đang đánh mất cho những suy nghĩ lang thang, phóng dật. Giờ con đã ngộ ra rồi thầy ạ. Con sẽ cố gắng từng ngày, còn kết quả ra sao thì mặc nó. Vì tương lai là kết quả của hiện tại mà.<p>

Tuy đã cởi bỏ được vướng mắc của một quãng thời gian dài áp lực, song giờ đây con lại mắc vào một vướng mắc khác. Con nhẹ nhõm hơn với việc cởi bỏ áp lực, nhưng hình như là con đang cởi bỏ nhiều quá thầy ạ. Con không lo lắng gì đến kết quả nữa nhưng lại không chăm chỉ như trước đây. Ở một góc sâu xa nào đấy, con thấy con đang kỳ vọng vào bản thân mình, vừa nới lỏng vừa chặt chẽ, không hoàn toàn một điều gì cả và con thấy rất mâu thuẫn.<p>

Con mong được nghe thầy chỉ dạy!<p>
Con tạ ơn thầy ạ!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-03-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con được một người bạn giới thiệu trang web này và người đó cũng nói là thầy sẽ có thể giúp con có những giải đáp thỏa đáng cho những vấn đề con đang gặp phải. Con năm nay 30 tuổi đã lập gia đình được 2 năm và có một bé trai rất xinh xắn. Con thực sự chẳng mong muốn gì hơn thế nữa, con đã nghĩ ông trời đã qua ưu ái với con. Cho đến khi bé nhà con được 9 tháng thì con phát hiện chồng có một mối quan hệ ngoài luồng, con đã rất đau khổ nhưng cũng cố gắng tha thứ để mong chồng "quay đầu là bờ" để con trai có một gia đình hạnh phúc. Nhưng chồng con đã lạnh lùng nói với con rằng anh ta không còn tình cảm với con và không chấm dứt mối quan hệ kia. Cho dù như vậy con vần cố gắng để cho chồng một cơ hội để suy nghĩ và nhận ra giá trị của gia đình. Chúng con đã nói chuyện thẳng thắn để tìm ra vấn đề của hai vợ chồng là gì, nguyên nhân của rạn nứt là gi? Anh ta nói với con rằng anh ta cưới con chỉ vì tình thương, chúng con không phải một đôi hoàn hảo hay tranh cãi và không hiểu nhau, v.v... Con biết mọi thứ đã không thể cứu vãn và chúng con quyết định li hôn nhưng trong lòng con không cảm thấy thanh thản... Con không tin người chồng mà mình đã gắn bó lâu nay (chúng con đã yêu và sống với nhau 5 năm trước khi kết hôn), con đau khổ vô cùng, thưa Thầy! Mong thầy hãy cho con vài lời khuyên để con cảm thấy thanh thản.
Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-11-2011

Câu hỏi:

Thưa sư, xin cho con hỏi: trong tình hình khủng hoảng kinh tế thế giới hiện nay, nhà máy phá sản, nhà không bán được, thất nghiệp không có việc làm, bệnh nan y, không có khả năng trả nợ hoặc không đòi được nợ cho vay v.v... Xin sư cho một lời khuyên giúp mọi người không phải khổ tâm về tiền bạc, ngũ dục... và lập lại sự sáng suốt, định tĩnh, trong lành để sống an vui hạnh phúc chứ không phải chỉ biết cầu nguyện và bất toại nguyện.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi: Có phải "Phục vụ để hoàn toàn - Hoàn toàn để phục vụ", là sống đúng chánh pháp theo tinh thần tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha? Hay con người phải phấn đấu tinh tấn để trở thành bậc Chánh Biến Tri cao thượng? Hay có nghĩa nào khác?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-09-2011

Câu hỏi:

Sư ông ơi con có một việc vô cùng thắc mắc mong sư ông giảng cho con được hiểu. Tại sao có những người mà mình chưa bao giờ gây thù hay kết oán gì với họ mà sao họ lại chẳng thích mình mà còn ghét mình nữa? Mong sư ông giải thích cho con được hiểu. Và mong sư ông cho con một giải pháp, con làm sao giải tỏa được sư oan trái đó?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-08-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin đa tạ lời chỉ dẫn của Thầy trong bức thư Thầy trò số 29. Nhờ đó, con đã dần thoát khỏi nhiều phần u tối trong tâm hồn.<p>

Hiện giờ, con vẫn trăn trở về khái niệm "sứ mệnh" cuộc đời mà chồng con luôn nói đến - đó là việc phải sinh ra con cái, nuôi dạy chúng khôn lớn để đền đáp cuộc đời. Đó là lý do chính anh ấy ra đi.<p>

Rồi trong lúc thiền định, con chợt thấy, do nghiệp quả nên con mới được sinh ra dưới thân một người phụ nữ, con phải học hết mọi bài học dành cho người phụ nữ, về sinh lý và tâm lý.<p>

Về tâm lý, phụ nữ phải chịu đựng những chế định mà xã hội đã áp đặt lên họ từ hàng ngàn năm, có lẽ, không phải là chỉ do con người - mà phải có sự xuất phát nào đó về tâm linh, vì vậy, cần học về sự chịu đựng, hy sinh, nhường nhịn, khiêm tốn, thiệt thòi và suốt đời là người thứ hai đằng sau đàn ông - khi vượt qua và tìm thấy hạnh phúc trong những áp lực tâm lý đó, thì coi như con mới được hoàn thành bài học tâm lý của mình, với thân phận một người phụ nữ.<p>

Về sinh lý thì phụ nữ có thiên chức sinh nở và nuôi con; con đã và đang được học bài học nuôi con, còn thiên chức sinh nở thì sao? Phải chăng con sẽ vô cùng khiếm khuyết nếu không học được bài học này? Phải chăng con nên cố gắng để được mang thai và vượt cạn, chịu đựng nỗi đau thể xác và tinh thần khi thực hiện thiên chức này của mình để hoàn chỉnh bài học sinh lý của phụ nữ? Có phải vì thế mà chồng con luôn cố gắng có con đẻ?... Nhưng dường như có điều gì xa cách với giáo pháp khi con cố gắng phải đạt được việc có thai và sinh nở, để được giác ngộ hoặc mong học xong nhanh bài học cuộc đời?<p>

Chắc là sai rồi phải không thầy, vì với tâm tham, sân, si này, con còn phải luân hồi vô lượng kiếp nữa để học. Như vậy mỗi một kiếp sống, con đang được pháp giao cho những bài học nhất định, tùy theo sinh nghiệp của con. Tức là con phải chấp nhận pháp hiện tại và học tốt bài học từ pháp hiện tại, hóa giải nó từ đau khổ thành hạnh phúc, từ vô minh thành trí tuệ trên pháp hiện tại. Như vậy mới là sống "thuận pháp" phải không Thầy? Con không có quyền lựa chọn bài tập của pháp. Nếu con cố tình trốn tránh hoặc bỏ qua bài học của pháp đang là thì con sẽ phải học nó trong tương lai và còn tạo thêm nghiệp bất thiện nữa... Đường đến với giác ngộ càng xa!<p>

Giờ đây, con vui mừng vì đã được học nhiều nỗi đau đặc biệt của một người phụ nữ: vô sinh, nuôi con nuôi, si mê luyến ái, cô độc, bị áp đặt và bạo hành, ương bướng và bản ngã,... Con sẽ được hưởng sự an lạc khi không phải mang thai và vượt cạn, con sẽ được thảnh thơi, tự do và trên hết, con sẽ thấy vui khi biết nhún nhường, hy sinh, khiêm tốn... nếu con học tốt từ những bài học đau khổ đó. Đồng thời, rồi con sẽ hoặc đã học tốt những bài học mà con chưa được giao: mang thai và sinh nở, nghèo khó, túng quẫn,...<p>

Cuộc đời thật đơn giản quá Thầy ạ, vì tất cả chỉ là làm bài tập. Nhờ duyên lành, con đã được biết đến giáo pháp, tức là đã được hiểu rõ đầu bài và có cách thức để giải bài, phần còn lại là việc của con. Giờ thì con có thể thong dong, thư thái và say mê giải những bài tập cuộc sống. Con không cần phải vội phải không Thầy? Vì đường còn dài lắm, mà đâu cần kết thúc vì hạnh phúc và an lạc đã có ở đây, lúc này rồi.<p>

Con đa tạ Thầy và đa tạ duyên lành đã cho con ngày hôm nay.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con đã suy nghĩ rất lâu mới mạnh dạn hỏi Thầy rằng: Thầy có niềm vui hay nỗi buồn không? Và niềm vui hay nỗi buồn của Thầy là gì ạ? Con hỏi Thầy như vậy vì con không biết một bậc giác ngộ thì sẽ lấy gì làm niềm vui, và có gì có thể làm cho vị ấy buồn được?
Điều thứ hai con muốn hỏi Thầy là: Hiện nay con đang rất lo sợ vì con đang rất hạnh phúc và đầy đủ nhưng con hiểu rằng cuộc sống hiện tại là giả tạm. Nếu ta yêu cái giả, tạm thì ta sẽ chìm trong luân hồi. Thầy dạy con rằng cứ tu sao mà thân khẩu ý, tức hành động, nói năng, suy nghĩ thanh tịnh là có cực lạc ngay, đừng lo lắng vọng cầu gì cả. Nhưng con vẫn bị chấp bởi cái Ta và của Ta. Như vậy con phải làm sao? Xin Thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2010

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. 1. Theo con nhận thức được, pháp Thầy chỉ dạy luôn nhấn mạnh vào Tánh Thấy vốn đã sẵn có, đầy đủ nơi mỗi người. Cốt lõi của việc tu tập là buông bỏ cái bản ngã ảo tưởng che lấp để Tánh Thấy soi chiếu trọn vẹn dòng chảy của pháp. Tướng dụng cũng do tùy thời, tùy duyên mà tùy ứng từ tánh thấy, trực tiếp ngay trên mỗi pháp. Con có một điều thắc mắc: Chỗ Tánh Thấy này, nếu hiểu chệch đi một chút sẽ trở thành cái Đại Ngã của Bàlamôn giáo, dễ rơi vào Thường Kiến mà Đức Phật đã phê phán. Con chỉ cảm nhận được mà không biết diễn đạt ra sao ạ. Kính xin thầy giải nghi cho con.
2. Trong cuộc sống của con, khi con ứng dụng sáng suốt định tĩnh trong lành để sống trực tiếp trên pháp, con nhận thấy cuộc sống của mình là một vai diễn trong một vở kịch lớn, và nhiều lúc con thấy ngột ngạt khi phải đóng một vai diễn quá sức. Con nghĩ ý muốn thoát ra khỏi vai diễn đó cũng là bản ngã, mà cuộc sống là vậy không thể nào thoát ra khỏi nó nên con làm theo lời Thầy dạy, nhẫn nại với vai diễn của mình để học ra bài học giác ngộ. Nhưng con vẫn có cảm giác rằng, nếu mình được đóng một vai diễn hợp với mình, hợp với khả năng, hợp với tính cách của mình thì mình sẽ dễ dàng học ra hơn, ít bì gò bó ức chế hơn. Có phải như vậy không thầy? Khi nhận thức ra điều đó, nếu con chủ động đi tìm một vai diễn khác (dù chưa biết cái đó có hợp với mình không), và dám chấp nhận sự thành bại của một vai diễn mới để tiếp tục bài học giác ngộ thì có phải là hành động của vô minh ái dục không thưa Thầy? Con kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2010

Câu hỏi:

Thầy cho con hỏi: làm thế nào để một người luôn kèn cựa với mình và không ưa thích mình có thể hiểu, thông cảm cho mình và trở nên gần gũi với mình? Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-01-2010

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy cho con được hỏi trong cuộc đời mỗi con người thì làm việc gì là giúp ích được lớn nhất và cho nhiều người nhất ạ? Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »