loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 39 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tưởng tri, thức tri & tuệ tri'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 09-09-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,<p>
Con rất biết ơn thầy vì những gì thầy đã chia sẻ và đã giúp con giải tỏa được những khúc mắt trong lòng con từ mấy năm nay. Con rất vui vì đã được biết đến thầy và trang web này. Xin thầy chỉ bảo hướng dẫn cho con điều đã làm con cảm thấy buồn và tự ti, thất vọng với chính bản than mình, mỗi lần con hiểu được điều gì con luôn thực hành ngay và ghi nhớ nhưng con chỉ duy trì được điều đó trong vài ngày thì tâm con lại lăng xăng với những vọng tưởng và suy nghĩ với những ảo tưởng của tương lai và quá khứ để rồi quên mất hiện tại. Vậy làm sao để duy trì chánh niệm trên thực tại?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-08-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy kính mến, con rất mừng vì sáng nay mở máy tính đã thấy Thầy trả lời câu hỏi cho con. Qua đó con thấy Thầy động viên con nên hỏi Thầy. Vì thế con xin phép chép lại đoạn văn mà con lúng túng khi đọc lên đây: <p>

"Tuy nhiên, có một điều rất nguy hiểm dễ đưa đến nhầm lẫn giữa cái không tên nhưng có khái niệm và cái không tên vượt ngoài khái niệm. Chính vì điều này mà trong văn học Abhidhamma, Đức Phật đã phân tích “cái tên không tên” một cách rõ ràng hơn Lão Tử Đạo Đức Kinh nhiều. Có hai cái không tên: <p>

a) Cái không tên nhưng có khái niệm gọi là nghĩa khái niệm hay vật khái niệm (attha pannatti), nghĩa là tưởng chỉ nắm bắt đối tượng qua ý tượng (hình ảnh) hay ý niệm (ý nghĩa) chứ không thâm nhập được bản thể chân như (yathàtathatà) hay tự tánh (sabhàva) của pháp. Nói gọn là chỉ thấy tướng không thấy tánh. Hay chỉ thấy ngoại diện mà không thấy toàn diện. <p>

Ngoại diện đại khái gồm có: <p>

- Khái niệm về hình dáng (santhàna) như núi cao, sông dài, đất rộng, mây trắng, nước trong v.v… <p>

- Khái niệm về tổng hợp (samùha) như xe, nhà, làng, bức tranh, pho tượng v.v.. phải tập hợp nhiều yếu tố mà thành chứ không thể tự nhiên có. <p>

- Khái niệm về phương hướng (disà) như Đông, Tây, Nam, Bắc, trên, dưới, trong, ngoài v.v...<p>

- Khái niệm về thời gian (kàla) như sáng, trưa, chiều, tối, xuân, hạ, thu, đông v.v... <p>

- Khái niệm về khoảng không (àkàsa) như hư không, lỗ trống, kẽ hở giữa các sắc tứ đại v.v... <p>

- Khái niệm về đề mục thiền (Kasina) như đất, nưốc, lủa, gió, xanh, vàng, đỏ, trắng v.v... <p>

- Khái niệm về thiền tướng (nimitta) như những hình ảnh thô tướng, tợ tướng, quang tướng v.v... trong thiền định. <p>

b) Cái không tên không khái niệm tạm gọi là chân đế hay đệ nhất nghĩa đế (paramattha sacca), chính cái thực tánh này Lão Tử cũng nói không có tên nhưng tạm gọi là Đạo (Ngô bất tri kỳ danh, tự chi viết Đạo). Đó là thế giới bản nguyên, tự nhiên, của thiên địa vạn vật mà Đạo Phật gọi là tự tánh pháp (paramattha dhammà).<p>

Trong danh chỉ định nếu ta bỏ cái danh đi mà chỉ thấy cái được chỉ định thì có hai trường hợp: <p>

- Trong trường hợp thấy bằng tưởng tri (sanjànàti) hay thức tri (vijànàti) chỉ thấy được vật khái niệm hay nghĩa khái niệm mà thôi (thấy ngoại diện và phiến diện) <p>

- Trường hợp thấy bằng tuệ tri (pajànàti) thì mới thấy được thế giới đệ nhất nghĩa đế hay bản nguyên chân thực của Đạo (thấy toàn diện) <p>

Con lúng túng vì không chắc mình hiểu hết ý Thầy cảnh báo. Và con cũng lúng túng khi liên hệ với việc thực hành trong thấy chỉ có thấy, khi thực hành con nên thấy như thế nào để có thể biết được là đang thấy như mục a hay thấy như mục b trong đoạn văn trên. Ví dụ khi con đang suy nghĩ con thấy đầu tiên là đang suy nghĩ rồi tiếp tới con thấy cả trán đang nhăn, hơi thở không đều, tay chân không tự nhiên... vậy có phải cái thấy đầu tiên là thấy qua khái niệm "suy nghĩ" tức là vẫn ở cảnh báo trong mục (a) phải không ạ, thưa Thầy? Kính mong Thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-11-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Không biết sao đầu óc con rất mê muội, hay quên. Con thấy mình tiếp thu cũng kém, con cũng ít khi đọc sách. Sau khi được phước duyên gặp trang web của Thầy, được nghe Thầy giảng và được đọc sách Thầy con thực hành theo và thấy mình thay đổi nhiều, tâm rộng mở hơn, không co ro như trước nữa, biết yêu thương mọi người hơn không ích kỷ chỉ nghĩ tới mình như trước đây, nhưng trong quá trình đọc sách có cái con hiểu, có cái con lại không hiểu lắm mặc dù Thầy cũng đã giảng cặn kẽ trong đó, cái gì mà Sự, Lý, Lý Sự, Giáo, Nghĩa,...<p>
Thầy ơi, con biết mình tiếp thu, nhận thức rất thấp. Trước đây con cũng có thiền qua với hy vọng thông qua thiền tâm sẽ được sáng suốt, đầu óc sẽ trở nên minh mẫn và hiểu được mọi việc hơn, nhưng qua mấy năm hành thiền con không được như ý mình. Giờ đọc sách và nghe Thầy giảng mà con đã thấy mình thay đổi rất nhiều, chỉ có điều là con vẫn chưa được hiểu hết những lời Thầy truyền dạy cho con, xin Thầy giúp con phải làm sao mới có thể hiểu được, con rất là ngu muội xin Thầy soi sáng tâm con. Con xin đảnh lễ Thầy.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2012

Câu hỏi:

Bạch thầy, con cám ơn vũ trụ vô cùng vì vũ trụ giúp con có duyên được hỏi thầy những điều rất khó khăn trong cuộc sống. <p>
Mấy ngày trước thầy dạy con sứ mệnh con người là biết rõ mình trong bối cảnh cuộc sống. Thầy dạy con về bi, trí, dũng và căn dặn con chú tâm quan sát. Con đã hết sức thực hành như lời thầy dạy và có những phát hiện tuyệt vời lắm, con tự nhận thấy mình sinh ra là để làm việc ích cho xã hội. Con tràn đầy năng lượng khi nghĩ về nó, những duyên giúp sức cho sứ mệnh đó cũng kéo đến bên con rất nhiều.<p>
Nhưng con vẫn hoài nghi về sứ mệnh đó liệu đã đúng với con chưa? Con không dám tin vì những kế hoạch mà con đang nghiên cứu lại lớn đến vậy, nó mang tầm vóc quốc gia và giúp ích đại thể nhân dân trong xã hội.<p>
Thầy có thể giải đáp cho con và thầy phân biệt giúp con thế nào là thông tin từ trực giác, thế nào là thông tin từ cảm tính, thế nào là thông tin từ trí thức (hay thông tin do logic não bộ).<p>
Con xin cám ơn thầy!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-06-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy, con chưa hiểu rõ câu trả lời cho một vị trong mục này. Đó là câu: "Có trí tuệ mới có tuệ giác", vì trước đây con tưởng hai từ này đồng nghĩa. Xin thầy hoan hỷ giải đáp. Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-03-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có một thắc mắc mong Thầy chỉ dạy. Khi một vị thực chứng thấy một đóa hoa thì tánh biết sẽ như thế nào? Vì chữ HOA cũng đã là khái niệm rồi. Và màu của lá và hoa cũng vậy. Nếu câu hỏi có gì ngây ngô con mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-03-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy, con kính nhờ thầy giải đáp thắc mắc của con về việc thực hành quan sát nội tâm. Đối với những cảm xúc có kèm theo những thay đổi về thể chất như giận, lo lắng thì con có thể quan sát và thấy nó dịu xuống từ từ rồi biến mất. Tuy nhiên có nhiều vọng tưởng nó biến mất ngay khi con nhận ra rằng con đang vọng tưởng. Khi con ngồi thiền cũng vậy, khi con nhận ra rằng con đang suy nghĩ lan man thì suy nghĩ đó chấm dứt liền. Câu hỏi của con là: <p>
1) Có phải vì sự quan sat của con chưa tinh tế nên con không theo dõi đến khi nó diệt hoặc ngưng lại.<p>
2) Hay là vì con đã bắt nó ngừng lại mà con không biết.<p>
3) Hay là bản chất của những vọng tưởng (không kèm theo biến đổi thể chất) là như vậy, khi mình biết nó thì nó chấm dứt. Như vậy thì nó có trái với điều mà nhiều sách viết là khi mình biết mình đang vọng tưởng thì đừng bắt nó dừng lại mà chỉ quan sát nó.
Con cám ơn thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-05-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, vậy là con đã được gặp Thầy. Con thấy mình thật may mắn vì con có ba câu hỏi trong đầu định đến hỏi thầy nhưng con chưa cất tiếng hỏi thì Thầy đã ân cần trả lời cả ba câu hỏi đó ngay khi lần đầu gặp Thầy ở nhà chị Trang hai tối 24 và 25/5/2011. Rồi con được ngồi nghe Thầy giảng ở chùa Linh Thông và chùa Hòe Nhai nữa.
Có lúc nghe Thầy giảng con thấy rất cảm động mặc dù từ Thầy chỉ toát ra những hành động và lời nói rất giản dị. Con chú ý thấy Thầy ho nhiều trong sáng nay và sáng qua. Con cũng chú ý thấy con tham lam muốn ngồi nghe Thầy giảng tất cả các buổi và muốn hỏi Thầy thật nhiều. Con chợt hiểu ra tham nghe Pháp cũng vẫn là tham. Vậy nên tối nay con chọn cách viết thư để lúc nào Thầy rảnh Thầy đọc những dòng này con viết để cảm ơn Thầy và xin Thầy tha thứ cho sự tham lam nghe Pháp của chúng con, đồng thời con xin Thầy hãy chú ý giữ sức khỏe. Thầy làm việc quá sức rồi.
Con xin phép được cảm ơn Thầy vì tất cả những gì Thầy đã từ bi chỉ dạy cho chúng con trong những ngày Thầy tới Hà Nội.



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-12-2010

Câu hỏi:

Thưa Sư, Sư thường nói bản ngã huyễn ảo giống như là sợi dây mà tưởng con rắn, thấy danh sắc mà tưởng là "mình" vậy. Tuy nhiên làm thế nào mà hành giả có thể biết được mình có tuệ giác đi sâu vào cấu trúc của bản ngã, hay chỉ đơn thuần đang hoạt động trong phạm vi của tư tưởng, suy nghĩ, kiến thức, ký ức đã được tích lũy từ trước (về bản ngã, về vô ngã hay đại ngã...) học được từ kinh sách hay người khác ạ?

Xem Câu Trả Lời »