loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 121 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thực tại đang là'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-11-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Thưa Thầy, thời gian này con ở Hà Nội thấy bơ vơ quá ạ. Những năm trước chúng con còn có các Chư Tăng Ni từ bi chỉ dạy, hướng dẫn tu tập. Chúng con thấy cuộc sống an vui hơn giữa bao bộn bề lo toan của đời sống cư sĩ tại gia. Năm nay chẳng còn được như vậy nữa rồi Thầy ơi! <p>
Hôm nay Hà Nội mưa lạnh tâm trạng con chợt nhớ quá khứ không trọn vẹn trong sáng với hiện tại Thầy ạ. <p>
Con kính chúc Thầy an vui, mạnh khoẻ ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-10-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! <p>
Trong những ngày gần đây, khi làm theo lời Thầy dạy phải tinh tấn chánh niệm tỉnh giác với thực tại đang là, con đã thấy ra những điều sau đây: <p>
Con phát hiện ra bản ngã của mình chính là những kiến thức, những điều mà khi nghe Pháp con hiểu mà chưa thực chứng. Bản ngã này luôn nhận xét, phê phán, kiểm duyệt, kết luận thực tại. Nó thực sự rất là ma mãnh, vi tế mà nếu như con không thực sự chánh niệm thì sẽ không thể phát hiện và bị nó kéo đi cùng với ý niệm về thời gian và phiền não. Nhiều lúc con cứ ngỡ "đây là thực tại" nhưng thật sự không phải thế, mà là con đang sống với cái ta ảo tưởng đắm chìm trong những suy tư về thực tại, thế rồi khi phát hiện ra điều này con lấy lại được sự quân bình, an tịnh trong tâm. <p>

Nhưng chỉ được một thời gian thì đâu lại hoàn đấy, phiền não lại phát sinh, con đánh mất thực tại đang là, mong cầu trạng thái an tịnh, mong thấy thực tánh pháp. Càng muốn trở về thực tại thì con lại càng bị lý trí vọng tưởng, sở tri, sở đắc dẫn dắt, đánh lừa. Đôi khi con thấy mệt mỏi, không kiên nhẫn được với bản thân vì tâm con dao động quá nhiều. Nhưng rồi con tự nhủ rằng phải có từ bi, nhẫn nại với chính bản thân mình trước tiên chứ không được nôn nóng, càng nôn nóng càng hỏng việc. Con suy nghĩ như vậy có đúng không Thầy? <p>


"Phiền não tức Bồ Đề", phiền não, chướng ngại như hòn đá mài, trí tuệ như thanh gươm, không có phiền não sao có được tuệ giác sắc bén để chặt đứt màn vô minh u tối. Lời Thầy dạy con thấy giờ đây thật thấm thía, xúc động biết bao. <p>
Con biết con đường giác ngộ còn nhiều chướng ngại lắm, nhưng không sao Thầy ạ, bởi con biết mình đang đi đúng hướng dưới sự chỉ dạy của Đức Phật, của Thầy và tất nhiên không thể thiếu được Pháp đang từng phút từng giờ khai thị cho con. Chính con sẽ tự "thắp đuốc lên mà đi". TINH TẤN - CHÁNH NIỆM - TỈNH GIÁC sẽ là kim chỉ nam, là cái la bàn con luôn mang theo bên mình. <p>
Con nơi phương xa xin được thành tâm đảnh lễ Thầy với lòng biết ơn sâu sắc nhất, và kính chúc Thầy có thật nhiều sức khỏe để dìu dắt chúng con!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, <p>
Đầu tiên con xin được phép vấn an sức khỏe và cung kính đảnh lễ Sư Ông. <p>
Thưa Sư Ông, con vẫn thường xuyên nghe pháp thoại và theo dõi mục hỏi đáp của trang web. Con cũng tập trở về trọn vẹn với thực tại đang là của thân, thọ, tâm, pháp. Con có cảm nhận rằng khi sống trọn vẹn với thực tại đang là sẽ không khởi lên nghi nữa, tức là không thắc mắc, không có nhu cầu muốn tìm hiểu, muốn biết thêm gì nữa. Chỉ có cái ta ảo tưởng mới muốn vọng động, lăng xăng, tìm cầu mà thôi. <p>

Sư Ông có dạy sống tùy duyên thuận pháp. Con có thể hiểu sống tùy duyên là sống thuần nhân quả không ạ? Tức là an nhiên đón nhận quả dị thục đã tạo nhưng không tạo nghiệp mới, pháp đến như thế nào thì sống như thế ấy. Nhưng rõ ràng bản ngã thì khi pháp đến không muốn đón nhận vô điều kiện mà luôn muốn thay đổi, cải sửa, chiếm hữu. Con quan sát mình thì thấy chính ý nghĩ xen vào muốn cải sửa pháp khiến con đánh mất thực tại đang là và tạo nghiệp luân hồi. Nếu chỉ đơn giản chịu để pháp tự vận hành thì sẽ học ra bài học giác ngộ rất nhanh. <p>

Gần đây con thấy rằng quả thật chẳng có gì có thể nắm bắt được, ngay cả trí tuệ, sở tri, sở đắc về Phật pháp cũng là pháp duyên sinh. Từ đó con mới thấm thía lời dạy của sư ông: "Học đạo quý vô tâm". Con đã từng mong tìm đến sư ông để được học đạo, học pháp, tìm cầu một chân lý nào đó nhưng giờ con mới nhớ sư ông luôn nhắc nhở chúng con phải thấy rõ nguyên lý trước khi hạ thủ công phu. Khi thấy rõ nguyên lý thì hoặc là chỉ sống mà không cần học hỏi gì thêm, hoặc có học hỏi thì sự học hỏi ấy mới không bị lạc đường. Con xin cảm tạ sư ông đã từ bi chỉ dạy chúng con. Nếu con có điều chi sai lầm vi tế, xin sư ông khai thị thêm cho con. <p>
Một lần nữa con xin thành tâm đảnh lễ sư ông. Kính chúc sư ông pháp thể khinh an.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-08-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con vừa nghe xong bài giảng của Thầy tuần trước về sự bình an, con hoan hỷ lắm Thầy ạ. Bài giảng giúp con thấy rõ hơn cái gốc của bất an đau khổ là do ảo tưởng tìm kiếm sự bình an lý tưởng theo ý mình mà không chấp nhận thực tại đang là, con nghĩ đây cũng là vấn đề hầu như mọi người đều mắc phải vì ai cũng mong muốn cuộc sống tốt đẹp hơn. Con xin tri ân Thầy đã cống hiến cho chúng con những bài pháp bổ ích thiết thực, con cũng xin cám ơn ban biên tập trang web làm việc hết mình giúp trang nhà ngày càng hoàn thiện hơn, chất lượng thu âm của các bài pháp sau này rõ hơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2014

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông, <p>
Từ xa con xin cung kính đảnh lễ sư ông ba lạy ạ! Thưa sư ông, từ buổi đầu được nghe pháp thoại của sư ông đến nay, trong con luôn có một niềm xúc động vô cùng. Một điều rất kì diệu là từng lời dạy, từng ví dụ của sư ông (qua hiểu biết và cảm nhận của con) hầu như giống hoàn toàn với một vị cố hòa thượng của hệ phái khất sĩ - Người đã truyền pháp quy y cho con. Người chỉ khác sư ông là rất ít khi trả lời câu hỏi của phật tử vì Người từng bảo là tư tưởng hay bản ngã đặt vấn đề đã là sai, tìm cách giải quyết vấn đề là càng dại. Mà quan trọng là phải thấy ra tiến trình phát sinh của vấn đề - hay tiến trình hình thành nên ngũ uẩn. Nên con cảm nhận cách dạy của Người như một người cha, rất nghiêm khắc và muốn con mình dù khổ đau nhưng phải tự đứng dậy. Còn cách dạy của sư ông lại như một người mẹ, tuy biết rằng con mình phải tự học ra bài học của nó nhưng vẫn vỗ về, an ủi để nó cảm thấy còn có một chỗ dựa tinh thần. Con thấy mình thật quá may mắn khi trong đời được hội ngộ và nghe lời dạy của Sư Ông và sư phụ. <p>

Nhưng thưa Sư Ông, do hoàn cảnh riêng mà con chưa từng được tiếp chuyện với sư phụ con lần nào dù con đã tha thiết mong được học pháp với Người. Con nhớ mãi những lần đi về vội vã, phải chạy đua với thời gian xuống tận Trà Vinh như khi con lên chùa Sư Ông. Lần nào trở về trong con luôn là nỗi hẫng hụt to lớn, chỉ buồn vì phước duyên mình kém cỏi. May mắn được diện kiến vị minh sư mà mình hằng mơ ước nhưng cũng ngậm ngùi vì không thể được thân cận học hỏi để không uổng kiếp người này. Rồi sư phụ con cũng ra đi theo lẽ vô thường, nay một lần nữa con gặp được sư ông nhưng bao năm rồi con vẫn chưa hóa giải được nghiệp ràng buộc của mẹ con. Lòng con vẫn đau đáu sự tiếc nuối khôn nguôi. Như vậy có phải là con đã đánh mất thực tại đang là không thưa sư ông? Một mặt con vẫn nhẫn nại học bài học bất như ý của cuộc đời, mặt khác con lại chưa nguôi ý định tạo tác muốn học pháp với sư ông. Kính xin sư ông cho con lời khuyên. Con xin cảm tạ sư ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-06-2014

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ. Khi đến chùa, con có một vài người bạn Đạo và tụi con cùng học Đạo với nhau. Vì là những người có ý thức tự giác, nên tụi con học Đạo và làm việc cùng với nhau không nảy sinh vấn đề gì. Nhưng trong môi trường tu học của tụi con, có những bạn ý thức rất kém, không có ý định chủ hướng tu học rõ ràng. Do vậy, các bạn ấy thường kết bè nhóm để nói xấu những bạn mới vô tu, chỉ trích và "ngồi lê đôi mách" về những chuyện của thiên hạ, khiến sinh ra nhiều xáo trộn trong chùa, mà nạn nhân luôn không phải là các bạn này. Trong thâm tâm con, những lúc nghe các bạn ấy chỉ trích mình hoặc người khác thì tâm khởi lên ý rất khó chịu hoặc hay phản ứng. Con tự thấy, thực sự không phải những người mà các bạn ấy chỉ trích là thực sự xấu hay có vấn đề như các bạn ấy suy diễn và phán quyết. Mà gần như, vấn đề gây ra xáo trộn đang nằm ở chính các bạn này. Nhưng sự thật thì khổ thay! Với người chưa có ý thức tự giác cao, khó lòng tự mình "làm Thầy chính mình", khó có thể tự thấy tâm mình đang như thế nào và do vậy chưa thể điều chỉnh hành vi cho phù hợp với thực tại đang là, cũng là chuyện rất tự nhiên thôi. <p>

Con và một người bạn thân của con sau rất nhiều loay hoay, thì bỗng chốc khám phá ra sự thật này. Tụi con dần có sự cảm thông hơn, không còn phản ứng tiêu cực khi bị tai tiếng nữa. Nhưng hơn hết, chắc có lẽ hai đứa con cũng không còn tự tạo thêm khổ đau cho chính mình nữa, nên trong cuộc sống có nhiều niềm vui hơn, dù mọi việc vẫn diễn ra như trước. Hai đứa con đồng ý với nhau "Mình lùi một bước thì người ta tiến một bước, đó cũng là quy luật tự nhiên, hai đứa mình cứ tự tại mà chịu thiệt thòi vậy", "Ừ, mình cứ lấy tâm thiện lành mà sống tốt với mọi người, tâm thiện lành tự nó là phúc đức và hạnh phúc rồi phải không?". Hai đứa con mong được Thầy chỉ dạy thêm. Con cũng mong, qua câu hỏi này, các bạn Đạo khác cũng nhanh chóng thấy ra sự thật, để trong cuộc sống học Đạo của mỗi người có nhiều niềm vui và ý nghĩa hơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, thời gian vừa qua, có người bạn giới thiệu con mới biết đến Thầy. <p>
Nghe các Pháp thoại và đọc các câu trả lời của Thầy, con đã phần nào hiểu về đường lối tu học của Thầy, con rất tâm đắc. Nhưng có điều, trước khi biết pháp tu học của Thầy, có người giới thiệu tu học theo phương pháp Tổ Sư Thiền. Vậy con xin phép Thầy được hỏi, lúc "tham" bên Tổ Sư Thiền có giống lúc "thận trọng-chú tâm-quan sát" bên pháp của Thầy hay không? <p>
Kính mong Thầy giải đáp giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-05-2014

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông, <p>
Trước tiên con xin được cung kính đảnh lễ sư ông lần thứ nhất, lần thứ nhì, lần thứ ba. Con kính chúc sư ông pháp thể luôn được khinh an và có một chuyến hoằng pháp viên mãn ở trời Âu. <p>
Thưa sư ông, cũng khá lâu con đã không gửi thêm câu hỏi cho sư ông nhưng con vẫn luôn thực hành tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác mỗi ngày. Thời gian trước khi con thường gửi câu hỏi cho sư ông, tuy luôn được sư ông tận tình chỉ dạy nhưng dường như trong con lại phát triễn một ảo tưởng hay một sự ám ảnh. Con thấy mình hơi dính mắc vào lý thuyết và khái niệm dù con hiểu điều sư ông mong chúng con thực sự nhận được là thấy ra sự thật. Vì thế mà đôi lần con tưởng rằng mình đã chạm được thực tánh pháp nhưng có lẽ vẫn chỉ là pháp khái niệm. Lúc ấy khi tâm rỗng lặng, con lại hồ hởi đón chờ trạng thái khinh an, thư giãn và buông xả hoàn toàn mà một lần nào đó con đã trải nghiệm. Nhưng khi con vừa khởi lên ý hồ hởi: "A, điều đó sắp đến rồi!" thì tự dưng mọi thứ như tối sầm lại và con biết pháp đã đi qua rồi. Vì lẽ đó mà con dành một ít thời gian để thoát khỏi ám ảnh về khái niệm, về những điều học được và chỉ để tâm trí mình ở trạng thái tự nhiên nhất để quan sát. Sau đây con xin được trình một vài điều nhỏ con nhận ra trong những ngày qua để sư ông khai thị thêm cho con: <p>
Khi con giữ chánh niệm trong từng hoạt động hàng ngày, con thấy quả thực lúc ấy chỉ có pháp hay dòng sinh mệnh trôi chảy, hoàn toàn không có mặt của cái ta ảo tưởng. Và khi ấy tâm con không bị các cảm giác lăng xăng co kéo. Tâm không vui không buồn, không có sự nhiệt tình, hăng hái, sảng khoái như đang ăn ngon, đang xem một bộ phim hay nhưng tâm cũng không bị ngưng đọng, dã dượi, phiền muộn. Chỉ có một trạng thái xả rất nhẹ, nhẹ đến nỗi nếu không giữ chánh niệm thì con lại rơi vào hôn trầm. Từ khi vào trạng thái này một cách tự nhiên, con chợt nghĩ sự sống thực sự chỉ có sống và xả thôi. <p>
Điều thứ hai là khi thường giữ chánh niệm, con thấy khó khăn khi phải nhớ về một sự việc quá khứ nào đó. Nói vui là dường như là con bị tẩy não luôn, những kí ức trước đây cứ mờ dần mờ dần. Đôi khi con thử cố nhớ lại nhưng cũng khá khó khăn (trước đây trí nhớ sự kiện của con rất tốt. Nhìn thoáng qua sự vật, sự việc gì là con gọi tên, định dạng và bắt được ngay mối liên hệ với quá khứ.) Còn giờ thì hoàn toàn ngược lại. Ví dụ con tình cờ gặp một người quen, con nhận ra ngay đó là người con đã quen nhưng để nhớ lại anh đó tên gì, quen như thế nào thì phản ứng chậm hơn xưa rất nhiều. <p>
Kính thưa sư ông, qua phần trình pháp của con, xin sư ông cho con lời khai thị về việc hành giữ chánh niệm của con có đúng pháp và đúng lộ trình không ạ? Các biểu hiện mà con gặp có liên quan tự nhiên đến sự chánh niệm tỉnh giác không ạ? <p>
Một lần nữa con xin cung kính đảnh lễ sư ông!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con rất cám ơn Thầy đã trả lời thư rất nhanh cho con, một lời dạy qúi giá đã thay đổi cách sống và cuộc đời của con trong phút chốc. Đó là lời Thầy dạy: "hãy từ bỏ thái độ chứ không phải từ bỏ cuộc đời...". Nên nhìn cuộc đời với cảm nhận thực tại đang là, không tham đắm, không chấp thủ và chỉ với tinh thần Không-Vô Tướng-Vô Tác-Vô Cầu. Thưa Thầy, con như cảm thấy lặng yên, bình thản trong một dòng sông đang chảy xiết... Mọi sự đến rồi đi, nhưng dường như không có gì đổi thay. <p>
"Nhậm vận thịnh suy vô bố úy, <p>
Thịnh suy như lộ thảo đầu phô" (Vạn Hạnh)

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2014

Câu hỏi:

Trên lý thì con thấy được tất cả pháp do duyên sinh là như vậy, nhân như vậy, quả như vậy... nên các pháp là như vậy, không có gì phải than van, đối phó hay bất mãn cả. Nhưng khi đụng phải tình huống thực tế trong cuộc sống thì con lại muốn can thiệp, phê phán, kiểm duyệt và giải quyết sao cho tốt đẹp hơn. Xin thầy chỉ cho con còn sai ở chỗ nào? Thành kính tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »