loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 54 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'giáo dục & dạy con'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 13-05-2018

Câu hỏi:

Con Kính chào Thầy ạ,
Trước đây con có hỏi Thầy về cách nuôi dạy con cái. Thời gian qua con đã suy nghĩ và nhận thấy rằng mình không cần quá căng thẳng trong chuyện nuôi con. Điều con cần làm là dành tình yêu thương cho con nhỏ, khi con nhỏ làm gì sai hoặc cần sự giúp đỡ thì con tận tình chỉ bảo. Nếu trong quá trình đó, con có gì bực bội thì sẽ quan sát thân tâm để biết được sân hận đã đến và đi như thế nào. Bên cạnh đó, trong quá trình nuôi con nếu làm gì sai thì tập nhìn ra và sau đó sửa đổi. Mỗi một tình huống là một bài học cho con thực hành. Con sẽ không cần phải quá quan trọng chuyện tương lai con của con sẽ trở thành người như thế nào và không cần tự trách bản thân nếu có làm sai. Tương lai của con con sẽ do nhiều yếu tố quyết định chứ không phải chỉ do cách thức nuôi dưỡng của con.
Dạ thưa Thầy, không biết con hiểu như trên đã đúng chưa ạ? Xin Thầy chỉ bảo thêm giúp con ạ.
Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-03-2018

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,
Thầy cho con hỏi về việc nuôi dạy con ạ. Con thấy với năng lực của bản thân nhiều khi thấy việc dạy con rất khó, con cảm thấy lo sợ nếu con không thể dạy con trở thành người tốt thì là mình đã hại con mình. Con cảm thấy mình có lỗi vì quyết định sinh con nhưng bản thân lại không đủ giỏi giang, không đủ tốt để nuôi dạy con nên người.
Thầy cho con hỏi con nên làm thế nào để có thể tự tin để tiếp tục nuôi dạy con mình khôn lớn ạ?
Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.
Con chào Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-02-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy
Con đã ứng dụng nguyên lý của cái thấy mà Thầy đã chỉ ra, con thường nhận ra những gì đang xảy ra với mình mà thấy ra cái nào là thực tính cuả pháp, cái nào là do vọng thức khởi niệm, thấy nguyên nhân dẫn pháp đến với mình sau đó có hành vi cho phù hợp nên con đã phần nào giải quyết công việc một cách khá sáng suốt, định tĩnh, trong lành. Nhưng hôm nay con có vấn đề này nhờ Thầy giúp con, con có đứa con trước đó nó muốn du học, con đã giúp nó thực hiện được ước mơ, nhưng mới đây nó có người yêu ở VN nên lại muốn con giúp nó quay về; Con đã giải thích cho nó thấy ra cái nào là vọng thức của nó khởi niệm cho là về VN gặp lại người yêu mới là hạnh phúc; cái nào là cái đang là như việc học hiện tại của nó, con đã khuyên nó hãy sống trọn vẹn với cái đang là đó là việc học đó là con đường duy nhất để nó có hạnh phúc trong tương lai. Nhưng nó vẫn theo suy nghĩ của nó, con phải làm sao đây Thầy.
Kính thầy cho con thấy ra một hướng đi cho phù hợp. Con vô cùng biết ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con rất cảm ơn Thầy đã chỉ dẫn, con đã hiểu được phần nào nhưng vẫn còn chưa rõ đối với câu: "Tất cả ngoại cảnh chỉ là duyên giúp tâm điều chỉnh nhận thức và hành vi hơn là điều chỉnh duyên ấy". Như vậy việc điều chỉnh nhận thức hành vi khác với điều chỉnh duyên là như thế nào? Có phải trước cái duyên, ví dụ, thấy con mình do quá tin tưởng bạn bè mà nhận chuyển quà cho bạn nhưng không biết thực chất bên trong gói quà đó là gì, con nhận ra có thể ảnh hưởng nguy hại đển bản thân nó nên con có hành vi ngăn chặn sự việc này. Như vậy có phải hành vi do con nhận thức đã ảnh hưởng đến cái duyên nó đang xảy đến? Có phải là con đã nhận thức và hành vi sai hay không? Hay là chỉ khuyên răn cho nó tự nhận ra, nếu nó không nhận ra thì đó là bài học của nó phải nhận lấy?
Con kính xin thầy từ bi chỉ rõ. Con cảm ơn, kính chúc Thầy luôn có sức khoẻ để hướng dẫn cho chúng con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con đã nghe rất nhiều bài pháp của Thầy, con rất tâm đắc đã phần nào có được sự tĩnh lặng thấy các pháp đang sinh diệt quanh mình theo quy luật tự nhiên của nó mà nhận ra nên điều chỉnh nhận thức hành vi mình như thế nào để cho phù hợp. Nhưng con vẫn còn những phân vân chưa nhận ra cách cư xử đối với con mình khi con mình có những biểu hiện không đúng như ham chơi với người yêu, với bạn bè, không lo học hành và giữ gìn sức khoẻ, không quan tâm gia đình và đôi khi có thái độ hỗn láo không tôn kính nghe lời dạy bảo của cha mẹ.
Mặc dầu đối với bản thân con không còn phiền não trước cảnh tượng đó vì mỗi người có một sinh nghiệp riêng, nhưng đối với con mình con phải làm sao đây? Cứ để cho pháp tự chuyển biến dạy nó học ra bài học về hành vi mà nó đã chọn lựa, nhưng như vậy thì quá nguy hiểm vì có thể nó còn quá non trẻ bị chúng bạn lợi dụng làm ảnh hưởng đến bản thân, tương lai và sự nghiệp của nó; hay là con phải giúp đỡ can thiệp, dùng quyền lực người cha ngăn khuyên nó để thấy ra lẽ nên làm. Và nếu đã khuyên răn nhưng vẫn không có kết quả thì con phải làm sao đây?
Kính xin thầy hướng dẫn cho con thấy ra một hướng đi cho phù hợp, con có phải giúp đỡ kẻ khác khi thấy họ đau khổ do nhận thức và hành vi sai hay cứ để pháp tự chuyển hoá họ? Con rất biết ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-01-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con vừa có thêm một trải nghiệm về thân tâm để hiểu thêm về bản ngã.
Con sống một mình nuôi con đã nhiều năm, sau khi con trai con lập gia đình, con chọn cho mình con đường tâm linh để tu tập. Do một nhân duyên không định trước, con phải chăm sóc cho một cháu bé, con của em ruột con, học tại Úc, cháu không có ba mẹ bên cạnh từ khi cháu 12 tuổi, đến nay cháu 14 tuổi.
Do nghe Thầy dạy, tu tập trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con luôn nhắc mình, đây cũng là nhân duyên để thực tập. Con thường nói với bạn bè, có lẽ con chưa học xong bài học nuôi con, nên pháp đến muốn con học lại bài học này.
Thực tế là việc nuôi và dạy đứa trẻ không phải con mình có nhiều khó khăn hơn là nuôi con của mình, nếu nghiêm khắc quá, cháu sẽ buồn và áp lực, nếu không nghiêm khắc cháu sẽ tự chọn cách dễ dãi cho mình như chơi game, ít học, ít vận động, ít giao thiệp với người ngoài... mà con thì vẫn còn phải đi làm việc bình thường, thời gian không có nhiều để dành cho cháu bé.
Ngoài việc chăm sóc ăn uống, nhắc nhở việc học, con đã suy nghĩ rất nhiều việc làm sao giúp cháu trở nên mạnh dạn, tự tin, không bị cuốn hút vào chơi game... và con đã đặt ra rất nhiều quy định cho cháu với hy vọng là cháu sẽ sống tốt, học tốt và hoà nhập vào môi trường sống tốt, theo suy nghĩ chủ quan mà con nghĩ là rất đúng của con.
Kết quả của việc này, con đã làm cho cháu bị căng thẳng, đau khổ, phản ứng với con, khóc với ba mẹ, và nói rằng con không thương cháu.
Trước sự căng thẳng, đau khổ và phản ứng của cháu, con chợt giật mình nhìn lại, tự hỏi: con đang làm gì vậy? Con đang thực hiện những ý đồ theo bản ngã của mình đặt ra, khi con đeo đuổi thực hiện những điều này, con hoàn toàn không có tình thương dành cho cháu, con chỉ muốn cháu rèn luyện để trở thành, con đã muốn cháu phải là, sẽ là... mà không có quan tâm thấu hiểu cháu cần gì, con thật là lạnh lùng và xấu khi thực hiện những ý đồ bản ngã của mình áp đặt lên cho cháu.
Ngay khi con nhìn lại mình, con chợt cảm thấy rất ân hận, rất có lỗi với cháu, một tình thương rất lớn khởi lên trong con dành cho cháu. Con không còn muốn cháu phải là, sẽ là... gì nữa hết, con mặc kệ cháu sẽ ra sao trong tương lai, ngay lúc này đây, con chỉ muốn cháu được vui, được hạnh phúc như những đứa trẻ bình thường khác.
Ngày hôm sau, con đã ngồi lại nói với cháu bằng tình thương rất chân thật của mình, chỉ vì dì lo lắng cho tương lai con, nên đã yêu cầu con việc này việc khác, nay con muốn làm gì cũng được, miễn là con thấy vui, con hãy tự sắp xếp việc học và mọi việc của con theo cách của con, chỉ một điều là dì muốn con hiểu là dì rất thương con, thương con như là mẹ con đã thương con vậy. Cháu bé gật đầu, hiểu và chấp nhận lời con.
Sau hôm đó, mọi việc hoàn toàn thay đổi, cháu vui vẻ và cởi mở, cháu tự sắp xếp giờ học, giờ chơi, cháu hỏi han và quan tâm đến con nhiều hơn, và tự trong thâm tâm con, con hiểu là con thương cháu nhiều lắm.
Thưa Thầy, thật là may mắn cho con và cho cháu bé, là con đã nhìn lại mình và dừng lại cái hoạt động theo ý đồ bản ngã kịp thời, nếu không con sẽ làm cho cháu con rất tổn thương và đau khổ, mà vẫn nghĩ là mình đang hành động rất đúng.
Con thật rất biết ơn pháp đã đến để dạy con bài học lớn về cách làm một người đúng nghĩa, ý nghĩa của đời người như Thầy thường dạy, là thương yêu và chia sẻ.
Con cũng xin tri ân Thầy đã luôn nhắc nhở chúng con phải luôn nhìn lại mình, thực sự là chỉ khi nhìn lại được mình, thì mới có thể điều chỉnh lại nhận thức và hành vi đúng tốt được, còn nếu không sẽ bị sai sử theo ý đồ của bản ngã, và gây đau khổ cho mình và cho người.
Con kính chào Thầy,
Con nguyện luôn học, hiểu và thực hành theo những lời Thầy và chư Phật đã dạy để mỗi ngày thanh lọc thân tâm bằng sự nhận biết những nhận thức và hành vi từ thô đến tế của mình.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có đọc những chia sẻ về những khó khăn của cha mẹ với con cái. Con cũng có một đứa con tâm thần không được sáng suốt lắm, nên làm nhiều việc hư hỏng, gây nên những kết quả không tốt cho chính nó, trong gia đình cũng như ngoài xã hội.

Chúng con dùng mọi cách, cứng rắn với nó, nhỏ nhẹ khuyên lơn cũng có. Và chúng con đều làm với một tình thương và hy sinh cho nó. Mỗi khi làm phước hay sau giờ ngồi thiền con vẫn hồi hướng và cầu xin chư thiên bảo hộ cho nó. Nhiều lần con ngồi với nó mấy giờ đồng hồ để nghe nó chia sẻ về những khó khăn của nó, con ngồi nghe và nói với nó là con chấp nhận hết tất cả, nhưng cũng xót xa lắm... Con của con biết là tụi con thương nó, nhưng rồi cũng chẳng thấy gì thay đổi.

Có những lúc không biết phải xử lý như thế nào, viết 2 tờ giấy, khấn với Tam bảo chỉ dạy cho con. Và làm theo tờ giấy mà con bốc được. Con cũng nghiệm được là thật ra, mình chỉ chọn cho mình học bài học nào mà thôi. Việc đến thì thấy ra mà học thôi, nhưng đôi khi cũng thấy cuộc đời lạnh lùng quá thầy ạ...

Con muốn viết thư này để chia sẻ rằng, không phải là rồi mình sẽ tìm ra cách nào đó để giải quyết vấn đề con cái, nhưng là để học bài học về khổ, bài học về buông xả, bài học nhẫn đến tận cùng... Còn có thay đổi gì được hay không là chuyện của pháp, như thầy dạy.

Con cũng muốn chia sẻ sự cảm thông và tình thương của con đến những cha mẹ gặp những trường hợp khó khăn về con cái như chúng con. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay...

Con kính cám ơn thầy đã đọc những chia sẻ này của con

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-12-2017

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con mới sinh con đầu, mọi người bảo 2 mẹ con khắc nhau. Con để ý từ khi sinh bé ra con gặp nhiều tai ương trong công việc và mọi thứ, bệnh liên miên. Con bế ngủ, cho bé ăn bình thường thì khóc dữ lắm nhưng sang tay bà thì im luôn và chịu ăn dù bà chưa làm gì cả. Con nghĩ đây là cái duyên con phải trả nhưng nuôi con quá khó vậy nhiều lúc con bực mình và chán nản quá ạ. Tuy nhiên con vẫn yêu bé hơn cuộc sống của mình.
Con nên làm gì và suy nghĩ thế nào ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-12-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, con là đệ tử Chân Tâm Nguyện, vợ chồng con có một bé trai 5 tuổi và một bé gái nửa tuổi. Bé trai của con mắc chứng tự kỷ và khó khăn trong giao tiếp, bé không biết thưa khi bị gọi, không biết trả lời khi bị hỏi và cũng không biết hỏi khi có nhu cầu. Do đó bé hay cáu gắt khi không giao tiếp thành công với người khác! Cảm xúc của vợ chồng con cũng thường bị lên xuống thất thường theo cảm xúc của bé và nhiều lúc con nổi sân. Cả một quá trình lâu dài như vậy khiến con thấy bất an vì không thể hiểu được con mình, vậy kính mong thầy cho con lời khuyên ạ!
Nam mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-09-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy!
Xin thầy chỉ dạy cho con.
Con trai của con năm nay 14 tuổi học lớp 8 ở một trường tư tương đối nghiêm túc. Ở nhà thì cháu khá ngoan, ăn nói lễ phép, hiền lành, cũng khá hiểu đạo vì đã tham gia 2 khoá tu mùa hè ở Thiền Viện Viên Không Ni. Nhưng cháu rất lười học, bài vở ở trường thì bữa viết bữa không, ít chịu học thuộc bài, làm bài tập không đầy đủ, có hôm còn chửi thề trong lớp. Cô giáo cứ phàn nàn suốt. Con cảm thấy con bất lực với con mình. Con đã cố gắng chăm sóc con con ăn uống, sức khoẻ, thỉnh thoảng tối tối tâm sự về cuộc sống, con cũng kiểm tra bài vở xem có thuộc bài chưa, nhưng các môn toán lý hoá con không còn nhớ kiến thức để cùng cháu học và cũng không có thời gian để xem lại kiến thức cũ vì con còn nhiều việc của mình. Con phải làm sao cho cháu ý thức học ạ? Chồng con ngày xưa tuy không chăm chỉ nhưng vì thông minh nên học khá giỏi, con thì chăm chỉ nên cũng học giỏi, sao con con nó chỉ giống bố nó ở điểm lười mà không giống cái tốt ạ? Con nên làm sao thưa thầy? Con chỉ có một đứa con, nó học hành như thế con thấy lo quá. Con còn dự định cho nó lớp 11 sang Úc du học tự túc, song lại nghĩ ở đây với bố mẹ mà còn học lớt phớt như vậy, qua bên đó không có ai kềm cặp đốc thúc thì có khi càng trượt dài vì cơ bản cháu không ý thức được việc học. Xin thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn thầy! Kính đảnh lễ thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »