loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 20 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'vô minh'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-08-2016

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp về thiền Tứ niệm xứ.
Thưa thầy bài trình pháp này của con viết ngày 16/08/2016. Con nhận ra được đây là kim chỉ nam cho cuộc sống của con trong đời này.
Mặc dù con đã làm rất nhiều chuyện trong cuộc sống nhưng cuối cùng cho dù thành công hay thất bại, hài lòng hay không hài lòng thì kết quả vẫn là sầu, bi, khổ ưu, não.
Chính vì vậy mà nội tâm con luôn đi tìm một con đường thật sự để sống đúng tốt và cuối cùng nhờ thầy mà con đã tìm ra. Thiền tứ niệm xứ chỉ đơn giản là trở về quan sát lại thân và tâm, quan sát lại các tình trạng cảm giác của thân và các tình trạng cảm xúc của tâm và đặc biệt là thái độ phản ứng nội tâm trước hoàn cảnh sống.
Thiền tứ niệm xứ bao gồm; niệm thân, niệm thọ, niệm tâm, niệm pháp. Khi nắm vững nguyên lý và thực hành thiền tứ niệm xứ trong đời sống thì giá trị cốt lõi thiền tứ niệm xứ mang lại là phá đi bản ngã vô minh ái duc. Con người sở dĩ đau khổ chỉ đơn giản là do sống trong vô minh. Vô minh là không biết sự thật. Nếu biết sự thật và sống trong sự thật thì không có phiền não khổ đau. Vậy sự thật là gi? Sự thật là tất cả những gì khi lục căn tiếp xúc với lục trần mà không có cái bản ngã vô minh ái dục chen vào. Như vậy mỗi người đều đang sống trong một tình trạng ảo được kết thành từ những kinh nghiệm, khái niệm, quan điểm… biểu hiện dưới dạng cái “ta”. Phá đi cái ta trong từng hoạt động, trong từng suy nghĩ... thì đó cũng chính là phá đi bản ngã vô minh ái dục chi phối đời sống mỗi người. Phá đi cái ta tức là gỡ ra trói buộc do chính cái ta cột vào. Cột vào như thế nào thì gỡ ra cũng như vậy. Gỡ ra chỉ đơn giản là biết cái ta đã cột vào như thế nào, hậu quả ra sao. Chính vì vậy mà thầy đã dạy chúng con: Chỉ có sự giác ngộ trong tương giao, không có sự giác ngộ cá nhân.
Bản ngã vô minh ái dục hình thành từ đời sống, do đó cũng phải từ đời sống mà phá đi bản ngã vô minh ái dục. Niệm thân, niệm thọ, niệm tâm là giúp cho mỗi người biết trở về nhìn lại thân và tâm, hạn chế tình trạng tâm chạy ra bên ngoài dính mắc vào các đối tượng, hay đắm chìm trong quá khứ hay mộng tưởng tương lại. Niệm pháp là thấy ra trói buộc khi tương giao với hoàn cảnh sống. Thấy ra khổ chỉ là ảo, thấy ra nguyên nhân đưa đến đau khổ là hoạt động tạo tác của bản ngã trong tình trạng vô minh, tà kiến. Khi một tâm sinh lên có thể là do duyên bên ngoài tác động hay tự bên trong phát ra mà tâm ấy là phản ứng của bản ngã đầy chất trói buộc thì đó chính là luân hồi sinh tử, phiền não khổ đau. Đạo đế chính là tuệ thấy được tâm sinh lên từ sự duyên khởi, thấy trói buộc từ tâm ấy đem đến… cũng tương đương với niệm pháp là con đường duy nhất để tháo gỡ những trói buộc hay phá ra bản ngả vô minh ái dục. Thưa thầy con tin là nếu sống như vậy thì giác ngộ giải thoát là tất yếu. Giá trị sống của con người trên cuộc sống này chỉ có vậy.
Con thành kính tri ân thầy và con chúc thầy luôn mạnh khoẻ. Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-05-2016

Câu hỏi:

Kính chào Thầy, <p>
Lâu nay con thực hành quan sát tâm mình như thầy dạy: khi khởi tâm tham con biết đang tham, khi khởi tâm sân con biết đang sân, thế là không còn tham sân nữa, con thấy như vậy là đã có tiến bộ trên con đường tu tập, còn tâm si thì khó biết quá, chỉ đôi khi giật mình vì những suy nghĩ theo định kiến của mình thật ra là không đúng, lúc ấy con biết mình đã có tâm si (cũng đã muộn rồi). <p>
Con xin thầy từ bi chỉ cho con cách nhận biết tâm si khi nó khởi lên, thưa thầy si có khác với vô minh không?
Lâu nay con vẫn nghĩ vô minh bao trùm tất cả, do vô minh nên mới chấp ngã, nên mới có tham sân si. Vậy vô minh khác với si, bao trùm và là gốc rễ của si phải không thầy. <p>
Con cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-02-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, xin Thầy cho con hỏi là: mối quan hệ giữa tỉnh thức trọn vẹn và tưởng là như thế nào?
Con xin cám ơn Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-01-2016

Câu hỏi:

Dạ, con kính thưa thầy, con có vấn đề này mong được thầy chỉ dạy. <p>
Thưa thầy, mẹ con có chơi trong một nhóm người. Nhóm này theo con được biết có chơi bùa chú gì đó và có khả năng điều khiển binh ma (theo như lời mẹ con nói). Mẹ con cũng như mọi người, suốt ngày luyện bùa chú để đi đánh ma và đi trị bệnh cho người ta. Tuy nhiên, có nhiều lần con cũng để họ truyền phép thuật gì đó cho con nhưng con chưa bao giờ cảm nhận được (mà những người trong nhóm họ luôn thấy họ đạt được nhiều điều và còn đấu đá tranh giành với nhau vì có người được truyền nhiều truyền ít). Tụi con hết lòng khuyên can, dùng mọi biện pháp nhưng mẹ con không từ bỏ mà ngày càng lậm hơn. <p>
Cách đây một năm mẹ con lâm bệnh, đã điều trị ổn nhưng mẹ con lúc nào cũng chỉ bảo do nhờ phép thuật, mẹ con bỏ ăn không thèm luyện tập, bảo rằng do bị bạn ếm bùa làm hại. Bây giờ con còn không nhận ra mẹ con nữa. Thân thể xác xơ, lúc nào cũng mơ tưởng mình có quyền năng này nọ, bảo rằng do tụi con ngăn cản nên mẹ không phát huy được. Cách đây mấy ngày tụi con dẹp bỏ hết các thứ bùa chú của mẹ đi, giờ mẹ con giận và nằm đó như xác không hồn. Con không biết làm sao, nhìn mẹ mà con đau lòng lắm nhưng không thể làm gì được. Con xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết phải làm gì. Con biết không ai tránh khỏi cái chết nhưng không đành lòng nhìn mẹ con chờ chết như vậy. <p>
A-di-đà Phật. Con xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-01-2016

Câu hỏi:

Thầy kính mến. Thưa thầy, con xin được phép hỏi: <p>

1. Thật sự có cái gọi là đau khổ không? Có phải khi ta ý thức được sự đau khổ thì điều này chỉ ra rằng khổ này nằm trong 6 thức, và nó chỉ giới hạn hoạt động trong phạm vi của "thức". Mà thức này theo con biết thì không phải của riêng 1 cá nhân nào. <p>

2. Con muốn nói về hai câu kệ của ngài thiền sư Huyền Giác. <p>
Vô minh thật tánh tức Phật tánh <p>
Huyễn hóa không thân tức Pháp thân <p>
Có phải bản ngã vô minh này cũng từ cái tánh biết thường hằng mà ra. Biết ăn, biết nói, biết nghe, biết thấy v.v... tựu chung lại thành tri kiến thức. Rồi chính tri kiến thức này xây dựng nên cái bản ngã ảo tưởng. Liệu con có thể nói rằng: Phật tánh bao trùm cả? <p>

Câu "Huyễn hóa không thân tức Pháp thân" con không hiểu. <p>
Sự hiểu biết vốn hạn hẹp. Con mong thầy chỉ dạy thêm cho.
Con xin cảm ơn thầy.






Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2015

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, con có đọc một bài viết "Có thực là không biết không có tội? Phật tổ đã trả lời thế nào" được chia sẻ trên internet: <p>

https://daikynguyenvn.com/van-hoa-nghe-thuat/co-thuc-la-khong-biet-khong-co-toi-phat-to-da-tra-loi-the-nao.html <p>

Nhưng có một bạn không đồng ý vì bạn ấy cho rằng, "Không biết ví như người đi đường đêm, không nhìn thấy côn trùng dưới chân, đạp vào làm chết. Trường hợp này người đạp chết côn trùng không biết có côn trùng dưới chân, và không có ý sát hại côn trùng nên họ thanh tịnh và vô tội". Và bạn ấy còn cho rằng bài viết phải dùng từ "vô minh" chứ không phải "không biết" vì 2 từ này là khác nhau vì không biết khác với biết nhưng vẫn vô minh làm điều ác. Con không biết quan điểm của bạn ý có mâu thuẫn với bài viết không ạ. Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-09-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đọc một cuốn sách về lịch sử thấy người ta bảo rằng học thuyết Phật giáo giải thích rằng nguồn gốc của duyên khởi là tâm. Và do đó họ kết luận đạo Phật là duy tâm chủ quan. Nhưng theo như con hiểu thì thập nhị nhân duyên tuy thường được giới thiệu với một tiến trình bắt đầu từ vô minh nhưng thực ra là một vòng tròn mà vô minh chỉ là một yếu tố trong vòng tròn đó. Các yếu tố trong vòng tròn này thì tùy thuộc nhau mà phát sinh. Do đó vô minh không phải là nguồn gốc của thập nhị nhân duyên hay duyên khởi. Thưa thầy, con hiểu như vậy có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-07-2015

Câu hỏi:

"Các pháp phát sanh do bởi một nhân", con xin được phép thầy giảng cho con câu trên trích câu kệ của tôn giả Assaji. <p>
Có phải do mình bám víu vào khoái lạc - hạnh phúc mà mình không biết (vô minh - si) nên nó đưa đến đau khổ, ngược lại với biết mình đang bám víu (minh)? <p>
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-09-2011

Câu hỏi:

Kinh thưa Thầy, sau một thời gian học Pháp Thầy, con thấy con người mình vô minh và phức tạp lắm. Cái tốt xấu gì cũng có. Nên bây giờ con chẳng dám tin gì ở mình cả và cũng chẳng dám thần tượng và tin ai cả. Cộng với từ thuở nhỏ đến giờ, con luôn bị người khác lợi dụng và gạt gẫm nên tâm nghi hoặc của con rất nhiều. Vậy xin thầy chỉ dạy con làm sao để ứng phó với người đời, kể cả cha mẹ anh chị em và bạn đạo? Thành kính tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2010

Câu hỏi:

Xin thầy cho con một ví dụ để hiểu hơn vì sao "Vô minh do duyên lậu hoặc mà lậu hoặc cũng do duyên vô minh" ạ? xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »