loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 203 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-06-2017

Câu hỏi:

Chào Thầy,
Con có thấy một bạn bên dưới bảo rằng cuộc sống ổn hơn nhờ Thầy, nhờ vào việc không tập trung vào một pháp môn. Nhưng con thì ngược lại. Cuộc sống của con tốt hơn lên nhiều, nhờ vào việc tránh xa những ai cố ép con vào cái guồng của họ. Con cũng thấy tốt lên nhờ vào việc tu tập có hệ thống hơn trước chứ không tùy tiện nữa. Người sư phụ dạy dỗ con cũng là một người rất giỏi, tinh thông về thiền và pháp học. Nên con rất an tâm tu học với vị ấy. Con chỉ lên trang web này xem một số người hỏi han Thầy mà thôi.
Tự do nghĩa là hành động theo hướng tốt cho mình nhất miễn không làm hại người khác. Con tự tin mình đã chọn được con đường tốt nhất cho bản thân mình, mặc dù một số vị chư huynh không đồng ý và cố bắt ép con phải đi vào con đường của họ. Cho dù con đường đó có tốt đẹp hơn, thì việc ép một người làm cái họ không muốn thì cũng không còn đúng tinh thần tự do nữa. Vì tự do bao gồm cả việc chấp nhận sự khước từ, ngay cả khi đó là sự khước từ một điều mà người ta cho là tốt đẹp.
Hiện tại, con cảm thấy rất hài lòng với việc trì giới, thiền định, tập chánh niệm, nói chung con cảm thấy vui vẻ hạnh phúc khi được đắm mình trong Phật pháp. Và con không mong điều gì thêm nữa. Con cũng sẽ không đi theo bất kỳ một pháp môn nào khác ngoài Chánh pháp của Như Lai, mặc dù có rất nhiều lời mời mọc.
Cảm ơn thầy đã nghe con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-06-2017

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Hôm nay con rất hoan hỷ vì thấy các bạn của con đi cùng con vào học đạo với Thầy vừa rồi đã bắt đầu biết sống thiền và cũng có được những niềm vui nho nhỏ. Tất cả chúng con xin gửi đến Thầy niềm tri ân sâu lắng.

Ngày ngày con vẫn dành thời gian để ôn lại các bài giảng của Thầy vì nhiều khi con nghe rồi mà con không thể nhớ được gì ngoài các cụm từ như thận trọng chú tâm quan sát, đôi khi con thấy mình như không biết gì và kém thông minh nữa. Trước đây thầy con có dạy khi ngồi thiền đếm hơi thở từ 1 đến 10 hoặc theo cách bụng phồng xẹp, nhưng con làm không đúng cách đã rơi vào tình trạng điều khiển hơi thở nên rất mệt, con thấy phương pháp này không hợp nên làm biếng bỏ luôn không thực hành ngay những ngày đầu. Có lẽ do con không chịu hành thiền theo một phương pháp nào nên giờ con vào được cách dạy của Thầy dễ dàng hơn.

Tuy nhiên con cũng phải trả một cái giá không hề nhẹ là bao năm sống trong Chùa con không có kinh nghiệm hay điều chỉnh gì cho việc tu học cả. Giờ Thầy cho con được cám ơn Thầy nhiều nhé! Con thấy bản thân mình thật vô lý Thầy ạ, có khi con chợt thấy cuộc sống này không có hứng thú hay sống để làm gì nếu không biết mình, ấy thế mà vẫn tự cho mình thả trôi với nhiều thứ lăng xăng vô nghĩa. Nghĩ đến đây con mới thông cảm được điều Thầy nói rằng sinh ra trong cuộc đời này chỉ có hai điều là học được gì từ cuộc đời và làm được gì cho đời.
Thời gian gần đây sức khỏe con không được tốt do bệnh gan ngày một tệ, con cũng lo nhưng vẫn thấy thoải mái là nhờ cách dạy sống đạo của Thầy thật tuyệt vời. Con thấy mình luôn được phòng vệ, được yêu thương khi trọn vẹn với trạng thái đang là và đó là sự trở về không phải qua một «đường bay» nào. Điều mà con muốn nói hơn nữa ở đây là sự chánh niệm tỉnh giác chỉ có giá trị cao những khi phiền muộn, đau khổ... chứ không hẳn là chỉ có ngồi thiền mới là thù thắng nhất; và chỉ có một điều dễ dàng hiệu quả nhất như Thầy dạy là thấy ra và cảm nhận trọn vẹn với hiện trạng chứ không phải đòi thay đổi trạng thái, vì thay đổi trạng thái là một điều khó hơn cả vác đá vá trời, một điều không thể làm trong lúc đó.
Thấy được như bây giờ con nhớ ơn Thầy nhiều lắm thưa Thầy. Giờ tuổi Thầy đã cao, sức khỏe cũng bị hạn chế mà Thầy vẫn đi khắp nơi để hoằng pháp, con rất xúc động. Nguyện mong Thầy luôn khỏe sống lâu nơi đời để con được về thăm Thầy mỗi khi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-05-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp và chia sẻ những trải nghiệm của con với các đạo hữu.
Tu không phương pháp thì có vô số định nghĩa về tu. Nhưng nguyên lý thì chỉ có một. Con xin trình bày về câu nói mà thầy đã truyền dạy cho con: “Chỉ có thấy”.
Cái thấy sẽ tự tiến triển theo từng giai đoạn tu tập.
- Lúc đầu là nhờ cái sai mà thấy ra cái đúng, nhờ vậy mà chứng nghiệm ra được cái đúng không đưa đến đau khổ, cái sai mới là nguyên nhân đưa đến đau khổ trên phương diện thô.
- Kế đến là nhận ra tánh biết và bản ngã nên phát hiện ra nơi tâm mình có một cái biết vô ngã, biết mà như không biết.
- Kế đến là có lúc tánh biết thấy và có lúc là bản ngã lý trí thấy. Nhờ vậy mà thấy ra được đâu là quan điểm khái niệm, đâu là sư thật như nó đang là.
- Kế nữa là tánh biết thấy chỉ còn bản ngã sinh diệt. Lúc này con mới hiểu được điều thầy nói về thái độ tâm và tập khí sinh khởi nhưng vô nhân. Khi thái độ là bản ngã thì lập tức mất chánh niệm tỉnh giác. Khi thái độ là tánh biết thì có 2 tình trạng, một là có tập khí sinh khởi nhưng vẫn không thất niệm. Tập khí cũng ví như cảm giác ngứa ngáy cho nên khi chánh niệm tỉnh giác thì vẫn thấy ngứa nhưng là cái ngứa không có khái niệm nên nó thuần túy là một loại cảm giác. Hai là bản ngã lặn mất thì thực tánh pháp hiện ra. Thỉnh thoảng con cũng thấy thực tánh pháp hiện ra rồi bị che lấp lại. Nhưng cái chính con nhận ra là có những lúc buông ra thì thấy thực tánh. Tuy nhiên buông ra là chuyện của pháp chứ không phải là ý muốn chủ quan của ai cả. Một cái lóe lên dù rất ngắn ngủi nhưng cũng đủ thấy ra mầu nhiệm của pháp về vô thường, khổ, vô ngã.
Điều cuối cùng con muốn trình bày là chỉ có thấy thôi, còn thấy gì hay ra sao thì đó là chuyện của pháp. Còn ngay đây dù là hoàn cảnh nào thì cũng chỉ thuần túy thấy thôi, học ra điều gì từ cuộc sống thì pháp sẽ tự học, bản ngã sẽ tự đoạn giảm, thực tánh sẽ tự hiện ra. Khi có một ai can thiệt vào nguyên lý này thì chỉ có bản ngã. Cốt lõi những điều thầy dạy mà con lãnh hội là ở chỗ này.
Thành thật chúc anh chị em đạo hữu trọn vẹn trên con đường khám phá sự thật.
Con thành kính tri ân thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2017

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy.

Con có một chuyện muốn hỏi Thầy mong Thầy hoan hỉ chỉ cho con. Nguyên là do đợt gần đây con có tham gia khoá thiền 10 ngày của Ngài Goenka, đến khoảng ngày thứ 7,8 gì đó trong lúc nghỉ giải lao của thời lúc 7,8 giờ tối con ra ngoài dạo một chút thì thấy cảnh vật xung quoanh sáng bừng, mọi thứ rất đẹp từ cỏ đến cây đều rất đẹp tâm con rất hoàn hỉ và vui, cảnh vật đấy diễn ra trong vòng 1 phút hơn rồi biến mất, mọi thứ lại trở lại bình thường, con không có ý bám chấp vào hiện tượng ấy nhưng con không biết nó là gì? Xin Thầy hoan hỉ giải thích cho con.

Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, trong quá trình thực hành con thấy khó nhất là việc buông xả. Bởi vì nếu buông quá thì thành buông lung, mà chỉ cần hơi có tác ý để "giữ" cho tâm được duy trì chánh niệm, tỉnh giác, thì cũng là có sự can thiệp của bản ngã, và nó thiếu đi sự tự nhiên. Con xin đưa ra ví dụ thế này. Trước một áp lực, con thường để cho tâm bình thản và không phán xét suy đoán gì vội, nhưng dường như làm thế vẫn khiến cơ thể con có một sự căng cứng nhè nhẹ và không hoàn toàn thả lỏng, chỉ đến khi giải quyết xong sự việc con mới trút ra một hơi thở dài, và lúc đấy con mới thấy đó mới thực sự là buông xả. Vậy thầy có giải pháp nào để khắc phục tình trạng này không ạ?

Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2017

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Thầy dạy con ngồi thư giãn buông xả là làm như thế nào? Cho con hỏi thêm, trước khi nghe pháp Thầy con đã có thắc mắc về bản ngã. Làm việc gì cũng đầy bản ngã, ví dụ như ngồi thiền con bị muỗi cắn, con không giết nó không phải vì con thương nó mà vì con sợ mình có tội, sợ tổn phước. Con xin Thầy từ bi chỉ cho con làm thế nào để thoát khỏi bản ngã trong những việc làm tương tự như vậy?
Con ước nguyện được gặp và đảnh lễ dưới chân Thầy, qua những bài pháp con đã được Thầy khai ngộ rất nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Tâm con cứ vọng động hoài, lúc nào cũng suy nghĩ lăng xăng. Ngồi thiền vào lúc 4h sáng con cứ ngủ gục, không thể tỉnh táo được. Kính xin Thầy hướng dẫn để con có thêm động lực trong sự tu học. Xin tri ân Thầy, chúc Thầy mạnh khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-05-2017

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy,
Con được biết Thầy qua Mỹ rồi, hằng ngày con vẫn nguyện Tam Bảo gia trì cho Thầy sức khỏe. Thầy ạ, càng ngày con càng thấy rõ cái tâm mình - những cảm xúc sinh khởi trong mình chẳng đáng tin chút nào. Lặng lẽ trọn vẹn cảm nhận chúng cũng sinh rồi diệt ạ, cái bản ngã vô cùng tinh vi, bày vẻ đủ chuyện. Thấy ra rồi thấy buồn cười quá, Thầy ơi, bao nhiêu năm mình bị đánh lừa, ảo tưởng quá nhiều.
Thầy ơi, con vẫn như trước đây, sống nghiêm túc, đi làm, lo cho con, đi dạy thiện nguyện..., vất vả hơn vì không có sự hỗ trợ của chồng nữa, nhưng con vẫn bình thản hoàn thành tốt ạ.
Thực ra, con còn yếu lắm, thi thoảng con vẫn cảm thấy chạnh lòng, con biết là cái bản ngã cảm thấy cô đơn và muốn tạo mối quan hệ thôi.
Thưa Thầy, Thầy có thể giảng một chút về niềm cô đơn thầm lặng mỗi người phải độc bước trên con đường giác ngộ giải thoát không ạ, để con có thể vững bước thêm để vác thập tử giá của mình.
Con xin thành kính tri ân và đảnh lễ Thầy.
Kính
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-05-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,
Làm phước có phải là vẫn tạo tác không? Giống như làm việc ác là tạo nghiệp ác, làm phước tạo nghiệp lành. Bây giờ con không còn muốn tạo gì nữa chỉ muốn buông xả bỏ hết. Có phải thiên đàng, địa ngục, ngạ quỷ đều do tâm sinh ra không? Vậy tâm không biết đến những cảnh tượng do con người vẽ vời ra đó như 1 đứa trẻ thơ không biết đến những khái niệm, những quan niệm quan điểm, những ngôn từ rối rắm, những điều do các tôn giáo dựng lên địa ngục thiên đàng quỷ dữ thì đối với đứa trẻ thơ đó hoàn toàn không có các cảnh giới kia. Chỉ có những con người trưởng thành càng học nhiều hiểu rộng càng lệ thuộc vào càng tự trói buộc vào đó thôi. Thầy đã khuyên con rằng thái độ tâm của mình khi cận kề cái chết là quan trọng, vậy con nghĩ rằng thái độ đó nên như tâm hồn của 1 đứa trẻ thơ. Sống đến già não bị thoái hoá có phải là trở thành trẻ thơ không? Vậy bây giờ cứ an vui mà sống không cần tự mình dằn vặt ray rứt là giải thoát khỏi nỗi ám ảnh đó thôi. Con nghĩ thế có sai không xin thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-05-2017

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con đang có thai những tháng cuối nhưng gần đây con bị ảnh hưởng công việc nhiều quá, tối không thể ngủ được, cũng do con quá chu toàn, về nhà không thể dứt ra được.
Con sợ ảnh hưởng không tốt cho em bé. Con nên làm gì ạ?

Xem Câu Trả Lời »