loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 748 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-07-2019

Câu hỏi:

Con xin Thành Kính Đảnh Lễ Thầy.
Thưa Thầy cho con hỏi.
Con đã thấy được rằng các Pháp hữu vi đều vô thường, bất toại nguyện và vô ngã. Các pháp hữu vi đều luôn theo duyên sanh và theo duyên mà diệt. Con thường mỗi ngày buổi sáng sớm con đi thiền và ngồi thiền buổi tối con cũng ngồi thiền, Trong cuộc sống hằng ngày thì con luôn cố gắng sống chánh niệm trên thân, thọ, tâm, pháp nhưng chánh niệm con còn yếu lắm. Con thì xưa giờ ăn chay mà giờ con thực hành hạnh không ăn quá ngọ và không ăn phi thời. Nhà con có người qua đời con phát nguyện ăn ngày một bữa để hồi hướng cho người thân. Thân thể con bình thường đã gầy nay lại gầy hơn nhưng con thấy trong người vẫn khỏe. Gia đình bạn bè thấy vậy chỉ trích con rất nhiều, nói con bị tẩu hỏa nhập ma... Con giờ không thích tụ tập nói chuyện đời với ai ngay cả người trong gia đình. Bình thường con ở nhà lo cho con cái ăn học xong đọc kinh Pali và nghe Pháp Thầy và thầy Ajahn Jahn rồi cố gắng thận trọng chú tâm quan sát trên thân thọ tâm Pháp. Con thấy sống như vậy thật là an lạc hạnh phúc. Con thường quán chiếu các Pháp đến rồi đi không ta không người không còn có gì cả. Cuộc sống của con là như vậy. Nhưng khi gia đinh bạn bè chỉ trích con rất nhiều và con nghĩ rằng họ không hiểu đạo nên cũng không trách. Con tự nghĩ rằng nếu giờ con chết thì không ai giúp gì được cho mình nên con ráng lo tu. Con cảm thấy chán ngán thế gian tranh dành hơn thua chấp ngã không còn muốn gặp ai nữa cho dù là người trong gia đình. Con nghĩ rằng mình sống tốt trong Pháp hành rồi hồi hướng phước đức cho gia quyến hơn là nghe theo họ làm vừa lòng họ những người si mê chưa có duyên với đạo. Mình cứ sống đúng tốt rồi từ họ sẽ nhận ra mà họ không hiểu cũng chẳng sao. Cứ tùy duyên thuận pháp. Có pháp cần phải viễn ly. Trong con tha thiết muốn được xuất gia để được có cơ hội tu tập và phụng sự Tam Bảo nhưng chưa đủ duyên lành. Con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy con để con được biết mình sai chỗ nào và phải hành như thế nào cho đúng ạ.
Con xin thành kính cảm ơn Thầy thật nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con cũng đang khó khăn về tiền bạc. Nhưng con của bạn con đang bệnh, cần tiền. Thế là con lấy đồ nữ trang mẹ cho cầm cố để giúp người bạn ấy. Con làm mẹ thêm lo lắng vì gia đình con cũng đang có nợ nần và chồng con cũng thêm bị áp lực vì con. Nhưng thấy bạn đau khổ vì con bạn đứng giữa sống chết con không đành lòng. Con cũng đã từng giấu gia đình giúp bạn ấy chỗ ở và vốn làm ăn. Nhưng giờ thì con cầm cố hết đồ của con nên bị mẹ phát hiện ra. Vậy là có phải con đang làm khổ mình và làm khổ người thân của con không thưa Thầy?
Con phải hiểu vấn đề giúp đỡ người khác như thế nào cho đúng pháp. Đứng trước nỗi khổ của người khác con phải làm sao cho đúng pháp.
Xin Thầy chỉ dạy cho con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Đầu thư con xin kính chúc Thầy thân tâm thường lạc. Con biết, lúc này Thầy sẽ còn mệt do chuyến đi dài, kính xin Thầy hoan hỷ khi con lại làm phiền đến Thầy và Quý đạo hữu!
Thưa Thầy, con là con út trong một gia đình đông anh em, nhưng bản thân con từ nhỏ luôn là người sống có trách nhiệm, luôn đứng ra gánh vác công việc khi đủ lớn và quan niệm sống của con là hi sinh bản thân mình với mong muốn người khác được tốt hơn, con vui khi người khác được hạnh phúc,....
Đến khi lập gia đình, do gia đình bên chồng con cũng khó khăn, nên khi bước chân về bên ấy con lại tâm niệm phải cùng chồng đứng ra gánh vác để họ có cuốc sống tốt hơn và con đã làm được điều đó. Nhưng Thầy ơi, con không chỉ gánh vác cái khó khăn về vật chất mà luôn cả tinh thần của họ, rồi thì họ hàng và em út của chồng con,...
Thưa Thầy, con không bận tâm về vật chất đã bỏ ra nhưng tâm con có sự chuyển biến làm con lo lắng, mà nói đúng hơn là quan niệm về sự hi sinh trước đây của con nó không còn lí tưởng nữa, nó chỉ làm cho con thêm mệt mỏi,... Có phải lòng từ bi con chưa đủ lớn phải không Thầy?
Kính thưa Thầy, giờ đây khi sự việc gì bất như ý xảy đến, con lại mong cho nó sớm kết thúc, cho dù kết quả có là một cái chết, con không còn đau khổ, vật vã hay cầu xin được một kết quả tốt đẹp, con trở nên lạnh lùng nhưng không bỏ mặc, vẫn giúp đỡ theo cách của con là thận trọng và có sự tính toán lâu dài. Xin Thầy cho con lời dạy bảo về nhận thức cuộc sống của con hiện nay.
Thành kính tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-06-2019

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy, thật sự con đang rất bất lực, con luôn suy sụp và rất nhiều lần con đã có ý định tự vẫn. Người ta nói mẹ là người luôn yêu thương mình, nhưng mẹ con ngày nào cũng đánh, chửi, nguyền rủa con, đòi giết con, còn em con thì cứ hay đánh con, giằng xé, còn dọa dao con. Đặc biệt hơn về tình yêu, không ai thương yêu con cả, con yêu người ấy rất nhiều nhưng người ấy luôn đối xử tệ bạc với con, làm con tổn thương rất nhiều. Chỉ có ba là thương con nhất, luôn an ủi động viên con. Con mang bệnh, chỉ có anh ấy là động lực để con uống thuốc, con chữa bệnh thôi. Sư thầy cho con hỏi con nên làm gì mới đúng, nhiều lúc con lại muốn tự kết liễu mình.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-06-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy!
Con kể sơ qua gđ con để Thầy biết mới giúp con được. Chồng con vượt biển 1985, bảo lãnh con qua đây 1997, vợ chồng con có hai đứa, con gái 20t con trai 16t. Bạn bè nhìn vào thì gđ con thật hạnh phúc: cả hai vc đều sống đơn giản và đều coi gđ là quan trọng, hai con ngoan. Từ lúc chưa có gđ cứ cuối tuần là hát hò và nhậu uống nhiều thành thói quen cứ vậy hoài cho đến 2011 do bệnh nặng (tiểu đường, viêm tắt tĩnh mạch) người anh nỗi hạch khắp nơi, 1 mắt mờ rồi hư luôn anh dừng uống hẳn đến năm 2016 bệnh ổn định kh còn đau nhức gì nữa anh trở lại uống nhiều như trước, liều lượng thuốc bs bảo phải uống thuốc như vậy suốt đời. Con chỉ bảo anh kh vì sức khoẻ cũng vì con mình mà giảm uống đi (con gái con năm thứ ba đại học cũng cuối tuần là tiệc và uống nhiều như anh từ khi xa nhà cuối 2016) mới khuyên con được. Ai trong cuộc sống gđ cũng đều có những vết thương nông, sâu, cũ mới và đó là vết thương sâu và mới nhất của con, con tự chữa nó mới đây thôi nhờ thấm Pháp của Thầy qua hai bài "mỗi người có một sinh nghiệp nên phải tự thấy ra sinh nghiệp của mình" và bài "không phóng dật".
Vào ngày thứ bảy 04/07/2019 cần dậy sớm làm sn cho con trai 05/05/2019 nên kh ngủ được, 1am con dậy nghe Pháp để ngủ lại định 4am dậy rồi nấu để đi làm cũng kịp nhưng lần này con nghe mà thấm từng lời từng chữ của Thầy, hai baì đó con nghe nhiều lần trước đó rồi nhưng hôm đó nhờ bài "không phóng dật" con mới hiểu ra rằng té ra mình phải không phóng dật (phải không dãi đãi) mới sống trọn vẹn với thực tại đựợc. Cảm giác con khi đó thật sung sướng và dậy nấu ăn luôn và nỗi khổ sở lo lắng cho mọi điều kh may được giảm rất nhiều. Từ ngày đó con mới cảm thấy gần Thầy và thấy được giá trị của những điều Phật dạy và mong gặp để được đảnh lễ tri ân Thầy. Con được hai chị con dì ở cạnh nhà con đem con đi chùa Nam tông từ lúc 10t cứ mỗi lần có lễ dâng y và các ngày trai tăng hay lễ gì mà con ở nhà con thường đi theo và chỉ đi cho vui. Con đã gặp Thầy từ hồi đó ở chùa HK dưới chân đèo Haỉ Vân và ít nhất 10 lần rồi nhưng đến 43 năm sau con mới thật sự có duyên được gần Thầy và con vui mừng báo cho hai chị bạn dì con là con giờ mới bắt đầu hiểu đạo và học Phật, biết điều chỉnh bản thân mình để sống cho đúng tốt. Hai chị con là Sư cô Huyền Phương và Sư cô Huyền Đăng ở chùa HK Sơn Thượng. Hai chỉ rất hoan hỉ và chúc mừng con. Con mong các bạn đừng có quá chậm như con. Chồng con thường nghe Pháp của các vị Thầy Bắc tông con nói chồng con vào nghe Pháp thoại của Thầy sẽ thấy rất nhiều lợi ích (Con nghĩ Thầy giảng từ người chưa biết gì cho đến người có kiến thức sâu rộng đều nên học và con chỉ hiểu đựợc phần của mình thôi) nhưng cái duyên để hiểu được Pháp thoại Thầy giảng vẫn chưa tới được với anh mặc dù những ngày chủ nhật khi cả hai kh đi làm và kh đi đâu con mở anh vẫn nghe. Mỗi năm vc con chỉ đi chùa 1 hay 2 lần vào những ngày lễ lớn, mỗi tháng ít nhất 1 lần là anh gặp mặt bạn bè và uống nhiều rất hại cho sức khoẻ của anh. Con kính mong Thầy giúp con, con làm sao để chồng và con gái con sống tốt hơn tại nỗi lo vẫn còn đeo bám con.
Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-06-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con mới tìm hiểu đạo Phật 3 năm nay, càng tìm hiểu càng thấy hay và thích trải nghiệm những pháp trong cuộc sống. Từ khi nghe pháp của Thầy giảng, dường như con ít chấp vào mọi thứ, thấy được nó sinh và diệt trong tâm con khi nó khởi lên. Con cũng không mong cầu gì nữa. Chỉ muốn sống trọn vẹn ở hiện tại. Nhưng con có chút khó khăn, ba mẹ bảo con lập gia đình vì con là nữ 28 tuổi rồi, bản thân con không muốn ràng buộc thích được tự do, nhưng ba mẹ cũng đã già (sáu mưới mấy tuổi rồi), mẹ con thì chỉ có mình con nên rất lo cho con. Con nhiều lần phải suy nghĩ không biết mình nên làm như thế nào. Xin Thầy chỉ dạy cho con vài điều!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-06-2019

Câu hỏi:

Con Kính Chào Thầy!
Mong thầy khai thị. Càng ngày con càng không thích tiếp xúc ra ngoài. Công việc kinh doanh ngày càng thành công thì con càng chán con người, ngày càng thích không gian yên tĩnh bình yên. Con bị trầm cảm hay con đang trên con đường trở về với chính mình?
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-05-2019

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi làm thế nào để biết trong tục đế mình cần học tập (để kiếm tiền) như thế nào để không dính vào sở đắc ạ? Con cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-04-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy!
Con gặp vấn đề trong công việc, xin Thầy chỉ bảo giúp.
Con đang làm việc trong tập đoàn lớn, hàng ngày con vẫn ứng dụng các nguyên lý do Thầy chỉ dạy trong công việc. Nhưng hiện con đứng trước cơ hội có thể được đảm nhận vị trí cao hơn, con muốn ứng tuyển vào vị trí đó. Nhưng con băn khoăn, nếu ứng tuyển như vậy là có đúng hay không? Làm như vậy con có tham hay không? Xin Thầy chỉ bảo.
Xin cám ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-04-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, hôm nay con thấy đau khổ quá.

Những tháng qua thật rất nhiều chuyện kinh hoàng. Bố vợ con bị tâm thần, anh vợ thì ở xa chỉ có thể chu cấp tiền chứ không chăm sóc được, vợ con thì trầm cảm. Sau một thời gian chăm sóc, chính con phải trực tiếp lừa bắt ông cụ vào viện tâm thần để ngăn cho ông cụ không hành hung hàng xóm láng giềng. Đó là một trải nghiệm rất đau lòng. Giờ vợ con thì vẫn bệnh, thất nghiệp, suốt ngày đau buồn, còn công việc của con không có tương lai, không đủ sống và hầu như bế tắc. Nhiều dự định cho tương lai mà chúng con đặt ra, vì những lý do cả khách quan lẫn chủ quan, hầu như đổ bể. Ở công ty, con thường xuyên bị chơi xấu, gây khó dễ... mà con biết lý do là vì những mâu thuẫn trong quá khứ. Con muốn nghỉ việc để bắt đầu một hành trình mới, nhưng cũng ít nhiều lo lắng rằng nếu vậy sẽ không kiếm đủ tiền nuôi gia đình. Muốn vào Sài Gòn tìm cơ hội (vì khí hậu miền Bắc không tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần của con) nhưng lại vướng bố vợ, vì nếu bọn con đi thì chưa nghĩ ra cách chăm sóc ông cụ đang trong viện ở ngoài này.

Dù thế chính trong những ngày tháng khó này, con học được nhiều điều. Trải qua những khó khăn dồn dập, con rắn rỏi hơn, ít sợ giao tiếp hơn. Khi bị người ta chơi xấu, xúc phạm, giở trò tiểu nhân... con vẫn có thể bình thản đón nhận mà không cảm thấy giá trị bản thân mình bị lay động. Bên cạnh đó, là một đứa nóng tính nhưng con dần hiểu ra rằng: "cái gì mình có thể nhường được thì nhường" nếu nhỡ không may xảy ra những va chạm trái ý trong đời sống.

Nhưng cũng có lúc, như hôm nay, con cảm thấy khá mông lung. Không biết rằng liệu những bài học ấy có giúp mình ra khỏi tình trạng bế tắc hiện giờ hay không. Con bị mất ngủ. Xong rồi con bỗng nghĩ rằng: dù bây giờ thì chưa - nhưng chắc rằng sẽ đến một lúc nào đó trong tương lai, chúng sẽ giúp mở ra những cánh cửa tốt đẹp.

Những điều này con chẳng thể nói với ai, chỉ dám chia sẻ với Thầy. Con cũng xin được gửi đến Thầy lời tri ân thành kính nhất!

Con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »