loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-09-2021

Câu hỏi:

Bạch Thầy, con xin đảnh lễ Thầy và xin được đặt 2 câu hỏi ạ:
1. Xin Thầy chỉ cho con cách đọc tụng hồi hướng cho những con vật con vô tình làm chúng chết hoặc bị thương. Đôi lúc do thiếu chánh niệm con lỡ phạm, con cảm thấy rất có lỗi với chúng.
2. Con đọc kinh sách thấy đức Phật, Lục tổ Huệ Năng và nhiều chư vị khác đã rời bỏ gia đình để tìm đường giải thoát. Con phát tâm muốn xuất gia từ nhỏ nhưng lớn lên ba mẹ sợ con đi tu nên muốn con lấy chồng rồi giờ sinh 2 đứa con được 7 tuổi nhưng trong con luôn âm ĩ ý niệm xưa. Con thiết nghĩ kiếp người khó được nếu không tận dụng để tu mà vướng bận mãi gia đình đến lúc chết rồi thì luyến ái cũng lôi ta mãi trong vòng luân hồi. Xin Thầy cho con lời khuyên về chướng ngại gia đình này. Con đã lỗi lầm lập gia đình rồi, con không muốn lại lỗi lầm bỏ đi thời gian còn lại cho luyến ái ràng buộc. Thoáng một chốc con đã gần 40 tuổi rồi Thầy ạ. Đời người ngắn lắm. Bản thân con thì đã sẵn sàng cho lý tưởng và đã tìm được nơi phù hợp cho con để tu tập. Con kính mong Thầy khai thị cho con.
Con xin cảm ơn và chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-09-2021

Câu hỏi:

Con kính bạch Sư Ông,
Đây là sinh nhật đầu tiên của con trong màu y sa-di, và con muốn viết những dòng này để bày tỏ lòng tri ân đến với Tam Bảo, đến với sự màu nhiệm của Pháp, đến với Sư Ông và những lời dạy bảo đầy từ bi và tâm huyết của Sư Ông dành cho hàng hậu bối chúng con.
Con thưa Sư Ông, con đã sống gần ba mươi năm ngoài đời với sự bấp bênh, vô định và đầy hoang mang. Khi còn ở đời, mỗi ngày trôi qua với con là thêm một ngày trống rỗng, không mục đích sống và luôn thường trực ý nghĩ tự tử trong đầu. Những ngày đó, con thấy mình như một kẻ bị trôi lạc lõng giữa dòng đời, khóc cười với một bộ mặt giả tạo không phải là chính mình, cốt để hài lòng mọi người xung quanh. Mặc dù cuộc sống của con luôn thoải mái về mặt vật chất, nhưng con luôn chới với về mặt tinh thần; cho đến khi con gặp được Nam Tông, và con nhận ra đây là cuộc sống mà hình như con thuộc về.
Ước nguyện xuất gia của con được cầu nguyện dưới cội Bồ Đề ở Bửu Long, và mầu nhiệm thay, sáu tháng sau điều đó đã thành hiện thực khi con đủ quyết tâm dứt bỏ tất cả để chọn đường tu. Một ngày trước khi con xuất gia, con may mắn được đảnh lễ Sư Ông và xin Sư Ông lời giáo giới. Sư Ông đã dạy con rằng: “Trong thời nay, để gặp được Chánh Pháp rất khó, con cần phải tinh tấn để bước đi trên con đường con đã chọn”.
Tới nay, con đã gần ba năm ở trong chùa, nhưng thật sự thời gian đầu con vẫn loay hoay trong việc tìm “đúng Pháp” giữa một biển tài liệu diễn giải đủ kiểu về thiền, về Giáo Pháp. Suốt hai năm đầu, con vẫn chỉ hiểu lời Sư Ông dạy trên mặt lý trí, và đôi khi sinh ra nhiều đối kháng trong tâm. Cho đến khoảng hơn nữa năm gần đây, chắc có lẽ đủ duyên, bỗng một ngày con thật sự thẩm thấu được từng lời Sư Ông dạy và con thật sự cảm nhận được mình dần thay đổi từ ngày đó, khi con buông dần cái bản ngã ảo tưởng và luôn đối kháng với mọi việc của con.
Con kính thưa Sư Ông, khi thực hành theo lời Sư Ông dạy, dần dần con nhận ra thật dễ chịu khi mình chấp nhận mình không hoàn hảo, mình chấp nhận những mặt tối đang còn hiện diện trong mình. Con đã sống quá lâu trong sự trông đợi từ nhiều phía, và từ khả năng sẵn có, con luôn cố ép mình để mình đạt được điều mọi người trông mong nơi con; ai nhìn vào cũng khen con giỏi, cũng nghĩ con rất tự tin, cũng nghĩ con thành đạt… và vì những lời đó, con càng ép bản thân mình nhiều hơn, nhưng từ tận sâu bên trong của con là những nỗi bất an và bất lực đến vô cùng. Nhưng từng lời dạy của Sư Ông, con nhận ra mình được quyền làm sai, mình được quyền sai để học ra trên cái sai đó. Con thưa Sư Ông, thật nhẹ nhàng khi buông xuống, để chấp nhận mình vẫn còn bất toàn, vẫn còn nhiều mặt chưa hoàn hảo và dần chịu được việc “mình không là ai cả”. Con thấy như bức tường giam giữ nội tâm con suốt bao nhiêu năm đang dần mỏng đi và con sống thật hơn với chính mình, cũng như “thuận Pháp” nhiều hơn.
Sinh nhật năm nay của con, thay vì sửa soạn nhiều thứ như nhiều năm trước, thì hiện tại con chỉ muốn làm một điều duy nhất là viết thư để bày tỏ lòng tri ân của con đến Sư Ông. Có những ngày con đứng ngắm bóng núi phía sau chánh điện của Ni Viện và con nghĩ về Sư Ông, Sư Ông như bóng núi vững chãi luôn là điểm tựa cho hàng hậu bối của chúng con. Con niệm ân Tam Bảo đã gia hộ cho Sư Ông sức khỏe để trụ thế lâu dài để làm ngọn hải đăng soi đường cho chúng con đi.
Dù bao nhiêu lời cũng không đủ để truyền tải được lòng biết ơn sâu sắc của con đến với Sư Ông. Và con hiểu rằng, chỉ có khi thực hành đúng Pháp, mới là sự tri ân đúng đắn nhất đến với Tam Bảo và Sư Ông.
Từ xa, con kính xin đảnh lễ Sư Ông và con mong Sư Ông luôn được sức khỏe để tiếp tục dạy dỗ chúng con trong nhiều năm sắp đến.
Con kính tri ân Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy!
Thưa thầy, con không biết có phải do còn trẻ tuổi nên trải nghiệm con không đủ hay không. Nhưng càng sống con lại càng nhận ra cái Ác luôn luôn thắng ở tầm từ vi mô đến vĩ mô và thế gian vì bản chất tham sân si trong con người luôn luôn chiếm hữu nhiều.
Cái Thiện chỉ thắng ở tầm vi mô và chỉ khi bên trong con người ta có được Sự bình yên, hoặc Sự giác ngộ mà các tu sĩ hay nói đến. Còn bản chất thế gian vật chất thì cái Ác gần như là tuyệt đối luôn thắng so với cái Thiện muôn đời vẫn như vậy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy, con sinh ra điều kiện gia đình không giàu nhưng không cũng phải chịu vất vả, khổ cực. Mẹ con cũng không ép buộc con phải đi làm hay phải kiếm sống. Nên con luôn có suy nghĩ muốn hưởng thụ, làm việc cũng chỉ muốn làm những việc nhẹ nhàng, dễ chịu thích cuộc sống an nhàn và cứ để mọi thứ tự nhiên đến đâu thì đến. Nhưng con thấy bản thân không cố gắng, lỗ lực, chăm chỉ nhiều khi thấy cái gì khó thì con hay chọn cách từ bỏ và né tránh. Con thấy mình lười biếng, ham chơi. Con nghe pháp thầy con nhận thấy mình đang có nhận thức và hành vi không đúng tốt đúng không thầy?
Bây giờ con nên cứ để như thế quan sát mình hay nên làm thế nào để mình có thể thay đổi nhận thức và hành vi ạ?
Con xin cám ơn thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông, con đang gặp phải một vấn đề như thế này làm con tâm con bất an không thể nào thoát ra nó được. Con hiện đang ở chung một người bạn cùng phòng đã được bốn tháng, trong thời gian ở chung thì con phát hiện ra cô ấy nói dối con rất nhiều điều thậm chí những việc nhỏ nhặt, nên khiến tâm con rất khó chịu, giờ con không thể nào tin tưởng cô ấy được nữa. Nhiều lúc con cũng an ủi bản thân rằng tại nhiều kiếp mình cũng không thành thực với bạn bè nên giờ thọ nhận những quả báo như hiện tại, nhưng rồi tâm con cũng đâu vào đó mỗi khi nhìn thấy cô ấy là trong con lại hiện về những gì mà cô ấy đã làm với con. Mong Sư Ông cho con lời khuyên trong tình cảnh này, con phải làm sao để có thể sống một cách hoà hợp như trước. Con cảm ơn Sư Ông

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con rất biết ơn những lời khai thị của Thầy đã giúp con thoát ra những vướng mắc trong tâm, giúp con có cái nhìn sáng hơn và cõi lòng cũng nhẹ vơi đi rất nhiều.
Con nhận thấy trong bản thân mình có rất nhiều mâu thuẫn. Ví dụ ngày trước đi làm ở ngoài thấy cảnh người ta bon chen, thị phi, sống giả tạo nhiều quá vì thế con luôn có cảm giác mình lạc lõng, co mình lại bởi không hợp với lối sống đó. Con luôn mong ước tìm được một môi trường mà trong đó mọi người có thể sống chân thật, hòa hợp, vui vẻ, giúp nhau trong đời sống. Sau khi đi tu, con may mắn tìm được một môi trường gần như những gì mình mong ước. Tuy vậy vẫn có rất nhiều khi tuy đang ngồi chơi cùng đại chúng nhưng con vẫn có cảm giác cô đơn, lạc lõng, có cảm giác mình muốn tách rời khỏi đám đông, không muốn hòa vào. Dù là những khi con vui nhất thì tận sâu trong con vẫn có cảm giác cô đơn, lạc lõng đó. Con cũng tự trách mình là không nên như vậy bởi như vậy là vô tình mình đang tách mình khỏi chúng. Con cũng sợ nếu mình cứ tiếp tục thì điều đó có thể dẫn đến một ngày nào đó mình rời bỏ chúng, hay bỏ đường tu.
Liệu có phải dấu vết của quá khứ vẫn còn lưu vết, con đã co mình lại, đóng trái tim của mình lại nhiều quá nên đến giờ dù "ngâm mình" trong lòng tăng thân nhưng khối nội kết đó vẫn chưa mềm ra, chưa nở ra? Con vẫn đang tiếp tục quan sát diễn biến nội tâm mình, nhưng con vẫn rất mong nơi Thầy một lời chỉ dạy để con có hướng thực tập ạ. Con kính tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Dạ Thầy ơi cho con xin phép được hỏi 2 câu hỏi là:
1. Con thấy đôi khi có những chuyện xảy ra ở cuộc đời như hiện tại tình hình dịch Covid hoặc là những chuyện khác nữa như chiến tranh, khủng bố hay các tệ nạn xã hội xảy ra ở nhiều nơi nhưng lại có một vài người đem những điều như vô thường, duyên khởi hay nhân quả nghiệp báo được Đức Phật giảng dạy đi lý luận giải thích về những chuyện đó. Thầy thấy sự việc này như thế nào ạ? Xin thầy cho con ý kiến có nên làm như vậy hay không ạ?
Theo con thì nếu nó xảy ra thì thấy nó xảy ra có cố gắng giúp được thì giúp không thì thôi còn lý luận chỉ che mờ tình trạng mà không thấy thật như trời nắng mình không chịu nhìn mà cố gắng lấy tay che mắt và bảo là trời âm u.
2. Bên cạnh đó thì con thấy các giáo pháp mà đức Phật khai thị như vô thường, vô ngã, duyên khởi hay là luật nhân quả nghiệp báo tuy nhiều cách nói khác nhau con cảm giác có 1 điểm chung nhất giữ các giáo lý này. Có phải điểm chung nhất đó là chân lý hay thực tại mà Thầy đã giảng từ lâu đến nay đúng không ạ? Có lẽ nói quá con sẽ thành lý luận hay khái niệm nên con diễn tả điều này qua hành động mỗi ngày của con khát nước thì con lấy nước uống thôi thực tại vô thường thì cứ vô thường, vô ngã thì cứ vô ngã đi không sao hết, còn nếu hiện tại chỗ con không có nước thì đi tìm nước để uống, hoặc đang ở ngoài đường thì ghé vào cửa hàng mua nước hoặc đến nơi rồi uống nước cũng được.
Con xin kính tri Ân Thầy! Sadhu Sadhu Sadhu

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Dạ Bạch Thầy
Thầy cho con hỏi là có phải mọi yếu tố trong tu tập đều do công đức và đạo đức quyết định không ạ. Ví dụ như tu đúng hay tu sai, đắc đạo hay không đắc đạo. Và có phải đạo quả giác ngộ giải thoát là cần phải tích luỹ đạo đức và công đức vô lượng không ạ? Xin thầy chỉ bảo cho con. Con cảm ơn Thầy ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông.
Vừa rồi con có đi khám định kỳ ở bịnh viện, được BS kiểm tra máu nghi ngờ con bị gan nhiễm mỡ gởi về BS gia đình để đi siêu âm. Khi siêu âm xong, con hỏi con bịnh gì, BS nói viêm gan, cần thử máu, BS đưa giấy để đi thử máu, gan thận v.v... con ký tên, con thấy chữ cancer (ung thư) trong đó.
Lúc đó con nhìn vào tâm, con nhận ra cái bịnh này nó xảy ra nơi thân, con không thấy hoảng loạn hay lo sợ gì, hàng ngày con thực tập, đi biết đang đi, ăn biết đang ăn, rửa chén biết nước chảy lên tay nóng lạnh.
Xin Sư ông từ bi giảng giải cho con, tại sao mình nhìn vào mà không thấy lo sợ ạ?
Kính chúc sư ông được nhiều sức khỏe và an vui.



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Dạ, con xin tạ ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »