loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 185 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bất an & sợ hãi'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 29-11-2016

Câu hỏi:

Kinh bach thay
Cai ngã con lầm bầm muon moi thứ tốt . Con lầm bầm môi trường tu... phân vân nơi này nơi kia... cái ngã con muon choj cái này roi sau nay o cái kia để dc tot . Con tu mà còn muon tự do trải nghiem,, được học hỏi nhieu thây
Con xin thầy chỉ dạy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2016

Câu hỏi:

Chào Thầy,
Từ nhỏ tâm trí con đã hay nghi ngờ cơ thể bị bệnh tật và nó thuyết phục con bằng cảm giác như vậy và khi lớn lên hễ găp bệnh nan y gì con đều ôm vào người, con ý thức được nhưng tại sao con không thoát ra được, dù cố gắng hay không nỗ lực để đạt được đi chăng nữa con cần đối diện với một sự thật: đây là do tâm trí tạo tác hay là điều gì khác!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-09-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi. Làm sao chế ngự được nỗi sợ khi thiền?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-09-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con nghe Thầy hay nói, cuộc đời là một trường huấn luyện tốt nhất, cái khổ, nghịch cảnh làm cho chúng ta trưởng thành, nghịch cảnh sẽ giúp chúng ta thấy rõ được tâm ta hơn, con hiểu như vậy nhưng con thấy tâm con còn yếu ớt, con còn sợ nghịch cảnh quá, muốn né tránh nghịch cảnh, thích sống trong thuận cảnh.
Con sợ đôi khi nghịch cảnh đến với mình thì có thể mình cố gắng chịu được, nhưng sợ liên lụy tới những người thân của mình, sợ họ phải khổ.
Nhờ Thầy cho con một lời pháp nhủ, hoặc một bài thơ để con lấy đó làm hành trang vững tâm để bước tiếp trên con đường đời đầy thử thách.
Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-08-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con muốn chia sẽ bệnh rối loạn thần kinh thực vật với người bạn đồng đạo là căn bệnh này không hoàn toàn chữa hết đâu vì con cũng mắc phải căn bệnh này đã hơn 3 năm nay.
Biểu hiện của căn bệnh này mỗi người mỗi khác con cũng bệnh này nhưng thường hay lo âu sợ hãi nhất là nghe đi đâu xa nhà là con không chạy xe đi được, phải có người đi cùng mới được. Con hiểu rõ bệnh này rất khổ, phần lớn là thuộc về tâm lý giai đoạn đầu sau đó nó ảnh hưởng tới thần kinh nhẹ. Con đã từng uống thuốc nhưng không khỏi. Rất may con có duyên gặp được Thầy chỉ dạy cho con pháp hành là thận trọng chú tâm quan sát trong từng công việc hàng ngày... từ đó con đã thực hành và khám phá dần ra chính mình theo từng nguyên lý mà Thầy đã dạy bảo, mỗi ngày chánh niệm trên thân tâm mình để hoc ra những bài học cho chính mình thì mới biết rằng từ xưa tới nay mình luôn sống sai do mình không biết vì thế con luôn điều chỉnh bản thân mình và cách nhận thức của mình mỗi ngày. Nên giờ đây con đỡ sợ hơn lúc trước rất nhiều con có thể chạy xe đưa con cái đi học. Có 1 cau con rất tâm đắc từ Thầy "sanh tử vẫn thong dong", đây là câu nói để nhắc nhở con khi có tâm bất an khởi sanh nhớ câu nói ấy thì tâm con trở nên nhẹ nhàng (con dùng để đối trị khi tâm bất an thôi). Hằng đêm con cũng thường nghe pháp thoại của Thầy để giúp thân tâm nhẹ nhàng hơn. Đây là biện pháp hay để điều trị thần kinh thực vật mà con đã thấy được. Nhưng đây chỉ là biện pháp tục đế để điều trị bệnh tạm thời thôi. Về chân đế là khám phá ra chính mình và thấy rõ sự thật nơi thân tâm mình mới là hay, nhờ có bệnh nên con mới khám phá ra rất nhiều bài học nơi chính mình thấy rõ khổ và nguyên nhân đưa tới khổ như thế nào? Tất cả là do mình nhận thức sai cả.
Bạn thường xuyên nên thư giãn buông xả nhiều vì bệnh này chỉ cần căng thẳng 1 chút là nó tái lại. Khi bị căng thẳng bạn nên dùng 1 cái khăn ngâm với nước đá lau đầu và mặt càng lạnh càng tốt nó sẽ dịu ngay lập tức.
Con xin cảm ơn Thầy cho con được chia sẻ với bạn đạo.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-08-2016

Câu hỏi:

Bạch thầy.
Con có có câu hỏi nhờ thầy giúp đỡ.
Mỗi khi thấy một sinh linh bị con người giết (heo, gà,...), con quan sát thấy tâm con khởi lên cảm giác khó chịu, đau, sợ sợ.
Con muốn hỏi rằng, tâm này có phải là một dạng sân trong con không ạ? (Nếu là sân thì tâm này có phải là tướng do duyên sinh hay do ngã sinh ạ?)
Con chân thành cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-08-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Thầy cho con hỏi, khi tâm bất an biết mình bất an, nhưng với con trạng thái bất an nhiều lúc kéo dài quá lâu (có lúc cả nữa ngày, 1 ngày), con cũng quan sát trạng thái bất an đó nhưng vẫn thấy đầu óc mệt mỏi, cơ thể nóng bừng, nhất là phần đầu (cũng có thể do con bị rối loạn lo âu hơn 20 năm nay, nhờ tìm hiểu và nghe đọc sách thầy con đã cải thiện nhiều tình trạng của mình, giờ không còn uống thuốc nữa). Nhờ Thầy chỉ cho con có pháp nào đối trị hiệu quả trạng thái tâm đó không hoặc con nên nghe pháp thoại, đọc sách gì để cải thiện tốt hơn.
Mỗi sáng con vẫn ngồi thư giãn, quan sát sự thở, quan sát tâm nhưng con thấy đặc biệt hôm nào có sự cố gì xảy ra ngày trước là con rất khó tập trung, tâm rất loạn, cứ bắt từ chuyện này sang chuyện kia, sau 30p thư giãn vẫn thấy không cải thiện trạng thái cơ thể nhiều. Xin Thầy chỉ cho con cách cải thiện tình trạng này.
Con cám ơn Thầy nhiều nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-07-2016

Câu hỏi:

Mô Phật, thưa Sư. Vẫn biết sợ hãi là vọng ảo, nhưng nó vẫn điều khiển cuộc sống của con. Sợ hãi làm con bất an, ngủ không yên. Xin Sư khai thị giúp. Con cảm ơn Sư!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-07-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Từ lúc nhỏ con rất sợ ma, lớn lên và biết Phật Pháp con vẫn sợ. Con nhận thấy nỗi sợ rất thái quá, cụ thể là khi con phải ở nhà 1 mình vài hôm thì con phải bật đèn khắp nhà và thức cả đêm không ngủ, con còn sợ ma nhập cả vào con, và cảm giác như là họ đang hiện diện rất nhiều xung quanh con. Từ khi biết Phật Pháp, mỗi khi ở nhà 1 mình con quán tưởng ma là phi nhân thiếu phước nên con phải thương họ, con tụng kinh tâm từ và hồi hướng cho họ, con quán tưởng xung quanh mình có Chư Phật và chư thiên hộ trì, con niệm Phật... nhưng con vẫn thấy quá sợ hãi. Con xin hỏi Thầy:
- Việc sợ ma thái quá có phải do nghiệp không thưa Thầy, do có nhiều oan trái với phi nhân?
- Khi để tâm sợ hãi chiếm lĩnh con rất sợ bị ma nhập vào con, nỗi sợ ma cộng với sợ bị nhập càng làm con SỢ HÃI VÀ TÊ LIỆT khiến con không quan sát được tâm con lúc đó. Việc bị nhập là có không thưa Thầy? Và điều kiện nào thì họ sẽ nhập vào mình cũng như điều kiện nào họ không nhập vào mình?
- Việc sợ ma thái quá là do nhân gì tạo nên ạ? Và cái tâm sợ hãi, tê liệt khi đó là do những trạng thái tâm nào tạo nên thưa Thầy?
- Có phải khi tâm quá ô nhiễm nên sẽ dễ câu thông với tâm ma và sợ ma không ạ?
- CÁCH ĐỐI TRỊ LẠI TÌNH TRẠNG NÀY LÀ GÌ Ạ? Con rất mong Thầy chỉ dạy cụ thể cho con để con có thể hành trì ạ!
Tình trạng này khiến con phải phụ thuộc, dính mắc vào người khác (vì không dám ở 1 mình) và phiền não rất nhiều. Con thấy xấu hổ về việc sợ ma thái quá, con không dám hỏi mà loay hoay tìm cách nhưng không hề thuyên giảm Thầy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-07-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con 65 tuổi, thọ nhất trong mấy chị em, ba mẹ và 3 em của con chết vì ung thư. Con chưa khám ra bệnh gì nặng, nhưng cũng cảm thấy rã rời mệt mỏi lắm. Con không sợ chết, nhưng con rất sợ đau (và con đang thực tập chết mỗi đêm). Hiện nay chính quyền tiểu bang đã cho phép bác sĩ giúp đỡ bệnh nhân (thời kì cuối) chết nhẹ nhàng để tránh những đau đớn không cần thiết. Con cũng có suy nghĩ về giải pháp đó cho chính bản thân mình khi cần. Nhưng Phật dạy rằng giết một mạng thì mang tội sát sanh; con không muốn phạm tội, nhưng con cũng không muốn cứ nằm dài, gắn ống tiêm khắp mình, tháng này qua tháng nọ, đau đớn rã rời, làm phiền con cái. Xin Thầy cho con lời khuyên, để con viết di chúc. Con xin đội ơn Thầy.
Tịnh Danh

Xem Câu Trả Lời »