loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 140 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tình yêu & hôn nhân'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 09-09-2021

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy!
Kể từ khi con biết cảm nhận và quan sát được các cảm xúc đến đi, con đã hoà mình được vào cuộc sống để chiêm nghiệm quan sát chính bản thân mà không chống đối. Thì bây giờ bài học mới đã đến với con, bài học về tình yêu.
Con lấy vợ đã được 2 năm, trước đó chúng con quen nhau 7 năm. Con biết là con không yêu nhưng vì cô ấy quá tốt với con, con không nỡ làm một người yêu thương con đau lòng. Nên con không dứt khoát chia tay mà vẫn quen và cưới.
Lúc trước, còn bị che lấp nhiều, mỗi lần gặp chuyện không như ý là con rất hay phản ứng với vợ, và kết quả là cả 2 người đều mệt mỏi.
Kể từ khi được học Thầy, trải qua nhiều việc con mới thấy ra được cảm xúc của bản thân. Kể từ đó, gặp chuyện là con không phản ứng nữa mà chỉ im lặng tự quan sát chính bản thân. Cô ấy hay thắc mắc trách con là cứ lầm lầm lì lì không nói.

Gần đây cảm xúc con trồi lên nhiều, con biết con không còn tình cảm nam nữ gì với vợ, chỉ sống như 2 người bạn thôi, con vẫn nhẹ nhàng chu đáo làm tròn trách nhiệm phụ vợ chăm con. Nhưng vợ con thì không chịu được khi chồng cứ thờ ơ vậy.
Con có một bé gái nhỏ mới hơn 4 tháng thôi. Nhìn con bé, con biết là con đang bị mắc kẹt. Nói thật với vợ để ly hôn thì tội con nhỏ và vợ con chắc sẽ đau khổ lắm, mà không nói tiếp tục giấu và tự lừa dối bản thân như vầy thì chắc con không đáp ứng được tình cảm cho vợ, sớm muộn cũng tan vỡ. Con mắc kẹt không biết nên đi đường nào.

Con nhận thức được rằng nhân này do con tự gieo, khi xưa con đã thiếu trí tuệ. Con biết bản thân con phải tự học bài học này. Con phải tự chọn thôi, chọn cái nào thì cũng có 2 mặt và dù đau khổ thế nào thì cũng giúp con thấy ra gì đó.
Dù vậy, con vẫn muốn viết thư tâm sự với thầy. Con kính chúc thầy sức khoẻ.
Còn xin tạ ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-07-2021

Câu hỏi:

Con chào thầy, giữa đợt dịch Covit phức tạp ở Sài gòn này thầy và tăng đoàn có khoẻ không ạ? Mong là thầy vẫn khoẻ, để dẫn dắt tụi con trở về với chân lý sự thật để chúng con sống "Tùy Duyên Thuận Pháp, Vô Ngã Vị Tha" trong hiện thực này. Nhờ thầy mà con có thể đối diện với thực tại, ko còn chạy trốn nữa, giác ngộ ra bài học của chính mình, đối với con là chuyện tình cảm. Trong khi yêu, con chiêm nghiệm được rằng, tình cảm càng lớn ràng buộc càng nhiều, khi yêu con thấy được bản ngã của con muốn được sở hữu người đó, muốn người đó phải là của mình. Sự thật cuộc sống này, ta ko là gì cả thì lấy gì là của ta? Con nhận ra như vậy.
Cô ấy là người theo đạo Thiên Chúa, cô ấy nói với con là cô ấy sợ và lo lắng vì gia đình cô ấy ko chấp nhận vì con là người theo Đạo Phật. Con cảm nhận rõ sự buồn bã và ràng buộc phát sinh như thế nào, con đã hiểu ra và con mỉm cười nói với cô ấy rằng: "Anh ko bị tôn giáo ràng buộc kể cả Phật giáo cũng không thuộc về bất kỳ ai cả, anh chỉ tin tưởng vào sự thật của cuộc sống này, còn em hãy tự do chọn lựa những gì em muốn, anh hoàn toàn chấp nhận điều đó vì mỗi người có sự tự do chọn lựa nên cũng đừng trông chờ vào anh, hãy tin tưởng bản thân mình!" Hiện tại con đang thong dong tự tại đối diện với cô ấy dù kết quả ra sao thì con ko còn sợ hãi hay hận thù, tuyệt vọng và đau khổ về tình yêu nữa vì tình yêu của con đang dần mở rộng bao dung hơn. Con đang mỉm cười đó thầy ạ!
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy vì đã khai thị cho con không còn trốn tránh hay nương tựa vào cái ảo tưởng chùa hay kể cả thầy! Con phải tự mình học ra bài học của bản thân mình để thấy rõ bài học mà pháp dạy cho mình!
Sādhu! Lành thay!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-06-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, cũng lại là giấc mơ mà con lại ngộ ra nữa, ban đầu trong giấc mơ cho đến khi tỉnh dậy lại còn tràn đầy tình cảm với một người nào đó, con quan sát để yên và ngủ tiếp. Khi tỉnh dậy lần hai con rất hoan hỷ vì mọi cảm xúc đều đã đi sạch sẽ. Con chợt thấy tự tin và lạc quan khi thấy cái đẹp của vô thường. Không có cái gì tồn tại vĩnh viễn cả, rồi những người đang theo con bỗng tự nhiên có một ngày đẹp trời họ sẽ tỉnh ra như con vậy. Và trên thế gian này, não tình của từng người rồi sẽ đến hồi chấm dứt nhường lại cho tình yêu thương chân thật.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Phật. Kính đảnh lễ Sư Ông. Những lúc bế tắc con lại tìm đến sự soi sáng của Sư Ông. Con biết là không nên theo dõi người khác sống như thế nào mà nên nhìn lại bản thân đã sống ra sao. Vì nếu người hạnh phúc thì mình đau khổ, mà người không hạnh phúc thì mình cũng không vui vẻ gì... Nhưng sao con vẫn chưa bỏ được thói quen theo dõi một người dù biết là mình và người đó không còn liên hệ gì với nhau nữa cả. Hay con vẫn còn nợ với người đó chưa trả xong nên mới vậy? Kính mong Sư Ông cho con lời khuyên để con có thể tập trung sống cuộc sống của mình. Con biết là mình nên làm gì nhưng con không làm được. Cái tâm của con cứ hướng về người đó. Con không biết làm sao để hướng tâm về mình để sống cho đúng tốt ạ? Cầu xin Sư Ông khai thị cho con. Con kính tri ân Sư Ông!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-05-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông!
Con đang thắc mắc một số điều, kính mong Sư Ông khai mở giúp con. Trong tình yêu và hôn nhân người trong cuộc thường nói với nhau rằng kẻ ở trong đó thì muốn bước ra, người bên ngoài thì muốn bước vào. Trong thực tế, rất nhiều trường hợp dù chung sống với nhau mấy chục năm tưởng chừng rất hạnh phúc nhưng khi chấm dứt hôn nhân họ thú nhận đã phải gồng mình để sống với nhau, đợi cho đến con cái trưởng thành. Qua thực tế, và từ chính trải nghiệm trong gia đình bố mẹ của con con nhận thấy được rằng hôn nhân giống như trò hề, vở kịch mà người ta tự diễn rồi tự làm khổ nhau, rối rắm, và phiền phức, ngột ngạt. Từ đó con cảm thấy chán ngán hôn nhân và không muốn chôn vùi kiếp người ngắn ngủi của mình vào trong vòng luẩn quẩn đó con chỉ muốn hướng đến một đời sống thanh tịnh, giải thoát. Nhưng bạn bè, và gia đình con họ vẫn luôn khuyên và rỉ vào tai mình những mật ngọt của tình yêu đôi lứa và hôn nhân nhầm thay đổi tư tưởng trong con.
+ Việc con muốn sống đời sống thanh tịnh có phải là đã thể hiện bản ngã muốn theo ý mình, trong khi đó chỉ cần sống trọn vẹn nhìn các pháp như đó đang là mà không phán xét?
+ Việc hôn nhân chỉ cần mình nhìn thấy được bản chất của nó thôi là đủ rồi và không cần phải dấn thân vào phải không ạ?
Con xin kính tri ân Sư Ông và kính chúc Sư Ông thật nhiều an lạc và sức khỏe ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-05-2021

Câu hỏi:

Thầy ơi tại sao từ khi sống với thực tại hiện tiền đến giờ trái tim con không còn sự rung động của tình yêu nam nữ, có chăng là có sự tương giao chân thành, hồn nhiên, không toan tính, nhưng có vẻ điều đó không dẫn tới hôn nhân được, các bạn của con đều nhờ toan tính, bạo dạn tấn công mà lập được gia đình, mà năm nay con đã 28 tuổi rồi, vẫn chưa lập gia đình, con e quá tuổi đi sẽ ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của bản thân và con cái sau này, con phải làm gì thầy ơi, thấy có thể cho con lời khuyên không ạ? Con có nên thay đổi cách sống, từ chân thành, bình thường sang toan tính, mạnh bạo không ạ. Con xin tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-04-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy cho con hỏi, yêu thế nào là đúng ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-04-2021

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy.
Đầu thư, con xin gửi lời chúc sức khỏe đến Thầy. Mong Thầy được nhiều mạnh khỏe và bình an.
Thầy ơi con có định trình pháp Thầy nhưng để lá thư sau con trình bày sẽ súc tích hơn.
Con viết thư này xin Thầy chỉ dạy cho con một điều. Thưa thầy, mấy năm trôi qua rồi, con vẫn chưa lập gia đình nhưng con cũng đã có người thương yêu. Nhưng là anh ấy bị ung thư tuyến giáp, phải xạ trị nhưng là giai đoạn đầu nên là cũng còn cứu chữa được và còn khả năng sống sót.
Nhưng là gần đây, lại phát hiện ra bị thêm ung thư amidan, đã là giai đoạn 4 rồi, phát hiện trễ, có lẽ thời gian không còn được bao lâu. Anh ấy rất tuyệt vọng, 6 tháng trước khi anh ấy thấy hiện tượng bất thường cũng đã nhờ bác sĩ điều trị xem nhưng bác sĩ không nhìn mà bản thân lại chỉ nghĩ được đến đấy nên nuối tiếc nhiều khi mãi tới giai đoạn 4 mới phát hiện ra.
Giờ anh ấy chuẩn bị phải dùng hóa chất và thuốc đích. Anh ấy bảo với con, đến khi anh ấy không còn có thể tự lo được sinh hoạt cá nhân cho mình, chỉ còn có thể nằm trên giường bệnh thì anh ấy định sẽ tự tìm một cách đơn giản hơn đến với cái chết để khỏi làm khổ người thân phải chăm sóc anh ấy vất vả trong vô vọng.
Thưa Thầy, con dìu anh ấy đi từ ngày phát hiện ung thư tuyến giáp lần đầu tiên. Vốn dĩ con không định quen anh ấy, tình cảm này bắt đầu bằng sự thương cảm và con cũng đã thành công để truyền thêm cho anh ấy nghị lực để có thể sống cùng bệnh ung thư.
Nhưng là đến lần này khi có bệnh ung thư ở giai đoạn cuối này thì con đã không còn có thể làm được gì nữa. Con chỉ còn có thể cho anh ấy sự chăm sóc, lòng từ bi, sự ấm áp. Có nói anh ấy nên làm gì thì con đã chỉ nói với anh ấy một điều mà thôi là buông xuống.
Anh ấy không phải là Phật tử mà chỉ là người sống ngoài đời bình thường thôi. Bản thân cũng trải qua nhiều cay đắng, cũng là vừa mới trải qua một án oan 2 năm, mới được ra ngoài một thời gian, hi vọng muốn làm lại cuộc đời. Trước đây con có kể cho anh ấy gương của Thầy, để anh ấy thấy ra được cảnh khổ là nấc thang cho bậc anh tài là như thế nào và nhờ hình ảnh Thầy đã truyền cho anh ấy thêm niềm tin để vươn lên.
Giờ đây khi bệnh chồng chất như thế, thứ tốt nhất con có thể làm cho anh ấy là mang đến năng lượng bình an, bình thản nhất có thể mà con duy trì được, cùng với sự chăm sóc, ấm áp. Còn ngoài ra con không làm gì nữa và cũng không biết làm gì nữa.
Thưa Thầy nhờ Thầy chỉ dạy cho con điều con nên làm và không nên làm để giúp người bạn của con bây giờ.
Con xin tri ân Thầy.
Con

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-04-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con là nữ hàng ngày xúc chạm việc đời con thấy có quá nhiều việc bất thiện con người làm với nhau hằng ngày. Nhưng do kiếm sống con vẫn phải làm một số việc mà con thấy không đúng đắn và chấp nhận nó như một lẽ đương nhiên.
Con có mối quan hệ nam nữ với một người. Mối quan hệ này cũng giúp con vượt qua những áp lực trong cuộc sống. Nhưng con bị lụy vào dục rất nhiều. Dù đắm chìm trong đó hay cố gắng để thoát ra con đều khổ. Con cũng biết người này cũng đang có mối quan hệ với người khác nữa. Con đã nhiều lần muốn cắt đứt mối quan hệ này để có thể sống đúng với nguyên tắc sống của mình nhưng con quá yếu đuối. Có những lúc con thấy oán hận và bị lụy vào người đó nhưng con biết tất cả là do mình mà mình khổ. Con cũng không biết giữa con và người đó có tình yêu không hay chỉ là sự khỏa lấp nhu cầu. Con muốn tha thứ cho mình, tha thứ cho người đó, con muốn một mối quan hệ khiến mình tốt lên chứ không phải khổ sở như thế này. Nhưng con không biết làm sao cả. Con vẫn còn hờn ghen, tị hiềm, oán trách.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2021

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,
Con có một vướng mắc mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con:
Có một số người thiết tha theo đuổi con thì con cảm thấy không thích hoặc không phù hợp. Có những người con có cảm tình thì sau một thời gian tìm hiểu cũng không thành. Thực ra qua mỗi lần như vậy con buồn nhưng thấy mình vững vàng hơn, hiểu cuộc sống hơn một chút.
Có nhiều lần con đã tự nhủ bản thân thôi không loay hoay tìm kiếm để cho cuộc đời trôi chảy tự nhiên nhưng rồi con lại vẫn bị lôi cuốn vào việc muốn có người đồng hành trong đời sống. Khi có ai quan tâm con con lại cảm thấy vui và muốn xây dựng mối quan hệ. Việc này cứ lặp đi lặp lại và kết quả chẳng như mong muốn.
Con biết là cần quay về nương tựa nơi chính mình chứ không phải ở người khác, khi mình cảm thấy đủ từ bên trong thì sẽ không kiếm tìm bên ngoài nữa.
Tuy nhiên cái cảm giác một mình đôi lúc khiến con rất buồn và lại muốn có người bầu bạn.
Xin Thầy cho con lời khuyên để con sáng tỏ chuyện này ạ.
Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ, an vui!
Con cảm tạ Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »