loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 127 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'ý nghĩa cuộc đời'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 19-09-2014

Câu hỏi:

Trước hết, con xin đảnh lễ và cám ơn thầy sẽ đọc, đây có thể là một trong những lá thư cuối cùng của con. <p>

Thưa thầy, trước hết con xin sám hối trước thầy và chư Phật. Con năm nay 27 tuổi rồi mà con nhận thấy con chưa làm được việc gì có ý nghĩa, chưa gieo được một thiện nghiệp nào, mà toàn gây tạo ác nghiệp. Đầu tiên, đó là thói quen sinh hoạt bừa bãi, con đang mắc trọng bệnh làm con hoàn toàn mất tự tin trong cuộc sống. Bệnh khó nói, con cũng không tâm sự được với ai, dần dần càng thu mình và mất tự tin hơn. <p>

Chưa dừng lại ở đó, vì rất nhiều lần chạy chữa không khỏi, con đâm ra càng bất mãn và con cũng không có tiền để chữa bệnh nữa và tìm đến cờ bạc vừa để giải sầu và nỗi cô đơn, vừa hi vọng có tiền để chữa bệnh. Nhưng đây lại là con dao làm cuộc đời con lao đao hơn. Vì cờ bạc, con sinh ra nợ nần, thậm chí nhiều lần làm ba mẹ con rất phiền lòng. Vì cờ bạc, con bỏ bê công việc và làm việc không chu toàn. Trong đợt này, con vì muốn thoát khỏi nợ nần, muốn tìm một việc vô cùng mạo hiểm tuy không phải là cờ bạc, phạm pháp nhưng gần như tới giờ con không thấy hi vọng thành công. Nếu thất bại, con sẽ nợ chồng nợ, bệnh chồng bệnh và hơn thế nữa, sẽ lại là gánh nặng cho ba mẹ con, sẽ lại bất hiếu vì sẽ gây sốc cho mọi người. Gần như con sẽ chết, vì con sẽ mất tất cả và chắc chắn khi chết con sẽ phải đọa vào ác đạo, đọa vào địa ngục vì tất cả tội lỗi con gây ra. <p>

Nhiều lúc, con sa ngã vì bệnh tật mà không một lần bố mẹ con hỏi con dù một câu rằng bệnh con giờ tiến triển thế nào, và hơn thế nữa, lúc nào bố mẹ con cũng chỉ quan tâm tới chuyện con lấy vợ. Mà bệnh của con, nếu lấy vợ bây giờ, con sẽ chỉ chịu tủi nhục và áp lực lớn hơn về bệnh tật. Con quá buồn, cô đơn và bất lực. Trước kia con tìm đến cờ bạc cũng chỉ để quên đi áp lực đó và mong có tiền chữa bệnh vì gần như bố mẹ con không hề quan tâm tới việc bệnh tật của con nữa, mà chỉ quan tâm tới việc con thực thi trách nhiệm làm con, là lấy vợ. Nhưng vì cờ bạc, con dính vào nợ nần, tiền không những không có nhiều để chữa bệnh mà giờ còn âm rất lớn. Giờ đây, con muốn thoát khỏi cảnh nợ nần, bệnh tật và thế là con thực hiện một việc rất mạo hiểm mà xác suất thành công giờ là quá ít. Thất bại giờ đến rất gần. <p>

Con viết ra những điều này không phải để than vãn vì con biết tội lỗi con gây ra là quá lớn. Con chỉ mong cuộc đời con sẽ là bài học để thức tỉnh nhiều người khi rơi vào nghịch cảnh không tiếp tục bị lún sâu hơn vào ác đạo như con.
Với tình hình hiện tại, con biết mình khó thể sống lâu nữa và kiếp sau cũng khó làm người. Con chỉ cầu mong bình an tới thầy và những ai có duyên đọc tới thư này, cầu mong cho mọi người sớm tạo được nhiều nhân lành, sớm giác ngộ. <p>

Con cám ơn thầy đã đọc thư con! Nam-mô A-di-đà Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2014

Câu hỏi:

Nhân duyên cho con nghe bài Pháp thoại: "Tâm - Sử dụng tâm" (Melbourne/2013 ngày thứ 2). Cũng do duyên con chợt hiểu ra rất nhiều điều. Giờ thì con không còn thắc mắc tại sao sư ông không gỡ rối và giúp chúng con giải bài toán khổ của đời mình. Đó là do con không dám đối diện với sự thực, con toàn giải quyết theo phàm tục nên con gặp toàn chuyện phàm tục thôi. Cũng vì niềm tin con không trọn vẹn nơi Tam bảo nên nghe pháp mà con mãi chưa giác ngộ ra cái toàn hảo kỳ diệu của Pháp Bảo. Đúng là pháp đã hoàn hảo nơi mỗi người. Con sinh ra là một nguyên bản, vậy mà con cứ tìm cầu để được như bản sao của ai đó. Cái ta ảo tưởng đưa con đi luân hồi quá lâu. Tâm làm chủ, tâm tạo tác tất cả. Trước kia con cứ tưởng con hiền lành, nhưng khi hiểu ra con thấy tâm con có quá nhiều bất thiện, con thấy trong tâm con có con quỷ. <p>
Đêm nay con cảm nhận hạnh phúc đích thực sư ông ạ, cho nên con cảm thấy nhẹ nhàng, không còn trách mình, trách người, trách đời nữa. Đúng là trong cái bất toàn đã có cái hoàn toàn. Giờ thì con chân thành cám ơn những người đã làm con đau khổ, nhờ họ mà con mới giác ngộ ra được. Món nợ lớn nhất đời người là tình cảm, mà con đã phải khổ sở đủ kiểu không thể diễn tả để trả món nợ đó. <p>

Con chỉ diễn tả cảm nhận chân thật và mộc mạc của con như là trình pháp trước sư ông và quý sư đại diện cho ngôi thứ 3 Tam bảo. Thành kính tri ân sư ông và quý sư, con thật may mắn khi được thân cận các vị thiện tri thức và được theo chánh pháp. Con cũng cám ơn chồng vì đã bỏ rơi con để con có thời gian chiêm nghiệm và học hỏi pháp. Đúng là cái gì cũng có hai mặt của nó. Con chấp nhận sự bất toàn của đời sống rồi sư ông ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-02-2014

Câu hỏi:

Từ nhỏ con đã thấy mẹ con theo Phật giáo Bắc tông, nhưng khi gặp những chuyện sốc trong cuộc sống và đủ duyên thì con được học sư ông. Con không có tuổi thơ như các bạn, khi còn bé con khao khát học lắm nhưng phải đi bán hàng để kiếm sống, mới lớn lên thì đã có chồng, bỏ hết ước mơ và hoài bão để làm mẹ khi chưa biết gì cả, không được sống đúng với tuổi của mình. Biết bao oan trái và đau khổ cứ liên tục xảy ra và tái diễn hoài. Con luôn khao khát được bố mẹ chồng, gia đình chồng và chồng con thương yêu và đối xử với con bằng tình người, nhưng hy vọng là thất vọng! <p>

Con mong được ở gần những bậc thiện tri thức có tâm từ bi. Con đang sống giữa một gia đình gọi là đại gia mà luôn cô đơn tủi nhục. Giờ đây con lại chuyển nhà đến một cánh đồng bao la, gần gũi với cây cỏ thiên nhiên. Sư ông ơi, có phải tạo hóa sinh ra mỗi một người là có một người hòa hợp với tính cách tương hợp, nếu chưa gặp đúng người thì sẽ gặp vào một thời điểm khác? Một người thành đạt đã viết như vậy. Kính mong sư ông chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-11-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,<p>

Thầy có khỏe không ạ, thời gian vừa qua con ít ghé website nhưng thâm tâm vẫn luôn hướng về thầy mỗi khi có những duyên khởi về Pháp. <p>

Con tĩnh lặng cao độ và mặt hồ tĩnh mịch đã giúp con nhìn được xuống đáy, thấy được vẻ đẹp bất tận. Con sinh ra để phụng sự đồng loại thưa thầy. Con mới hiểu cái sâu xa "Phục vụ để hoàn toàn - hoàn toàn để phục vụ" ạ.

Thầy ơi, con đã đọc thư thầy với DM bàn về Đạo và Đời. Nhưng những suy nghĩ trong đầu con vẫn chưa thấu tường. Con mong được những lời chỉ bày của thầy sâu sắc hơn về hoạch định tương lai. Con đang đứng trước nhiều lựa chọn mà không biết đi theo hướng nào cho đặng. Phải làm sao để hiểu tài năng của mình, làm sao để phụng sự tốt nhất khả năng của mình. Trong Pháp của Đức Phật có những kinh hay đoạn nào chỉ bày việc này thưa thầy. Có lẽ duyên con chưa hội đủ, con lại quay vào thực tại nhưng được ít chặng lại thấy mịt mờ hướng đi. <p>
Con kính ơn thầy nhiều!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! <p>
Con là một Phật tử nhưng chưa tìm được thầy để quy Tam Bảo! Bạch thầy, con có một câu hỏi muốn tham vấn thầy! <p>

Số là con có học về tư tưởng và văn hóa phương Tây. Văn hóa phương Tây rất coi trọng tư duy cá nhân, độc lập tư duy. Nhưng khi con học về Đạo Phật thì thấy trong kinh điển và tư tưởng nói về sự vô ngã. Sự độc lập tư duy là nguồn gốc của khoa học hiện đại. Đặc biệt cái tôi cái nhân là nhân tố quyết định trong tư duy của kinh tế học, mỗi con người là Robinson trong cuộc sống. Hai cái nhìn Đông Tây khác nhau nhưng cuộc sống là một phải không thầy? Chính vì sự mâu thuẫn này mà người Anh truyền đạo cho con luôn nói rằng: "Chú lăng xăng quá!" Có phải đây đơn giản là góc nhìn Đông Tây - khoa học và tôn giáo - con không nên tìm cách thống nhất làm gì? Nhưng cuộc đời là một phải không thầy? Mong thầy khai mở cho con! <p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2013

Câu hỏi:

Con đã đọc nhiều bài viết về giải đáp của thầy, con rất kính mong được thầy có thể xem xét cho trường hợp nhỏ nhoi của con, vì con biết trên thế gian còn nhiều trường hợp khác éo le hơn, nghiệt ngã hơn...<p>

Gia đình con có 4 người, em trai con mới học lớp ba nhưng bé là đứa bị chậm phát triển, không được thông minh, nhanh nhẹn như trẻ con bình thường. Con thì đi học xa ở trên thành phố, ít khi về. Nỗi buồn lớn nhất của con là mẹ con quá mê cờ bạc. Bố con là lao động chính, giờ cũng không dám đưa tiền cho mẹ, sợ mẹ đốt vào cờ bạc. Đến nổi mẹ còn lấy tiền của con đóng học để cho vào cờ bạc. Con và gia đình đã nói để mẹ sửa nhưng mẹ cứ hứa rồi đâu cũng vào đó. Trước khi mẹ con nghiện nặng cờ bạc, bố con cũng hay đi về khuya, tình cảm không được gắn kết... Giờ con cũng chẳng buồn nói mẹ nữa vì đã hết sức rồi... chỉ lo cho em. Con không biết sẽ làm thế nào để cứu vãn gia đình, để mẹ nhận ra.
Con kính mong thầy từ bi soi xét hoàn cảnh của con, con xin cám ơn thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2013

Câu hỏi:

Kính Thầy, xin Thầy cho con lời khuyên, tự nhiên con bối rối quá: <p>

Hiện nay con đang sống với gia đình, còn chồng thì đang sống một mình làm việc ở nơi cách 2 giờ đi xe (ở đó thu nhập cao hơn và môi trường làm việc năng động hơn). Ở cách xa cũng lâu nên con cũng muốn chuyển để sống gần chồng.<p>

Con nhận được lời mời làm việc từ một đơn vị, con thấy sếp và những người đã gặp con ở đó cũng nhiệt tình và quý con, đó sẽ là công việc tốt (về cơ bản), ba mẹ con sẽ yên tâm để con chuyển việc (ba mẹ luôn muốn con có công việc ổn định và an toàn, luôn muốn con được đảm bảo chắc chắn, chắc cũng bởi thời chiến tranh quá thiếu thốn, nên ai cũng muốn được đầy đủ vật chất cả). Chỉ có điều, đây là công việc kinh doanh, đòi hỏi nhiều thời gian và công sức, hơn nữa mọi thứ liên quan đến lợi ích thì rất phức tạp, hay xảy ra xung đột, buộc phải giải quyết, áp lực từ kế hoạch được giao, rồi mình lại truyền cái áp lực đó cho những người ở dưới để cùng làm nếu không thì cũng không hoàn thành. Môi trương tiếp xúc cũng có thể động đến những cái tôi lớn, đôi khi cứ phải vui vẻ trong khi mình không thực sự muốn. <p>

Trong khi con chỉ muốn đi theo con đường của Phật. Con chỉ cần làm việc đơn giản để được yên lặng quan sát. Định và tuệ con còn yếu lắm, con cũng không quen xung đột, hôm trước bị sân lên, cố gắng quán sân mà chỉ thấy càng thêm căng thẳng, đầu rất đau, chắc vì còn vụng về, nên vẫn còn áp đặt lắm. Con sợ khi mình còn yếu, con sẽ lại bị cuốn vào vòng quay vô tận của những đau khổ cuộc đời. <p>

Tìm một công việc tốt tương tự thì không dễ, tìm việc khác thì sợ ba mẹ lo, nhưng việc chiếm nhiều suy nghĩ thì ảnh hưởng việc tu tập. Con không muốn quay lại với những đau khổ thế gian này nữa đâu. Nhưng thấy mọi người giục, và bày tỏ sự chào đón, con cũng thấy áy náy, con cũng ngại sự chối từ. <p>

Xin Thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-07-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, <p>
Thưa thầy, con rất muốn làm được một điều gì đó có ý nghĩa với cuộc sống. Con mong muốn có thể làm công việc "phát triển tiềm năng học sinh" qua đó giúp các em sống tốt hơn, hạnh phúc hơn. Nhưng con thấy mình còn đang rất băn khoăn chưa hiểu rõ hết giá trị "hạnh phúc". Vì theo giá trị thông thường của xã hội, nó dường như đưa người ta vào một cái khung và dập thành khuôn mẫu, rút cuộc con người chỉ cảm thấy thành công chứ không được thực sự hạnh phúc. Con rất muốn xin được thầy chỉ dạy để có hướng đi đúng đắn. Vì con lo sợ những gì con cố gắng để giúp các em học sinh, nếu sai đường không những không tốt mà còn làm hỏng cuộc đời các em. Con rất mong thầy hoan hỉ cho con xin được gặp thầy và được thầy chỉ dạy. Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-04-2013

Câu hỏi:

Nam Mô A Di Đà Phật.<p>
Con bạch thầy. Con là một Ni trẻ. Con xin hỏi thầy những nghi vấn trong lòng con, xin thầy hoan hỉ. Thưa thầy năm nay con 25 tuổi, con ở chùa từ nhỏ nhưng con mới xuất gia lúc 20 tuổi. Thầy ơi, mọi người đi tu ai cũng có lý tưởng, mục đích tu hành rõ ràng. Còn con sao con thấy mình không có mục đích gì cả. Đôi khi để ngày trôi qua không làm gì được cả. Đôi lúc con làm biếng, giải đãi, con biết có những việc không nên làm nhưng con lại không tự chiến thắng mình con tái phạm lần này đến lần khác. Con buồn lắm. Thầy ơi con phải làm sao đây?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2013

Câu hỏi:

Gia đình con không hạnh phúc lắm. Ba mẹ con li dị và ba con tiến tới hôn nhân một lần nữa. Mẹ kế thì lúc nào cũng im lặng không nói chuyện. Nhiều lần con cũng muốn bắt chuyện để xóa đi cái khoảng cách vô hình đó, nhưng mẹ kế cứ lờ đi và không trả lời. Con không muốn giữa con và mẹ kế có bất đồng cãi vả vì như vậy người khó xử nhất là ba con mà thôi. Xin cho con hỏi, giờ con phải làm gì, vì gia đình luôn làm cho con cảm thấy buồn và chán nản.

Xem Câu Trả Lời »